Danh Phận - Bán Tiệt Bạch Thái

Chương 81

Trước Tiếp

Gửi xong tin nhắn cho mẹ, Lâm Ngữ mới thấy tin của Khương Tảo trong nhóm chat. Thường ngày hễ Khương Tảo lên tiếng là Tưởng Diên An sẽ hưởng ứng ngay, đôi khi Minh Ngu cũng vào góp vui vài câu, thế là câu chuyện cứ thế rôm rả dần. Nhưng tối nay, sau khi Khương Tảo nhắn xong lại chẳng có ai phản hồi. Lâm Ngữ mím môi, cô không đành lòng để Khương Tảo phải lẻ loi, cô đơn như thế, bèn định chọn một cái icon để vào chuyện trò với bạn mình vài câu, dẫu có bị trêu chọc cũng chẳng sao.

Thế nhưng tin nhắn của cô còn chưa kịp gửi đi thì Tưởng Diên An đã tag Khương Tảo vào.

Tưởng Diên An: @Khương Tảo, qua sân bay đón tôi với, không bắt được xe.

Khương Tảo trả lời rất nhanh: “Hả? Cái gì? Cậu về rồi à?”

Tưởng Diên An: “Ừ, mau lên, trông tôi bây giờ chẳng khác gì thằng ngốc cả.”

Khương Tảo: “Ha ha ha ha, cái đồ vượt biên về đấy à?”

Tưởng Diên An: “Nhanh lên!”

Tưởng Diên An: “Gửi vị trí cho cậu rồi đấy.”

Khương Tảo lại gửi một tràng cười ngặt nghẽo rồi nhắn tiếp: “Đến ngay đây, chị đây tới cứu cậu đây!”

Tưởng Diên An: (….)

Tưởng Diên An: “Có biết xấu hổ không? Ai là em cậu?”

Khương Tảo: “Tôi khuyên cậu lúc này nên biết điều một chút, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”

Tưởng Diên An: “OK, tôi ngoan.”

Khương Tảo: [Icon xoa đầu chó]

Lâm Ngữ đang chọn icon dở tay, nhìn thấy đoạn đối thoại của hai người họ thì đôi mắt cong cong ý cười, cảm giác quen thuộc ngày nào đã trở lại. Cô tag Khương Tảo vào dặn dò: “Cậu lái xe cẩn thận nhé.”

Khương Tảo trả lời: “OK!”

Tưởng Diên An nhìn thấy ảnh đại diện của Lâm Ngữ thì bỗng chốc im lặng, không nói thêm gì nữa.

Cậu ta không còn như trước, vừa xuất hiện là đã gọi “Ngữ Ngữ, Ngữ Ngữ” liên hồi.

Trần Luật Lễ một tay ôm eo Lâm Ngữ, tay kia vẫn đang trả lời tin nhắn, anh liếc nhìn điện thoại cô một cái. Thấy tên Tưởng Diên An cùng thái độ có chút khác lạ kia, thần sắc anh vẫn thản nhiên, dường như anh hiểu rõ tâm trạng của cậu ta lúc này, và đây chính là kết quả mà anh mong muốn.

Trước đây, mỗi tiếng gọi “Ngữ Ngữ” của Tưởng Diên An đều khiến anh thấy khá chướng tai.

Ngoài ra còn có một số khách quen, bạn học chung gửi tin nhắn chúc mừng Lâm Ngữ. Cũng có người không hiểu rõ nội dung bài đăng trên vòng bạn bè, tò mò hỏi thăm xem người nắm tay cô là ai.

Thậm chí có người còn tưởng đó vẫn là Lý Nhân, Lâm Ngữ phải vội vàng đính chính là không phải.

Trần Luật Lễ nắm lấy cổ tay cô kéo lại gần để xem, rồi lạnh lùng hừ một tiếng.

Lâm Ngữ liếc anh, anh liền nhìn thẳng vào mắt cô: “Nhìn gì mà nhìn? Thấy hậu quả chưa, lúc em chia tay Lý Nhân cũng chẳng thèm thông báo một tiếng trên vòng bạn bè.”

Lâm Ngữ lẩm bẩm: “Chia tay thì nói trên đó làm gì cơ chứ.”

Trần Luật Lễ siết mạnh lấy eo cô.

Lâm Ngữ “á” lên một tiếng, định né tránh.

Nhưng anh đã khóa chặt eo cô kéo ngược trở lại, khiến cô phải quỳ gối trên sofa, đối mặt với anh. Anh giữ chặt eo cô, còn Lâm Ngữ một tay cầm điện thoại, một tay tựa vào vai anh.

Hai người ở trong tư thế đối đầu đầy thân mật.

Tiểu Khứ cứ ngỡ hai chủ nhân đang cãi nhau, nó “meo” một tiếng rồi nhảy lên sofa, rón rén quan sát.

Lâm Ngữ mím môi, cúi người ghé sát vào anh.

Cô chủ động hôn lên làn môi mỏng của anh, điệu bộ dỗ dành thấy rõ. Trần Luật Lễ hơi nâng cằm, đón nhận nụ hôn của cô.

Chẳng mấy chốc, cặp đôi đang trong kỳ mặn nồng cứ thế quấn lấy nhau.

Tiểu Khứ ngơ ngác mất vài giây.

Nó lẳng lặng nhảy xuống khỏi sofa.

Meo~

Meo~

Meo~

Có chút hoang mang, lại có chút ngượng ngùng thay cho hai người họ.

Nụ hôn dần sâu hơn, Lâm Ngữ chống tay lên vai anh, gương mặt đỏ bừng.

Vạt váy rủ xuống mặt ghế sofa, eo cô bị anh ôm chặt, tựa như muốn khảm sâu cô vào xương tủy mình.

Cứu Lâm Ngữ thoát khỏi tình cảnh này là cuộc gọi từ Giang Ánh Sơn.

Một cuộc điện thoại khẩn cấp, Trần Luật Lễ mới buông Lâm Ngữ ra. Anh một tay ôm cô, tay kia cầm điện thoại nghe máy. Tim Lâm Ngữ đập thình thịch, cô tựa vào lòng anh để bình ổn lại nhịp thở.

Giang Ánh Sơn nói về việc thu mua “Blind House”.

Gã nhà sáng lập kia lại giở trò.

Trần Luật Lễ bình tĩnh lắng nghe.

Lâm Ngữ nghe loáng thoáng được vài câu, đại loại là gã sáng lập đó bị chụp ảnh làm chuyện khuất tất gì đó với vợ của cổ đông. Đây là công việc của anh, Lâm Ngữ thấy mình không nên nghe tiếp, bèn lùi ra khỏi lồng ngực anh. Cô bế Tiểu Khứ lên, vừa hay chỗ cô vốn đã có sẵn ổ và bát cho mèo, cô đổ thức ăn hạt cho nó rồi lấy một chiếc bát nhỏ xinh xắn đựng nước.

Tiểu Khứ vừa chạm đất đã chạy lại l**m bát nước.

Lâm Ngữ mỉm cười xoa xoa bộ lông của nó, đợi nó ăn no rồi cô lại lấy cần câu mèo ra chơi với nó một lát.

Trần Luật Lễ vừa nghe điện thoại vừa mở laptop đặt lên đùi, ngón tay gõ phím lạch cạch, vừa nói vừa xử lý công việc. Thỉnh thoảng anh lại ngước mắt lên nhìn cô đang chơi đùa cùng Tiểu Khứ, đôi mắt cô cong cong như vầng trăng khuyết, trông thật rạng rỡ.

Anh ngắm nhìn vài giây, trong mắt thoáng hiện ý cười rồi lại quay về với màn hình máy tính.

Lâm Ngữ chơi với Tiểu Khứ một lúc.

Khi đứng dậy, cô nghe thấy tiếng gõ bàn phím và nhìn thấy gương mặt anh dưới ánh đèn.

Cô đi tới tủ trà, rót một ly nước ấm đặt lên bàn, rồi nháy mắt với anh: “Em đi tắm trước đây.”

Trần Luật Lễ ngước nhìn cô: “Được.”

Khóe môi Lâm Ngữ khẽ cong lên, cô vẫy Tiểu Khứ định bế đi theo nhưng rồi lại uể oải bước vào phòng ngủ lấy đồ lót, đến gần cửa phòng tắm mới đặt Tiểu Khứ xuống rồi bước vào trong.

Tiểu Khứ sợ nước nên tất nhiên không theo vào, nó quay lại phía sofa, nhảy vọt lên bàn trà, ngồi xổm bên cạnh ly nước của Lâm Ngữ.

Tắm xong bước ra, Lâm Ngữ mang theo hơi nước nóng hổi từ phòng tắm. Cô lau tóc rồi rót ly nước uống, lại nhìn anh một cái, thấy anh vẫn còn đang bận rộn.

Lâm Ngữ không làm phiền anh nữa, cô vào phòng ngủ chính để sắp xếp lại tủ quần áo.

Mùa xuân đến rồi, mấy bộ đồ mùa đông cần phải cất đi, có vài bộ thì cần mang đi giặt khô.

Tiểu Khứ thấy cô ra ngoài cũng bám đuôi vào phòng ngủ chính. Ánh đèn trong phòng hơi mờ ảo, Lâm Ngữ chạm tay vào tủ áo, ánh mắt dừng lại vài giây ở ba khung ảnh đặt bên cạnh, đặc biệt là tấm hình có Minh Ngu. Cô lặng lẽ nhìn một hồi rồi thu hồi tầm mắt.

Minh Ngu khi đó rất đẹp, cũng rất tốt đẹp.

Chẳng thể ngờ cô ta lại có những suy nghĩ như vậy về mình.

Lâm Ngữ mím môi không nghĩ ngợi thêm nữa, cô mở tủ bắt đầu dọn dẹp.

Đang dọn thì tình cờ thấy bộ váy Trần Luật Lễ tặng hôm nọ, màu sắc đúng gu cô thích, lại còn hơi thắt eo. Cô ngắm nghía vài giây, dứt khoát lấy ra mặc thử.

Có Tiểu Khứ ở đó cô hơi ngại, bèn kéo cánh cửa tủ che chắn. Thử xong bước ra, cô đóng cửa tủ lại rồi đi tới trước gương soi.

Tiểu Khứ “meo meo” nằm bò trên đất cũng nhìn theo.

Tay áo hơi bồng, cổ áo bằng phẳng, mặc lên trông rất tôn dáng, đúng kiểu phong cách Lâm Ngữ vẫn thích thường ngày.

Trần Luật Lễ xử lý xong công việc, đứng dậy đi tìm người tìm mèo. Vừa vào phòng ngủ chính, anh bắt gặp ngay cảnh cô đang mặc thử chiếc váy đó đứng trước gương. Anh tiến lại gần, ôm lấy eo cô từ phía sau, cùng cô nhìn vào gương rồi nói: “Vừa vặn lắm.”

Vốn dĩ chiếc váy đã có thiết kế thắt eo, nay có thêm cánh tay anh vòng qua, vòng eo dường như nhỏ lại thêm một vòng, tôn lên vóc dáng mảnh mai, quyến rũ.

Lâm Ngữ nhìn hai người trong gương, mặt hơi ửng hồng.

Trần Luật Lễ cũng nhìn vào gương, vài giây sau, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể dịu nhẹ, khẽ hỏi: “Đẹp thế này, không chụp tấm hình sao?”

Lâm Ngữ chớp mắt hỏi lại: “Giờ chụp ạ?”

“Cảm giác lúc vừa mới mặc lên không phải là tuyệt nhất sao?” Anh hỏi.

Lâm Ngữ thấy anh nói cũng có lý, bèn với tay lấy điện thoại trên tủ, mở camera sau. Chụp ảnh trước gương vốn là bản năng của con gái mà.

Lâm Ngữ giơ điện thoại lên chụp, che bớt khuôn mặt, vạt váy cũng rất xinh.

Chỉ là phía sau có thêm một người đàn ông mà thôi. Trần Luật Lễ hít hà mùi hương trên cổ cô, khẽ hôn một cái. Trong lúc cô không để ý mà bấm máy, cánh tay anh hơi dùng lực.

Anh ôm chặt lấy cô.

Tối nay anh mặc sơ mi đen và quần dài, vừa vặn hòa quyện vào ánh sáng mờ ảo của căn phòng.

Lâm Ngữ muộn màng nhận ra những bức ảnh vừa chụp đều có mặt anh.

Vành tai cô đỏ hơn lúc nãy, tim đập nhanh hơn một chút.

Trần Luật Lễ thấy cô chụp xong thì xoay người cô lại, ép cô vào trước gương, cúi đầu hôn xuống.

Tiểu Khứ vốn đang ở bên chân cũng lọt vào ống kính, thấy hai chủ nhân hôn nhau, nó “meo” một tiếng rồi nhảy đi, bước từng bước kiêu kỳ ra ngoài.

Trần Luật Lễ một tay giữ eo Lâm Ngữ, cứ thế ép sát mà hôn thật sâu.

Lâm Ngữ bị hôn đến mức phải ngửa cằm lên, đường nét cổ thanh mảnh, xinh đẹp. Hôn một hồi lâu, Lâm Ngữ bám chặt lấy vai anh, đôi mắt long lanh nước. Trần Luật Lễ m*n tr*n đôi môi cô, trầm giọng nói: “Vào tắm lại với anh nhé?”

Lâm Ngữ chớp mắt, cả gò má và cơ thể đều nóng bừng.

Cô hiểu ý anh, khẽ gật đầu.

Trần Luật Lễ khẽ cười.

Anh bế bổng cô lên đi thẳng vào phòng tắm. Cánh cửa đóng lại, vòi hoa sen mở ra, những tiếng động nhỏ truyền ra từ bên trong, những giọt nước lăn dài trên đôi chân thon thả.

Bàn tay với những khớp xương rõ rệt giữ lấy đôi chân dài của cô, nâng lên, rồi lại chặn đứng đôi môi cô, để mặc dòng nước nóng xối xả trút xuống người cả hai.

Anh tiến tới.

Giữ chặt eo cô, trao nụ hôn nồng cháy.

Mái tóc Lâm Ngữ vừa mới sấy khô giờ lại ướt đẫm, được lòng bàn tay anh bao bọc lấy.

Anh nhấm nháp đôi môi cô, vừa thủ thỉ trò chuyện, lại vừa có chút mãnh liệt đối đãi, mọi âm thanh của Lâm Ngữ đều bị anh nuốt trọn.

Phòng tắm mịt mù hơi nước.

Hơi nước phủ kín những bức tường.

Tiểu Khứ cuộn tròn trong ổ của mình, gãi gãi tai, vài giây sau lại nhảy lên cào cào cái ổ mèo cứng cáp, chơi đùa không biết mệt.

Lúc Khương Tảo đón được Tưởng Diên An, trông cậu ta chẳng biết thảm hại đến mức nào, tựa lưng vào cột, kính râm treo lủng lẳng trước cổ áo, vẻ mặt ngơ ngác.

Vấn đề là lúc đi mang theo hai vali hành lý, lúc về chỉ có đúng một cái túi đeo chéo, nhìn qua là biết trốn về rồi. Giây phút xe của Khương Tảo dừng lại, cô đã bật cười ha hả.

Tưởng Diên An lườm một cái, đứng thẳng người dậy, mở phăng cửa ghế phụ rồi ngồi vào: “Cười cái gì mà cười.”

Khương Tảo liếc cậu ta một cái: “Sao đột ngột về thế? Thật sự là có phải vay tiền cũng phải về à? Chẳng lẽ ở Lê Thành này có cô nương nào khiến cậu không cưới không được sao?”

Tưởng Diên An tháo kính râm ném vào hộp đựng kính, cái logo trên đó khá rõ ràng, đắt tiền vô cùng. Cậu ta tựa vào lưng ghế thắt dây an toàn, đáp: “Sao cậu biết là không có?”

Khương Tảo vừa cười vừa khởi động xe, nói: “Tính phí đón cậu đấy nhé, đến nơi phải trả tiền, một giờ của tôi đáng giá lắm đấy.”

Tưởng Diên An: “…”

“Nợ đi.”

Khương Tảo mỉm cười, nghe là biết cậu ta vẫn còn đang nghèo. Cô cho xe lăn bánh, không đùa giỡn nữa mà nghiêm túc hỏi: “Rốt cuộc là vì sao mà về?”

Tưởng Diên An nhìn sắc mặt của Khương Tảo, lại nhớ đến giọng điệu của cô trong nhóm chat.

Cô ấy rõ ràng là chúc phúc cho Ngữ Ngữ và Luật ca. Cậu ta vặn chai nước khoáng uống một ngụm, không trả lời thẳng mà chỉ nói: “Muốn về thì về thôi, đây là nơi chôn rau cắt rốn của tôi, tôi hoài niệm như thế chẳng lẽ không bình thường à?”

“Cút đi.”

Khương Tảo lườm một cái: “Cậu rời Lê Thành đi học rồi mưu sinh nơi xứ người mười năm rồi, giờ mới thấy hoài niệm thì chẳng phải hơi muộn sao?”

Tưởng Diên An: “Mưu sinh? Đó là điều tôi muốn chắc, tôi là bị ép đấy chứ.”

“Cái này thì đúng thật.” Khương Tảo lẩm bẩm.

Xe chạy xuống khỏi đường cao tốc, hướng về trung tâm thành phố.

Tưởng Diên An có nhiều bất động sản, nhưng nơi hay ở nhất vẫn là một căn hộ cao cấp ở khu trung tâm. Khương Tảo biết địa chỉ nên lái thẳng về phía đó.

Tưởng Diên An vào nhóm chat.

Nhìn thấy đoạn video đó, muốn xem mà lại không dám xem, cứ lưỡng lự mãi, thật là đâm trúng tim đen mà.

Cậu ta hy vọng đó chỉ là ảo giác.

Lúc này, cậu ta mới phát hiện trong nhóm đã thiếu mất một người, từ năm thành bốn. Cậu ta ngẩn người, mở danh sách ra xem rồi kinh ngạc hỏi Khương Tảo: “Minh Ngu rời nhóm rồi à?”

Khương Tảo liếc cậu ta: “Giờ cậu mới phát hiện ra à?”

“Thế mà cũng đòi làm trưởng nhóm.”

Tưởng Diên An hỏi: “Tại sao?”

Khương Tảo nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc: “Tại sao á? Còn tại sao được nữa, cậu không xem video trong nhóm à.”

Tưởng Diên An sững lại một giây.

Ngay sau đó, những ký ức ùa về.

Cậu ta trầm giọng nói: “Chẳng lẽ cậu ta thích Luật ca?”

Khương Tảo không đáp.

Cô nói: “Tớ nghĩ không chỉ có vấn đề đó đâu.”

Tưởng Diên An nhìn cô: “Vấn đề gì?”

Khương Tảo kể lại đoạn video cô xem được ở cửa hàng của Lâm Ngữ, nội dung cuộc cãi vã đó cô nhớ rất rõ. Tưởng Diên An nghe xong, sắc mặt chùng xuống.

Cậu ta tựa vào lưng ghế, nhìn cảnh vật ngoài cửa xe.

Thực ra cậu ta hiểu sự cao ngạo của Minh Ngu.

Nhưng cậu ta không thể hiểu nổi tại sao cô ta lại nhìn nhận Lâm Ngữ như thế.

Cậu ta cũng cho rằng Minh Ngu không nên đối xử với Lâm Ngữ như vậy.

“Có ăn đêm không? Tôi thấy cậu như kiểu đi tị nạn ấy, chắc chẳng có tiền ăn đêm đâu nhỉ? Tôi mời.” Khương Tảo thấy một tiệm trà đêm mà mấy người họ vẫn hay ăn chung vẫn còn mở cửa, bèn hỏi.

Tưởng Diên An hoàn hồn, nhìn tiệm đó một cái: “Cậu đã muốn mời thì ăn thôi.”

Khương Tảo chậc lưỡi.

Cái đức hạnh này.

Rõ ràng là muốn ăn.

Xe dừng lại, hai người đi vào ăn.

Chẳng ngờ đã muộn thế này mà trong tiệm vẫn rất đông khách, phải xếp hàng. Khương Tảo đi lấy số, Tưởng Diên An ngoan ngoãn đi theo sau.

Ba tiếng sau.

Đêm đã về khuya.

Vạn vật chìm vào tĩnh lặng.

Trần Luật Lễ đăng một bài lên vòng bạn bè.

Một bức ảnh, một dòng chữ.

Tất cả những ai còn chưa ngủ đều nhấn vào xem.

Bức ảnh chính là tấm hình Lâm Ngữ chụp trước gương, trong ánh sáng mờ ảo, một chú mèo nằm bò dưới đất, anh ôm lấy eo Lâm Ngữ, vùi đầu vào hõm cổ cô. 

Một chút ánh sáng hắt lên bàn tay đang cầm điện thoại của Lâm Ngữ, cô đã che mặt đi, điểm rơi cuối cùng của luồng sáng ấy nằm trên cánh tay đang đặt nơi eo cô, ống tay áo xắn lên để lộ những đường nét săn chắc đang thắt chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn.

Chiếc váy bị siết đến mức hằn lên những nếp gấp.

Những chỗ khác đều tối tăm.

Nhưng bức ảnh lại mang đến cảm giác cực kỳ mãnh liệt, thậm chí có thể cảm nhận được tính chiếm hữu của người đàn ông trong ảnh.

Và dòng chữ đi kèm với bức ảnh.

Viết rằng: Như ý nguyện.

Mắt Tưởng Diên An trợn ngược lên như hai cái chuông đồng.

Khương Tảo sững sờ mất một giây: “Đậu mợ, Trần Luật Lễ cậu được lắm, vãi chưởng thật sự. Ngữ Ngữ thẹn thùng chỉ đăng ảnh ôm hoa nắm tay, còn cậu thì trực tiếp cho bọn này xem hiện trường luôn.”

Giang Ánh Sơn: “Sớm biết màn tỏ tình bằng drone của cậu chỉ là bước đầu tiên thôi mà…”

Chu Xương: “Đại ca, tính chiếm hữu của anh sắp tràn ra khỏi màn hình luôn rồi. Đại ca, anh đang khoe với ai thế? Đại ca, anh… anh ‘ăn’ ngon thật đấy.”

Đúng là ngon thật.

Ngưỡng mộ quá đi mất.

Mấy anh em bên chỗ ông chủ của Tiểu Khứ cũng thường xuyên bàn tán riêng về cô.

Vừa dịu dàng vừa hiền thục, lúc cô mang bánh mì cho mình, mặt cô còn đỏ bừng lên.

Hu hu—

Lúc tỏ tình bằng drone còn chưa thấy gì, chỉ thấy ông chủ ngầu thôi.

Bây giờ thì vừa chấn động vừa ngưỡng mộ.

Tác giả:

CLL, cậu đúng là…

Trước Tiếp