Đánh Thức Ác Ma Chỉ Để Thoát Ế

Chương 8: Ta chỉ cần em ấy

Trước Tiếp

Editor: Trang Thảo.

 

Mọi tưởng tượng của ta đều đã không xảy ra. Thứ ta chờ được lại là tin tức Vân Túc đã qua đời.

 

Đó là một bãi biển rộng lớn. Vân Túc lặng lẽ nằm trên bờ cát ướt át, phẳng lì. Cậu ta nằm ngửa, tư thế thư thái, thậm chí có thể coi là an tường. Nước biển dường như cũng không nỡ vùi lấp đi dáng hình của cậu ta.

 

Mái tóc đen ướt đẫm rủ xuống trước trán, sắc mặt trắng lạnh như tuyết, đôi lông mi vừa dài vừa dày vẫn còn vương những bọt nước nhỏ xíu. Gió biển lúc đó không lớn nhưng cứ r*n r* liên hồi, cuốn theo những hạt cát mịn đập vào mặt ta. Lần đầu tiên, ta cảm thấy đau đớn, dù chỉ là rất nhẹ.

 

Những người qua đường nói rằng cậu ta đã nhảy xuống biển tự sát. Dù may mắn được phát hiện sớm nhưng khi vớt lên thì cậu ta đã không còn hơi thở. Họ kể rằng trong tay cậu ta vẫn nắm chặt một con dao găm màu đen, ngoài ra không còn bất kỳ vật tùy thân nào khác.

 

Ta cúi xuống nhìn cậu ta thật lâu, nhận ra trước mặt mình giờ đây chỉ còn là một khối thể xác vô hồn. Vân Túc đã chết. Tại sao chứ? Ta vô cùng hoang mang. Rõ ràng khi ở bên ta, em đã có được hạnh phúc rồi mà?

 

Nhưng ngay giây sau đó, vô vàn ký ức bỗng ùa về trong tâm trí ta. Ta nhớ tới con mèo hoang mà Vân Túc nhặt được cách đây không lâu. Rõ ràng cậu ta rất thích nhưng lại kiên quyết tìm người nhận nuôi chứ không giữ lại. Ta nhớ tới danh sách chín mươi chín việc muốn làm mà cậu ta đã liệt kê, từng việc một đã được gạch đi dưới sự đồng hành của ta.


Ta nhớ tới món quà cậu ta tặng mà không cho ta mở ra lúc đó, và cả nụ cười mang theo sự giải thoát cuối cùng trên gương mặt cậu ta nữa...

 

Ta bất chợt bật cười thành tiếng. Hóa ra kẻ tỉnh táo nhất chính là em. Từ đầu đến cuối em đều biết đây chỉ là một giấc mộng đẹp hư ảo. Hóa ra kẻ mà em muốn giết nhất lại chính là bản thân mình.

 

“Thú cưng” mà ta ưng ý nhất đã chết. Ta tức giận, vô cùng tức giận. Chính những kẻ nhà họ Vân đã dồn ép cậu ta đến mức này. Vì vậy, ta đã đến bệnh viện, từ tốn rút cạn máu của cả ba người bọn họ, để họ tỉnh táo mà cảm nhận cái chết đang đến gần.

 

Thế nhưng dù bọn họ có chết thì Vân Túc cũng không quay về nữa. Ta cảm thấy bực bội khôn nguôi, dường như có thứ gì đó sắp nổ tung trong lồng ngực mình. Ta đè nén cảm xúc kỳ lạ đó để trở về nhà. Không, giờ đây nơi này không còn là nhà nữa, nó chỉ là một căn nhà trống rỗng và lạnh lẽo.

 

Ta mở món quà mà Vân Túc để lại. Bên trong là chiếc khăn quàng cổ màu đen do chính tay cậu ta đan, cùng với một bức thư ngắn:

 

[Đây là một năm đặc biệt hạnh phúc của tôi. Cảm ơn ngài ác ma! Con dao găm rất đẹp, xin hãy cho phép tôi ích kỷ giữ nó lại bên mình. Chúc ngài ác ma quãng đời còn lại luôn vui vẻ.

 

Ký tên: Vân Túc.]

 

Bàn tay cầm tờ giấy của ta vô thức siết chặt. Nhận ra điều đó sẽ làm rách giấy, ta lập tức nới lỏng tay ra. Ta vẫn rất phẫn nộ. Một cơn giận dữ như ngọn lửa thiêu đốt toàn thân, thúc giục ta phải xé nát một thứ gì đó. Trái tim vốn bình thản của ta giờ như bị một dấu sắt nung đỏ ấn lên liên hồi, mang theo cái nóng bỏng rát âm ỉ tận trong xương tủy.

 

Mỗi nhịp hít thở đều như có những hạt cát thô ráp nghiền qua yết hầu, đau đớn khôn tả. Đầu ngón tay ta không tự chủ được mà run rẩy, các khớp xương cứng đờ như bị đóng băng. Cảm giác này thật xa lạ. Đây chính là cảm xúc khi phẫn nộ đến cực hạn sao?

 

Ta muốn gặp lại Vân Túc. Tuyệt đối không cho phép cậu ta rời bỏ ta như thế. Sau khi lục tìm trong kho ký ức khổng lồ, ta đã tìm đến thiên sứ Percy.

 

Ta đi thẳng vào vấn đề: “Giao Lăng kính Truy nguyên cho tôi.”

 

Thấy ta, hắn lộ ra vẻ ngạc nhiên. Thay vì trả lời, hắn lại hỏi ngược lại: “Ác ma cũng biết lạnh sao? Cậu thậm chí còn quàng cả khăn len nữa cơ đấy.”

 

Ta không kiên nhẫn bồi hắn tán dóc, lạnh lùng lặp lại: “Giao Lăng kính Truy nguyên cho tôi, trừ khi cậu muốn nơi này bị hủy diệt.”

 

“Cậu dùng nó làm gì?” Percy nói: “Nếu lý do chính đáng, tôi có thể xem xét cho mượn.”

 

“Thú cưng của ta lạc mất rồi.” Ta đáp: "Tôi muốn tìm em ấy về.”

 

Thiên sứ khó hiểu: “Nếu lạc mất thì tìm về là được, với năng lực của cậu thì có gì là không thể?”

 

Cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực như hình với bóng, ta gằn từng chữ: “Em ấy đã chết.”

 

“Vậy thì thật đáng tiếc.” Một thoáng thương xót hiện lên trên mặt vị thiên sứ: “Dù vậy cũng không đáng để cậu phải tốn công tốn sức như thế. Tôi khuyên cậu nên tìm một món đồ chơi khác đi.”

 

Ta siết chặt nắm đấm: “Ta không cần ai khác. Ta chỉ cần em ấy.”

Trước Tiếp