Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 51.
Edit: Leia
“Được đấy, sau này Tiểu Liễu có tiềm năng đi du học rồi.” Sau khi chị Liễu đưa Tiểu Liễu rời đi, Chu Cẩm Uyên không khỏi đùa với Kim Xước Tiên mấy câu.
Chuyện sau này không ai nói trước được, nhưng hiện giờ có lẽ chị Liễu không thể tưởng tượng được khoản đầu tư giáo dục hời nhất của mình chính là hai chai sữa chua…
Kim Xước Tiên thản nhiên bật cười, “Thằng bé thích âm nhạc lắm. Tôi mới dạy bản nhạc mới viết, nó học rất nhanh.”
“Hả, anh viết xong bản nhạc rồi à? Từ bao giờ thế.” Chu Cẩm Uyên hỏi, “Có phải cái lần anh bỏ chạy kia không. Tôi cũng quên không hỏi, chẳng lẽ chủ nhiệm Hà cho anh cảm hứng viết?”
“…” Kim Xước Tiên dừng một chút, “Cho là thế cũng được.”
Anh ta đã gửi bản nhạc về công ty, chắc qua một khoảng thời gian nữa nó sẽ được phát hành.
Thật ra Kim Xước Tiên chỉ tiện đường tạt qua chào hỏi một câu, nếu Chu Cẩm Uyên sắp tiến hành điều trị cho Elena, anh ta cũng biết ý rời đi.
Chu Cẩm Uyên đưa Elena vào phòng khám nhỏ để châm cứu, khoảng giữa còn theo lệ thường hàn huyên mấy câu phân tán lực chú ý bệnh nhân, “Gần đây sao không thấy chú Brown nhỉ?”
“Bố tôi ra quảng trường chơi với mấy ông bạn cùng tuổi rồi.” Elena cười nói. Đây là lần đầu cô đến Trung Quốc, trước đây hiểu biết của cô về đất nước này chỉ gói gọn trong một ít hình ảnh các đô thị lớn. Tuy Hải Châu cũng là nơi phồn hoa nhưng nhịp độ sinh hoạt chậm hơn, khiến người ta thấy rất thư thái.
Chu Cẩm Uyên nghĩ bên khu quảng trường kia chẳng phải luôn tụ tập một đám ông già bà cả chơi mạt chược, chơi cờ tướng, đánh bài hoặc nhảy quảng trường linh tinh sao, ông Brown hòa nhập với bọn họ nhanh chóng đến vậy à??
Xem ra tiếng Trung của ông ấy tiến bộ rất nhanh…
“Cô đi lại một mình có tiện không?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
“Không sao, có xe lăn bác sĩ Chu đưa cho, tôi tự đi cũng không thành vấn đề.” Elena nói, “Rất nhanh nhạy, an toàn, cũng tiện nữa.”
Chiếc xe mà cô nói “bác sĩ Chu đưa” thật ra chính là xe lăn hàng limited của Khúc Quan Phượng. Hiện giờ tần suất dùng xe của cậu ta ít đi rất nhiều, thậm chí không quá cần đến nữa. Một lần nọ Khúc Quan Phượng điều trị xong liền để luôn xe lăn ở phòng khám nói là muốn quyên tặng, còn dùng sơn trắng viết mấy chữ “Phòng khám Tiểu Thanh Long” ra sau ghế xe, tiện cho Chu Cẩm Uyên cho bệnh nhân khác mượn dùng.
Trước mắt phòng khám không có bệnh nhân nặng nào đang điều trị ngoài Elena, Chu Cẩm Uyên đưa cho cô dùng cảm thấy rất có ý nghĩa truyền thừa. Chiếc xe lăn đó do nhà họ Khúc đặt làm riêng, chính Khúc Quan Phượng còn độ thêm vài chỗ, tính ra tiện hơn xe lăn hiện tại của Elena rất nhiều.
“Ha ha, cái này do cậu Tiểu Khúc quyên tặng, chất lượng rất tốt. Tôi cảm thấy nó chẳng những nhiều công năng mà còn phù hợp với cơ thể người, ngồi lâu cũng không thấy mệt.” Chu Cẩm Uyên nói, giọng điệu phảng phất như đang nhớ lại.
Elena thấy anh như vậy thì khá ngạc nhiên, “Nói thế tức là anh từng ngồi rồi?”
Chu Cẩm Uyên cười gượng rồi khoát tay, “Nhân duyên trùng hợp, chỉ ngồi được một lát, đúng một lát thôi.”
……
“Bác sĩ Chu, anh thấy trét thế này được chưa.” Thiệu Tĩnh Tĩnh cầm một miếng thuốc dán vừa làm xong trên tay, run rẩy hỏi.
“Trét thuốc cao phải đúng lượng, cái này hơi ít rồi nhé.” Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua.
Bọn họ đang ngồi làm thuốc dán đặc hiệu của phòng khám Tiểu Thanh Long, bởi vì gần đây đơn hàng tăng cao đột biến nên hơi khó đáp ứng nhu cầu thị trường đúng hạn. Dù sao phòng khám chỉ có hai người có mặt thường trực, lại còn bận rộn khám bệnh. Dung Tế Tuyết và Chu Cẩm Uyên tan học tan làm xong mới ghé qua làm việc, mà đôi khi còn vướng chuyện trực ban hoặc có bài tập phải làm.
Thiệu Tĩnh Tĩnh thường xuyên bị bà nội túm đến phòng khám, bà nội biết các bác sĩ bận rộn, hơn nữa công việc thường xuyên phải làm nhất là làm thuốc dán. Công đoạn phức tạp nhất trong quy trình chỉ có phối thuốc và chế thuốc, các phần còn lại tương đối đơn giản không đòi hỏi kỹ thuật gì nhiều. Vì thế bà lão mới ngượng ngùng hỏi Chu Cẩm Uyên có thể cho đứa cháu ăn không ngồi rồi của mình đến hỗ trợ không, không trả tiền công cũng được, bà thậm chí còn có ý định hỗ trợ thêm cho phòng khám ít tiền miễn sao thằng cháu mình không chạy loạn gây sự khắp nơi.
Đứa cháu này của bà nội Thiệu vốn nổi tiếng chơi bời lêu lổng, mỗi một công việc làm không quá nửa năm hoàn toàn trái ngược với anh trai mình, quả thật làm bà lão đau đầu muốn chết. Gửi cậu ta đến cửa hàng nào trong khu làm việc người ta cũng chê, không một ai dám nhận.
Nhưng riêng Chu Cẩm Uyên lại không sợ, Thiệu Tĩnh Tĩnh vừa thấy anh đã co đầu rụt cổ như chim cút, anh cũng thuận theo giữ người lại làm việc vặt, thậm chí cảm thấy rất tiết kiệm tiền thuê người.
“Ừm…” Thiệu Tĩnh Tĩnh thành thật đáp rồi tiếp tục trét thuốc dán. Ngồi một lúc đau lưng đau eo, cậu ta đứng lên duỗi người, “Ôi, bác sĩ Chu, ngày mai tôi xin nghỉ được không? Tôi thấy khó chịu trong người quá.”
Chu Cẩm Uyên đang tính toán sổ sách không buồn ngẩng đầu, “Vậy à? Quý Hoãn, bắt mạch cho cậu ấy đi.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Á…”
Cậu ta vừa chìa tay vừa trắng trợn nói dối: “Hơi choáng váng, chắc là do thiếu máu, hoặc cũng có thể do di chứng từ trận sốt. Bụng tôi cũng không khỏe, tâm trạng cực kỳ xấu.”
Đây là kinh nghiệm cậu ta từng dùng để lừa gạt bác sĩ ở trường trung học.
Quý Hoãn bắt mạch khoảng một phút sau liền lạnh lùng báo cáo: “Không sao đâu ông chủ, chỉ bị bệnh làm biếng thôi.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Cậu ta toan muốn biện giải tiếp thì Chu Cẩm Uyên lại vô tình xòe đám châm dài nhọn của mình ra, “Chỗ nào khó chịu?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh rùng mình, “Không, không có. Tôi, ha ha, tôi hoạt động một chút là được.”
Nhược điểm của việc (bị cưỡng ép) làm công ở phòng khám chính là không thể giả bệnh, cũng không thể làm biếng, người ta chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra hết chân tướng rồi.
Cậu ta đã không làm việc được một thời gian rồi, sau khi mặt ủ mày ê hoạt động mấy phút lại không nhịn được thăm dò, “Bác sĩ Chu, vậy anh trả cho tôi bao nhiêu tiền?”
Chu Cẩm Uyên: “Một ngày 40.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “… Ít thế?!”
Nghe xong suýt nữa thì ngất xỉu, đi khuân gạch cũng không có mức giá này được chưa.
Chu Cẩm Uyên liếc nhìn cậu ta, vừa đi vừa nói: “Bà nội cậu dặn tôi trả cậu ít tiền thôi, đỡ cho cậu cầm nhiều tiền đi ra ngoài uống rượu.” Có lẽ chính Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng không biết chuyện bà nội phải đưa thêm tiền trả công cho mình, ngày xưa hình thức này người ta gọi là gửi con đi học việc.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Dung Sấu Vân chép miệng, “Sao lại như vậy được.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh quay đầu nhìn Dung Sấu Vân, ừm, quả nhiên người làm hòa thượng tâm tính cũng từ bi hơn một chút…
Dung Sấu Vân đánh giá Thiệu Tĩnh Tĩnh một vòng, “Làm việc không nhanh nhẹn, trả 30 là đủ rồi, nếu thể hiện không tốt sẽ trừ lương.”
Quý Hoãn không nhịn nổi: “Ha ha ha ha ha!”
Đây là thời đại chủ nô nô lệ mới à! Thiệu Tĩnh Tĩnh đau đớn lùi lại mấy bước suýt thì va vào tủ thuốc, may mà được Dung Tế Tuyết đi ngang dùng khuỷu tay đỡ, “Cẩn thận.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn Dung Tế Tuyết, thấy cậu tuy luôn làm mặt lạnh, trước kia cũng từng trừng mắt với mình nhưng ở chung mới thấy tử tế. Cậu ta hoài nghi có lẽ Dung Tế Tuyết mới là người có tâm địa tốt nhất và lương thiện nhất ở Tiểu Thanh Long.
Hay là cứ gây dựng quan hệ tốt với vị này đi.
Thiệu Tĩnh Tĩnh thấy hai tay Dung Tế Tuyết xách theo mấy bó thực vật liền vươn tay ra: “Thầy Dung, để tôi giúp, cậu định trồng mấy cái này vào bồn hoa à…”
Dung Tế Tuyết lập tức né tránh, “Không cần, cậu đừng chạm vào.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Đừng khách sáo! Tôi không lấy thêm tiền đâu, dù sao mỗi ngày cũng nhận 40 tệ rồi.”
Dung Tế Tuyết: “…”
Dung Tế Tuyết: “Cái này có độc.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh sững người như bị sét đánh vội vàng rút tay về. Mẹ nó không phải chứ, thật hay điêu vậy, thoạt nhìn tươi tắn như thế mà.
Chu Cẩm Uyên ở bên cạnh trông thấy cũng dặn dò: “Thật đấy, lỡ cậu vặt chỗ này moi chỗ khác mà không rửa sạch tay, cho vào miệng thì loét miệng vẫn là nhẹ.”
Mấy cây đó đều là Thiên nam tinh tươi, siêu độc.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “… Vãi lò, thế luôn? Mấy chậu khác thì sao, có cả quả này, mấy cái đó cũng gây loét miệng à?”
Dung Tế Tuyết: “Không, càng độc hơn.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Một chậu khác trồng mã tiền quả thực còn độc hơn nữa, có câu ngạn ngữ nói “Mã tiền thực, mã hậu tử” chính là để chỉ nó, có thể thấy là độc tính rất mạnh, nếu dùng quá liều sẽ gây mất mạng. Có điều người bình thường hẳn sẽ không đi ăn quả của cây này vì vị nó rất đắng, nhưng chỉ nhiễm độc nhẹ thôi cũng đủ khó chịu rồi.
“Đừng có làm cái mặt đấy nữa, tất cả đều do chúng tôi trồng để bào chế thuốc, không đặt lâu ở đây đâu. Nếu cậu lo lắng quá thì tôi bày cho một phương pháp tránh trúng độc này.” Chu Cẩm Uyên nói.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Cái, cái gì?”
Chu Cẩm Uyên chỉ vào Dung Tế Tuyết, hù dọa: “Cách xa ra một chút, cậu ấy thích chơi mấy cái đó lắm.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”
Về sau Thiệu Tĩnh Tĩnh không dám đừng gần Dung Tế Tuyết trong bán kính ba mét nữa, mẹ nó không thể ngờ đây mới là người thâm độc nhất Tiểu Thanh Long. Những người khác chỉ trừ lương thôi, riêng vị này sẽ trừ luôn mạng!
……
Chu Cẩm Uyên kêu Dung Tế Tuyết mang mã tiền lên phòng khám chính là để cho Kim Xước Tiên dùng, gần đây anh đang cân nhắc một bài thuốc mới. Có điều Kim Xước Tiên bị bệnh ở gan, độc tính của mã tiền lại mạnh cho nên từ phương pháp bào chế đến liều lượng phải được tính toán cực kỳ cẩn thận.
Còn thiên nam tinh là lấy theo yêu cầu của Dung Sấu Vân, sau khi Dung Tế Tuyết xử lý xong anh ta muốn dùng cho liều thuốc dán mới. Gần đây có rất nhiều bệnh nhân cao tuổi đến phòng khám trị bệnh thoái hóa khớp gối, có thể xem là bệnh phổ biến ở nhóm tuổi này, gây ra những cơn đau đầu gối đáng kể. Thế cho nên Dung Sấu Vân mới tính toán làm ít thuốc dán có dược hiệu mạnh hơn.
“Em nghĩ… chúng ta nên dùng bao nhiêu gram thì tốt?” Chu Cẩm Uyên nhìn Dung Tế Tuyết xào thuốc, thấp giọng hỏi một câu.
Thật ra thể chất Kim Xước Tiên không phải đặc biệt tốt, nhất là gan nên không thể dùng thường xuyên, càng không thể dùng liều lượng quá lớn mã tiền. Ví dụ như ở trường Dung Tế Tuyết được dạy liều dùng hàng ngày chỉ nên dao động từ 0.3 đến 0.6 gram, hơn nữa phải là loại sau khi bào chế.
Dung Tế Tuyết liếc nhìn Chu Cẩm Uyên, “Thế anh muốn dùng bao nhiêu?”
Cậu hỏi thẳng nghĩa là đã nhìn ra Chu Cẩm Uyên muốn tăng liều lượng.
Chu Cẩm Uyên cười ha ha rồi đưa tay ra hiệu.
Dung Tế Tuyết trầm ngâm: “Khá nguy hiểm đấy, nhưng mà strychnine và nux vomica trong mã tiền có tác dụng ức chế tăng trưởng tốt đối với dòng tế bào ung thư gan hệ HepG2…”
Hai thành phần đó chính là những hoạt chất chính trong cây mã tiền, cũng là thành phần độc nhất.
Chu Cẩm Uyên nhìn cậu đầy mong đợi, trong mấy tình huống thế này anh luôn hy vọng được dược sĩ tán thành, “Anh có nói với Kim Xước Tiên rồi, anh ta không có ý kiến gì hết, em cứ liệu liệu mà bào chế thôi.”
Dung Tế Tuyết đã biết từ sớm, bất đắc dĩ nói: “Cứ dùng đi, em sẽ cố gắng lấy nguyên liệu khác giảm độc tính nhiều nhất có thể.”
Chu Cẩm Uyên cười ha ha, “Để anh lấy dầu mè cho.”
Dung Tế Tuyết rót dầu mè rồi thả hạt mã tiền tươi vào nồi.
Thiệu Tĩnh Tĩnh đi ngang qua trông thấy hai người họ nấu dầu và hạt mã tiền thì không khỏi buồn bực, “Mấy người xào thuốc độc làm gì thế? Chẳng lẽ muốn làm Thần Nông nếm bách thảo?”
“Thần Nông nếm bách thảo cần nấu lên làm gì? Cái này là bào chế —— Cậu mau đi làm việc đi!” Chu Cẩm Uyên chỉ nói một câu, Thiệu Tĩnh Tĩnh liền ồn ào đòi nghỉ, “Đây gọi là bóc lột lao động!”
Chu Cẩm Uyên dán vào tai Dung Tế Tuyết thì thầm: “Em có cảm thấy Thiệu Tĩnh Tĩnh này trông gay gay không.”
Dung Tế Tuyết: “…………”
“Ngoại trừ lười biếng, lưu manh, thích chơi bời lêu lổng thì trông người cũng khá đáng yêu. Anh quan sát cách ăn nói cử chỉ của cậu ta hàng ngày mà phán đoán thôi,” Chu Cẩm Uyên khiêm tốn giải thích, “Không chắc là đúng đâu.”
Dung Tế Tuyết chần chừ: “Anh thấy cậu ta đáng yêu?”
“… Em nhấn sai trọng điểm rồi hả?” Chu Cẩm Uyên buột miệng.
Dung Tế Tuyết đáp: “Bởi vì em không nghĩ anh có năng lực phán đoán đó.”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Chu Cẩm Uyên: “Anh chỉ tùy tiện nói chơi thôi!”
Chủ yếu anh hoài nghi hồi trước Thiệu Tĩnh Tĩnh hay trêu chọc anh bác sĩ phòng cấp cứu là vì có đam mê khó nói nào đó. Nhưng mà nhìn dáng vẻ hiện tại của anh Tĩnh ở phòng khám Tiểu Thanh Long không biết đã mất đi lòng tin với người mặc áo blouse trắng hay chưa, thảm quá.
Chu Cẩm Uyên quay đầu thấy không ai chú ý, tiếp tục thì thầm: “Nếu mà anh cũng phát triển theo hướng đó…”
Anh đứng rất gần Dung Tế Tuyết, cậu gần như ngừng thở, ôm tâm tình chờ mong nghe anh nói tiếp.
Chu Cẩm Uyên: “Vậy chắc sẽ quen Dung Trọc. Ha ha ha ha ha, CP Đạo Phật rất thịnh hành mà đúng không?”
Dung Tế Tuyết: “………………”
Dung Tế Tuyết bình tĩnh quay đầu: “… Tránh ra nào, em thêm thuốc độc đây.”
.
.
Hertzfeld Records là một tập đoàn thu âm và phát hành nhạc lớn ở nước B, có lịch sử hơn một trăm năm và do gia tộc Hertzfeld điều hànht. Công ty sở hữu nhiều hãng thu âm trải dài từ nhạc cổ điển đến nhạc pop cùng hoạt động kinh doanh sản xuất âm nhạc trên toàn thế giới.
Hiện tại, một trong những người thừa kế của Hertzfeld là Hertzfeld Jr., hay còn được gọi là Tiểu Phỉ, đang quản lý một công ty thu âm lớn trực thuộc tập đoàn. Hôm nay anh ta ngồi trong văn phòng vừa uống cà phê vừa mở mail kiểm tra thì nhận được báo cáo từ cấp dưới: Kim vừa gửi tác phẩm tới.
Động tác của Tiểu Phỉ lập tức dừng lại, anh ta đặt tách cà phê xuống đồng thời ra lệnh cấp dưới mang ngay tác phẩm lên văn phòng.
Trong công ty này, “Kim” mà mọi người nhắc tới chỉ có thể là nhà soạn nhạc thiên tài người Trung Quốc “Kim Xước Tiên”.
Nhiều năm qua Kim Xước Tiên vẫn luôn duy trì mối quan hệ hợp tác tốt đẹp và sâu sắc với công ty, các tác phẩm của anh ta cũng được công ty con của Hertzfeld tại Trung Quốc quản lý. Đáng tiếc là trời ghen ghét kẻ có tài, Kim đột ngột mắc bệnh hiểm nghèo, Tiểu Phỉ đã tìm rất nhiều bác sĩ điều trị cho đối phương nhưng rốt cuộc vẫn không thể thắng nổi Tử thần.
Tin tức cuối cùng của Kim là một mình trở về Trung Quốc tiến hành điều trị bệnh theo phương pháp Đông y và sửa soạn lại những “tác phẩm cuối cùng”.
Công ty tôn trọng lựa chọn của anh ta, cũng theo yêu cầu mà phong tỏa tin tức rất triệt để bảo đảm sự riêng tư. Tiểu Phỉ nghĩ có lẽ không lâu sau khi công ty phát hành tác phẩm cuối cùng này, toàn thế giới mới kinh ngạc và thương tiếc cho sự ra đi của một thiên tài. Kim tựa như một vì sao băng xẹt qua, nhưng ánh hào quang của anh ta sẽ trường tồn vĩnh viễn.
Theo đúng tính toán thì thời gian của Kim không còn nhiều, sáng nay tâm trạng Tiểu Phỉ cũng trở nên nặng nề hơn.
Khoảng mấy phút sau, cấp dưới cầm theo laptop gõ cửa phòng, “Thưa anh Hertzfeld?”
“Mời vào.” Tiểu Phỉ hít một hơi, “Đây là tác phẩm của Kim?”
Anh ta không dùng hai chữ “cuối cùng”, nhưng tất cả mọi người đều biết rõ.
“Đúng vậy.” Cấp dưới gõ vài cái lên laptop, người này chỉ vừa download thư mục xong. File media quá lớn, một số bài sử dụng nhạc cụ ảo trong khi một số bài khác do tác giả thu âm trực tiếp, ngoài ra mỗi bản còn được thu âm ở những địa điểm khác nhau.
“Bắt đầu đi.” Tiểu Phỉ nói.
Tổng cộng có mười sáu bản nhạc, tất cả đều được sáng tác sau khi Kim có chẩn đoán chính xác.
Bọn họ nghe lần lượt từ bài đầu tiên như thể cũng được trải qua thế giới nội tâm của Kim, âm nhạc trác tuyệt khiến cho người nghe phải đồng cảm sâu sắc. Nghe được một nửa, Tiểu Phỉ không nhịn nổi nữa liền tháo kính ấn ấn khóe mắt.
Người nghệ sĩ trẻ tuổi này mang đầy lòng yêu thương và luyến tiếc thế giới, đã dùng âm nhạc để tưởng nhớ và nói lời từ biệt.
Nhưng đến khi bản nhạc cuối cùng vang lên, Tiểu Phỉ và cấp dưới cùng ngẩn người.
Bản nhạc này có phong cách khác biệt với những bản nhạc được phối khí phong phú mà họ vừa nghe, chỉ dùng duy nhất một loại nhạc cụ là piano. Tiểu Phỉ dám khẳng định nó được lấy chất liệu từ nhạc dân gian và rõ ràng cũng sở hữu sức hút độc đáo. Phần mở đầu êm dịu cổ xưa mang đến cảm giác tĩnh lặng và bình yên. Giai điệu và cảm xúc được xây dựng từng lớp rồi lên đến đỉnh điểm trong một cao trào như được bao phủ trong ánh nắng vàng, tràn ngập hy vọng và sức sống. Cả nhịp điệu lẫn phong cách của bản nhạc cũng có nét cuốn hút lay động lòng người.
Cứ như… Kim vừa cầu nguyện với các vị thần cổ xưa và được họ cứu rỗi.
Âm nhạc ra đời cùng với các nghi lễ tôn giáo và hoạt động văn hóa của từng dân tộc, thế nhưng sự thiêng liêng trong tác phẩm này càng sâu sắc hơn, thậm chí có thể khẳng định nó mang sắc thái tôn giáo nhất định.
Tiểu Phỉ dường như không thở nổi, anh ta siết chặt ly cà phê nhắm mắt thưởng thức. Đến khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống, anh ta đột ngột đứng dậy thốt lên: “Bài này do Kim viết thật sao?”
Không ngoa khi nói rằng Tiểu Phỉ có khả năng cảm thụ âm nhạc cực kỳ tốt, xét cho cùng gia tộc anh ta đã làm trong ngành này suốt một thế kỷ. Chính nhờ khả năng cảm thụ đó mà Tiểu Phỉ mới nghi ngờ. Anh ta không nghi ngờ tài năng của Kim, mà vì bản nhạc piano này chất chứa đầy sức sống, hoàn toàn không giống như được một bệnh nhân mắc bệnh nan y viết ra!
Mọi người nghe hết bản nhạc chỉ được khơi dậy niềm hy vọng chứ không tìm thấy chút tiếc nuối, sợ hãi hay hồi tưởng gì của một người sắp chết, đặc biệt là khi thời gian còn lại của Kim không nhiều ——
So với các bản nhạc trước, bản nhạc piano này quả là một sự hồi sinh cảm xúc mạnh mẽ, tạo ra hai thái cực trái ngược nhau. Cho dù là người không có khả năng cảm thụ âm nhạc thì nghe đến bản nhạc này nhất định cũng sẽ kinh ngạc, không tin nổi nó được sáng tác cùng một thời điểm, từ cùng một người với những bản nhạc trước đó.
Một bên là đón nhận cái chết, một bên là hy vọng hồi sinh.
Nhìn kỹ một chút, người cấp dưới nhận ra âm tần của bài này dường như ẩn chứa một hình ảnh đen trắng, hẳn là biểu tượng thái cực của Trung Hoa. Hai màu đen trắng hòa quyện hoàn hảo giống như… giống như hai phong cách tác phẩm xuất hiện trong cùng một album.
Kim đã gặp chuyện gì ở Trung Quốc? Tiểu Phỉ ngơ ngẩn nghĩ, anh ta không biết có chuyện gì xảy ra nhưng đó nhất định phải là chuyện cực kỳ trọng đại, thế nên mới có tác phẩm này ra đời. Tiểu Phỉ có dự cảm rằng sau khi mình phát hành tác phẩm sẽ có thêm một ngôi sao sáng rực rỡ trên bầu trời sử sách của tập đoàn Hertzfeld Records.
“Bản nhạc cuối cùng tên gì? Nó được đặt tên chưa?” Tiểu Phỉ hỏi, trong lòng anh ta cảm thấy cái tên《 Hy vọng 》sẽ cực kỳ hoàn hảo, nếu tiếp tục chuyển thể thành tác phẩm hợp tấu hoặc gì đó tương tự không biết sẽ có hiệu ứng thế nào…
Nói chung nếu Kim Xước Tiên đã quyết định tên thì sẽ không ai khuyên anh ta sửa lại, trừ phi có tình huống bất ngờ, tác phẩm này chắc chắn sẽ phổ biến khắp thế giới.
Trong lúc Tiểu Phỉ mải mê suy nghĩ, cấp dưới nhìn thoáng qua rồi nghi hoặc hỏi: “Bản độc tấu piano Tiểu Thanh Long?”
Tiểu Phỉ lập tức ngớ người, Tiểu Thanh Long là một nghi lễ hay địa điểm tôn giáo gì sao? Tại sao lại là Tiểu Thanh Long??
.
.
Thiệu Tĩnh Tĩnh ở nhà ăn mì, cậu ta lau miệng uể oải nói: “Cho cháu nghỉ thêm một lát rồi hãy qua phòng khám, đi sớm quá có làm gì đâu.”
“Tại sao? Trời đẹp thế này mày đi sớm sớm đi, không làm thuốc dán thì giúp bác sĩ Dung quét tước vệ sinh phòng ốc.” Bà nội dạy dỗ, “Làm người phải biết cần mẫn, đặc biệt là ở chỗ nhà chủ, vất vả chính là phúc.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh suýt nữa phun mì ra ngoài, lại còn nhà chủ… Cũng đúng, lương một ngày 40 tệ, có lẽ cậu ta chính là thằng đi ở.
Có lẽ bà nội Thiệu đã thật sự xem phòng khám Tiểu Thanh Long là trung tâm cải tạo lao động, hôm nào cũng thúc giục Thiệu Tĩnh Tĩnh mau đi. Thiệu Tĩnh Tĩnh nặng nề nện bước đi tới phòng khám, vừa bước vào chợt ngửi thấy một thứ mùi không bình thường.
“… Mùi đéo gì thế này.” Thiệu Tĩnh Tĩnh bịt mũi hỏi, mùi thuốc bắc thật sự quá hắc quá nồng.
Dung Sấu Vân ngồi sau quầy liếc nhìn Thiệu Tĩnh Tĩnh rồi chỉ vào trong: “Đang chế thuốc, vào trong giúp một tay đi.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh hơi không muốn vào, “Có thể nói trước cho tôi là thứ gì không? Ngửi mùi thôi cũng nhức đầu, muốn xin nghỉ luôn quá!”
Loại thuốc dán thường ngày Thiệu Tĩnh Tĩnh làm cũng có mùi đặc trưng của thuốc bắc, không dễ ngửi nhưng không đến nỗi khó chịu, nhưng mùi thuốc ngày hôm nay không biết chữa bệnh gì mà bốc lên nồng nặc muốn xỉu.
“Xin nghỉ chắc chắn là không cho rồi, đừng nghĩ nữa.” Quý Hoãn chặn đứng ý định xin nghỉ làm của ranh con kia. Chính anh ta cũng đang bận rộn làm túi thơm phòng cảm, “Bên trong à… thầy Chu đang… luyện đan…”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………X.”
Nói giỡn hay nói chơi vậy, luyện đan?!
Ánh mắt Quý Hoãn toát ra một tia thương xót. Là thế này, sáng nay anh ta vừa tới thì nghe Chu Cẩm Uyên nói gần đây cư dân xung quanh, đặc biệt là các vị phụ huynh đã tương đối có lòng tin với phòng khám nhi khoa Tiểu Thanh Long rồi. Vì thế nên bọn họ cũng có thể bắt đầu kế hoạch…
Quý Hoãn lập tức nghĩ đến câu nói của Chu Cẩm Uyên lúc trước: “Nhiều bệnh nhân của tôi mua về ép trẻ con trong nhà ăn lắm”. Sau khi nhìn thấy vật thật, anh ta mới biết Dung Sấu Vân và Chu Cẩm Uyên không hề nói ngoa, động từ “ép” dùng quá là sinh động thực tế.
Cũng vì vậy mà Quý Hoãn càng cảm thấy Chu Cẩm Uyên đang dàn dựng một kế hoạch vỗ béo!
Thiệu Tĩnh Tĩnh lết vào gian phòng tiếp theo thì thấy Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết ngồi bên trong, một người nặn thuốc, người kia đóng gói thuốc đã nặn vào hộp nhỏ. Giữa hai người đặt một cái nồi dán đề can bát quái, bên trong chứa một núi bột nhão đen sì sì. Chu Cẩm đeo bao tay dùng một lần, rót mật ong rồi nặn bột thành những cục thuốc to tổ bố, sau đó đặt lên đĩa sứ hong khô.
Mùi thuốc nồng nặc phát ra từ chính nơi này.
“Đây là thứ gì…” Thiệu Tĩnh Tĩnh hỏi, một hai viên còn đỡ, ở đây có hẳn một nồi làm cậu ta trợn trắng mắt.
“Cái này tên là Khổng thánh chẩm trung đan, giúp tăng cường trí nhớ, hỗ trợ giấc ngủ cho thanh thiếu niên.” Chu Cẩm Uyên giới thiệu, “Tôi chế ra theo công thức trong sách cổ. Người đầu tiên dùng thuốc này nhờ nó mà thi đậu vào trường đại học trọng điểm luôn đấy!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh che miệng: “Làm gì có chuyện!”
Viên thuốc lớn thế này ai mà nuốt cho nổi, trước khi đậu đại học đã nghẹn thuốc chết ngắc rồi được chưa.
Chu Cẩm Uyên: “Không tin cậu hỏi Tiểu Tuyết đi!”
Dung Tế Tuyết: “…”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Cậu ta nhìn chăm chăm vào Dung Tế Tuyết lúc này sắp không giữ nổi vẻ lạnh lùng nữa. Nói thật đi, chẳng lẽ anh có hứng thú với thuốc độc là vì lúc nhỏ bị người ta hãm hại à?
Chu Cẩm Uyên còn mua cả máy dán nhãn, một viên thuốc cỡ đại định giá 66 tệ, nếu mua cùng túi thơm phòng cảm hoặc thuốc dán Tiểu Thanh Long sẽ được giảm 10%. Một phần thế này mua về có thể từ từ gặm hoặc cắt nhỏ thành từng miếng ăn dần, ít nhất ăn được trong vòng nửa tháng.
……
Bác sĩ Chu của phòng khám Tiểu Thanh Long vẫn luôn là vị bác sĩ lợi hại nhất trong lòng các thiếu niên nhi đồng dưới mười tám tuổi quanh khu, chúng cũng rất thích phòng khám Tiểu Thanh Long vì ở đó sẽ luôn có những phương pháp trị liệu ít khó chịu nhất. Các bậc phụ huynh đương nhiên cũng thích vì bọn họ bớt đi không ít phiền phức, chính vì thế, lúc bọn họ tới phòng khám mua thêm túi thơm phòng cảm hoặc chỉ tình cờ đi ngang mà đọc được tờ giấy thông báo “Thuốc mới đã lên kệ, tăng cường khả năng học tập của trẻ em” đều phải đi vào hỏi thêm một câu.
Sau đó các bác sĩ sẽ bắt đầu giải thích các vấn đề như thuốc dùng cho nhóm trẻ ở tuổi nào, sử dụng những dược liệu gì, có công dụng ra sao.
Thành thật mà nói, các loại thuốc và thực phẩm chức năng bảo vệ sức khỏe cho trẻ em trên thị trường nhiều như nấm, trong đó có những món chào giá rất cao, công dụng cũng bị thổi phồng đến ba hoa chích chòe. Trong khi đó phòng khám Tiểu Thanh Long mà mọi người tin tưởng cung cấp Khổng thánh chẩm trung đan chỉ bán giá 66 tệ, hiệu quả không khoa trương nhưng rất thực dụng. Đặc biệt trước giờ thuốc của bọn họ nổi tiếng là hiệu quả rất nhanh, cảm giác đáng tin cậy hơn mấy thứ thuốc trôi nổi bên ngoài nhiều.
Thậm chí thuốc của bọn họ được bào chế ngay trong phòng khám, đi ngang còn có thể thấy các bác sĩ sàng chọn nguyên liệu. Mùi vị đúng là hơi khó ngửi nhưng Chu Cẩm Uyên nói mình đã nỗ lực cải tiến lắm rồi, còn cho thêm rất nhiều mật ong.
—— Mọi người đều biết Chu Cẩm Uyên luôn chọn lựa phương thức ôn hòa nhất để không tra tấn bệnh nhân. Nếu anh đã nói thế nghĩa là thật sự cố hết sức để duy trì hiệu quả của thuốc.
Thôi được rồi, chỉ hơi khó ngửi chút thôi, vẫn khá hơn mấy phương thuốc cổ truyền nhiều, mua mua.
Vào ngày hôm ấy không biết có bao nhiêu bạn nhỏ đi học về nhìn thấy thuốc viên liền ôm niềm tin với phòng khám Tiểu Thanh Long mà tự tin bẻ đúng lượng thuốc như hướng dẫn cho vào miệng ăn, sau đó ——
“Dở quá hu hu hu hu hu hu!”
Vốn dĩ chỉ khó nuốt khoảng sáu phần, nhưng nếu cộng thêm phần tín niệm với phòng khám đến mức không buồn chuẩn bị nước súc miệng thì sáu phần đó lập tức biến thành mười hai phần!
……
Tiểu Liễu cũng khóc đến váng trời, cậu nhóc được tặng một viên miễn phí nên đứng giữa phòng khám tự tin cắn một miếng, chứ không phải bẻ nhỏ ra dùng nước nuốt xuống —— Cách này đương nhiên dễ nuốt hơn một chút.
Kết quả ăn xong khóc luôn.
“Tại sao, hu hu hu hu hu, tại sao!” Tiểu Liễu không hiểu tại sao Tiểu Thanh Long lại bán thứ thuốc khó ăn như thế này. Cậu chàng từng tặng sữa chua cho các anh bác sĩ, sao lại đối xử với cậu như vậy.
“Uống nước đi.” Dung Tế Tuyết nhanh nhẹn nhét cốc nước vào tay Tiểu Liễu.
Tiểu Liễu uống ừng ực hết một cốc lớn mà mùi thuốc vẫn quanh quẩn trong miệng mãi không tiêu tan. Cậu nhóc ngẩng đầu nói với Chu Cẩm Uyên: “Anh, thứ này chắc chắn sẽ bán ế cho mà xem.”
Siêu thị nhà cậu nếu có loại thức ăn dở tệ như thế chắc chắn là bán không được, cho nên sẽ không tiếp tục nhập hàng nữa.
Chu Cẩm Uyên: “Khó nói lắm.”
……
Nhóm “nạn nhân” đầu tiên nhanh chóng lan truyền tin tức đi bốn phương tám hướng, vậy là đám trẻ con đồng trang lứa quanh khu cơ bản đều biết Tiểu Thanh Long vừa bán ra một loại thuốc viên siêu to khổng lồ cực kỳ dở, tuyệt đối không được mua.
Thế nhưng ai bảo Khổng thánh chẩm trung đan thật sự có hiệu quả an thần, cho nên các vị phụ huynh nghe người thân bạn bè quảng cáo cũng chạy tới mua thử xem. Chỉ là một viên thuốc thôi mà, có thể dở đến mức nào được chứ, nhắm mắt uống nước nuốt xuống không phải xong rồi sao!
Nói vậy cũng không sai, một viên thuốc có thể dở được bao nhiêu, mấy thứ thuốc bổ hay thực phẩm bổ sung chăm sóc sức khỏe bình thường cũng đâu ngon lành gì. Chỉ là nhóm “nạn nhân” đầu tiên không hề phòng bị phải chịu đả kích quá lớn nên mới phóng đại sự việc thêm mấy phần thôi. Trí tưởng tượng của trẻ em rất phong phú, truyền qua truyền lại cuối cùng nó biến thành thứ thuốc khó ăn nhất trần đời, hoàn toàn khác với những gì các phụ huynh nhận thức.
Đặc biệt là ở ngôi trường gần đó, bởi vì vị trí rất gần phòng khám Tiểu Thanh Long, học sinh cũng là cư dân chung quanh nên số lượng bị bắt ăn thuốc bổ càng nhiều, nhắc tới là đứa nào đứa nấy lại sợ hãi liếc nhau. Ngay cả giáo viên trong trường cũng biết vì nó đã xuất hiện trong rất nhiều bài văn và nhật ký của học sinh…
Cảnh tượng hưng thịnh này hoàn toàn khớp với suy đoán của Chu Cẩm Uyên.
—— Ngoại trừ chuyện trẻ em ở đây phản ứng hơi dữ dội.
.
[ Chào anh, tôi là trợ lý giáo sư thuộc khoa Y học phục hồi chức năng tại một trường đại học ở nước B, đồng thời là bác sĩ điều trị tại bệnh viện trực thuộc… ] Chu Cẩm Uyên đang đọc email của một vị đồng nghiệp người nước B, người này hiện có cả giấy phép hành nghề Tây y và chứng chỉ châm cứu do nhà nước cấp. Trước đây bọn họ chưa từng gặp nhau, nhưng người nọ biết đến Chu Cẩm Uyên thông qua đồng nghiệp giới thiệu. Gần đây anh ta tiếp nhận một bệnh nhân không đáp ứng các liệu pháp châm cứu thông thường, nghĩ đến Chu Cẩm Uyên liền gửi email hy vọng được anh cho ít gợi ý.
Địa chỉ email đương nhiên là xin từ chỗ đồng nghiệp, đính kèm cả hồ sơ bệnh án và kết quả kiểm tra của bệnh nhân.
[ Hy vọng anh có thể rộng lượng cho tôi lời khuyên… ] Chu Cẩm Uyên lẩm bẩm câu cuối cùng trong thư. Chứng teo cơ à, phần tư liệu đính kèm cũng khá kỹ càng tỉ mỉ, bệnh nhân chấn thương não dẫn đến liệt chi, đúng là có vài chỗ tương tự các ca bệnh mà Chu Cẩm Uyên từng điều trị.
Theo thời gian, số lượng thư từ trao đổi và xin lời khuyên từ nước B mỗi ngày một tăng, tuy Chu Cẩm Uyên đã rời khỏi nước B nhưng mối quan hệ học thuật giữa anh và họ lại càng chặt chẽ hơn. Với những email giống thế này Chu Cẩm Uyên luôn trả lời rất chi tiết, anh sắp xếp lại suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu viết mail trả lời, mãi đến khi Elena và ông Brown xuất hiện ở phòng khám.
“Chú Brown, hôm nay chú không đi quảng trường à?” Chu Cẩm Uyên lên tiếng đồng thời tạm dừng email.
“Bởi vì tôi nghe nói hôm nay Elena chuẩn bị thử đứng dậy.” Ông Brown nói, từ lúc tới Trung Quốc có vẻ ông ta tăng cân thấy rõ.
Chu Cẩm Uyên nhìn qua Elena, “Tốt lắm, hôm nay cô sẽ có một bước tiến triển lớn đấy. Chúng ta châm cứu trước, sau đó… bắt đầu thử đứng dậy, cô chuẩn bị tâm lý xong chưa?”
Elena cắn môi, đôi môi hồng nhạt đi một ít, “Ừm.”
“Ừ, vậy đi theo tôi.” Chu Cẩm Uyên đưa bọn họ vào phòng khám.
……
Bên ngoài lề đường phòng khám Tiểu Thanh Long có hai thiếu niên đỗ xe đạp, châu đầu vào nhau bàn bạc.
“Mày thấy có nên đi vào không?”
“Không biết, lần trước tao đến buổi tối người ta không nhìn rõ mặt mũi, chắc không nhận ra đâu…”
“Ai biết được. Tao chỉ mò mò thôi, bây giờ danh tiếng Tiểu Thanh Long càng truyền càng ảo diệu, quá là lợi hại rồi.”
Đương trao đổi thì một cậu nhóc tay cầm que kem đứng bên cạnh đột nhiên chen lời: “Các anh đang nói đến phòng khám Tiểu Thanh Long kia hả?”
Hai thiếu niên liếc nhau, không quá muốn để ý đến lời đứa trẻ con nói leo.
Cậu nhóc lại thở dài, “Ôi, bây giờ ai nghe đến cái tên Tiểu Thanh Long cũng sợ vỡ mật cả.” Nói xong liền nặng nề đi ra chỗ khác.
Hai thiếu niên: “…………”
Bọn họ nhìn nhau cùng không hẹn mà nghĩ, vãi đái, thế này quá kinh khủng rồi, cả người già phụ nữ trẻ em trong khu cũng phải e dè! Thế bây giờ có nên vào hay không đây?
Đáp án là có, bởi vì thuốc dán của phòng khám Tiểu Thanh Long có dược hiệu tốt không chỗ nào bằng. Cùng lắm bọn họ sẽ bắt chước các anh em khác, lúc ra về tiện tay vứt rác hộ phòng khám và siêu thị bên cạnh là được. Với lại nói thế nào cũng là bỏ tiền ra mua thuốc, không nhất thiết phải lo lắng thái quá.
Hai người nghĩ vậy liền tự tin bước vào phòng khám Tiểu Thanh Long, thấy bên trong không có anh bác sĩ mặt baby lẫn tên đầu trọc thì tức khắc vui vẻ, nhưng cũng không dám quá làm càn.
“Chúng tôi muốn mua thuốc dán trị đau khớp!”
Quý Hoãn ngẩng đầu nhìn bọn họ, nữa rồi, vẫn là đám người mang phong cách tôn kính đến mức kỳ quặc đó, “Ngại quá, tạm thời chúng tôi mới hết hàng. Hay là lát nữa các cậu quay lại nhé, thuốc sắp làm xong rồi.”
Bởi vì Thiệu Đa Đa lại vừa chạy tới mua sỉ một đống thuốc dán cho đồng nghiệp nên hàng tồn bị quét sạch bách, lúc này phòng khám đang vội vàng làm thêm một mẻ nữa.
“Cái gì? Đang làm à, thế phải mất bao lâu?” Một trong hai người tiếc nuối hỏi, khó khăn lắm bọn họ mới lấy hết can đảm đi vào, thế mà cuối cùng lại không có hàng.
“Để tôi hỏi xem.” Quý Hoãn hô to, “Tĩnh Tĩnh! Thiệu Tĩnh Tĩnh! Tôi hỏi cái này ——”
Thiệu Tĩnh Tĩnh ra khỏi phòng thuốc, tháo khẩu trang xuống, “Gì đấy?”
Hai thiếu niên và Thiệu Tĩnh Tĩnh cùng trố mắt nhìn nhau, ai nấy bị dọa điếng người.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Tiểu Ngũ, Tiểu Lục?”
Hai người: “Tĩnh Tĩnh?? Anh Tĩnh nói tên mình là Thiệu Tĩnh mà???”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “………………”
“Ủa, các cậu quen nhau à.” Quý Hoãn cười thầm trong lòng, Thiệu Tĩnh Tĩnh này ra ngoài còn sĩ diện tự bớt một chữ trong tên, “Bọn họ muốn mua thuốc dán, bao giờ cậu làm xong?”
“Tiểu Ngũ” và “Tiểu Lục” càng hoảng hốt, “Anh Tĩnh, anh… làm việc ở chỗ này? Bị… bị giữ lại?”
“Bị giữ lại là sao, cậu ta tự tới đấy.” Chu Cẩm Uyên đi ra khỏi phòng khám đúng lúc nghe thấy, “Mỗi ngày tôi trả cho Thiệu Tĩnh Tĩnh 40 tệ tiền công.”
Tiểu Ngũ không khỏi mắng thầm, nhõn 40 tệ đi ăn xiên nướng còn không đủ. Cậu ta cũng nhớ rõ cả người này, hôm đó anh ta dọa anh Tĩnh sợ mất mật, nói mình là người “hắc đạo” gì đó dưới trướng có cả trăm thằng đệ, không ngờ bình thường lại nhỏ mọn cỡ này.
Thiệu Tĩnh Tĩnh tức khắc ngửi thấy mùi nguy hiểm vội vàng ngắt lời: “Tụi bây đi về đi, lát nữa tao đưa thuốc dán đến tận nhà cho.”
“Woa, anh Tĩnh tốt như vậy sao?”
Chu Cẩm Uyên cảm giác như thằng nhóc Thiệu Tĩnh Tĩnh đang toát mồ hôi đầm đìa, đặc biệt sau khi bị anh nhìn càng thêm luống cuống tợn. Anh im lặng rót một cốc nước mang vào phòng khám cho Elena.
“Hôm nay vất vả rồi, ngày mai tiếp tục.” Chu Cẩm Uyên mỉm cười, Elena đã thành công vịn đồ vật đứng thẳng dậy, khoảng cách đến ngày hồi phục hoàn toàn lại gần thêm một bước.
Trong mắt Elena tràn ngập hy vọng, mỗi một ngày cô càng cảm thấy mình tiến gần về sân khấu hơn một chút, những ngày tháng ác mộng cũng dần dần trôi xa. Cô gật đầu, “Ừm!”
“Đi thôi, để tôi đưa cô ra ngoài.” Chu Cẩm Uyên đưa Elena ra khỏi phòng khám thuận tay vơ mấy túi đựng nguyên liệu làm thuốc ném vào thùng rác.
Tiểu Ngũ và Tiểu Lục còn chưa đi xa, đứng bên đường nhìn thấy hết. Ban đầu bọn họ chỉ chú ý đến cô gái nước ngoài xinh đẹp, sau đó không nhịn được quay sang quan sát Chu Cẩm Uyên.
“Các cậu nhìn tôi làm gì?” Chu Cẩm Uyên cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của bọn họ.
Hai người lập tức co quắp, sau đó Tiểu Ngũ mới hoàn hồn, nở nụ cười nịnh nọt: “Không có gì, chỉ là không ngờ anh đại cũng tự mình đi vứt rác ạ.”
“?” Chu Cẩm Uyên khựng lại, “Anh đại? Mới lạ quá, lần đầu có người gọi tôi như thế đấy.”
Bình thường người ta chỉ xem anh là em trai nhỏ thôi.
Tiểu Ngũ không biết phải đáp thế nào cho phải, anh đại đây đang cố ý khiêm tốn sao. Qua một lúc lâu cậu ta mới nói: “Thôi mà, anh không phải anh đại bên ‘hắc đạo’ thì ai mới phải.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên ngốc mất một giây, nói cái quỷ gì thế, đạo duy nhất mà anh tham gia chỉ có Chính Nhất Đạo thôi!
Nhưng cũng chính trong giây lát này mọi việc như sáng tỏ, Chu Cẩm Uyên đột nhiên hiểu ra lý do tại sao ra đường luôn có người tỏ thái độ cung kính với bọn họ.
Cho nên…
Chu Cẩm Uyên hỏi hai thiếu niên: “Các cậu… nghe ai nói tôi là người ‘hắc đạo’?”
……
Thiệu Tĩnh Tĩnh đi ra khỏi phòng khám đã thấy Chu Cẩm Uyên đứng bên ngoài, mà Tiểu Ngũ và Tiểu Lục cũng chần chừ chưa đi. Trong lòng cậu ta nổi lên dự cảm bất an, hai mắt nhíu chặt.
Đừng mà…
“Ranh con, cậu lại đây cho tôi hỏi.” Chu Cẩm Uyên cười như không cười, “Có phải cậu đi đồn tôi là anh đại xã hội đen không?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Tôi, hôm đó tôi uống say quá, hơn nữa đấy là do họ nghe nhầm! Tôi chỉ nói anh là người Đạo giáo, dưới trướng có mấy trăm đạo sĩ nghe lệnh thôi!”
Tiểu Ngũ Tiểu Lục: “???”
Chu Cẩm Uyên suýt bật cười, “Sau đó thuận tay bắt trói cả bà nội cậu à?”
“?” Vãi? Thiệu Tĩnh Tĩnh biến sắc, cậu ta thật sự không biết, cái này là ai đồn vậy!
Thiệu Tĩnh Tĩnh hít sâu một hơi, thật ra cậu ta đã dự đoán đến ngày này rồi. Nếu thế, chi bằng nhân cơ hội…
Cậu ta bước lùi về sai: “Thầy Chu à, tôi thấy anh nên bĩnh tĩnh lại rồi hãy nói chuyện tiếp, tôi cũng vô tội mà, thật đấy! Hôm nay tôi, tôi xin nghỉ về trước đây, tiền công chỉ lấy 20 thôi, hôm khác chúng ta gặp lại!”
Dứt lời, Thiệu Tĩnh Tĩnh rẽ hướng nghiêng người leo lên xe đạp của Tiểu Ngũ, sau đó quẹo vào ngõ nhỏ bên cạnh đạp trối chết.
Chu Cẩm Uyên: “?? Thiệu Tĩnh Tĩnh, cậu đừng nhân cơ hội làm biếng! Bà nội cậu dặn phải đi chấm công mỗi ngày đấy!”
“Vỗn lài!” Tiểu Ngũ buột miệng chửi thề, đó là xe đạp của cậu mà.
“Chậc, Tĩnh Tĩnh chạy nhanh quá nhỉ.” Tiểu Lục cảm thán.
Thiệu Tĩnh Tĩnh thính tai nghe được liền đỏ mặt mắng: “Mẹ mày sửa miệng nhanh thế!”
Trước kia còn luôn mồm gọi anh Tĩnh này anh Tĩnh nọ!
Chu Cẩm Uyên bình tĩnh hỏi: “Chỗ này có lối tắt nào không? Tôi phải đi bắt thằng ranh kia về.”
Tiểu Ngũ và Tiểu Lục nhìn nhau, đừng nói đến ô tô, ở đây một chiếc xe máy cũng không có làm sao bắt được, chẳng lẽ chạy bộ đi bắt? Anh đại mạnh miệng quá rồi.
Tưởng mình có thể chạy trốn thành công à? Chu Cẩm Uyên liếc nhìn Elena ngồi trên xe lăn, “Khụ, Elena này…”