Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 96: Xác nhận mục tiêu
Phải nói là Nhím Gai rất biết cách chơi, quan trọng là đề nghị này khiến cả Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân đều rung rinh.
Nhưng rung rinh thì rung rinh, Tiêu Chẩm Vân vẫn chưa dâm đến mức nhất quyết phải biểu diễn tại trận như thế. Hơn nữa… anh cũng chưa uống thuốc.
Tư Đệ cũng có suy nghĩ tương tự. k*ch th*ch thì k*ch th*ch, nhưng sau một thoáng hứng lên tức thời hắn cũng bình tĩnh lại, xin kiếu chối trò ch*ch nơi công cộng này. Hắn vẫn thích ở một nơi ấm cúng, yên tĩnh và thoải mái, từ từ tận hưởng tình nồng với Tiêu Chẩm Vân hơn.
Thấy gần đến giờ, người khởi xướng buổi tiệc và chủ nhà lần lượt đứng lên phát biểu, trình bày một bài diễn văn mở đầu không có gì đặc sắc, ý chính đại khái là chúc mọi người ăn ngon uống tốt, chơi bời vui vẻ. Họ còn nói trong khuôn viên có nhiều người độc thân muốn tìm bạn, ai hứng thú có thể lên tầng 3, có khu vực giao lưu do ban tổ chức cố ý sắp xếp. Nhưng xin đừng chiếm dụng quá lâu, xong xuôi hãy cố dọn phòng sạch sẽ.
“Văn minh gớm nhỉ.” Nhím Gai lầm bầm.
Tư Đệ đang quỳ trên thảm nhung, hai tay đan thành gối nằm trên đùi Tiêu Chẩm Vân, giữ nguyên tư thế này nhắm mắt nghỉ ngơi hồi lâu. Tiêu Chẩm Vân đoán chắc hắn không ngủ. Dù sao tuy buổi tiệc không quá ồn ào, nhưng khắp nơi đều là tiếng nói chuyện rầm rì, thỉnh thoảng còn có tiếng vỗ tay cười cợt vang lên bất chợt, thật sự không phải nơi thích hợp để Lính gác ngủ.
Anh đặt tay trái lên vai Tư Đệ, thong thả khảy lọn tóc đuôi sói màu bạc sau gáy hắn.
“Mục tiêu nhiệm vụ đâu?” Tiêu Chẩm Vân khẽ cúi người thì thầm với Nhím Gai, “Rốt cuộc có đến không?”
“Giờ cứ phải bình tĩnh. Không có tin báo hắn không đến, thì hắn nhất định sẽ đến.” Nhím Gai đáp.
Anh chàng kiên nhẫn chờ đợi, như một con rắn độc ẩn mình chờ thời cơ dưới lớp ngụy trang. Giữa chừng, anh ta đứng dậy đi dạo một vòng khu đồ ăn, mang về ít bánh ngọt và rượu, duyên dáng dùng nĩa xiên một quả cherry đưa đến môi Tiêu Chẩm Vân đút cho anh.
Giữa đĩa bánh ngọt và trái cây sặc sỡ, Nhím Gai lại cố tình chọn cherry, nguyên nhân là do ngay đối diện họ, một cặp đôi tình tứ đang dùng miệng đút cherry cho nhau gần nửa tiếng, ăn sạch cả đĩa. Từ khi ngồi xuống họ đã tình chàng ý thiếp đút nhau ăn, chẳng biết rốt cuộc cherry ngon hay miệng ngon.
Quan trọng là sau khi nhận ra ánh mắt của Nhím Gai, tên nô lệ có dung mạo bình thường nhưng lại trang điểm tỉ mỉ độc đáo kia còn cố tình rúc vào lòng người yêu đeo mặt nạ, quẳng một cái hôn gió cho Nhím Gai, rung đùi đắc ý như chú vẹt nhỏ tự mãn.
Mình mà lại thua cái ngữ đó á?! Nhím Gai tức giận đút cherry cho Tiêu Chẩm Vân.
Trước miếng ăn là miếng tồi tàn của Nhím Gai, Tiêu Chẩm Vân vô thức mím chặt môi, toàn thân toát ra vẻ từ chối. Nhím Gai lập tức sẵng giọng đe dọa: “Ăn cho tôi!”
Tiêu Chẩm Vân thấy chết không sờn cắn quả cherry, nào ngờ Nhím Gai vẫn không hài lòng, hỏi: “Anh biết thắt cuống cherry bằng lưỡi không?”
“Tôi cùng lắm chỉ nhả hạt được thôi.”
“… Vô tích sự.”
Để bản thân không phải nghe mắng một mình, Tiêu Chẩm Vân vỗ vỗ lưng Tư Đệ: “Em làm được không?”
Tư Đệ giả vờ không nghe thấy, nằm bất động tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi. Lính gác cấp S giả câm giả điếc, điều ấy chỉ có thể là hắn lười tham gia vào chủ đề nhàm chán này. Nhưng khi Tiêu Chẩm Vân đưa một quả cherry, Tư Đệ vẫn nhắm nghiền mắt không hề do dự mở miệng ngậm vào, giữa chừng còn không quên dùng răng cắn nhẹ lên ngón tay Tiêu Chẩm Vân để trêu chọc.
Nhím Gai ồ lên, lấy cuống cherry bỏ vào miệng, ngậm một lúc, lè lưỡi nhả ra một cái cuống đã được thắt nút.
Tên Lính gác Bóng tối này cũng có chút tài lẻ đấy…
Chú vẹt khoe khoang kia cũng bái phục, giơ ngón cái với Nhím Gai, ý là đằng ấy trâu đó, rồi chuyên tâm v* v*n chim chuột với bạn đời. Nhím Gai lập tức phởn đời, hứng chí ăn bánh kem.
Không lâu sau, Nhím Gai đang mơ màng sắp ngủ đột nhiên cảnh giác quay đầu lại. Tư Đệ nằm trên đùi Tiêu Chẩm Vân cũng mở mắt ra. Tiêu Chẩm Vân cảm nhận được cơ bắp dưới lòng bàn tay mình căng lên, anh nhận ra sự lạ. Lúc này, vài tiếng hoan hô vang lên giữa đám đông, Tiêu Chẩm Vân đặt ly rượu xuống, vừa kịp thấy một tốp 4-5 người đi ngang qua mặt mình.
Người đàn ông dẫn đầu đeo mặt nạ vàng, có mái tóc ngắn xoăn nhẹ màu nâu đậm. Gần anh ta nhất là một chàng trai tóc đen cao hơn anh ta một chút. Cậu này nhìn anh ta không chớp mắt, đôi mắt đen láy sáng trong tràn đầy tình ý. Đằng sau họ còn có một cặp nam nữ đeo mặt nạ. Chủ yếu là người đàn ông đeo mặt nạ đằng sau đang nói chuyện, người phụ nữ tiếp lời. Người đàn ông tóc xoăn dẫn đầu thỉnh thoảng chêm vào, chàng trai tóc đen thì im lặng suốt dọc đường. Họ cứ thế vào sâu trong dinh thự, có lẽ đi thẳng vào tìm chủ trì để chào hỏi.
Nhím Gai không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt với Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ.
Xác nhận mục tiêu.
Khuôn mặt của chàng trai tóc đen mắt đen vẫn quanh quẩn trong đầu Tiêu Chẩm Vân. Không hiểu sao anh lại cảm thấy cậu ta hơi quen, nhưng không biết quen chỗ nào, chẳng lẽ ngày xưa từng gặp rồi…?
“Cậu có biết tên cậu ta không?” Tiêu Chẩm Vân hỏi nhỏ.
“Chủ cũ chỉ cung cấp ảnh, không nói tên.” Nhím Gai lắc đầu: “Sao thế?”
Tiêu Chẩm Vân không giải thích nhiều, chỉ đáp: “Tò mò thôi.”
“Tò mò là tối kỵ. Nghề chúng mình, biết càng nhiều càng nguy hiểm, cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”
Lời còn chưa dứt, Tư Đệ đã không nhịn được vung đấm về phía anh ta, ánh mắt viết rõ ràng: Mau cút đi cứu người ta, đừng lảng vảng ở đây nữa.
Nhím Gai liếc xéo hắn: Còn sớm mà, cứ quan sát thêm đã.
Không lâu sau, người chủ trì bữa tiệc cười nói sóng vai bước ra với người đàn ông tóc xoăn, giơ micro hưng phấn giới thiệu thân phận của người đàn ông tóc xoăn: Harold Soo, một nhân vật có tiếng tăm trong giới, rất kén chọn trong việc tìm bạn đời. Hai năm trước anh ta vừa chọn được người mới, cũng chính là chàng trai tóc đen cao ráo kia.
Sau đó, ông ta bày tỏ lòng biết ơn chân thành vì Soo đã lặn lội từ nước ngoài xa xôi đến đây, nói một thôi một hồi lại mời mọi người quẩy tiếp.
Tiêu Chẩm Vân để ý chàng trai nô lệ tóc đen ghé tai Soo nói mấy câu, rồi chỉ vào một chỗ đằng xa. Chủ trì và mấy người đi theo lập tức mồm năm miệng mười tiếp chuyện, cả nhóm ăn ý xuống hầm theo yêu cầu của chàng trai tóc đen.
Nhím Gai không chút do dự, lập tức hòa mình vào đám đông hóng chuyện, rồng rắn đi xuống tầng hầm của dinh thự.
“Tên tóc đen kia nói thấy có người cầm găng tay boxing, hỏi có chỗ chơi boxing à.” Tư Đệ đứng dậy ghé vào tai Tiêu Chẩm Vân giải thích, “Mấy người khác bảo có, dưới hầm có sàn đấu rất chuyên nghiệp. Tên tóc đen lại đòi chơi, bạn đời tóc xoăn của hắn đồng ý… À đúng rồi, người tóc xoăn gọi hắn là ‘Tiểu Bái’.”
“Tiểu Bái…” Tiêu Chẩm Vân gật đầu, không nghĩ nhiều mà đứng dậy nói, “Vậy chúng ta cũng đi xem thử.”
Tư Đệ đương nhiên không phản đối.
Không gian quanh sàn đấu quyền anh ồn ào hơn nhiều so với tầng một. Tiếng từng cú đấm găm vào da thịt cũng khiến adrenaline trong cơ thể tăng vọt. Tiêu Chẩm Vân quay người dùng ánh mắt hỏi trạng thái của Tư Đệ, người sau nhẹ nhàng nhắm mắt, tỏ vẻ không sao.
Chàng tóc đen tên Bái đang chuẩn bị ở khu thay đồ. Dáng cậu ta rất đẹp, vừa nhìn đã biết là kiểu người thường xuyên tập luyện khắc khổ, cơ bắp rõ ràng, nét nào ra nét đấy. Còn bạn đời của cậu ta thì điềm nhiên ngồi ở khán đài, thản nhiên trò chuyện với người khác.
Tiêu Chẩm Vân đang định hỏi Tư Đệ họ nói gì, thì chợt nghe thấy người chủ trì đứng ra hô lớn nhân lúc trận đấu trên sàn kết thúc: “Soo nói bạn đời của ngài cực kỳ lợi hại, ngài khuyên những kẻ đến khiêu chiến hãy chuẩn bị tinh thần.”
Những tiếng la ó lập tức vang lên trong đám đông, một góc la to hơn hẳn. Tiêu Chẩm Vân nhìn qua, giữa đám đông là Lính gác Cầy hương ngại ngùng kia.
“Ồ, người biến dị không được tham gia thi đấu.” Người chủ trì nghiêm túc nói, “Phạm quy.”
Bái hào hứng giãn cơ, không mấy để ý hỏi người chủ trì: “Anh ta là Lính gác cấp mấy?”
Không cần hỏi lại, Lính gác Cầy hương đã nghe thấy giọng cậu ta, ra hiệu chữ C bằng ngón tay. Tiếp đó Bái cười khinh miệt, ngoắc ngón tay về phía Cầy hương. Dù Lính gác có hướng nội rụt rè cỡ nào thì bản tính vẫn trời sinh hiếu chiến, gã lập tức nổi lên h*m m**n thắng thua, quay người dùng ánh mắt hỏi bạn đời có cho phép mình tham gia thi đấu không.
Nhưng người bạn đời đeo mặt nạ trầm tính hiền hòa của gã lại lắc đầu, tiến lên nói chuyện với Soo. Từ khẩu hình thì có vẻ Soo đáp không sao. Nhưng anh này vẫn vuốt tay Cầy hương, từ chối lời khiêu chiến này thay Lính gác.
Lý do là người biến dị đánh với người thường, không cân sức.
Bái vẫn cố tình khiêu khích: “Lính gác cấp C thôi, sao phải sợ?”
Đuôi Cầy hương đã dựng thẳng lên rồi, bạn đời của gã vẫn ngăn cản. Dù sao Lính gác đánh người thường, thắng không hay, thua cũng chẳng đẹp mặt.
Không bao lâu sau, một gã nô lệ cao to vạm vỡ bước lên sàn đấu khiêu chiến Bái. Hai người giao đấu kịch liệt vài hiệp, cuối cùng người đàn ông vạm vỡ bại trận.
Sau lại có thêm hai người nữa lên sàn, đều kết thúc thảm bại.
Dưới sàn đấu, Soo đưa nước cho Bái, hỏi cậu ta có mệt không. Bái kiêu ngạo nói, bây giờ cậu ta mới khởi động thôi, còn có thể đấu thêm mười trận nữa.
Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ xem rất ngon lành, mãi sau mới phát hiện Nhím Gai đứng trong góc đang nhe răng nhếch miệng ra hiệu bằng mắt với họ.
Làm gì đấy? Nhím Gai nói bằng khẩu hình, Mau mau kéo cậu ta xuống sàn, cứ đánh nhau mãi trên đó làm sao tôi ra tay được? Để lát nữa họ lại bỏ đi mất!
“…” Tư Đệ ho khẽ, trao đổi ánh mắt với Tiêu Chẩm Vân, lặng lẽ giơ tay lên.
Thấy đám đông rẽ thành một lối dẫn đến khu chuẩn bị và hàng ghế đầu, Tiêu Chẩm Vân tự dưng thấy hơi xấu hổ. Không phải là vì anh không quen bị chú ý. Dù sao anh đã trải qua bao cuộc bể dâu nổ máy bay, bắt cóc, đuổi giết vân vân, tiến hoá từ anh thanh niên nô lệ tư bản sợ xám hồn vì bị dí súng ngày xưa trở thành Dẫn đường lạnh lùng, bất kể xảy ra chuyện gì cũng có thể bình tĩnh đối mặt với hiểm nguy như bây giờ.
Lý do anh thấy xấu hổ chủ yếu là vì… Bên kia bạn đời của Lính gác cấp C còn không chịu cho người ta đi thi vì chủng tộc khác biệt. Lính gác cấp S xuất chúng như Tư Đệ lại muốn giả vờ yếu đuối lên sàn đấu, đúng là bắt nạn người ta quá đáng.
Tiêu Chẩm Vân ngồi tạm đằng sau Soo. Anh cố tình chọn vị trí xa Soo nhất ở khu khán đài đẹp đỉnh chóp này. Dù sao anh là Dom hàng dỏm, còn Soo lại là lão làng, nhỡ đâu ngồi gần quá lớ ngớ lại bị phát hiện thì toi.
Anh liếc mắt quan sát người đàn ông đã tẩy não Bái từ bình thường thành nô lệ t*nh d*c cho riêng mình này. Anh ta ăn mặc chỉnh tề, bề ngoài cũng ưa nhìn, dưới mặt nạ là đôi mắt màu tím xanh, thậm chí còn quay đầu cười xã giao với anh, chỉ là ý cười chưa lan đến đáy mắt.
Ở khu chuẩn bị, Tư Đệ lột tầng tầng lớp lớp bộ đồ “vỏ măng” của mình ra. Tiêu Chẩm Vân cảm nhận được rõ ràng ánh mắt xung quanh nhìn hắn nóng bỏng hơn rất nhiều.
… Vậy ra trước đó Tư Đệ không được săn đón bằng Nhím Gai là do mặc kín quá sao?
Người đeo găng tay boxing giúp hắn tính sàm sỡ Tư Đệ, nhưng chàng trai tóc bạc như mọc mắt sau lưng, xoay người nhẹ là né được ngay. Hắn nhận găng tay rồi đi thẳng lên sàn đấu.
Trạng thái hiện giờ của Bái rất ổn, mắt sáng tinh tường, mồ hôi hầm hập, toàn thân hưng phấn.
Tư Đệ thì ngược lại, mặt mày lạnh nhạt, người ngợm sạch sẽ, không có động tác khởi động gì, như một cây tuyết tùng đứng trong góc.
Ban đầu Tiêu Chẩm Vân còn lo kiểu Lính gác đấm phát chết tươi như Tư Đệ sẽ không hiểu luật boxing. Nhưng anh lo vậy là thừa, Tư Đệ thích nghi cực kỳ tốt. Ở phút thứ 4 hiệp 2 hắn còn tung đòn hiểm vào Bái, đấm cậu ta đo đất. Nhưng vì ghìm lực, nên trọng tài chưa đếm được mấy giây Bái đã đứng dậy lần nữa. Cậu ta cười nguy hiểm, như thể đang nói thú vị đấy.
Đúng là thú vị thật, thằng cha trước mặt thật ra có thể tát phát là cậu ta gục luôn không bò dậy nổi. Nhưng giờ hắn phải kiểm soát diễn xuất để hai bên vẫn đánh qua đánh lại được. Không thú vị mà được à?
Tiêu Chẩm Vân đang lặng lẽ xem Tư Đệ biểu diễn, bỗng nhiên, một bóng đen phủ xuống từ bên cạnh. Anh nhíu mày ngẩng lên, thấy một người đàn ông lạ mặt đeo mặt nạ ngồi xuống cạnh mình. Bảo lạ thì cũng không hẳn, Tiêu Chẩm Vân nhận ra người này chính là một trong hai kẻ đi theo sau Soo.
“Chào anh.” Người này còn chủ động lên tiếng chào hỏi, “Anh tên gì?”
“Châu Chấu.” Tiêu Chẩm Vân lôi biệt danh mình đã chuẩn bị nhiều năm ra.
Người đàn ông cười khẽ, “Tôi tên Louis.”
Hôm nay đã nghe quá nhiều cái tên dùng một lần rồi, Tiêu Chẩm Vân hơi khó nhớ.
“Tôi đi cùng Soo… Chúng tôi là bạn thân.”
Câu này thì Tiêu Chẩm Vân hiểu, đại khái là Louis không có tiếng tăm gì, nên mượn hơi Soo để khoe khoang.
Nhím Gai chạy mất hút một lúc rồi, giờ người gần gũi và gây chú ý nhất cạnh anh là Tư Đệ, nên bước đầu Tiêu Chẩm Vân phán đoán người này để ý Tư Đệ. Anh ngầm hiểu trong lòng, mỉm cười lịch sự, “Chào anh.”
“Anh không giống Dom nhỉ.” Louis bỗng nhiên mở miệng nói, ánh mắt nhìn Tiêu Chẩm Vân đầy vẻ dò xét.
Mấy chữ này như sấm sét, lập tức khiến đồng tử Tiêu Chẩm Vân khẽ co rút – may mà Nhím Gai đã hóa trang cho anh thành mắt lươn, chắc hẳn không ai có thể nhận ra sự khác thường của anh qua cái khe bé tẹo này.
Bị phát hiện rồi sao?… Tiêu Chẩm Vân thầm kinh hãi, phải chăng Soo đã nhận ra điều gì, nên sai bạn đến cảnh cáo anh?
Anh bình tĩnh giữ yên lặng, chợt nghe Louis hạ giọng nói tiếp: “Anh gầy quá, còn trắng trẻo nữa, cổ thì nhỏ tẹo… Mang lại cảm giác tinh xảo yếu ớt, rất hợp bị hành hạ…”
Môi Tiêu Chẩm Vân mím chặt, những lời nhục mạ ám chỉ khiến khí chất ôn hòa điềm đạm quanh anh đột nhiên thay đổi.
Trên sàn đấu, Tư Đệ cũng lập tức cảm nhận được sự lạ, chuyển mắt về phía Tiêu Chẩm Vân. Bái bất mãn vì hắn lơ đãng, tức giận tung một cú đấm, nhưng lại bị chàng trai lơ đãng này thành thạo né tránh.
Thấy Tiêu Chẩm Vân tức giận, Louis hưng phấn ngồi thẳng dậy, hơi thở nóng rực: “Thôi, đừng giận mà. Tôi thừa nhận, tôi muốn được anh ch*ch tanh bành… Khí chất của anh thật sự quá tuyệt, tôi vừa bước vào đã chấm anh rồi…”
“… Chúng ta cùng là Dom mà.” Tiêu Chẩm Vân nói.
“Nhạc nào tôi cũng nhảy.” Louis vội vã nói, “Trước đây tôi từng qua lại với Soo một thời gian, về sau anh ấy có Đoạn Bái thì không nhận thêm bạn ch*ch nữa, nên tôi mới chuyển sang làm người đeo mặt nạ. Nếu anh muốn, tôi có thể làm bạn ch*ch với anh.”
“Đoạn Bái?”
Louis chỉ lên sàn đấu, ý tứ rất rõ ràng, chàng trai tóc đen Tiểu Bái kia tên thật là Đoạn Bái.
Đoạn Bái… Đoạn Phi?
Tiêu Chẩm Vân hiểu ra tại sao anh lại cảm thấy mục tiêu nhiệm vụ của Nhím Gai, cũng chính là nô lệ tóc đen kia, quen mắt như vậy… Cậu ta trông rất giống sinh viên Học viện Quốc phòng Đoạn Phi, cũng là bạn học ngày xưa của Tiêu Gia Lễ, được mệnh danh là sinh viên quân đội có thực lực không thua kém người biến dị.
Sau khi Tiêu Gia Lễ chết, cậu này bị thương nặng phải dưỡng bệnh mấy tháng, Tiêu Chẩm Vân không liên lạc với cậu ta nữa. Không ngờ cái tên đó lại xuất hiện trong đầu Tiêu Chẩm Vân lần nữa theo cách này.
“Anh ta và Đoạn Phi có quan hệ gì?” Tiêu Chẩm Vân trực tiếp hỏi.
Louis nghi hoặc: “Đoạn Phi là ai?”
“Một sinh viên quân đội rất giỏi,” Tiêu Chẩm Vân suy nghĩ một chút, “Bạn đời của tôi có thể đấu ngang cơ với người biến dị, nên được gọi là Tiểu Đoạn Phi.”
Louis rõ ràng không tiếp chuyện được với Tiêu Chẩm Vân, chỉ cười rồi chuyển chủ đề, nói sang lĩnh vực mình quen thuộc: “Vậy anh đồng ý nhé, thử với tôi ha.”
Tiêu Chẩm Vân chưa kịp mở miệng, một giọng nói lạnh nhạt trầm thấp đã thay anh trả lời: “Ngài ấy không đồng ý.”
Tư Đệ đã kết thúc trận đấu từ bao giờ, đang đứng trên cao nhìn xuống họ.
Lời tác giả muốn nói:
Nhím Gai: Không tồi không tồi, ba người nhà mình đều có kẻ tăm tia, sức hút lớn gớm.
[HẾT CHƯƠNG 96]
Trong chương này em sử dụng bổ sung thuật ngữ Dom để biên dịch: ý chỉ người thống trị, là chữ Dominant trong BDSM. Người thích bị thống trị là Sub hay Submissive nha các bồ. Thực ra cụm BDSM có thể hiểu theo 3 cặp là BD/DS/SM nhó.