Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 65.
Edit: Leia
Chu Cẩm Uyên làm sao biết phái nữ suy nghĩ những gì, anh trả điện thoại cho người ta xong liền ngồi xuống ghế. Không bao lâu sau lại có nhân viên bảo vệ tiến đến thẳng chỗ anh, lần này là một gương mặt mới.
“Chào anh, có gì cần tôi phối hợp sao?” Chu Cẩm Uyên chủ động hỏi.
Kết quả người ta vốn không có việc gì muốn phối hợp, chỉ là gần đây bệnh dạ dày mãn tính tái phát nên muốn tìm chuyên gia nhờ cố vấn —— Nghĩ mà xem, hiện giờ đi bệnh viện đăng ký khám Chu Cẩm Uyên không dễ dàng gì, hôm nay lại may mắn gặp ngay trên tàu.
Chu Cẩm Uyên vốn rảnh rỗi, còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ xuống tàu nên anh lập tức bắt mạch cho người ta luôn. Thấy có người xung phong mở màn, một số hành khách khác bị bệnh vặt nãy giờ chần chừ xấu hổ cũng được tiếp thêm dũng khí. Dù là ai đến Chu Cẩm Uyên cũng không từ chối, có thể xem được người nào hay người nấy. Giống như gã trai đeo vòng tay nói, mọi người đã ngồi cùng chuyến tàu tức là có duyên.
Chỉ là không biết vì sao cô gái trẻ ngồi ghế bên cạnh cầm thực đơn rồi vẫn nhìn anh bằng ánh mắt u oán, làm Chu Cẩm Uyên thỉnh thoảng lạnh cả sống lưng.
Tiếng loa phát thanh vang lên nhắc nhở tàu đã vào ga, có hành khách chủ động giúp bọn Chu Cẩm Uyên nhấc hành lý, “Nào, bác sĩ Chu để tôi.”
Chu Cẩm Uyên nói cảm ơn, lại nhịn không được quay sang cô gái: “À… Tôi vừa mới nhận ra thôi, có phải cô…”
Cô gái ngẩng đầu nhìn anh, trái tim sắp nguội lạnh một lần nữa đập thình thịch. Chẳng lẽ anh trai đầu đất kia rốt cuộc hiểu ra cô không cần thuốc mà cần phương thức liên lạc rồi sao, không uổng công nãy giờ cô liên tục tấn công người ta bằng ánh mắt.
Cô gái nhìn Chu Cẩm Uyên đầy cổ vũ, “Vâng?”
Chu Cẩm Uyên: “Có phải cô không thích ăn thịt rùa không, thật ra có thể thay bằng…”
Cô gái: “……”
“Tạm biệt, chúc anh thuận buồm xuôi gió!”
“À, cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên thành thật đáp lại. Tâm tư của phụ nữ quả nhiên khó đoán, cho dù Chu Cẩm Uyên đã tiếp khám rất nhiều bệnh nhân nhưng vẫn không thể hiểu các cô ấy đang nghĩ gì.
……
Sau khi được nhân viên tàu và các hành khách vui vẻ đưa tiễn, Chu Cẩm Uyên xuống tàu nói với ba đồng tử: “Hạ Đô đông đúc quá, mọi người phải theo sát tôi, nếu đi lạc lập tức gọi điện thoại nhé.”
Anh đúng là nên thể hiện trách nhiệm của sư trưởng, chỉ là gương mặt rất không có sức thuyết phục nên mọi người chỉ gật đầu nể tình, cũng theo sát phía sau anh từng bước. Sân ga quá đông đúc, càng đi ra ngoài càng nhiều người hơn, Chu Cẩm Uyên không khỏi quay đầu lại vươn tay ra.
Thanh Phong và Minh Nguyệt đang trong khoảnh khắc nghi hoặc đã thấy Dung Tế Tuyết rất tự nhiên đưa tay cầm tay Chu Cẩm Uyên. Hai người tức khắc sầm mặt, phải làm đến mức này thật sao.
Dung Tế Tuyết thậm chí nói một câu với hai người đang đầy dấu chấm hỏi: “Hai người cũng mau cầm tay nhau đi, đề phòng bị lạc.”
Thanh Phong Minh Nguyệt: “…”
Dung thần à… Thôi vậy!
Chu Cẩm Uyên liên lạc với nhân viên trung tâm huấn luyện nói sẽ chờ nhau ở ngoài cổng, thế nhưng cả bọn vừa ra khỏi cửa xoay đã có một cô gái mặc âu phục tiến đến, lịch sự nói: “Chào anh Chu, để tôi đưa các anh đến khách sạn nhé?”
Chu Cẩm Uyên đã hẹn người ta ngoài cổng, hơn nữa anh thấy cung cách người này rất quen, liền bật cười: “Cô là cấp dưới của ngài Lương gì đó nữa à.”
Cô gái cười khách sáo: “Đúng là tôi làm việc cho ngài Lương. Suốt chặng đường chắc anh cũng đã suy nghĩ, thế có muốn đổi ý không ạ? Chúng ta có thể lên xe vừa đi vừa bàn.”
“Không cần, tôi có người đón rồi.” Chu Cẩm Uyên lặp lại, “Tôi sẽ không nhận lời mời kia đâu.”
“Anh Chu, xin khoan đã.” Cô gái gọi anh lại, “Ông chủ tôi nói nếu anh đã kiên quyết, ông ấy chỉ có thể nhượng bộ.”
Chu Cẩm Uyên thở phào: “Được, chắc các cô biết giờ giấc tôi tiếp khám rồi, cứ đi đăng ký là được.”
“Không, ý ông chủ tôi là,” Cô gái nói, “Ông ấy sửa thành thuê ngắn hạn từng đợt điều trị. Trong khoảng thời gian đó anh chỉ có thể chữa bệnh cho ông ấy, về phần chi phí chúng ta sẽ bàn bạc sau, đương nhiên chỉ cao chứ không thấp.”
Sau cuộc trò chuyện với hai vị cấp dưới của ngài Lương, Chu Cẩm Uyên đã đoán ra đại khái người nọ bị chứng bệnh cần thời gian điều trị lâu dài, nhưng có vẻ không quá khẩn cấp. Dường như anh ta đúng là người lập dị, bởi vì Chu Cẩm Uyên chưa từng thấy ai đứng giữa tình huống sống chết mà vẫn rối rắm vì những chuyện không đâu như vậy.
Bác sĩ không phải bàn chải đánh răng, chẳng lẽ không thể dùng chung với người khác được sao?
Với lịch trình bận rộn và lượng bệnh nhân quá nhiều của Chu Cẩm Uyên, anh tuyệt đối không thể gạt hết bọn họ ra chỉ để tiếp khám cho một người duy nhất, dù là ngắn hạn cũng không được, bởi vì có những chứng bệnh đòi hỏi chính anh phải ra tay.
“Ngại quá, cũng không thể.” Chu Cẩm Uyên kiên nhẫn nói, “Tôi chỉ có một kiến nghị thôi, hoặc là tìm người khác, hoặc đi bệnh viện đăng ký khám… À, phải là hai kiến nghị mới đúng.”
Chu Cẩm Uyên dẫn người đi về phía cổng chính, cô gái mặc âu phục vẫn đứng tại chỗ nhìn theo anh, sau một lúc mới bất đắc dĩ rời đi.
“Thầy ơi, người vừa nãy là ai vậy, cô ấy nói thuê ngắn hạn là sao?” Minh Nguyệt tò mò nói.
“À, cấp dưới của một ông nhà giàu ấy mà. Ông nhà giàu đó mời tôi về làm bác sĩ riêng chỉ chữa cho một mình mình thôi, còn hứa hẹn một năm trả cả triệu đô. Tôi đã từ chối một lần rồi.” Chu Cẩm Uyên nói.
“Woa ——” Đối với hai thực tập sinh còn chưa tốt nghiệp, điều kiện làm việc đó quá tốt đến mức họ không khỏi kinh hô. Theo lời Chu Cẩm Uyên mô tả thì đối phương khá giống mấy ông chủ buôn than đá. Hai người vội nói, “Ôi đúng mà, thầy không thể đáp ứng được, cũng đâu thiếu tiền đến mức đó!”
Nếu Chu Cẩm Uyên muốn dùng danh tiếng của mình để kiếm tiền thì quả thật là có không ít cơ hội.
Chu Cẩm Uyên cười nhìn bọn họ, “Hai bạn không biết đâu, tôi nói ông chủ họ đi đăng ký khám bệnh viện hoặc phòng khám đi, họ bảo trừ phi mua đứt Tiểu Thanh Long về sửa tên lại còn không sẽ không chịu. Làm sao tôi đáp ứng được, Tiểu Thanh Long của chúng ta vừa sâu sắc vừa ăn nên làm ra như thế mà!”
“Đúng đúng, thầy nói đúng lắm!” Thanh Phong và Minh Nguyệt ủng hộ thầy mình vô điều kiện.
Dung Tế Tuyết bất đắc dĩ nhìn cả ba người.
Thanh Phong nói với cậu: “Đạo huynh, để em xách hành lý cho ‘lão gia’ đi.”
Dung Tế Tuyết: “… Phải gọi là sư thúc.”
……
Chu Cẩm Uyên hội hợp với nhân viên trung tâm huấn luyện xong liền lên xe bọn họ đi thẳng về khách sạn.
Nơi này không có phòng đơn, Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết ở một phòng, Thanh Phong, Minh Nguyệt mỗi người ở chung cùng các khách mời khác tham gia hoạt động.
Đơn vị tổ chức hoạt động lần này là trường đại học Y dược cổ truyền Hạ Đô, khách sạn cũng ở ngay gần trường, trong hai ngày này liên tục có học viên và giảng viên đăng ký vào ở. Nếu đã là trung tâm huấn luyện quốc tế thì chắc chắn phải chiêu sinh cả trong lẫn ngoài nước. Các học viên chịu tốn kém bay từ nước ngoài đến Hạ Đô tham gia đào tạo chưa biết trình độ cụ thể thế nào, nhưng thu nhập hẳn là không thể ít.
Thật ra chủ đề khóa đào tạo rất liên quan đến Chu Cẩm Uyên.
Đợt anh sử dụng châm pháp cổ điển ở nước ngoài đã kéo theo hàng loạt hiệu ứng dây chuyền, ngày càng có nhiều học viên quốc tế tò mò về thủ pháp truyền thống Trung Quốc. Chính vì vậy chương trình học lần này rất đa dạng, mời về nhiều chuyên gia của các trường phái châm cứu khác nhau.
Y học cổ truyền phân ra nhiều lĩnh vực lớn như y dược, châm cứu và xoa bóp, mỗi một lĩnh vực lại có các trường phái nhỏ không giống nhau. Ví dụ như trong châm cứu có phái châm kim và cứu ngải mọi người đều biết, ngoài ra còn có giác hơi, cạo gió, châm kinh lạc lấy máu vân vân… Vì quy mô không lớn bằng nên lần này người ta không mời tới, hầu hết những người có mặt đều thuộc hai phái lớn mà thôi.
Trong hai phái đó lại chia ra từng phái nhỏ hơn nữa, ví dụ như châm cứu có phái thủ pháp, phái kinh huyệt, phái dùng châm cụ đặc biệt… Nếu nhất định phải phân Chu Cẩm Uyên vào một phái nào đó thì hẳn sẽ là phái thủ pháp, bởi vì anh am hiểu rất nhiều loại châm pháp cổ điển. Đương nhiên Chu Cẩm Uyên cũng rất chú trọng lấy huyệt, tùy từng tình huống còn dùng châm cụ đặc thù như kim châm cho Khúc Quan Phượng và Nhậm Lam.
Cứu ngải cũng có nhiều trường phái hơn người ta tưởng tượng, nào là phụ cứu, ôn cứu, phục cứu vân vân…
Bữa tối là tiệc buffet ở khách sạn, dưới sự giới thiệu của ban tổ chức, Chu Cẩm Uyên đi chào hỏi không ít giảng viên tới đây giảng bài, anh đã đọc qua bệnh án và tài liệu nghiên cứu của vài người trong số họ, ngưỡng mộ đã lâu nên trò chuyện rất vui vẻ. Thanh Phong và Minh Nguyệt gặp được những người trước giờ chỉ thấy qua trong sách giáo khoa và luận văn, kích động đỏ cả mặt.
Không có gì ngạc nhiên khi Chu Cẩm Uyên là người trẻ tuổi nhất trong số các giảng viên, thậm chí là học viên tham gia khóa đào tạo lần này. Gần đây anh khá có tiếng tăm nên vài vị tiền bối cũng lên tiếng trêu chọc đầy thiện ý, ví dụ như muốn nhờ anh xin chữ ký Arthur linh tinh.
“Anh muốn uống gì không, em đi rót nước cho anh nhé?” Dung Tế Tuyết lại gần Chu Cẩm Uyên hỏi.
“Ừ, cho anh nước dưa hấu.” Chu Cẩm Uyên không khách khí đáp. Dung Tế Tuyết không có hứng thú bắt chuyện với người ngoài nên anh không miễn cưỡng kéo cậu đi giới thiệu làm gì, chỉ dẫn theo Thanh Phong, Minh Nguyệt cùng chào hỏi.
“Thầy Vưu, để tôi giới thiệu, đây chính là nhân vật rất nổi tiếng gần đây, thầy Chu Cẩm Uyên của Bệnh viện số 3 Hải Châu và phòng khám Tiểu Thanh Long.”
Thành viên ban tổ chức giới thiệu cho một thanh niên khoảng trên dưới ba mươi tuổi “Thầy Vưu Tự Nhiên của chúng tôi cũng là con nhà nói, cháu trai đại sư y học cổ truyền Trung Quốc Vưu Hồng Linh. Hiện giờ thầy ấy đang là người phụ trách phòng làm việc của thầy Vưu Hồng Linh.”
Hình thức truyền thừa y học cổ truyền phổ biến nhất là hình thức truyền thống và giáo dục tại các cơ sở đào tạo. Hình thức truyền thống gồm có bái thầy học nghệ hoặc truyền thừa trong gia đình, ngoài ra thời gian gần đây nhà nước hỗ trợ khá mạnh mẽ nên cũng xuất hiện cả các hình thức mới như truyền thừa qua phòng khám hoặc theo dự án nghiên cứu. Rất nhiều đại sư y học cổ truyền đều tự xây dựng phòng làm việc riêng để huấn luyện giáo dục nhân tài, truyền thừa kỹ thuật và kinh nghiệm của bản thân cho thế hệ sau.
“Hóa ra là hậu nhân của thầy Vưu, kính trọng đã lâu!” Chu Cẩm Uyên nghe xong liền chủ động vươn tay ra.
Thầy Vưu bây giờ đã gần trăm tuổi, xuất thân từ gia đình y dược truyền đời, dòng dõi sản sinh ra rất nhiều danh y. Ông ấy là người kết hợp cả hai phái châm và thuốc, chú trọng kỹ thuật thi châm, dùng thuốc táo bạo hiểm hóc, tự mình tạo ra một phong cách riêng không giống ai. Ông thường đi ngược lại cách biện chứng của y học hiện đại nhưng lại đạt hiệu quả đáng kinh ngạc, thời trẻ cũng là ngôi sao sáng bỏ xa hơn hẳn các đồng nghiệp.
Chu Cẩm Uyên đã từng đọc qua tác phẩm《 Bệnh án trích kỳ 》của thầy Vưu và cực kỳ yêu thích, lúc này nhìn thấy hậu nhân nhà thầy đương nhiên rất nhiệt tình chào hỏi.
Vưu Tự Nhiên bắt tay Chu Cẩm Uyên xong lại nhìn anh chằm chằm, cười nói: “Tôi cũng có nghe, gần đây cậu nổi tiếng trên truyền thông lắm. Người ta hay nói y học cổ truyền đã hết thời nhưng bác sĩ Chu chạy cũng nhanh, tuổi trẻ mà đã thành danh rồi!”
Chu Cẩm Uyên cảm giác lời anh ta có chút móc mỉa không rõ nguyên nhân, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi vài phần. Người anh ngưỡng mộ vốn là thầy Vưu, tất nhiên chẳng cần đi lấy lòng mấy người như Vưu Tự Nhiên làm gì.
Người giới thiệu cũng cảm giác không ổn bèn ra vẻ thản nhiên hòa giải: “Bác sĩ Vưu cũng thành danh từ thời trẻ, cả hai đều là con cháu thế gia, được thừa hưởng chân truyền từ các bậc tiền bối mà.”
“Không dám không dám, bác sĩ Chu là Đạo Y, được truyền thừa phần Đạo gia nhiều hơn tôi. Tôi không biết vẽ bùa niệm chú đâu.” Vưu Tự Nhiên giơ ly của mình lên kính, sau đó lịch sự nhấp một ngụm nước táo.
Nhà anh ta có đại sư y học cổ truyền, còn Chu Cẩm Uyên ấy à, trước kia danh tiếng gia đình chỉ giới hạn trong giới Đạo giáo và thành phố quê nhà, cho nên gặp mặt đối phương Vưu Tự Nhiên tỏ ra kiêu ngạo hơn hẳn.
Anh ta bắt bẻ Chu Cẩm Uyên cũng có cái lý của mình. Vưu Tự Nhiên học y từ năm mười hai tuổi, mười lăm tuổi có thể tự mình kê thang thuốc. Ông nội Vưu năm đó cũng học y năm mười ba tuổi, hành nghề năm mười sáu, ai cũng nói anh ta trò giỏi hơn thầy. Trước kia ở mỗi sự kiện lớn nhỏ Vưu Tự Nhiên luôn là ngôi sao sáng giá nhất. Người được gia tộc truyền thừa không ít, nhưng anh ta quả thật có thiên phú cao nhất nhì trong số đó.
Thế nhưng trong khoảng thời gian này truyền thông chỉ lải nhải mỗi cái tên Chu Cẩm Uyên, Vưu Tự Nhiên xem xong không khỏi nghĩ có lẽ anh may mắn gặp thời, đương là lúc mạng xã hội lên ngôi, hơn nữa trong số các bệnh nhân có nghệ thuật gia rồi tuyển thủ game các kiểu, bản thân anh cũng có chút khả ái nên mới được viral khủng khiếp như vậy. Nếu Vưu Tự Nhiên sinh muộn hơn mười năm hoặc năm đó chịu khó lăng xê một ít, làm gì đến lượt Chu Cẩm Uyên lên mặt bàn?
Vậy nên vừa gặp mặt Chu Cẩm Uyên, Vưu Tự Nhiên liền tỏ thái độ trào phúng.
Lời nói không hợp nhau thì nửa câu cũng ngại nhiều, huống chi người này còn đang mỉa mai công việc của mình. Chu Cẩm Uyên lịch sự nói với Vưu Tự Nhiên: “Khách sáo quá, lần sau có dịp tôi sẽ tặng anh vài lá bùa xua vận đen. Đi trước nhé.”
Vưu Tự Nhiên: “…”
……
Nói trùng hợp cũng trùng hợp, ngày hôm sau mọi người tập hợp đông đủ ở bữa tiệc tối, Chu Cẩm Uyên và Vưu Tự Nhiên lại ngồi cùng bàn.
Vưu Tự Nhiên thấy bữa tiệc chưa bắt đầu, cũng không có gì làm nên cười với Chu Cẩm Uyên, “Bác sĩ Chu lên giảng bài sẽ giảng về những bệnh án kinh điển nhất phải không? Ví dụ như mấy ca chữa hói ấy?” Ngày hôm qua vì bị tập kích bất ngờ nên thua một ván, Vưu Tự Nhiên vẫn thấy canh cánh trong lòng.
Những người trên bàn tiệc đều buồn cười nhìn hai người trẻ tuổi đấu nhau, có thể xem là ngang tài ngang sức. Thanh Phong và Minh Nguyệt thì ngồi một bên cân nhắc, bọn họ thân là đạo đồng có phải cũng nên lao ra đỡ lời cho thầy mình không.
Ai ngờ ngay sau đó Chu Cẩm Uyên giơ chân ngồi xếp bằng trên ghế như muốn thiền tọa. Anh đang đói bụng nên không có kiên nhẫn tranh cãi với Vưu Tự Nhiên.
Vưu Tự Nhiên: “…”
Anh ta tưởng Chu Cẩm Uyên sẽ phản công ngay lập tức giống tối hôm qua, đã chuẩn bị tinh thần cãi lại cả rồi, ai ngờ người này một giây sau đã nhắm mắt thiền định! Không chỉ đánh trượt mục tiêu mà thái độ hiếu thắng của anh ta trông cũng cực kỳ ấu trĩ, khiến những người ngồi cùng bàn gần như cười thành tiếng.
May mắn là có một bác sĩ khá hiểu tính Vưu Tự Nhiên nên dời đề tài, “Gần đây tôi có một bệnh án bệnh nhân bị chướng bụng, dùng châm cứu và uống thuốc khoảng ba liều đã khỏi hẳn, để tôi kể cho mọi người nghe một chút nhé.”
Chứng chướng bụng là do công năng tỳ vị rối loạn, tình trạng này tương ứng với các bệnh dạ dày mãn tính và sa dạ dày bên Tây y.
Bác sĩ kia vừa mô tả xong triệu chứng, Vưu Tự Nhiên đã tràn đầy tự tin nói: “Ông nội tôi trị bệnh chướng bụng thường là một liều đã hết bệnh. Tuy hôm nay ông không ở đây, nhưng tôi học tập bên cạnh ông lâu ngày đã gặp qua rất nhiều trường hợp, tôi cảm thấy nên dùng thuốc… “
Anh ta tạm dừng, khiêm tốn hỏi: “Hay là mọi người nêu ý kiến trước đi?”
Nếu anh ta mà nói xong, chắc những người còn lại sẽ phải im tiếng hết.
Không ngờ một người trẻ tuổi nãy giờ luôn ngồi im lặng đột nhiên mở miệng đọc đơn thuốc: “Bán hạ, trầm hương, úc kim, phục linh, phật thủ……”
Vưu Tự Nhiên khiếp sợ trố mắt nhìn, cứng họng, “Cậu…”
Bán hạ tiêu đàm, trừ ứ trệ, tăng cường lưu thông máu… Những vị thuốc này không có gì kỳ lạ, cẩn thận suy ngẫm thấy trị rất đúng chứng. Có điều mỗi người luôn có thói quen dùng thuốc của riêng mình, đơn thuốc của người này thế mà lại gần giống với suy nghĩ trong đầu Vưu Tự Nhiên. Thành phần thuốc chính tương ứng, thậm chí nhiều hơn vài vị, ý tưởng cũng càng chu đáo hơn, rất giống với… bút tích của ông nội!
Vưu Tự Nhiên kế thừa hết mọi thói quen dùng thuốc độc đáo của thầy Vưu, còn người trẻ tuổi kia là đột nhiên nảy ra ý tưởng trùng hợp, hay thật sự là một vị sư đệ anh ta chưa từng biết mặt?
Anh ta chưa bao giờ gặp qua người đó, cũng không biết là học viên hay trợ trảng của vị giáo sư nào.
“Đơn thuốc của cậu rất giống với ý nghĩ của tôi, cũng có phong cách của ông nội tôi nữa.” Giọng điệu Vưu Tự Nhiên vừa cổ quái vừa thân thiện, “Cậu bạn, cậu là học viên à? Làm việc ở đơn vị nào?”
Anh ta nói vậy làm các bác sĩ có nghiên cứu về dược lý ngồi trên bàn cũng bừng tỉnh. Đúng rồi, phong cách của bài thuốc này rất giống với thầy Vưu!
“Tôi học dược, trường có hạng mục thực tập trong kỳ nghỉ nên tôi đi theo làm trợ giảng cho bác sĩ Chu.” Không sai, người đọc đơn thuốc không phải bác sĩ mà là Dung Tế Tuyết, một dược sĩ còn chưa ra trường.
“………………” Vưu Tự Nhiên trợn trắng mắt, giận đến mức không nói nên lời!
Bây giờ anh ta cũng không biết nên thể hiện kiểu gì nữa, đơn thuốc đã bị Dung Tế Tuyết nói xong hết rồi còn đâu.
Ngày hôm qua không thấy người này đi theo Chu Cẩm Uyên nên anh ta tưởng đối phương chỉ đưa theo hai người, không ngờ lại là ba! Vậy mà vừa nãy còn khen ngợi cậu ta dùng thuốc giống ông nội nữa chứ! Cho dù bây giờ muốn mắng Chu Cẩm Uyên cũng không mắng được, người ta đang ngồi thiền không làm gì cả, đám đông thì nhìn ngó chằm chằm.
Giả sử có mắng cũng rất vô lý, học sinh người ta bắt chước phong cách kê đơn của ông nội mình đến giống như đúc rồi, thậm chí còn cẩn thận hoàn hảo hơn đương sự, có thể nói gì được?
Cho nên Vưu Tự Nhiên chẳng những buồn bực mà còn khó hiểu! WHY? Dựa vào đâu!
Khách khứa trên bàn âm thầm cười trộm rồi quay ra xì xào bàn tán, phương thuốc này xác thật rất có phong cách của lão Vưu, chỉ tiếc là không phải do cháu trai ông ấy đọc ra mà đến từ miệng một sinh viên học dược không hề liên quan.
Lúc này đồ ăn được bưng lên bàn, Chu Cẩm Uyên vốn ngồi im như tượng đột nhiên tỉnh dậy, sau đó làm như không biết chuyện gì mà nhiệt tình gắp đồ ăn.
Vưu Tự Nhiên: “…”
Không biết tại sao, nhìn Chu Cẩm Uyên thản nhiên ngồi dùng bữa mà anh ta cảm thấy cực kỳ ấm ức.
……
Sau bữa tiệc, vừa rời khỏi hội trường Thanh Phong và Minh Nguyệt đã không nhịn được nữa liến thoắng hỏi: “Thầy ơi, vừa rồi làm sao thầy truyền tin tức cho Dung thần được ạ?”
Hai người bọn họ tuy nhiều tuổi hơn Dung Tế Tuyết, nhưng ở chung một thời gian cũng buột miệng xưng cậu là Dung thần tự nhiên như xưng Chu Cẩm Uyên là thầy vậy…
Vừa rồi họ ngồi bên cạnh không nhìn ra Chu Cẩm Uyên có động tác thừa thãi nào, nhưng nghĩ đi nghĩ lại đơn thuốc đó chắc chắn phải có bàn tay thầy Chu chứ không thể của Dung thần được.
Chu Cẩm Uyên nghiêm mặt: “Tôi nói, nhưng các bạn không được kể với ai đâu đấy.”
Hai người hồi hộp đáp: “Vâng… vâng ạ!”
Chu Cẩm Uyên: “Tôi dùng tiểu quỷ truyền âm đấy! Tôi đã nghiên cứu sách của thầy Vưu từ lâu, xem qua các đơn thuốc nên nghĩ ra!”
Thanh Phong và Minh Nguyệt suýt nữa bị dọa choáng váng, tiểu quỷ??
Chu Cẩm Uyên giơ tay “suỵt” một tiếng, hai đạo đồng vội vàng che miệng.
Sau khi vào thang máy, Minh Nguyệt mới hoàn hồn hỏi:” Thầy ơi, cái đó… cái gì quỷ ấy, bây giờ thầy có giữ bên người không? “
Thanh Phong cũng rùng mình, vô thức nhìn quanh.
“Tiểu quỷ, tôi nói thế mà cũng tin!” Chu Cẩm Uyên cuộn tờ thông báo được phát trong bữa tiệc gõ lên đầu Minh Nguyệt làm cô nàng ôm mặt chạy trốn. Trong lòng cô yếu ớt kháng nghị, thầy tu Đạo nhiều năm có phong phạm như thế, bị lừa cũng đâu phải lỗi tại em!
“Em nói đi.” Chu Cẩm Uyên nhìn Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết cũng hơi buồn cười nhìn hai người kia, “Gần đây tôi đang phân tích đơn thuốc, sử dụng các phương pháp khai thác dữ liệu như mạng Bayes và phương pháp entropy hệ thống phức tạp để tìm ra các quy luật trong đơn thuốc.
“Bởi vì thầy Chu của hai anh chị khá tôn sùng thầy Vưu cho nên tôi đã nhập dữ liệu bệnh án của thầy Vưu vào chương trình từ sớm. Chỉ cần phân tích hồ sơ bệnh án, triệu chứng, thuốc men, liều lượng và huyệt đạo là có thể tìm ra quy luật dùng thuốc và lấy huyệt của thầy ấy.
“Vừa rồi tôi nhập các triệu chứng vào điện thoại là sẽ cho ra ngay các loại thuốc thường dùng tương ứng. Chướng bụng là một bệnh thường gặp, nếu suy nghĩ sâu thêm một chút là đã có ngay đơn thuốc điển hình theo phong cách của thầy Vưu rồi.”
Thanh Phong Minh Nguyệt: “………………”
Mẹ nó, hóa ra quỳ chính là giải pháp!
Hai người vội nhìn nhau xem tư thế quỳ của mình có đủ tiêu chuẩn không.
— Trong bối cảnh kỷ nguyên big data, công nghệ khai thác dữ liệu có thể được áp dụng cho nhiều ngành công nghiệp khác nhau, bao gồm cả y học cổ truyền. Tuy nhiên, nó lại tích hợp cơ sở dữ liệu, thống kê, điện toán hiệu năng cao và các lĩnh vực khác, vốn thường nằm ngoài tầm với của các y bác sĩ Đông y thông thường. Thế nên một số tổ chức và chuyên gia nghiên cứu đã phát minh ra những phần mềm tương ứng. Sau khi nhập dữ liệu, qua một vài thao tác đơn giản là người dùng đã có thể tìm hiểu ra các quy luật, thậm chí là kiến thức ngầm, thật sự là một công cụ hỗ trợ đắc lực.
Chính vì vậy nên dù Thanh Phong Minh Nguyệt có biết đến công cụ này, nhưng vừa rồi bọn họ cùng các khách mời và cả Vưu Tự Nhiên đều không thể ngờ được Dung Tế Tuyết đã dùng dữ liệu để khai thác ra hẳn một đơn thuốc. Các phép tính cực kỳ chính xác, thậm chí tính ra được tri thức ẩn, có vài vị thuốc đến bản thân thầy Vưu cũng chưa nghĩ ra. Nói theo cách trào phúng là giống ông nội còn hơn cả ông nội.
Sinh viên học đa ngành thật đáng sợ, vừa có kiến thức chuyên môn lại vừa biết sử dụng thuật toán thích hợp nhất…
Chu Cẩm Uyên chắp tay sau lưng ra vẻ đạo mạo: “Mọi người phải học tập cho tốt, về sau cũng có thể kế thừa kinh nghiệm từ các danh gia, phát huy và giúp ích cho xã hội.”
Minh Nguyệt nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh thì yếu ớt nói: “Cho em hỏi câu cuối cùng, vừa rồi thầy dọa chúng em làm gì ạ? Làm em sợ gần chết.”
Chẳng lẽ muốn mượn cơ hội giáo dục bọn họ rằng tuy kính yêu thầy nhưng cũng phải biết phân biệt sự thật, chúng ta không thể tin hết mọi lời thầy nói được đúng không? Nếu đúng là vậy thì thầy Chu cũng tốn nhiều tâm tư quá!
Chu Cẩm Uyên: “Ha ha, thật ra không phải muốn dọa các bạn đâu. Lúc nãy tôi phát hiện Vưu Tự Nhiên đang đứng ở chỗ ngoặt nghe lén chúng ta nói chuyện. Dọa cho mấy câu, để xem ngày mai anh ta có dám bới lông tìm vết nữa không…”
Các đạo đồng: ”…………”
Lời tác giả:
Vưu Tự Nhiên: Tự dưng tối nay không ngủ được