Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 65

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 65: Nhịn nhục mới làm nên việc lớn!

Trong lều lại chìm vào im lặng lần nữa. Cún con giằng xé dữ dội, như thể sắp nghiến nát cả răng hàm. Tư Đệ đứng ngoài cách một lớp vải lều, nghe hết tất thảy. Hắn vừa áy náy với Tư Chử, lại vừa khoái trá khi mượn danh chính nghĩa làm chuyện xấu. Xét cho cùng, hắn cũng chẳng phải loại sói hiền lành gì cho cam.

Tiêu Chẩm Vân nằm trong túi ngủ, nhắm mắt lại, không cắt đứt liên kết tinh thần với Tư Đệ. Giờ phút này khóe môi anh khẽ nhếch lên, chửi thầm “đồ bà ngoại sói ăn thịt khăn đỏ”.

Cún con ngoan xinh yêu ơi, mở lều cho bà nào…

Đang vào trận mà bắt “tắt nắng” ngay thì hơi bị khoai, chú chó cún Tư Chử trước giờ nghe lời anh trai răm rắp lại do dự hiếm thấy. Cậu chàng xoắn quẩy mấy giây rồi mới rặn được một câu: “Anh hai, khuya lắm rồi, em hơi mệt… Anh cũng đi ngủ sớm đi, nhắm mắt lại đừng suy nghĩ nữa là ngủ được ngay thôi…”

Tư Đệ vẫn giữ vẻ mặt vừa áy náy vừa buồn cười kia, thở dài nói: “Tiểu Chử, anh hai thật sự không ngủ nổi, anh hai có tâm sự…”

“Anh Đệ,” Diệp Phỉ Nhiên cũng lên tiếng, giọng khản đặc, “Chú út đâu, chú ấy ngủ rồi ạ? Chắc chắn chú ấy hiểu anh hơn tụi em, hay là anh tâm sự với chú ấy đi?”

“Lão hả?” Làm sao Tư Đệ có thể bỏ lỡ thời cơ vàng ứng biến thế này, “Cái loại vô tâm vô tính, ngủ như lợn lâu rồi.”

Lợn trong túi ngủ: “…”

Thấy cún con gà chíp hẵng còn do dự, Tiêu Chẩm Vân động não, một tràng lý do xàm xí tuôn ra ào ào không cần bản thảo: Em cứ bảo nó thế này: Tiểu Chử, dạo này đêm nào anh hai cũng mất ngủ, hay là anh mắc chứng lo âu tiền hôn nhân? Anh còn tính tới chuyện bỏ cưới cơ…

Tư Đệ: “…”

Cha già này, đáng sợ thật!

Hắn hắng giọng, thuật lại y nguyên bằng giọng điệu buồn rầu.

Quả nhiên, hai người trong lều nghe xong đều cứng đờ.

Vấn đề này hơi bị nghiêm trọng rồi đấy. Tiểu Chử nín nhịn đến độ trán lên gân, cuối cùng vẫn đau khổ siết chặt quyền, đẩy Diệp Phỉ Nhiên ra bắt đầu chỉnh lại quần áo: “… Vậy anh chờ, chờ em một lát, em ra ngay đây.”

Diệp Phỉ Nhiên ra hiệu bằng mắt với Tư Chử, ý là “họa mi” của anh vẫn còn đang hót kìa, giờ tính sao?

Tư Chử cúi đầu liếc nhìn, khổ sở nhăn nhó đưa tay định ấn xuống, nhưng chưa kịp đụng vào, một ý nghĩ vô cùng bất ngờ chợt lóe lên trong đầu cậu chàng. Tư Chử cau mày ngẫm ngợi một hồi, cứ chào cờ ra ngoài luôn.

Diệp Phỉ Nhiên: “?”

Tư Đệ đứng ngoài cửa lều, không ngờ lại phải đụng độ với “thằng em” của Tư Chử. Hai anh em mặt đối mặt nhìn nhau mấy giây, Tư Chử biết mình đoán chuẩn khỏi chỉnh, đôi mắt tròn nheo lại, vẫn không có chút sát thương nào, nghiến răng bất mãn nói: “Anh hai, anh cố ý đúng không? Em không tin là anh không nghe thấy… Anh đang, cố ý, quấy rầy tụi em…”

Khóe môi Tư Đệ giật giật, Tiêu Chẩm Vân dường như có thể nghe thấy tiếng bánh răng trong đầu Lính gác quay kèn kẹt, nhưng chung quy hắn vẫn không nhịn được, phá lên cười: “Càng ngày càng thông minh đấy Tiểu Chử…”

“Anh muốn gì?” Hốc mắt Tư Chử đỏ hoe vì tức, cậu chàng túm cổ tay Tư Đệ giật hắn qua một bên, “Sao lại cố tình cản em và Phỉ Nhiên… làm chuyện ý? Tụi em tâm đầu ý hợp, anh tình em nguyện mà.”

Hàm ý là đâu đến lượt tên sói xám chết toi nhà anh xen vào?

“Đơn xin ghép đôi của hai đứa còn chưa được Công đoàn phê duyệt, cứ từ từ đã.” Tư Đệ viện một cái cớ rất kiểu ngày sinh tháng đẻ của hai đứa mày kỵ hướng gió đêm nay, “Đợi kẻng hẵng ăn cơm em ạ.”

“Anh nói câu đấy nghe chả thuyết phục tẹo nào…” Tư Chử rầu rĩ, “Anh đúng là đồ gia trưởng phong kiến, năm bao nhiêu rồi mà còn phải cưới xong mới được ngủ với nhau. Quan trọng là bản thân anh cũng có làm được đâu, chó chê mèo lắm lông à…”

Tư Đệ vẫn cười: “Thế giờ sao? Lỗi anh, anh xin lỗi chú, chú về làm nốt chuyện dở dang đi nhé?”

“Xéo.” Tư Chử ấm ức, chậm rãi ngồi xổm xuống, đón làn gió đêm lạnh lẽo chờ cái kia xìu.

Chó lai sói Tiệp Khắc xuất hiện, cũng chẳng lấy làm vui vẻ gì, tai cụp, ủ rũ nằm cạnh Tư Chử, đuôi không vẫy, trông tủi thân quá chừng. Thái Cực đi quanh nó nửa vòng, rồi cũng nằm xuống bên cạnh, nhắm mắt lại.

“Ờm… Cái chứng lo âu tiền hôn nhân anh vừa nói đó, rốt cuộc là thật hay anh lừa em?” Tư Chử đột nhiên ngẩng đầu lên, “Anh hai, nếu anh bị bệnh tâm lý thì đừng giấu bệnh sợ thầy, phải đi tham vấn bác sĩ sớm đi. Anh mà bỏ cưới thật, chú út sẽ đau khổ lắm.”

“Cún ngốc.” Tư Đệ trìu mến xoa đầu Tư Chử. Chú út không đau khổ đâu, chú út nhà em tồi lắm… Bề ngoài thì thanh cao thoát tục không dính bụi trần, thật ra rượu chè thuốc lá, chặn kín giác quan, trò gì cũng làm…

Tư Chử dụi đầu vào lòng bàn tay anh trai, đoạn ngước mắt lên, chợt phát hiện lửa dục bùng lên trong mắt Tư Đệ.

Cún con cảnh giác ôm chặt bản thân, run rẩy hỏi: “Anh hai…?”

Tư Đệ: “…”

Tư Chử lấy ơn báo oán ngồi hứng gió lạnh với anh trai tới nửa đêm, sợ anh có vấn đề tâm lý gì thật.

Đoạn cuối, cậu chàng còn nói một câu rõ đi vào lòng người: “Anh hai, anh đừng áp lực gì nha. Dù sau này có chuyện gì xảy ra chăng nữa, anh mãi mãi là người anh trai mà em yêu quý nhất.”

Lương tâm Tư Đệ cắn rứt…

Lúc hắn dứt lòng sói về lều, Tiêu Chẩm Vân đã ngủ say như lợn chết thật, còn hóa thành kiểu ai mà quấy rầy anh ngủ anh sẽ bò dậy thụi kẻ đó.

Tư Đệ chậm rãi chui vào túi ngủ, nhắm mắt như lạc vào cõi tiên, đi vào lãnh địa tinh thần của mình. Ở nơi giao hòa giữa thảo nguyên xanh vàng và đồng cỏ rộng lớn, Thái Cực và Thiên Lộc đang đón chào hắn.

Từ khi lãnh địa tinh thần của hai người thông nhau, hai con Linh thú cùng bầu bạn, không hay chạy ra ngoài như trước nữa, thời gian ở trong thế giới tinh thần dài hơn rất nhiều.

Tư Đệ chơi với chúng một lúc, sau đó từ tốn lang thang vô định trong thế giới tinh thần của mình.

Lãnh địa tinh thần vỡ vụn đã gần lành. Nhìn bằng mắt thường không phát hiện vấn đề gì cả, gần như y hệt lúc ban đầu. Nhưng Tư Đệ cảm nhận được rõ ràng sai khác. Mỗi một góc trong thế giới tinh thần của hắn đều thấm đượm hơi thở của Tiêu Chẩm Vân, có dấu vết Tiêu Chẩm Vân lưu lại.

Tư Đệ lẳng lặng đứng một hồi, bóng dáng biến mất tại chỗ.

*

Chiều hôm sau, Tư Đệ kéo tạm một người vào nhóm thảo luận bí mật về phi vụ bắt cóc Tư Chử. Hắn giải thích kẻ này vừa hay đang nghỉ phép ở chỗ họ, “lịch trình” phù hợp, có thể tin tưởng được, hơn nữa còn có chuyên môn trong lĩnh vực này, kinh nghiệm phong phú lắm. Hắn với tên này sẽ lập nhóm bắt cóc, một công khai, một bí mật. Một người ẩn trong tối quan sát, một kẻ đứng ngoài sáng xông pha.

Tư Đệ bảo lương tâm cắn rứt quá nên phải thuê thêm người, chứ tự làm không có nổi. Nhưng Tiêu Chẩm Vân biết thừa cái ngữ hắn, trói Tư Chử hay trói anh, Tư Đệ đều làm được hết.

Mà “làm được” là còn nói giảm nói tránh rồi, chuẩn ra phải là “làm mượt, làm ngon”. Chủ yếu là tại hắn với Tư Chử thân nhau quá, anh em chung sống mười năm, có bịt mặt Tư Chử liếc sơ cũng nhận ra thân phận của hắn. Nên những hành động bên ngoài nhất thiết phải có kẻ làm thay.

“Đúng là dân chuyên, suy nghĩ thấu đáo hơn tôi nhiều.” Tiêu Chẩm Vân khen ngợi.

Anh chàng Nhím Gai mang danh kẻ bắt cóc chuyên nghiệp, hóa ra lại là một Lính gác có Linh thú rắn lục đuôi ngắn. Điều này khiến người ta vô cùng tò mò không biết cái tên chả quyên lan của anh ta từ đâu mà ra.

“Đặt bừa thôi.” Nhím Gai nói, “Phải lấy tên độc lạ thì mới dễ che giấu hành tung.”

Tiêu Chẩm Vân ngẫm nghĩ, quyết định nếu sau này nếu có cơ hội thay nickname, anh sẽ đặt cho mình biệt danh Châu Chấu.

Giải thích xong, Nhím Gai lại nghe Tư Đệ tóm tắt những yêu cầu cần anh ta trợ giúp lần này, tức là giả làm nhân viên phục vụ trong lễ cưới, trói Tiêu Chẩm Vân đi, nhưng mục tiêu thật sự là Tư Chử đuổi theo đòi người.

“Tư Chử là em trai chú mà?” Nhím Gai nghi hoặc, “Nhà giàu mâu thuẫn, anh em bất hòa hở?”

Tư Đệ lười bịa lý do, xổ toẹt một câu: “Đặc công chuyên nghiệp tuyệt đối không hỏi lý do nhiệm vụ, ông quá trớn rồi đấy.”

Nhím Gai cười mà như không: “Chú đã dàn xếp xong thân phận phục vụ cho anh, mục tiêu bắt cóc lại hợp tác với anh. Chú quản phần theo dõi, anh lên sân cũng chỉ chạy vài bước lấy lệ là cùng. Tí chuyện cỏn con mà cũng đáng để chú gọi anh à? Mấu chốt cụ thể thế nào cũng chả chịu giải thích anh nghe. Chán phèo, anh bỏ, chọn thằng khác cao tay hơn mà làm.”

Dứt lời, Nhím Gai thật sự quay đầu bỏ đi, không nể mặt chút nào.

Tiêu Chẩm Vân nghĩ thầm: Chảnh gớm.

Tư Đệ: Cái kiểu hắn vậy đó, tính khùng dữ lắm, được cái giỏi khỏi bàn.

Tiêu Chẩm Vân: Hắn giỏi hơn hay em giỏi hơn?

Tư Đệ: Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh chứ, sao so được, hắn là Lính gác Bóng tối.

Tiêu Chẩm Vân: Nên hắn giỏi hơn?

Tư Đệ đáp chắc nịch: Em giỏi hơn.

Tiêu Chẩm Vân: Ờ rồi, em cứ phông bạt nữa đi.

Tư Đệ: …

Tiêu Chẩm Vân: Hắn bỏ đi thật rồi, em không tính cản lại hả?

Tư Đệ: Đã bảo tính hắn quái gở mà… Đi thì đi, em tìm đứa khác. Dẫn đường không chân chỉ có mình chú, chứ Lính gác hai giò hiếm chắc?

Tiêu Chẩm Vân: …

“Chờ chút đã,” Tiêu Chẩm Vân bỗng bình thản cất lời, “Tôi có thể nói cho cậu biết mục đích của nhiệm vụ lần này.”

Nhím Gai là Lính gác Bóng tối, luôn chẳng mấy khi để ý tới Dẫn đường. Bấy giờ anh ta mới quay sang nhìn người đàn ông tóc dài ngồi trên xe lăn lần đầu kể từ lúc bước vào cửa.

“Tư Đệ, trước kia chú nói chú tìm được một Dẫn đường hợp mình trên 90%…” Nhím Gai đưa mắt về Tiêu Chẩm Vân, “Là người này hả?”

Tư Đệ không trả lời, Tiêu Chẩm Vân gật đầu, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Là tôi.”

Đuôi lông mày Nhím Gai khẽ nhướng lên, “Anh nói đi, nếu muốn tôi nhận nhiệm vụ không có tính thử thách thế này, thì đáp án cũng phải lạ đời một chút.”

Tư Đệ đồng thời nghe thấy hai giọng nói, một giọng từ nội tâm Tiêu Chẩm Vân, gần như nghiến răng nghiến lợi bực tức chửi thầm: Diễn mẹ nó sâu vừa!

Giọng kia phát ra từ miệng Tiêu Chẩm Vân, không nhanh không chậm, nhả chữ rõ ràng: “Vì tôi muốn Tư Chử.”

Nhím Gai không hiểu, vẫn đợi Tiêu Chẩm Vân giải thích tiếp.

Nhưng Tiêu Chẩm Vân chỉ lặp lại thêm lần nữa: “Bởi vì tôi muốn Tư Chử.”

“…” Nhím Gai rốt cuộc cũng ngộ ra vấn đề, con ngươi biến đổi cực kỳ rõ ràng, biểu cảm cũng thay xoèn xoẹt theo. Anh ta nghi hoặc nheo mắt lại, thấy vẻ mặt Tiêu Chẩm Vân vẫn bình thản, không hề giống vừa thả một quả bom nặng đô, mà như mới nói hôm nay ăn gì.

Anh ta lại quay đầu nhìn Tư Đệ. Tư Đệ cười khổ, như thể muốn nói ông đã biết tại sao tôi không chịu nói lý do với ông chưa.

“Phải nói sớm chớ.” Nhím Gai hưng phấn hẳn lên, đôi gò má cũng hây hây vì kích động. Anh ta vừa vỗ vai Tư Đệ, vừa vui vẻ ra mặt, “Thế lại chả thú vị hơn nhiều à… Chú em, chú nghiện món này hồi nào? Gu mặn dữ hen…”

Tư Đệ nhẫn nhục vì nghiệp lớn: Tiêu Chẩm Vân, chú chờ đấy, đêm nay em phải giết chú!

Tiêu Chẩm Vân: …

[HẾT CHƯƠNG 65]

Giới thiệu linh thú: Rắn lục đuôi ngắn (Short-tailed pit viper): Gloydius brevicauda là một loài rắn lục (viper) đặc hữu của Trung Quốc và Bán đảo Triều Tiên. Tên thông thường: rắn lục đuôi ngắn, rắn mamushi đuôi ngắn. 

Trước Tiếp