Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 50

Trước Tiếp

Chương 50.

Edit: Leia

Chu Cẩm Uyên còn có thể nói gì nữa, nếu Kim Xước Tiên đã tình nguyện, lại chủ động giảm giá… Vậy cứ để thầy Kim kiếm khoản tiền học phí này đi!!

Đương nhiên đó chỉ là một cách nói cho vui, với trình độ và tâm trạng hiện giờ của Kim Xước Tiên, có lẽ anh ta cũng không quan tâm học trò trả cho mình bao nhiêu tiền mà để ý đến năng khiếu hay thiên phú gì đó ơn. Nói không chừng Tiểu Liễu thật sự là thiên tài xuất thế thì sao!

“Tiểu Liễu, tốt nhất là em nên thích thầy Kim đi.” Chu Cẩm Uyên xoa đầu Tiểu Liễu, tuy anh cảm thấy khả năng Tiểu Liễu không thích là không lớn, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, nếu không Tiểu Liễu sẽ thiệt thòi lắm.

“Chắc chắn phải thích rồi.” Chị Liễu cười ha hả, không hề nhận thức rằng mình vừa dùng một trăm tệ mỗi buổi thuê về một ông thầy là nhạc sĩ đẳng cấp quốc tế.

Kim Xước Tiên lịch sự gật đầu, “Cảm ơn. Tôi về trước đây.”

“Được, để tôi đưa anh về cửa tiểu khu đi.” Nhà Kim Xước Tiên ở ngay khu bên cạnh, Chu Cẩm Uyên muốn tìm một cái cớ để đi cùng nói chuyện với anh ta.

Anh quay đầu nhìn đôi vợ chồng hồn nhiên bắt đầu chuẩn bị ba trăm đồng để lát nữa đưa cho Chu Cẩm Uyên mà cảm giác hơi choáng váng, “Thế tại sao… anh lại đồng ý? Chẳng lẽ Tiểu Liễu là thiên tài thật?”

Kim Xước Tiên: “Uống sữa chua của người ta rồi, có đi mà không có lại thất lễ lắm.”

Chu Cẩm Uyên: “…”

… Giỏi thật, chị Liễu chỉ dùng một chai sữa chua trẻ em mà đổi được hẳn khóa học đàn với nhạc sĩ thiên tài.

.

Thiệu Đa Đa nhét một xấp thuốc cao dán mua từ phòng khám Tiểu Thanh Long, sau khi tới văn phòng anh ta lập tức đi phát cho sếp và mấy vị đồng nghiệp có quan hệ tốt.

“Nếu cổ và thắt lưng mọi người không khỏe thì có thể dán cái này giảm đau. Đây là thuốc đặc hiệu mua từ phòng khám gần nhà tôi, họ thậm chí còn phân ra nhiều loại cho từng dạng cơ thể, đây này ——”

Ở bộ phận bọn họ hay thậm chí toàn công ty, số lượng người khỏe mạnh không bị bệnh tật gì đúng là chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tháng nào cả bọn cũng phải hùn tiền mua chung đủ loại thực phẩm chức năng và các loại thuốc dán giảm đau!

Đã có đồng nghiệp quan hệ tốt đương nhiên sẽ có cả đồng nghiệp chẳng ra gì, Trịnh Văn ngồi ở bàn bên cạnh không nhận được thuốc dán thì thò đầu qua bĩu môi, “Sản phẩm ba không lấy đâu ra thế, dán vào không có tác dụng phụ gì đấy chứ? Ngồi xa thế này mà tôi còn ngửi thấy mùi nồng nặc.”

Thật ra bọn họ vào công ty cùng thời điểm, nhưng bởi vì tính cách không hợp lại có cạnh tranh trong công việc nên quan hệ mỗi ngày một lạnh đi, đến đãi bôi xã giao cũng không buồn làm.

Trên miếng thuốc dán kia in ba chữ Tiểu Thanh Long đơn giản, bao bì mộc mạc chỉ đủ để bảo quản ở mức độ cơ bản cho nên mùi thảo dược rất nặng, không thể nói là hôi nhưng cũng chẳng thơm tho dễ chịu gì. Nếu nhìn vẻ bề ngoài xác thật trông khá thô sơ.

Tuy cách đây không lâu chính Thiệu Đa Đa cũng thấy vậy, nhưng giờ phút này Trịnh Văn bơm vào vẫn làm anh ta bực tức: “Đây là phương thuốc gia truyền của một bác sĩ đông y già ở phòng khám, đồ thủ công đấy!”

Trịnh Văn: “Ha, nghĩa là nó ba không thật?”

Mẹ nó cái đồ soi mói này! Sắc mặt Thiệu Đa Đa sầm xuống.

Dù đây đúng là đồ thủ công nhưng cũng được chính tay các bác sĩ bào chế trong phòng khám đã cấp phép, đại diện cho kỹ thuật y khoa chính thống, hoàn toàn không liên quan gì đến mớ sản phẩm giả kém chất lượng bên ngoài.

Quản lý ho khan lên tiếng giảng hòa, “Được rồi, không nói nữa. Hôm nay sếp lớn bên công ty hợp tác sẽ ghé qua, không chừng còn xuống bộ phận chúng ta tham quan nữa, các cậu hiểu ý tôi rồi chứ.”

Nghe quản lý nói vậy mọi người đành phải thôi, sau đó quay sang vùi đầu làm việc.

Thiệu Đa Đa thầm mắng trong lòng, vốn muốn lấy lòng sếp một chút, bây giờ Trịnh Văn nói vậy chẳng khác nào anh ta đi mua đồ linh tinh. Đúng lúc này quản lý lại còn cắt ngang làm anh ta cuống hơn, cũng chẳng biết ông ấy có để ý không hay nên tìm cơ hội giải thích cho ổn thỏa, còn các đồng nghiệp khác đều biết Trịnh Văn nói thế chỉ để bơm đểu thôi mà.

Có người nhắn tin hỏi Thiệu Đa Đa: [ Cái này là thuốc dán mà cậu nói đấy hả? Dùng tốt thật sao? ]

Người này đã được Thiệu Đa Đa khoe khoang từ trước, nhưng sau khi tận mắt trông thấy sản phẩm thì cũng mang tâm lý nghi ngờ giống hệt Thiệu Đa Đa vào ngày đầu.

[ Tôi tự mình kiểm chứng làm sao giả được. Đừng đánh giá cuốn sách qua cái bìa, bao bì hơi đơn giản chút ấy mà. ] Thiệu Đa Đa nói.

Ngoại trừ chuyện ông bác sĩ già là khoác lác —— Các bác sĩ trong phòng khám Tiểu Thanh Long không ai già hết, thì những chuyện khác đều là thật, hiệu quả thuốc rất tốt, bằng không anh ta cũng không tự bỏ tiền túi ra mua tặng quản lý và những người khác. Chỉ cần dùng là mọi người sẽ biết ngay.

Khoảng 10 giờ sáng quản lý bắt đầu hắng giọng, các nhân viên giật mình len lén nhìn ra. 

Cách một mặt tường kính, bọn họ thấy đoàn người của boss lớn ra khỏi thang máy đi về hướng này, boss lớn còn nhường đường cho một người trẻ tuổi đi đằng trước. Ông sếp trước nay luôn hành động sấm rền gió cuốn, bước đi ngẩng cao đầu lúc này rất săn sóc chậm rãi đi cùng tốc độ với thanh niên, cách một khoảng xa vẫn nghe thấy tiếng ông ta giới thiệu: “Cháu trai, chỗ này chính là một trong các phòng ban cốt lõi của công ty, cháu xem…”

Sếp lớn giới thiệu bộ phận của bọn họ một cách rất tự hào và phấn khởi.

Thiệu Đa Đa len lén quan sát một chút, lãnh đạo công ty đối tác trong truyền thuyết trẻ tuổi hơn anh ta tưởng tượng quá nhiều. Thiệu Đa Đa đã đi làm được hai năm mà chưa từng thấy qua người này, nhưng từ thái độ của ông sếp có thể đoán ra được địa vị của cậu ta hẳn còn cao hơn những lãnh đạo cấp cao đã ghé hồi trước. Nhìn thế này nếu không phải người thừa kế thì cũng là “Hoàng thân quốc thích” đấy nhỉ?

Bọn họ vừa đi vừa nói, các nhân viên cũng nỗ lực thể hiện mình là bộ phận tinh anh bận rộn đúng như lời sếp miêu tả.

Đi được một hồi đột nhiên cậu thanh niên dừng chân trước bàn làm việc, ngón tay chỉ vào một vật, “Cái này…”

Thứ đó chính là gói thuốc dán mà Thiệu Đa Đa tặng cho đồng nghiệp, người kia nhận xong cũng chỉ tùy tiện đặt lên bàn lộ ra phần thuốc dán màu đen loáng thoáng bên trong.

“À, cái này là thuốc dán ạ.” Anh đồng nghiệp cẩn thận giải thích, cũng không rõ vì sao đối phương quan tâm đến thứ này.

Sếp lớn cười gượng, lên tiếng dặn dò: “Làm việc phải đứng lên đi lại một chút, mới tí tuổi đã dán thuốc dán như ông già.”

Thanh niên cũng quan tâm một câu: “Anh thấy cái này dùng tốt không?”

Đồng nghiệp ngớ người vì thật sự chưa dùng qua, hơn nữa được lãnh đạo nhìn thẳng chính diện khiến anh ta hơi căng thẳng.

Trịnh Văn ngồi một bên cười mỉa đáp: “Cái này do Tiểu Thiệu tặng đấy, nghe nói là thuốc thủ công gia truyền của bác sĩ Đông y già gần nhà chuyên trị đau xương khớp, chúng tôi vẫn chưa kịp dùng thử.”

Sếp lớn mới nghe hết nửa câu đầu thì chân mày khẽ nhíu.

Rất nhiều nhân viên trong công ty biết ông sếp này rất khó tính, thậm chí không cần tốt nhất chỉ cần quý nhất. Ngày thường đồ đạc mà ông ta dùng có thể là đồ thủ công, nhưng nhất thiết phải là kiểu đặt hàng riêng từ hãng lớn hoặc giới hạn số lượng. Món thuốc dán này hiển nhiên khác xa một trời một vực với phong cách của ông ta rồi.

Quả nhiên, Trịnh Văn nói xong ánh mắt sếp lớn lập tức hiện lên vẻ khinh thường.

Tuy Thiệu Đa Đa không biết phong cách của boss nhưng cũng đủ nhạy bén để nhận ra Trịnh Văn đang cố ý bơm đểu mình, tuyệt đối không bình thường!

Tuy anh ta không cảm thấy ông sếp và thuốc dán của mình có thâm thù đại hận gì, dù sao cũng không đến mức sa thải được, nhưng thái độ quả thật rất ghê tởm.

Đúng lúc này thanh niên đối tác lại khẽ mỉm cười: “Bác sĩ Đông y già? Đúng là hiệu quả thật, tôi có dùng rồi.”

Dứt lời, cậu ta thản nhiên đi tiếp mà không do dự lấy một giây.

Tất cả mọi người đều sửng sốt, đặc biệt là ông sếp lớn. Ông ta ném cho quản lý một ánh mắt sau đó cất bước đuổi theo thanh niên, “Cháu Khúc à, thật ra chú cũng hay bị đau xương khớp lắm, không biết cái này mua ở đâu nhỉ…”

Thiệu Đa Đa: “…”

Đụ má đụ má đụ má.

Đùa à?!

Các đồng nghiệp nhìn anh ta vừa khiếp sợ vừa dò hỏi rốt cuộc Thiệu Đa Đa móc ở đâu ra đồ giống với lãnh đạo như vậy. Vừa rồi không ai để ý đến mấy miếng thuốc dán đó, nhưng hiện giờ cảm giác đã hoàn toàn khác rồi!

Thiệu Đa Đa choáng váng, chính anh ta cũng không biết gì hết, thậm chí còn cho rằng có lẽ cậu Khúc kia nhìn nhầm rồi! Khu dân cư mà anh ta ở là một khu cực kỳ cực kỳ tầm thường cũ kỹ, chỉ ra phòng khám Tiểu Thanh Long gần nhà mua ít thuốc thôi mà!

Cậu Khúc nói mình đã từng dùng, làm sao có chuyện đó được? Tiểu Thanh Long không phải chuỗi phòng khám có tiếng, đâu ra chuyện cậu ta đích thân chạy tới đó mua thuốc dán thủ công?

“Ôi chao, chắc Đa Đa tốn công lắm mới mua được mấy thứ này, tôi phải dùng ngay mới được, công dụng hẳn là tốt thật nhỉ. Cảm ơn nhé, cậu có lòng quá.” Quản lý đã cân nhắc xong rồi, cậu Khúc kia không quen biết Đa Đa mà chỉ biết thuốc dán thôi. Nếu không quen Đa Đa thật thì thuốc dán chắc chắn phải có công hiệu thần kỳ!

Những người khác cũng mau miệng cảm ơn Thiệu Đa Đa lần nữa vì mua được đồ tốt còn biết nghĩ đến mọi người.

Duy chỉ có Trịnh Văn là như ngậm phải ruồi bọ, nuốt không được mà nhả cũng không xong.

“A… Đừng khách sáo, tôi dùng thấy tốt thật mà.” Thiệu Đa Đa hoàn hồn, tuy vẫn khá khó hiểu nhưng trông thấy vẻ ngu ngốc vì mất cả chì lẫn chài của Trịnh Văn là anh ta lại thấy hả hê vô cùng.

“Ha ha ha ha, không có gì không có gì, mọi người dùng thấy tốt mai kia tôi lại mua hộ cho!” Thiệu Đa Đa cố ý nhìn Trịnh Văn mà nói, “Chỉ cần mọi người đừng hiểu lầm nó là sản phẩm ba không thôi. Bài thuốc độc nhất vô nhị của bác sĩ Đông y đấy, người khác cũng biết mà.”

Mọi người sôi nổi gật đầu, khụ, đây là lần đầu bọn họ mua thuốc sản xuất trong nội thành đấy…

.

.

Thiệu Tĩnh Tĩnh nặng nề bước chân vào phòng khám Tiểu Thanh Long, thái độ khác biệt một trời một vực với ông anh trai.

Cậu ta hoàn toàn không muốn đặt chân vào nơi này, nhưng bà nội cậu lại cảm thấy hiếm có người nào dễ dàng quản thúc cháu trai mình như bác sĩ Chu nên cứ bắt cậu ta chạy qua phòng khám suốt. Rõ ràng chỉ phát sốt một tí, châm mấy châm đã đỡ rất nhiều thế mà một hai phải đi Tiểu Thanh Long tái khám.

Hơn nữa Thiệu Đa Đa về nhà cũng tâng bốc phòng khám Tiểu Thanh Long lên tận trời, nói gì mà mình đã sớm nhận ra các bác sĩ ở đó không tầm thường, tuổi còn trẻ đã có bản lĩnh tự mở phòng khám tất nhiên phải có tài năng, đến ông sếp công ty đối tác cũng nghe danh. Kết quả là anh ta cũng thơm lây, được rất nhiều đồng nghiệp tán thưởng thán phục.

—— Chuyện này thì Thiệu Tĩnh Tĩnh tin là thật, dù sao lần đầu tiên gặp nhau Chu Cẩm Uyên đã châm cứu cho tay cậu ta hết bệnh rồi.

Trọng điểm là hôm nay Thiệu Tĩnh Tĩnh có thêm một nhiệm vụ: Giúp Thiệu Đa Đa mua mấy gói thuốc “cao da chó”, con số đặt hàng lần đầu đã lên đến hơn hai trăm. Anh trai bận đi bán mặt cho tư bản đành phải ném việc lại cho Thiệu Tĩnh Tĩnh.

“Ủa anh Tĩnh đây mà?” Hôm nay Chu Cẩm Uyên vừa vặn được nghỉ nên ban ngày cũng ở phòng khám, vừa thấy cậu ta anh đã lên tiếng trêu chọc.

Thiệu Tĩnh Tĩnh ôm áp lực to như núi, cảm thấy Chu Cẩm Uyên đang trào phúng mình.

“Anh đừng trêu tôi nữa.” Nếu Thiệu Tĩnh Tĩnh có lỗ tai thì bây giờ chắc hẳn đã cụp xuống một đống. Cậu ta thành thật nói, “Trước mặt anh tôi chỉ đáng làm em thôi.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh nói xong mới phát hiện bên cạnh có một thanh niên cao to đẹp trai mặc áo blouse đang nhìn mình chằm chằm, rõ ràng trời đang nắng mà bị nhìn vẫn phải lạnh sống lưng.

Mẹ nó, trò gì thế!

Chu Cẩm Uyên giới thiệu: “Đây là em tôi.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”

Thiệu Tĩnh Tĩnh vạch một dấu X trước miệng, nghĩ mình không nói gì vẫn là tốt nhất.

“Cần bao nhiêu thuốc dán?” Quý Hoãn hỏi.

“Hai trăm miếng…” Thiệu Tĩnh Tĩnh ngồi trước quầy yếu ớt đáp.

“Hai trăm? Thuốc trị xương khớp hết à? Nhưng bây giờ chỗ chúng tôi không có đủ, chắc tầm nửa ngày nữa mới làm xong.” Quý Hoãn buồn bực hỏi, “Mà cậu cần nhiều như thế để làm gì?”

Chu Cẩm Uyên chen miệng nói đùa: “Đám anh em huynh đệ của cậu cả ngày lượn lờ ngoài đường, lượng vận động dư thừa thế mà cũng bị đau thắt lưng cổ vai gáy à?”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “……… Mua giùm cho đồng nghiệp anh tôi.”

Mẹ ơi, đừng ai nhắc đề tài này nữa. Không biết tại sao mấy hôm nay cậu ta hẹn anh em đi chơi mà không ai buồn hưởng ứng, tất cả đều nói gần đây không muốn ra ngoài, đặc biệt là vào buổi tối. Còn có người tốt bụng quan tâm gần đây cậu ta sống thế nào, Thiệu Tĩnh Tĩnh tưởng người ta hỏi tình hình cảm sốt của mình nên đáp cũng ổn, thế là các anh em đồng lòng phát bao lì xì xem như an ủi cậu ta trong lúc khó khăn.

“Thời buổi này người trẻ tuổi ngồi văn phòng ít đứng dậy vận động, đương nhiên dễ đau chỗ này chỗ kia.” Dung Sấu Vân thình lình nói, “Cho nên tôi cũng cố ý điều chỉnh phương thuốc, nhưng cái này trị ngọn không trị gốc, chữa dứt căn nguyên bệnh tật vẫn tốt hơn.”

Liếc thấy đã đến giờ nghỉ trưa, Dung Sấu Vân rút một cái đệm hương bồ từ dưới quầy bắt đầu ngồi thiền.

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…” Cái lề gì thốn?

Chu Cẩm Uyên cũng nói: “Anh lấy giúp tôi chuỗi tràng hạt với.”

Quý Hoãn mở ngăn kéo, Thiệu Tĩnh Tĩnh thoáng nhìn thấy bên trong có hai chuỗi tràng hạt. Quý Hoãn chăm chú nhìn đến mấy phút mới nhấc một chuỗi lên đưa cho Thiệu Tĩnh Tĩnh chuyền qua Chu Cẩm Uyên. Một chuỗi khác cũng được nhét vào tay Dung Sấu Vân.

Thiệu Tĩnh Tĩnh nhỏ giọng hỏi: “Đạo sĩ cũng niệm tràng hạt à?”

“Có, thật ra nhiều tôn giáo khác đều có.” Quý Hoãn thì thầm. Sau khi đến phòng khám Tiểu Thanh Long anh ta mới biết đến chuyện này, lúc ấy Chu Cẩm Uyên cũng nhờ Quý Hoãn đưa hộ chuỗi tràng hạt, vòng của hai người họ còn bị ném cùng một chỗ làm sao anh ta phân biệt được. Cuối cùng Chu Cẩm Uyên phải lên tiếng hướng dẫn, chuỗi có tám mươi mốt viên là của mình, một trăm lẻ tám viên của Dung Sấu Vân. Đây là con số đặc trưng của hai phái Đạo Phật, cái trước lấy từ tám mươi mốt phép biến hóa của Thái Thượng Lão Quân, cái sau ngụ ý cho việc diệt trừ một trăm lẻ tám loại phiền não.

Có đôi khi Quý Hoãn cảm thấy, sau này nếu mình rời khỏi Tiểu Thanh Long chắc đi thẳng lên chùa hoặc đạo quán làm người hướng dẫn cũng được…

Phòng khám lập tức tràn ngập tiếng niệm kinh từ hai giáo, Thiệu Tĩnh Tĩnh vừa vặn ngồi ở giữa thấy đầu đau như búa bổ. Với tính cách hay quậy phá không chịu ngồi yên của cậu ta thì nghe niệm kinh không khác gì Tôn Ngộ Không bị Đường Tăng niệm chú, huống chi người niệm còn là Chu Cẩm Uyên đặc biệt có lực uy h**p.

Thiệu Tĩnh Tĩnh đờ đẫn giao tiền mua thuốc dán, sau đó bị Quý Hoãn túm lại cắm kim.

……

Nhân viên trong công ty Thiệu Đa Đa hoặc là bị đau xương khớp không nghiêm trọng, hoặc tò mò hoặc thật sự mong chờ một loại thuốc đặc hiệu, hơn nữa giá tiền thuốc dán Tiểu Thanh Long đối với họ mà nói là nhỏ đến không đáng kể —— Ngay cả ông sếp lớn cũng đặt hàng năm miếng về dùng thử.

Sau khi dùng xong bọn họ có thể tiếp tục giới thiệu cho người thân, bạn bè hoặc đồng nghiệp khác. Điểm trừ duy nhất là phòng khám Tiểu Thanh Long ở khá xa, không hẳn là xa tít tắp nhưng lại nằm trong khu dân cư cách xa khu trung tâm văn phòng của bọn họ, cuối cùng vẫn phải nhờ Thiệu Đa Đa đi mua hộ.

Mặt hàng thuốc dán hạ sốt trẻ em và giảm đau xương khớp bán rất chạy, gần đây đã trở thành nguồn thu chủ lực của phòng khám Tiểu Thanh Long, thậm chí còn không đủ dược liệu để bào chế.

Lúc này Chu Cẩm Uyên đang cùng Dung Tế Tuyết dọn dược liệu lên xe đẩy vào phòng khám, đi đến cửa tranh thủ chào chị Liễu hàng xóm một tiếng.

“Nhiều thảo dược quá, gần đây thuốc dán nhà các cậu bán đắt lắm nhỉ?” Chị Liễu cười nói, “Gần đây tôi ngủ không ngon, lát nữa qua chỗ cậu châm cứu được không?”

“Ừm ừm, được chứ ạ.” Chu Cẩm Uyên lên tiếng.

Bước vào phòng khám anh đã thấy Elena ngồi trên xe lăn chờ mình.

“Elena tới rồi à, chờ một chút nhé, để tôi dọn mấy thứ này đã.” Chu Cẩm Uyên hất hất cằm giải thích với cô.

Sau khi sắp xếp dược liệu vào phòng thuốc, anh quay ra liền thấy ngay chị Liễu, Tiểu Liễu và Kim Xước Tiên cũng tới rồi. Chị Liễu ghé qua châm cứu, Tiểu Liễu và Kim Xước Tiên vừa hết giờ học đàn bên nhà cùng nhau đi bộ qua chơi.

“Chị Liễu, tôi có bệnh nhân rồi, để thầy Quý châm cho chị cũng được nhé?” Chu Cẩm Uyên hỏi.

“Được mà được mà, vậy làm phiền thầy Quý.” Chị Liễu trông thấy Elena ngồi bên trong thì giật cả mình.

Elena vốn là người nước ngoài, dung mạo lại xinh đẹp nên càng thu hút chú ý hơn, lần trước chị Liễu thấy cô đi lại quanh tiểu khu còn suy đoán không biết có phải người ta tới Hải Châu du lịch không. Hơn nữa cô gái này còn rất nhập gia tùy tục, tới Trung Quốc liền vào phòng khám Đông y xem bệnh, đường nhiên một phần lý do cũng vì y thuật các bác sĩ trong Tiểu Thanh Long đều tốt thật.

Chu Cẩm Uyên vừa m*t sữa chua vừa phối thuốc cho Elena.

Quay vào phòng khám anh chợt bắt gặp cảnh tượng Elena và Tiểu Liễu đối thoại với nhau bằng tiếng Anh, chị Liễu ngồi bên cạnh mỉm cười hài lòng trong khi Quý Hoãn đang thao tác châm cứu cho chị ta.

Chị Liễu thấy anh liền nói: “Ha ha, tôi và lão Liễu đều không giỏi ngoại ngữ, khó khăn lắm mới gặp được người nước ngoài, tôi mới bảo Tiểu Liễu đi qua nói chuyện với cô ấy luyện phát âm —— Cậu xem cô ấy nói ngoại ngữ hay chưa kìa!”

Chẳng những ngoại ngữ tốt mà người cũng xinh đẹp dịu dàng, không biết cô gái này sẽ ở Hải Châu bao lâu nữa, trong tiểu khu của bọn họ khó gặp được người nước ngoài lắm.

Chu Cẩm Uyên: “…………”

… Tiếng mẹ đẻ của người ta mà không tốt sao được.

Đây hẳn cũng là thái độ thường thấy của các vị phụ huynh, cứ trông thấy người nước ngoài là kiểu gì cũng bắt con chạy ra luyện phát âm.

“Không không, bọn chị không nói như vậy… Đọc theo chị này.” Elena thể hiện rất tích cực, đối thoại một hồi còn mở ra hình thức dạy kèm, khăng khăng sửa phát âm cho Tiểu Liễu đến khi đúng mới thôi.

Chị Liễu: “Úi dà cảm ơn cô bé, cô nghiêm túc quá. Ngoại ngữ của Tiểu Liễu kém cỏi làm cô vất vả ghê.”

“Không sao ạ.” Elena mỉm cười, đoạn cô giơ thứ đang cầm trong tay lên uống một ngụm.

Chu Cẩm Uyên vừa thấy, “…”

Trời má, lại là một chai sữa chua trẻ em!

Trước Tiếp