Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 95

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 95: Cuộc hội họp hoành tráng

Chỉ vì Tư Đệ mạnh miệng mà đêm đó Nhím Gai phải đi làm lại một chiếc vòng cổ và dây dắt chó chắc chắn hơn, đến chó ngao Tây Tạng cũng không thể giật đứt được.

Nếu không phải Tiêu Chẩm Vân chê nặng, khéo anh ta còn định chơi một quả xích sắt to cộ ở cổ tay, trói chết con sói phá phách Tư Đệ đi.

Địa điểm buổi tiệc là ở tỉnh bên, tại một trang viên rộng lớn theo phong cách cung điện châu Âu tráng lệ. Khi chiều tà ngả về Tây, quảng trường hình tròn trước dinh thự bắt đầu ồn ào, từng chiếc siêu xe nối đuôi nhau đi vào khu vườn theo con đường lát gạch trắng tinh. Đến khi màn đêm buông xuống, đài phun nước tỏa ánh xanh nhàn nhạt, buổi tụ họp ít người nhưng hoành tráng này chính thức bắt đầu dưới bầu trời đầy sao.

Nhím Gai mặc một chiếc áo len cổ V màu trắng, áo khoác mở ra, để lộ khóa cổ và một cái móc to bằng đốt ngón tay. Dưới chiếc vòng cổ nơ bướm là lục lạc vàng kêu leng keng giòn giã, hòa cùng tiếng giày da cao gót bước trên nền gạch men sứ. Quần cạp trễ kéo thấp đến mức hở non nửa cái mông. Anh ta thậm chí còn dán một hình xăm chữ “Fxck me” lên xương cụt, cuối cùng cố ý đặt cho nhân vật của mình cái tên “Món quà”.

Nói chung là rất đ* th**.

Anh chàng như một con bướm hoa thân mật kéo tay Tiêu Chẩm Vân, từ khi xuống xe đã không ngừng õng ẹo tạo dáng. Anh ta vắt một chiếc túi da nhỏ bằng lòng bàn tay màu sắc sặc sỡ trên khuỷu tay, bên trong là thuốc mê ngụy trang thành kem nền và một khẩu súng lục ngụy trang thành son môi.

Tư Đệ ăn mặc khác hẳn anh chàng, áo khoác, âu phục, cà vạt chỉnh tề không hề xộc xệch, cài đến cúc trên cùng. Ngoài gương mặt, mỗi tấc da thịt đều được quần áo bao bọc kín mít, thậm chí một phần khuôn mặt cũng là giả, đã qua hoá trang. Cổ áo rộng vừa vặn che khuất vòng cổ dưới yết hầu, bên ngoài áo sơ mi xanh lơ đậm là áo len lông cừu cổ thấp, áo khoác dáng dài màu xám than quá đầu gối, khoác thêm một chiếc khăn quàng tối màu.

Yên lặng, lạnh lùng, xa cách, vô cảm, là động vật sống về đêm ẩn mình trong bóng tối, giữ khoảng cách nửa bước với Tiêu Chẩm Vân, đi đằng sau anh.

Về phần Tiêu Chẩm Vân, anh đeo mặt nạ che nửa mặt, để lộ nửa khuôn mặt bình thường, mặc một bộ đồ thoải mái giữ ấm cực kỳ tốt, cạp quần túi hộp lót nhung nhét vào bốt, che hết phần chân giả kim loại hỗ trợ đi lại.

Theo anh thấy, cách ăn mặc và hành vi của Nhím Gai đã khoa trương lắm rồi, nhưng khi ba người xuống xe, đưa thư mời cho bảo vệ kiểm tra an ninh, anh mới phát hiện ngoài kia toàn các đấng, Nhím Gai chưa là gì.

Có một chàng trai lê đầu gối bò xuống xe, một người phụ nữ ăn vận đẹp đẽ thời thượng giẫm lên lưng anh ta bước xuống. Bộ móng sơn đỏ rực nhẹ nhàng xoay tròn, đưa thư mời ra từ phía sau Tiêu Chẩm Vân.

Nhận thấy ánh mắt của Tiêu Chẩm Vân, người phụ nữ cong môi cười, gật đầu chào hỏi. Chàng trai quỳ gối bên cạnh cô ta bóp lưng trong lúc chờ. Người đẹp lập tức khoanh tay ngoắc cằm anh ta, kéo dây xích lên, “Sao thế cục cưng?”

Chàng trai không nói gì, chỉ rên ư ử rồi cọ mặt vào lòng bàn tay người phụ nữ. Người phụ nữ kệ cho anh ta cọ, dịu dàng cười nói: “Lại làm nũng à, chó hư, ngoan nào.”

“Ư ư, gâu.” Chàng trai hưng phấn l**m mu bàn tay người phụ nữ, ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất không nhúc nhích.

“Thư mời không có vấn đề, mời vào.” Bảo vệ cửa cung kính trả lại thư. Tiêu Chẩm Vân đưa mắt về đúng lúc này, lặng lẽ dẫn Tư Đệ và Nhím Gai vào.

“Mị thua rồi à?” Nhím Gai nghiến răng nghiến lợi.

“Đừng làm trò nữa, dành sức vào tiệc mà diễn.” Tiêu Chẩm Vân nói nhỏ, anh quay đầu nhìn về phía Tư Đệ. Hắn hiểu ý bước nhanh tới, nghiêng tai đến gần môi Tiêu Chẩm Vân. Tư Đệ vốn tưởng Tiêu Chẩm Vân có chỉ thị quan trọng gì, nhưng lại nghe Dẫn đường cất giọng mang ý cười: “Cậu ta sủa không hay bằng em hồi trước.”

Tư Đệ: “…”

Nói xong Tiêu Chẩm Vân ho khan nhẹ. Tư Đệ giữ cái mặt tỉnh bơ, nhưng Nhím Gai lại khoa trương vỗ lưng Tiêu Chẩm Vân: “Chủ nhân, chủ nhân ới à, ngài không sao chứ?”

“U phổi của chủ nhân sắp bị cậu vỗ văng ra rồi đấy.”

“… Anh đúng là không đáng thương hại.”

Ngay phía trước họ, có hai người đeo mặt nạ có vẻ quen nhau, đang đứng bên đường trò chuyện sôi nổi. Đằng sau họ là một nam một nữ, hai người nói chuyện dở chừng bỗng dưng quay lại cởi áo người đằng sau. Tiêu Chẩm Vân đi qua, vừa hay có thể thấy những vết hằn đỏ in sâu vào da thịt dưới lớp áo sơ mi. Chủ nhân đeo mặt nạ có lẽ đang tranh luận xem ai có kỹ thuật cao siêu hơn. Những nô lệ được họ mang ra khoe cũng tự hào ngẩng cao đầu, thấy người qua lại đổ dồn mắt qua, họ cũng thoải mái phô ra kiệt tác của chủ nhân mình.

Khi vào trong nhà, trên sàn gỗ bóng loáng trải thảm nhung mềm mại, không ít nô lệ quỳ gối bò như thú cưng, khắp nơi đều là những tốp chủ nhân tụ tập nói chuyện, cũng có nô lệ lén lút đứng trong góc tán dóc.

Bữa tiệc không có người hầu, rượu và đồ ăn nhẹ đều tự phục vụ. Vài vị chủ nhân không ngại lộ thân phận đã tháo mặt nạ, nhưng các nô lệ đều ngoan ngoãn đeo vòng tay, không có ngoại lệ.

Không tìm thấy nước ấm trong tiệc, Tiêu Chẩm Vân đành rót một ly vang đỏ nóng để làm ấm cổ họng. Uống được hai ngụm anh bắt đầu gặm lát táo bên trong, liếc thấy một nơi rất đông người tụ tập. Lại gần quan sát, anh mới thấy một Lính gác đang quỳ giữa đám đông, mang hình thái dung hợp tai tròn màu xám nâu, chiếc đuôi Cầy hương dài xù cuộn tròn bên chân. Hắn ngoan ngoãn đeo máy ức chế giác quan, chịu đựng vô số ánh mắt dò xét của mọi người. Dần dần, hắn hơi ngượng ngùng cúi đầu, nhưng lại thẳng lưng theo lệnh chủ nhân, khoe thân hình cường tráng của mình.

Thật sự có người biến dị này…

Nhưng theo quan sát của Tiêu Chẩm Vân, ở đây chỉ có mình hắn ta là người biến dị. Vì đặc biệt nhất, nên cũng được chú ý nhiều nhất.

“Tôi vuốt nó được không?” Một người đàn ông trẻ tuổi đeo mặt nạ hỏi.

Chủ nhân của Lính gác Cầy hương là một quý ông trung niên lịch lãm. Ông ta cúi đầu hỏi ý kiến Lính gác, chờ đối phương ngượng ngùng gật đầu mới đồng ý với yêu cầu của chàng trai trẻ.

Người trẻ tuổi không chạm vào đâu khác, chỉ v**t v* tai và đuôi của Lính gác Cầy hương.

“Nô lệ biến dị.” Anh ta xoa ngón tay nhấm nháp dư vị, “Đúng là hiếm khó tìm, tôi cũng muốn nuôi một con.”

Câu nói của anh ta được rất nhiều người hưởng ứng, họ đều rất hứng thú với đám người biến dị. Một chủ nhân thậm chí còn đùa nếu có chủ nhân người biến dị chọn hắn làm nô lệ, hắn cũng sẵn lòng quỳ xuống.

Tiêu Chẩm Vân hóng xong, xoay người tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống ăn uống. Không ngờ anh vừa cầm nĩa lên là một người đàn ông đeo mặt nạ khác ngồi phịch xuống vị trí bên cạnh.

“Chào gương mặt mới nhé, không phải người địa phương à?” Người đàn ông có vẻ cực kỳ hoạt ngôn, lịch thiệp chào hỏi Tiêu Chẩm Vân. “Tên của tôi trong giới là Đại Phong, nhìn cậu trẻ quá, chắc ít tuổi hơn tôi nhiều nhỉ?”

“Vâng, người tỉnh bên.” Tiêu Chẩm Vân bình tĩnh đặt đĩa xuống, thản nhiên chấp nhận giả thiết ‘trông trẻ’, ôn hòa gọi: “Anh Phong.”

Nói xong anh lại ho nhẹ, “Xin lỗi, đang hơi cảm.”

Nhím Gai ngồi giữa hai người. Khi người đàn ông vừa ngồi xuống, gã tình cờ đụng vào anh chàng. Nhím Gai lập tức hơi khó chịu nép sát vào vai Tiêu Chẩm Vân, sau đó dứt khoát đứng dậy đẩy Tư Đệ ra, ngồi xuống bên kia, ôm vai Tiêu Chẩm Vân ngẩn ngơ.

Tư Đệ cũng không khách khí, hắn đứng dậy rồi lén thụi Nhím Gai một cú, làm Nhím Gai suýt ngã sấp xuống đất.

Đến màn thể hiện tranh giành tình cảm rồi. Nhím Gai vội vàng mách lẻo: “Chủ nhân, ngài xem nó kìa ~”

Tiêu Chẩm Vân liếc sang Nhím Gai —— bằng đôi mắt híp tịt của anh. Nhím Gai nói được làm được, biến đôi mắt anh thành một đường thẳng. Tiêu Chẩm Vân chưa bao giờ nếm trải thử thách nhìn đời qua khe hẹp khó khăn nhường này.

Anh không đáp lại lời mách lẻo của Nhím Gai, chỉ ngẩng đầu, lạnh lùng nói với Tư Đệ: “Nới cổ áo ra.”

“…” Tư Đệ mím môi, mãi sau mới đưa tay lên nới lỏng cà vạt, rồi cởi hai cúc trên cùng của sơ mi. Chiếc vòng cổ dày không đinh tán lộ ra, vẫn là màu đen, kết hợp với mái tóc bạc và đôi mắt xanh lục của Tư Đệ, vừa hoang dã lại vừa quyến rũ.

Tiêu Chẩm Vân lấy dây dắt chó khỏi túi, ra hiệu cho Tư Đệ tự cài vào. Sau tiếng khóa ‘lạch cạch’, tay anh đột nhiên dùng sức, kéo cổ Tư Đệ làm hắn phải khom lưng, sau đấy anh kề sợi thừng sát môi Tư Đệ, nhẹ nhàng cười nói: “Ngậm đi.”

Hơi thở của Tư Đệ trở nên nặng nề, đúng kiểu người cao quý không bao giờ mất mặt. Dường như hắn nhục nhã trước mệnh lệnh này, nhưng lại không thể chối từ, mãi sau mới oán hận mở miệng, cắn lấy đầu dây.

Từ đầu đến cuối Đại Phong không hề rời mắt khỏi màn tương tác giữa chủ nhân và nô lệ này. Phải đến khi Tiêu Chẩm Vân quay đầu lại, ánh mắt gã mới chuyển sang anh lần nữa.

“Mới nhận về, chưa biết điều.” Tiêu Chẩm Vân thản nhiên nói.

Đại Phong cười nhưng không nói gì, còn Nhím Gai lại tức giận dán sát vào vai Tiêu Chẩm Vân: “Phải là em á, thì chủ nhân đừng nên mang nó đến đây. Đồ không biết điều, trông cái kiểu đã nghiện lại còn ngại của nó kìa, thấy mà buồn nôn.”

“Em thì biết điều lắm à?” Tiêu Chẩm Vân cười, véo mặt Nhím Gai. Anh chàng lập tức tỏ vẻ kiêu kỳ vì được chiều quen, “Đương nhiên rồi, chủ nhân bảo em làm gì là em làm nấy à.”

“Tự tiện quấy rầy chủ nhân nói chuyện, là không biết điều rồi.” Tiêu Chẩm Vân nghiêm mặt, rút tay khỏi ngực Nhím Gai. Nhím Gai lo lắng trợn tròn mắt, giận dỗi ngồi sang một bên, lại đẩy Tư Đệ ra xa hơn.

Đại Phong cười khằng khặc: “Không sao không sao, nô lệ mèo của cậu thú vị phết nhỉ. Trong giới này đa phần là nô lệ chó, vì chó dễ huấn luyện, biết nghe lời là được. Còn mèo thì khó nuôi, ngang ngược hơn một tẹo, nhưng đỡ một chút nhạt nhẽo. Con mèo cậu nuôi… vừa kiêu căng vừa chua ngoa, nhưng lại đặc biệt.”

“…” Câu này quá thẳng thừng, Tiêu Chẩm Vân mà không hiểu được hàm ý thì có mà khùng. Hóa ra kẻ tên Đại Phong này cố ý lại gần bắt chuyện… là vì để ý Nhím Gai sao?

Theo như họ bàn nhau, Tư Đệ chịu trách nhiệm thu hút sự chú ý, Tiêu Chẩm Vân chịu trách nhiệm phối hợp, còn Nhím Gai chịu trách nhiệm mờ nhạt “ảm đạm rời đi” cơ mà?

Sao vừa bước vào đã có kẻ chấm anh ta rồi?

“Quá khen.” Tiêu Chẩm Vân chỉ có thể đáp một câu nhạt phèo lấy lệ.

Nhưng Nhím Gai thì lại hừ một tiếng rất chuẩn vai mèo kiêu, miệng ứ lòng ừ ngó Đại Phong, cười nói: “Cũng tinh mắt đấy chứ… Nhưng ngài có khen em thế nào cũng vô ích, lòng này chỉ có chủ nhân của em thôi.”

Đại Phong lại kéo thêm dăm ba câu chuyện, tán dóc nhặt khoan với Tiêu Chẩm Vân để giết thời gian. Nhưng chưa được bao lâu, một người đàn ông trung niên đứng quan sát cạnh đó bỗng sải bước đến, rút ra một tấm danh thiếp đưa cho Tiêu Chẩm Vân, hỏi thẳng vào vấn đề: “Cậu có muốn chuyển nhượng nô lệ này không?”

Người được hỏi vẫn là Nhím Gai.

Tiêu Chẩm Vân cúi đầu nhìn tấm danh thiếp, anh không có ấn tượng gì với cái tên trên đó. Gã này là Cody, địa điểm làm việc và chức vụ toàn tiếng nước ngoài, dịch ra đại khái là một studio tư nhân, không rõ công việc cụ thể là gì. Nhưng nhờ cái mặt biến sắc của Đại Phong ngồi cạnh mà anh nhanh chóng đoán ra, người đàn ông trung niên này chắc hẳn có chút địa vị trong giới, ít nhất là một kẻ có tiếng tăm.

Có muốn chuyển nhượng không hả?

Đương nhiên là muốn rồi, sang tay được là Tiêu Chẩm Vân tặng kèm luôn một con rắn lục.

“Trong giới này không nhiều nô lệ mèo.” Cody thả thêm điều kiện, “Nếu cậu thích, chúng ta có thể trao đổi.”

Nói đoạn y vẫy tay về phía sau, một cô gái tóc dài xinh đẹp bước đến theo tiếng gọi, dáng vẻ thướt tha uyển chuyển, cực kỳ giống một con mèo Ragdoll duyên dáng lười biếng, “Nó tên Đại, là nô lệ tôi nuôi 5 năm. Tôi nghĩ nếu anh thích mèo, thì nhất định sẽ ưng nó.”

Đại quả là một mỹ nhân khiến người ta khó lòng chối từ, mấy chủ nhân luôn chú ý bên này ồn ào hô to: “Ngài Cody hào phóng quá, đành lòng mang cả Đại ra đổi sao?”

Nhưng Tiêu Chẩm Vân lại lập tức tìm được cớ mới: “Xin lỗi, tôi không thích nô lệ nữ.”

Cody tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối. Tiêu Chẩm Vân những tưởng y sẽ cố gắng thuyết phục thêm chút nữa, nhưng y thoải mái ôm Đại bỏ đi, chỉ là trước khi đi còn tặng Nhím Gai một ánh mắt đầy ẩn ý.

Đến đây thì Tiêu Chẩm Vân bắt được bài rồi, Cody đã tính toán kỹ lưỡng, y đoán chắc Nhím Gai sẽ động lòng trước lời đề nghị của mình, nên tính dùng chiêu rút củi đáy nồi, mặc kệ thằng chủ, chuyển qua dụ Nhím Gai lén lút phản bội anh.

Chỉ tiếc kế hoạch này chắc chắn sẽ thất bại, ai bảo y không phải mục tiêu nhiệm vụ đêm nay của Nhím Gai, bằng không Nhím Gai nhất định sẽ lên nòng giã y vài nháy.

Ngay cả Cody cũng bị từ chối thẳng thừng, Đại Phong không lãng phí thời gian ở đây nữa, xã giao vài câu đơn giản rồi đứng dậy bỏ đi.

“Chậc, quên mất sức hút chết tiệt của mị.” Nhím Gai đắc ý vểnh đuôi rắn, “Đi đâu cũng được săn đón.”

Tư Đệ đóng vai bị trói, chờ Tiêu Chẩm Vân nhận dây dắt chó xong mới mở miệng: “Rõ ràng ông đã điều tra sở thích của giới này, họ đều ưa mấy đứa nghe lời chủ động, không khoái bọn khó chiều cứng đầu.”

“Cũng dễ hiểu thôi.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Ai mà không mê mấy em đ* thảo mai tích cực chào hàng, vắt óc lấy lòng mình chứ? Lại chẳng thịnh hơn kiểu kênh kiệu chảnh chó thích mà còn kiêu?”

“…” Tư Đệ đè tay lên vai Tiêu Chẩm Vân, “Thế thì đổi nhân vật luôn đi, thảo mai ai mà không biết diễn?”

Nhím Gai khoe khoang ôm chặt cánh tay Tiêu Chẩm Vân: “Không đổi không đổi, chủ nhân là của mị.”

Đúng lúc này, Tư Đệ bỗng nhiên cảm giác được có kẻ cố tình tiếp cận mình. Hắn nhạy bén nghiêng người, nhanh chóng né tránh bàn tay bẩn thỉu tính sờ mông mình.

Có trời mới biết hắn phải nhẫn nhịn thế nào mới không vặn gãy bàn tay đó. Mặt Nhím Gai và Tiêu Chẩm Vân cũng lạnh đi ngay. Chỉ có chủ nhân của bàn tay kia không hề nhận ra bầu không khí đã thay đổi, cười hì hì ôm nô lệ trong lòng vui vẻ nói: “Phản ứng cũng nhanh đấy, nhóc con, mới vào nghề à? Con chó này của chú em huấn luyện chán quá, nhe nanh trợn mắt, coi chừng nó cắn cậu đó.”

“Không cần ông lo.” Tiêu Chẩm Vân lạnh nhạt trả lời.

“Thế này đi.” Người đàn ông dán mắt vào thân hình Tư Đệ, “Cho tôi một tháng, tôi nhất định sẽ huấn luyện nó tử tế rồi trả lại cho cậu, đảm bảo ngoan liền.”

“Không cần, tôi thích tự huấn luyện.” Tiêu Chẩm Vân giật dây, kéo Tư Đệ về bên cạnh mình. Tư Đệ cũng rất biết ý, quỳ xuống bên chân Tiêu Chẩm Vân, đặt tay lên đầu gối anh tỏ lòng trung thành.

“Chậc.” Người đàn ông đáng khinh còn muốn nói nữa, nhưng thấy Tư Đệ bỗng nhiên đứng lên, đôi mắt lạnh lẽo hung ác như chim ưng khóa chặt con mồi, chầu chực muốn xé xác kẻ thù, “Mời ông đi cho.”

Người đàn ông đáng khinh cảm nhận được nguy hiểm, nhưng thể diện của chủ nhân khiến lão cứng đầu không chịu lùi bước. Nô lệ trong lòng lão biết điều lấy cớ cho lão, không ngừng khuyên chủ nhân rời đi. Lão ta “xí” một tiếng, tức giận bỏ đi.

Nhím Gai rụt lưỡi dao trong lòng bàn tay về, thở dài: “Cũng được, coi như có người để ý đến chú, nhưng chất lượng hơi tồi, kém xa những người để ý tôi, vừa giàu có lại lịch sự, nhìn thôi đã biết có nghề.”

“Cái này mà ông cũng nhân cơ hội khoe mẽ cơ à?” Tư Đệ lại quỳ lên tấm thảm nhung kế chân Tiêu Chẩm Vân.

Nhím Gai và Tiêu Chẩm Vân đều chú ý đến động tác này của hắn. Tiêu Chẩm Vân bật cười, cúi lưng hỏi nhỏ: “Nghiện quỳ rồi à?”

Tư Đệ không nói gì, chỉ đưa mắt ra hiệu về phía không xa. Một nô lệ trẻ có vẻ mệt mỏi, quỳ gối bên chân chủ nhân, gối đầu lên đầu gối chủ nhân, an nhàn chìm trong mộng đẹp. Chủ nhân nhẹ nhàng v**t v* tóc thiếu niên, còn đắp áo khoác của mình cho cậu.

“Em muốn thế à?” Tiêu Chẩm Vân hỏi, Tư Đệ lập tức gật đầu.

Nhím Gai hưng phấn đề nghị: “Đã vào tư thế này rồi, chỉ ngủ thôi chỉ chán lắm, chú trùm luôn áo khoác lên đầu bú cho chủ nhân chả k*ch th*ch hơn à?!”

Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ: “…”

[HẾT CHƯƠNG 95]

Trước Tiếp