Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 66: Vào việc!
Nếu Tư Đệ đã trả cái giá đắt như thế, thì làm sao Tiêu Chẩm Vân lại không tận dụng triệt để, phát huy giá trị của Nhím Gai đến cực hạn cho được.
Trước khi đối phương kịp nói ra những lời gợi đòn hơn, Tiêu Chẩm Vân chủ động đưa kế hoạch bắt cóc mà anh đã hao phí vô số tế bào não, thức trắng ba đêm để soạn gấp, kính cẩn lễ phép nói: “Lần đầu tôi làm chuyện này, không có kinh nghiệm, phiền anh sửa giúp tôi nhé.”
Nhím Gai phởn chí nhận lấy, lật qua loa, lập tức trưng ra cái mặt khó đỡ: “Cái quái gì thế này, rải gạo lên giấy cho gà mổ còn khá hơn anh viết.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Theo lẽ thường, với mức độ quan tâm mà Tư Đệ dành cho Tiêu Chẩm Vân, nghe thế kiểu gì hắn cũng bất chấp lý lẽ gào ông ổng lên để bênh người mình. Nhưng ai bảo hắn vừa bị chụp cho cái mũ “Người mê NTR” oan quá là oan. Hắn thảnh thơi rót cho mình một ly nước đá, tìm chỗ ngồi xuống, chơi game trên thiết bị liên lạc như không liên quan đến mình.
Đương nhiên, Tiêu Chẩm Vân cũng không phải kiểu hiền lành nhẫn nhịn. May thay tuy Nhím Gai ác miệng, nhưng quả thực vô cùng chuyên nghiệp. Anh ta khịa kháy chê bai kế hoạch ẩu tả rác rưởi của Tiêu Chẩm Vân xong thì móc luôn hai thiết bị liên lạc ra khỏi túi. Anh chàng đeo chúng lên cổ tay phải, kết nối với thiết bị ở cổ tay trái, làm song song ba chiếc. Anh ta ngồi xếp bằng tại chỗ, nhìn năm màn hình nổi, bắt đầu chìm đắm vào công việc.
Một giờ sau, Nhím Gai giao cho Tiêu Chẩm Vân một bản kế hoạch hành động mới toanh. Kèm theo đó là bản vẽ mặt bằng khách sạn không biết lấy ở đâu ra. Văn hay tranh đẹp, font chữ trình bày đều dễ nhìn hơn hẳn bản của Tiêu Chẩm Vân. Chỉ có thể nói không hổ là chuyên gia do Tư Đệ recommend, dân nghiệp dư như Tiêu Chẩm Vân có mà xách dép.
Thời gian và địa điểm hành động cụ thể chỉ thay đổi rất ít. Thấy Tiêu Chẩm Vân chạm đầu ngón tay vào vào số phòng, mở miệng toan hỏi, vua phông bạt Nhím Gai lập tức hừ nhẹ, lên giọng đến là chảnh chọe: “Đừng hỏi tại sao, không muốn giải thích, cứ làm theo tôi viết là được.”
“…” Tiêu Chẩm Vân hơi đau răng, anh không muốn hỏi, mà cũng lười chẳng thèm hỏi. Đâu thì anh cũng chẳng cần trau dồi kỹ năng liên quan. Dù sao Tiêu Chẩm Vân tự nhận có lẽ kiếp này anh chỉ đi làm bắt cóc một lần…
Nhím Gai diễn sâu hoắm đã cái nư, đắc ý nhướng mày với Tư Đệ. Hắn cũng ngạc nhiên vì lần đầu thấy cha này diễn sâu như vậy, im lặng tiếp tục chơi game.
Tiếng bật lửa bỗng vang bên tai. Nhím Gai quay đầu lại, thấy Tiêu Chẩm Vân một tay mở cửa sổ, tay kia chống thành xe lăn, người hơi nghiêng, ngậm điếu thuốc giữa môi, khum tay lại bật lửa.
Ánh mắt anh không hướng vào điếu thuốc, mà hờ hững nhìn bản kế hoạch Nhím Gai đưa. Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng xoay tròn, chiếc bật lửa biến mất trong túi anh. Đầu điếu thuốc lóe lửa hồng, Tiêu Chẩm Vân lạnh lùng nhả một ngụm khói trắng, cúi đầu lật trang giữa làn sương khói lượn lờ.
Nhím Gai chẹp miệng, tiến đến cạnh Tư Đệ, nói bằng giọng điệu vi diệu: “Dẫn đường của chú… hay phết. Mặt thì như dân dưỡng sinh chuyên nghiệp, nói chuyện cũng rành rọt rõ ràng, anh còn nghi thứ chảy trong huyết quản ổng là trà kỷ tử… Hóa ra còn biết hút thuốc cơ đấy.”
Đâu chỉ thế, ổng còn đang điên cuồng chửi ông là thằng phông bạt màu mè trong lòng đó… Tư Đệ cười đầy ẩn ý, không đáp lời.
Nhím Gai liếc nhìn hắn, bỗng nhiên hạ giọng: “Sói đen, anh thấy chú cũng không phải kiểu người cởi mở sẵn sàng chia sẻ Dẫn đường. Có thật đây là Dẫn đường hợp chú hơn 90% không? Chả lẽ chú lỡ bước sa chân, bị cha nội này lừa?”
Anh ta không xích lại quá gần, với thính lực của Lính gác cấp S, dù anh ta có chạy khỏi phòng, Tư Đệ vẫn có thể nghe rõ mồn một.
Tư Đệ lườm anh chàng, “Tôi đâu ngu vậy, tỷ lệ tương thích mà còn giả được hả?”
“Vậy có cần anh đây giúp chú biến giả thành thật không?” Nhím Gai hất cằm về phía Tiêu Chẩm Vân, “Nhốt lại dạy dỗ nửa tháng là ngoan ngay, cho chừa cái thói đã có thằng anh còn tơ tưởng đứa em.”
“Tình thú nó thế.” Tư Đệ gác chân, dựa vào lưng sofa, “Ông đừng động vào.”
“Cũng phải, dù sao hai đứa hợp nhau 90% lận cơ mà.” Nhím Gai cười, “Chắc gu giường chiếu cũng mặn mòi như nhau.”
“…”
Tiêu Chẩm Vân hút xong thuốc, ngẩng đầu lên lại thấy hai gã Lính gác lũ lượt nhảy bổ từ ban công lầu hai xuống sân sau, tay đấm chân đá choảng nhau túi bụi.
Đúng là một đám sinh vật bạo lực tràn trề năng lượng. Anh nghĩ thầm.
*
Tuy trên bàn tiệc Tư Kiều Dung luôn miệng nhắc đi nhắc lại là lễ thành đôi của hai con trai nhất định phải tổ chức thật hoành tráng, tốt nhất là gửi thiệp mời ra ngoài vũ trụ. Nhưng đến khi tỉnh rượu, nghĩ kỹ lại các mối quan hệ lợi ích liên quan, cuối cùng ông vẫn quyết định tổ chức đám cưới chỉ hơi trang trọng một tẹo thôi.
Dầu gì, thân phận của Tiêu Chẩm Vân là vấn đề chính trị đi liền với Công Đoàn Đặc Công, phô trương xa hoa lãng phí quá sẽ bị lên án, không cần biết đồng tiền ấy có phải đồng tiền sạch hay không. Huống chi về mặt pháp luật, anh với Tư Đệ còn là chú cháu, người biến dị chẳng để tâm chuyện này, nhưng trong mắt người thường lại là đề tài lai rai tuyệt vời lúc trà dư tửu hậu.
Một ngày trước lễ thành đôi, bốn chú rể, họ hàng hang hốc và nhân viên người làm đều có mặt để diễn tập nghi thức, làm quen sân khấu cho ngày mai.
Nhím Gai sắm luôn vai “nhân viên phục vụ bị mua chuộc” trong nguyên tác, trước đấy ba ngày anh chàng đã đến nhận việc. Lúc này anh ta khoác lớp hóa trang, vào bếp ra bàn vô cùng thành thạo. Chỉ đổi kiểu tóc, màu da và dáng đứng tướng đi một tẹo mà khí chất khác hẳn. Thái độ lịch sự ôn hòa, còn đâu phong thái mua phông dựng bạt chém gió tung trời bình thường nữa.
Tư Đệ để ý Tiêu Chẩm Vân đi được nửa đường bỗng nhiên dừng bước, hướng mắt ra xa rồi khựng lại. Hắn liếc theo, bỗng gặp cảnh Nhím Gai bị một vị khách say xỉn ngang ngược vô lý níu lại. Anh ta phải cúi đầu khom lưng, xin lỗi lia lịa như con cháu trong nhà vì bị khách mắng.
“Tí ra ngoài ông khách kia có bị Nhím Gai ám sát không nhỉ?” Tiêu Chẩm Vân hỏi.
Tư Đệ: “…”
Nhân lúc Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đang tỉ mỉ trau chuốt quy trình buổi lễ, Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ nhanh chóng dợt lại kế hoạch bắt cóc ngày mai.
Kế hoạch Nhím Gai đưa ra quả thật đã cân nhắc rất nhiều chi tiết mà Tiêu Chẩm Vân bỏ sót, khiến cả quá trình sạch sẽ lưu loát hơn nhiều, không dễ để lại dấu vết.
Chiếc xe mà Tiêu Chẩm Vân sắp xếp cũng bị Nhím Gai loại bỏ. Lý do là anh mà dùng mẫu xe này thì ra khỏi cửa 200 mét là bị tóm ngay, đổi hai mươi cái biển số cũng vô dụng.
Sau đó anh nghe Nhím Gai chém bão năm phút đồng hồ, nói có sách mách có chứng, trình bày tỷ mẩn xe của hãng này với kích cỡ này, màu sắc này có chỗ nào đặc biệt, ngừng sản xuất khi nào, cả thành phố có bao nhiêu chiếc, vân vân và mây mây.
Thật lòng mà nói, Tiêu Chẩm Vân quả thực chưa nghĩ tới chuyện này. Anh thực sự cho rằng đó chỉ là một chiếc xe hơi màu đen bình thường tiện để chạy trốn.
Giờ phút này, chiếc xe mới mà Nhím Gai sắp xếp đã đỗ ngay rìa hầm để xe của khách sạn. Theo lối mô tả của anh ta, thì đây chính là cái loại xe đại trà tầm thường vô vị, nhìn xong quay người là quên luôn hình thù.
Chuyên nghiệp, cực kỳ chuyên nghiệp.
.
Hôm sau.
Tiêu Chẩm Vân vừa ăn xong bữa trưa là bị kéo đến phòng chuẩn bị của khách sạn để lên đồ, trang điểm, làm tóc, sau đó khoác bộ lễ phục Dẫn đường trắng tinh. Thợ chụp ảnh và quay phim rất mực chung tình với khuôn mặt anh, cho anh lên hình nhiều nhất, nhờ vậy mà chú hươu đực cũng liên tục lọt vào ống kính.
Thiên Lộc bị tâm trạng của chủ nhân ảnh hưởng, không hoạt bát tinh nghịch như thường ngày. Nó kiêu hãnh giương cặp gạc dài sắc bén, lặng lẽ chờ đợi bên cạnh chủ nhân.
Trong cảm nhận của những kẻ không biết chuyện, Linh thú của Tiêu Chẩm Vân phải đoan trang đằm tính như vậy mới phải. Họ hoàn toàn không nhận thức được điều gì bất thường. Ngược lại, Tư Chử nhận ra sự lạ ngay, cậu chàng cố ý đi ngang qua Tiêu Chẩm Vân, đưa anh một viên kẹo trái cây.
“Chú út, ăn đồ ngọt là hết căng thẳng ngay thôi.” Cún con vẫy đuôi, ngoan ngoãn đến lạ.
Tiêu Chẩm Vân liếc cậu chàng, ngoắc ngón tay. Cún con lập tức ghé tai lại, nghe thấy Tiêu Chẩm Vân thì thầm: “Lát xong phần lễ, con qua bên này với chú nhé.”
Tư Chử nhìn anh đầy nghi hoặc, đột nhiên nghĩ đến điều gì, thì thào hỏi lại: “Chú út, chẳng lẽ chú lại định chuẩn bị mấy cái, ờm, bất ngờ cho anh con, nên tính nhờ con ạ?”
Tiêu Chẩm Vân đã chuẩn bị sẵn lý do nhưng không dùng được: “…”
Tư Chử không hào hứng lắm: “Chú út, không phải con ý kiến ý cò gì đâu, nhưng mỗi lần tham gia mấy phi vụ ‘tình yêu ngọt ngào’ giữa chú và anh con, cuối cùng người thiệt đều là con… Chú út, hay là chú tìm người khác đi?”
Sao bây giờ tình huống ngáng đường của anh lại tréo ngoe, độc lạ và bật ngửa thế này?! Tiêu Chẩm Vân nhanh tay lẹ mắt véo tai chó của Tư Chử trước khi cậu chàng bỏ đi, giả vờ tức giận nói: “Sao hả, sướng quá nên nhờn à? Chú út nói mà con không nghe sao?”
Có lẽ Tư Chử đã bị tổn thương mấy bận vì combo quà tặng + vườn hồng + lễ cưới, nên anh dọa thế nào cậu chàng cũng giãy ra, cứu được tai xong thì cuống quýt lùi ra ngoài cửa, “Chú út, chú tìm người khác đi… Như Tiêu Gia Lễ chẳng hạn? Con thấy nó nhàn lắm, chắc chắn sẽ sẵn lòng giúp chú thôi… Xin lỗi chú út ạ, sorry nha, con đi trước đây!”
“…???”
Tiêu Chẩm Vân thật sự không ngờ mình lại thua ở bước này, nghẹn họng trân trối báo cáo tiến độ nhiệm vụ trong nhóm chat Bọn Bắt Cóc.
Tư Đệ Đáng Tin Cậy rep tin: Đừng lo, em có plan B.
Nhím Gai Chuyên Nghiệp nhắn lại: Plan B fail thì tôi còn Plan C.
Tiêu Chẩm Vân Nằm Im trả lời: ok.
Tiêu Niệm ngồi ngay cạnh Tiêu Chẩm Vân, mặc vest trẻ em, chờ lên sân khấu ôm hoa: “…”
Từ khi có thêm đồng minh là Tư Đệ, c* cậu thảnh thơi đến độ hơi bất an… Tiêu Niệm che mí mắt đang giật đùng đùng, không nhịn được khuyên nhủ: “Cẩn thận chút nhé, tôi cứ thấy… có điềm ấy.”
“Hồi nào giờ tôi chạy cốt truyện có lần nào không điềm đâu?”
Tiêu Niệm nghĩ đi nghĩ lại: “… Cũng đúng.”
Plan B của Tư Đệ thực ra cực kỳ đơn giản, không khác mấy với Plan A, chỉ là đổi từ Tiêu Chẩm Vân dẫn Tư Chử đi sau khi hết lễ thành hắn dẫn Tư Chử đến một nơi có thể chứng kiến toàn bộ quá trình Tiêu Chẩm Vân bị trói. Sau đó Tư Đệ lấy cớ đi vệ sinh để chuồn, rồi chỉ cần ngồi chờ Tư Chử phát hiện manh mối, đuổi theo tên bắt cóc là được.
Đợi đến lúc dẫn Tư Chử đến nơi vắng vẻ, Nhím Gai sẽ bắt Tiêu Chẩm Vân làm con tin, uy h**p Tư Chử không được chống cự. Sau đấy tất cả sẽ trơn tru mượt mà, y như nguyên tác.
Không ngoài dự đoán, Tư Chử tránh được vỏ dưa Tiêu Chẩm Vân là bớt cảnh giác nhiều, vỏ dừa Tư Đệ vừa gọi là cậu chàng ngoan ngoãn chạy theo ngay.
“Em chờ đây một lát nhé, anh đi vệ sinh.” Tư Đệ xoa đầu Tư Chử, vào toilet xong thì nhanh chóng mở cửa sổ ở ngoài cùng, lặng lẽ nhảy ra ngoài, leo tường lên tầng trên. Hắn cởi bộ lễ phục nổi bật ra, thay đồng phục nhân viên khách sạn vào, hóa trang cho mặt khác đi một tí. Xong xuôi, hắn vào thang máy chuyên dụng vắng vẻ của nhân viên, lên thẳng tầng cao nhất, gõ cửa phòng điều khiển, chào hỏi nhân viên an ninh trực ban bên trong.
“Cà phê của các anh đến rồi ạ.”
[HẾT CHƯƠNG 66]