Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Trang Thảo.
Bởi vì ngủ không ngon giấc nên ban ngày trông Vân Túc tiều tụy đi trông thấy. Ta cảm thấy vô cùng phiền muộn nhưng tạm thời vẫn chưa tìm ra cách giải quyết. Cái thứ gọi là giấc mơ này, dù ta có là ác ma cũng khó lòng can thiệp hay khống chế được.
Hôm nay, Vân Túc chủ động nhắc đến chuyện khế ước.
“Còn ba ngày nữa là tròn một năm rồi.” Cậu ta nhìn tờ lịch trên tường rồi xoay người hỏi ta: “A Uyên, đến lúc đó anh sẽ trở về nơi vốn thuộc về mình chứ?”
Ta vừa quan sát biểu cảm của cậu ta, vừa thong thả đáp: “Phải.”
Thực ra là không. Ta vẫn chưa chơi chán, sao có thể dễ dàng rời đi như vậy được. Thấy Vân Túc cô đơn rũ mắt xuống, ta liền bồi thêm một câu: “Tuy nhiên, nếu Tiểu Túc đồng ý làm giúp tôi một việc, tôi sẽ tiếp tục ở lại bên em.”
Vân Túc kinh ngạc chớp mắt: “Việc gì cơ?”
Ta đưa một tay xoa gáy cậu ta, ấn người vào lòng mình rồi kề sát tai thì thầm: “Hãy g**t ch*t kẻ mà em muốn giết nhất, được không?”
"Tôi sẽ tặng em một con dao găm.
Rất đơn giản thôi, chỉ cần dùng nó rạch một đường nhẹ nhàng, kẻ đó sẽ lập tức lìa đời.”
Vân Túc luôn gặp ác mộng. Ba người nhà họ Vân kia mạng lớn, lần trước không chết được nên giờ vẫn đang nằm thoi thóp trong bệnh viện. Nếu bọn họ chính là nguồn cơn của những cơn ác mộng thì chỉ cần giết sạch là mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp thôi. Cậu ta quá nhát gan, sẵn tiện ta cũng muốn luyện lòng dũng cảm cho cậu ta một chút.
Vốn dĩ ta muốn cổ vũ cậu ta giết hết cả ba, nhưng có vẻ việc đó hơi quá sức nên cứ bắt đầu từ việc đơn giản nhất vậy. Thực ra giết người cũng chẳng có gì to tát cả.
Vân Túc im lặng hồi lâu rồi khẽ mở lời: “Được thôi.”
Ta cứ ngỡ cậu ta sẽ từ chối hoặc đắn đo mãi, không ngờ cậu ta lại đồng ý nhanh đến thế. Xem ra cậu ta cũng chẳng muốn rời xa ta chút nào. Ta hài lòng nhếch môi, rồi thấy Vân Túc cũng mỉm cười. Chỉ là nụ cười lần này của cậu ta phảng phất một thứ cảm xúc mà ta không sao hiểu thấu.
Vào ngày cuối cùng của kỳ hạn một năm, ta trao con dao găm cho cậu ta. Vân Túc cũng tặng ta một món quà, được đóng gói trong một chiếc hộp tinh xảo, trông vô cùng dụng tâm. Ta định mở ra xem thì bị cậu ta giữ tay lại: “Chờ tôi hoàn thành việc anh giao đã, rồi anh hãy mở.”
Dù có chút thắc mắc nhưng ta cũng không nghĩ ngợi nhiều: “Được.”
Thực lòng ta muốn đi cùng cậu ta. Dù sao cũng là lần đầu giết người, cậu ta lại nhát gan như thế, ngộ nhỡ sợ hãi quá thì biết làm sao? Nhưng Vân Túc kiên quyết từ chối và bảo ta hãy ở nhà chờ đợi.
Khi ra khỏi cửa, Vân Túc chẳng mang theo gì ngoài con dao găm đó. Đi qua mảnh sân đầy nắng ấm, cậu ta xoay người nhìn ta. Ánh sáng rạng rỡ chiếu lên khuôn mặt khiến nụ cười nhạt trên môi cậu ta càng thêm phần nhu hòa. Cậu ta nói: “A Uyên, tạm biệt nhé.”
Ta cũng mỉm cười vẫy tay: "Tôi chờ em, Tiểu Túc.”
Sau đó, bóng lưng cậu ta xa dần rồi biến mất hoàn toàn trong tầm mắt ta.
Thời gian chờ đợi trôi qua chậm chạp như thể từng giây từng phút đều bị kéo dài ra vô tận. Thấy nhàn rỗi, ta chậm rãi quét dọn và sắp xếp lại căn nhà một lượt. Những món đồ trang trí nhỏ mua cùng Vân Túc lần trước vẫn còn nằm trong hộp, ta lấy chúng ra đặt vào những vị trí thích hợp. Bộ chăn ga gối đệm cũng được thay bằng bộ mà Vân Túc đã vừa mắt ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ta còn ghé qua siêu thị gần nhà, lấp đầy tủ đồ ăn vặt đã gần cạn của cậu ta.
Khi cậu ta về đến nhà, chắc hẳn sẽ ngạc nhiên lắm, rồi sẽ vui sướng mà lao vào lòng ta chứ?
Cho đến tận bây giờ, ta vẫn không cảm nhận được bất kỳ dao động ma lực nào từ con dao găm đó, nghĩa là Vân Túc vẫn chưa ra tay. Cậu ta vốn nhát gan lại dễ mềm lòng, chuyện này cũng là lẽ thường tình. Thực ra hôm nay dù cậu ta chẳng làm gì cả, ta cũng sẽ không trách phạt. Chuyện giết người đơn giản như vậy cứ để ta làm thay hoàn toàn chẳng vấn đề gì. Cậu ta chỉ cần chịu trách nhiệm vui vẻ, hạnh phúc và mỉm cười với ta là đủ rồi.
Từ sáng sớm chờ đến tận chiều tà vẫn không có động tĩnh gì. Quả đúng như dự đoán, Tiểu Túc đáng yêu chắc là đã sợ mất mật, đang trốn ở xó xỉnh nào đó không dám về nhà rồi. Đến khi ta tìm thấy cậu ta, hẳn sẽ thấy một gương mặt đầy hối lỗi và bất an. Nhưng ta vốn luôn nhân từ với cậu ta. Khi đó, ta sẽ ôm cậu ta thật dịu dàng vào lòng và nói ra sự thật:
“Tiểu Túc, dù em không làm được cũng không sao cả, tôi vẫn sẽ tiếp tục ở bên em.”
Chắc chắn cậu ta sẽ mỉm cười hạnh phúc, và rồi sẽ càng không thể rời xa ta được nữa.