Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 63

Trước Tiếp

Chương 63: Quãng thời gian vui vẻ

Ngoài nến fake, còn có hoa hồng fake, pháo hoa fake, người fake, cười fake, gi gỉ gì gi cái gì cũng fake.

Mỗi lần mặt Tiêu Chẩm Vân xuất hiện trong hình, người edit clip sẽ add thêm một vòng hoa hồng sặc sỡ quay mòng mòng quanh anh, phong cách rất tông xuyệt tông với tấm banner dài. Tiêu Chẩm Vân cực kỳ hoài nghi đây lại là tác phẩm của chị lễ tân ở vườn hồng.

Lúc Tư Chử lên hình lại càng hề hơn, cậu chàng mấy bận đòi chạy ra khỏi trận pháp nến giả, nhưng Tiêu Chẩm Vân không cho. Cậu ta chỉ có thể ấm ức tủi thân rúm ró trong đó, muốn nói lại thôi, co quắp như đang ngâm chân.

Sau đấy Tiêu Chẩm Vân ngồi trong xe ngựa bí đỏ do My Little Pony kéo xuất hiện trong ống kính…

Tư Đệ phừng phừng hứng thú xem từ đầu chí cuối, khi phát hiện Tiêu Chẩm Vân đọc lời tỏ tình như trả bài, còn lén xem phao giấu trong tay áo, hắn nằm trên giường cười khằng khặc: “Chú chả tâm huyết gì cả, không học thuộc lòng à?”

“Tại sao tôi phải tâm huyết với Tư Chử?” Tiêu Chẩm Vân trả lời tỉnh bơ.

“Ừ đúng, chú tâm huyết với em là đủ rồi.” Tư Đệ lại lăn một vòng trên giường, đè lên người Tiêu Chẩm Vân, “Tập dượt đủ rồi, vậy bao giờ chú mới tỏ tình chính thức với em?”

Tiêu Chẩm Vân vô cùng kinh ngạc hỏi: “Gu em cũng kiểu này à?”

“… Đương nhiên không phải thế.”

“Thôi để sau nói tiếp…” Tiêu Chẩm Vân ngáp một cái, “Tôi buồn ngủ rồi… Mai còn nhiều việc lắm, nên đi ngủ sớm thôi.”

“Mới mấy giờ đã ngủ, không ăn kẹo mềm à?” Tư Đệ cười xấu xa, dí sát gần Tiêu Chẩm Vân, ngón tay lần vào mép chăn, toan xốc lên thì bỗng bị Tiêu Chẩm Vân đè mu bàn tay lại, “Ăn nữa là rớt ra đấy.”

Tư Đệ biện giải cho bản thân: “Em day nhẹ lắm.”

“E là em có hiểu lầm gì với từ ‘nhẹ’ rồi.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Vả lại nhẹ mấy cũng không đỡ nổi thói m*t mát lâu la bền bỉ của em.”

“Hay là chú ăn kẹo mềm của em vậy?” Tư Đệ đang trong cơn hứng, kiểu gì thì kiểu cũng không thể để Tiêu Chẩm Vân nghỉ ngơi dễ dàng vậy được. Dẫn đường khép mi chợp mắt, nhưng không chịu nổi Lính gác cứ cọ kẹo mềm lên người mình. Tiêu Chẩm Vân bất đắc dĩ mở mắt ra, chạm phải ánh mắt khiêu khích của Tư Đệ, anh toan lên tiếng thì chợt bị ngực tấn công, kẹo đút mồm.

Tiêu Chẩm Vân cắn một cái, đẩy Tư Đệ ra, che tay giữa hai người: “Cho em thêm một cơ hội cuối cùng.”

“…” Tư Đệ ngập ngừng một thoáng, nghĩ ngay tới… kh*** c*m tột độ ngoài tầm kiểm soát khi bị chặn hết 5 giác quan hồi dưới tầng hầm. Lúc đó còn nghi ngờ Tiêu Chẩm Vân nên hắn không thể hoàn toàn đắm chìm trong khoái lạc, nhưng giờ hết phải bận tâm rồi…

Lính gác đánh hơi được mùi nguy hiểm ẩn sau lời nói của Tiêu Chẩm Vân, bản tính mê mạo hiểm chỉ cho hắn vài giây do dự trước khi thôi thúc hắn m*n tr*n cọ xát Dẫn đường mạnh hơn. Đôi mắt Tiêu Chẩm Vân hơi tối đi, để rồi anh phải “dạy dỗ” Tư Đệ một bài nên thân cả tiếng đồng hồ.

Chiều hôm sau, Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ và cả Tiêu Gia Lễ cùng xuất hiện trong văn phòng của Tiêu Kinh Phong. Ngoài bốn người họ, trong phòng còn có 3 thực tập sinh Lính gác, cậu nào cũng trẻ trung đẹp mã.

“Sao đội trưởng Tư cũng đi theo… giám sát kỹ lưỡng thế?” Tiêu Kinh Phong hiển nhiên chẳng hề kinh ngạc khi thấy tệp đính kèm Tư Đệ, nhưng cứ phải kháy thêm một câu.

Tư Đệ đảo mắt qua gương mặt ba Lính gác, nói ra chiều ý nhị: “May mà cháu đến ạ.”

Tiêu Chẩm Vân yên lặng ngồi bên, uống hết cốc nước ấm. Dạo này Tiêu Gia Lễ thường xuyên tiếp xúc với Tiêu Kinh Phong, giờ đã không còn câu nệ với Chủ tịch như trước, nhưng tính cậu rụt rè nên vẫn thích ngồi ngay ngắn khép chân tay để lên đùi, cực kỳ giống tư thế học sinh tiểu học nghe giảng.

Quan trọng là Đoạn Phi – bạn cấp 3 ngày xưa, giờ là sinh viên trường quân đội – từng nói hồi đó tính tình Tiêu Gia Lễ thất thường, luôn đối xử lạnh nhạt với kẻ khác. Chi tiết nhỏ này chẳng mấy chốc đã bị cô bạn thân Lily của cậu ta thêm mắm dặm muối thành chắc hẳn lúc ấy Tiêu Gia Lễ bị bắt nạt ở trường vì vấn đề gia cảnh, nên mới phải đè nén bản tính hiền lành tốt bụng, cố ý ngụy trang bằng gai nhọn.

Đoạn Phi nghe xong thì suy nghĩ lung lắm, còn Tiêu Gia Lễ nghe vậy lại ngượng chín mặt, cảm tưởng như mình đang đọc truyện tình cảm ba xu vậy.

Trong lúc Tiêu Kinh Phong và Tư Đệ chọc ngoáy nhau, ba gã Lính gác vẫn im thin thít. Một anh chàng trong đấy còn lia mắt qua lại giữa Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ. Hai anh kia cúi gằm mặt, đứng nghiêm như hai cây tùng.

Mười phút sau, Tiêu Kinh Phong mới rốt cuộc nhớ ra chuyện chính phải làm hôm nay, chú ta bảo Tiêu Chẩm Vân làm theo chỉ đạo của mình, kiểm tra lãnh địa tinh thần của ba Lính gác tại đây bằng sức mạnh tinh thần. Vì Tiêu Chẩm Vân đã kết đôi với Tư Đệ, nên sức ảnh hưởng của anh lên các lính gác khác sẽ giảm mạnh, khả năng tấn công hay trấn an đều yếu đi nhiều.

Họ làm rất nhiều thí nghiệm, bao gồm nhưng không giới hạn bởi: liên tục lan tỏa thật nhiều sức mạnh cho đến khi hồ chứa cạn kiệt, và tỏa sức mạnh vừa đủ để giữ cân bằng lượng ra vào… Không thể nghi ngờ, tốc độ khôi phục sức mạnh tinh thần của Tiêu Chẩm Vân nhanh hơn hồi trên hoang đảo rất nhiều. Phần lớn cũng nhờ anh được giáo dục bài bản trong Tháp Trắng, đã thay đổi cách thức phóng thích Pheromone và sức mạnh. Chỉ cần lan tỏa ở tốc độ phù hợp, nguồn sức mạnh của anh thậm chí có thể đạt đến mức vô hạn.

Đây là một khái niệm cực kỳ đáng sợ, chỉ có điều lại bị giới hạn bởi cấp C.

Tiêu Kinh Phong nhận số liệu: “Thú vị… tình huống của con trái ngược hẳn với cậu, cậu là kiểu Dẫn đường có năng khiếu tấn công. Khả năng khôi phục thượng thừa của con lại hợp để trấn an Lính gác hơn. Tấn công phải đột ngột tức thời, càng nhanh càng tốt, cần hồ chứa sức mạnh sâu rộng, xả ra toàn bộ, đánh cho Lính gác không phản kháng được thì thôi. Nhưng trấn an lại như con suối chảy trôi, phải giữ dòng liên tục… Tiếc thay đội trưởng Tư đã nhanh chân xí trước, chứ với thể chất của con, dù là Dẫn đường cấp C vẫn khối Lính gác phải tranh cướp vỡ đầu.”

Tiêu Chẩm Vân bật cười khẽ, Tiêu Kinh Phong lập tức quay đầu hỏi ba Lính gác kia: “Đúng không? Có muốn Phó chủ tịch trở thành Dẫn đường của mấy cậu không?”

Ba gã Lính gác rất biết điều gật đầu: “Muốn ạ.” “Muốn lắm.” “Chắc chắn phải muốn rồi.”

Căn phòng ngập tràn Pheromone Dẫn đường của Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ vốn đang híp mắt hưởng thụ, nghe vậy thì ngẩng đầu nhướn mày, ba Lính gác lại lập tức đổi giọng: “Nhưng tụi em không xứng ạ.”

Cuối cùng Tiêu Kinh Phong còn xây dựng một chương trình luyện tập dành riêng cho Tiêu Chẩm Vân để nâng cao khả năng điều khiển sức mạnh tinh thần, hòng hỗ trợ anh tận dụng tốc độ hồi phục dị thường này, nâng cao ưu thế.

“Con cảm ơn cậu.” Tiêu Chẩm Vân ngoan ngoãn nói, Tiêu Kinh Phong nhìn anh cười đáp: “Có gì đâu mà cảm ơn, cậu chỉ có mỗi con là máu mủ ruột già, không nghĩ cho con thì còn nghĩ cho ai được?”

Rồi chú ta lại cười khẽ, ngoắc ngón tay gọi Tiêu Gia Lễ lại. Tiêu Gia Lễ lập tức căng thẳng nuốt nước miếng, ngón tay bất giác siết chặt vạt áo, “Chủ… chủ tịch…”

“Vẫn chưa quen à?… Ầy, đúng là chuyện này cũng khó mà quen nổi.” Tiêu Kinh Phong đứng dậy, đi đến trước mặt cậu, dịu dàng xoa đầu cậu, “Theo quy tắc cũ nhé, đừng chống đối tôi, đừng phản kháng tôi, thả lỏng tiếp nhận.”

Tiêu Gia Lễ hít sâu vào, tháo thiết bị ức chế giác quan xuống, gật đầu tỏ vẻ đã chuẩn bị xong.

Cơn đau như dự đoán nhanh chóng ập đến, Tiêu Gia Lễ đau tới độ toàn thân run rẩy, nước mắt trào ra. Tiếng kêu thảm thiết dần trở nên yếu ớt, đứt quãng rồi chuyển thành tiếng th* d*c nặng nề.

Tiêu Kinh Phong nhanh chóng mở mắt ra, “Tin tốt nhé, tốc độ tiêu hao sức mạnh tinh thần của c* cậu đã giảm đáng kể, đeo máy ức chế giác quan khó chịu thật, nhưng rất hiệu quả…” Vế sau rõ ràng còn một tin xấu, nhưng Tiêu Kinh Phong không nói, chú ta chỉ xoa đầu Tiêu Gia Lễ, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu: “Đi rửa mặt đi… Nghe nói tối nay mấy đứa tính đi cắm trại à?”

“Dạ, vâng…” Tiêu Gia Lễ sụt sịt đi về phía nhà vệ sinh, trông đến là đáng thương.

Tiêu Chẩm Vân hỏi: “Cậu muốn đi cùng ạ?”

“Lần này thì cậu không đi được.” Tiêu Kinh Phong cười lắc đầu, “Con nhìn chồng tài liệu trên bàn cậu là hiểu, có khi mấy đứa ngủ hết cậu vẫn còn phải tăng ca.”

Sau đó họ không về luôn, mà dứt khoát chiếm cứ văn phòng chủ tịch chờ Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên tan làm, tiện thể đợi Tiêu Niệm tan học luôn. Tiêu Gia Lễ khóc xong thì mệt lả, ngủ thiếp trên sofa. Bấy giờ Tiêu Kinh Phong mới báo tin xấu cho Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ:

Nói là trì hoãn, nhưng đơn giản chỉ là kéo dài tuổi thọ từ một năm lên ba năm. Lãnh địa tinh thần của Tiêu Gia Lễ còn không chữa trị được, thì kéo tới chừng đó còn cố lắm rồi. Nhưng dù kéo dài thế nào, ba năm cũng là giới hạn… Ba năm sau Tiêu Gia Lễ cũng mới 22, 23 tuổi, đang ở độ đẹp nhất của cuộc đời…

*

Tư Chử thầu hết hoạt động cắm trại dã ngoại đêm hôm đó. Từ việc chọn địa điểm, phương tiện đi lại, đến những vật dụng cần thiết như lều, bếp nướng, vỉ nướng, và cả nguyên liệu nấu ăn lặt vặt, một thân một chó cậu chàng xử lý đâu ra đấy.

Đến nơi, Tư Đệ và Tư Chử dựng lều, Diệp Phỉ Nhiên và Tiêu Gia Lễ chuẩn bị bữa tối, Tiêu Niệm làm bài tập. Tiêu Chẩm Vân thì phụ trách chơi ném đĩa với sói và chó. Gà và hươu đứng cạnh xem. Đặc biệt là Thiên Lộc, thi thoảng lại giật lá cây ăn.

Con đại bàng đầu mào Tiêu Gia Lễ nuôi cũng ở đó, nhưng vì nó là động vật thật, cũng chưa thuần hóa tử tế nên cậu không dám thả ra, đành nhốt trong lồng sắt.

Còn Linh thú của cậu đã ngủ say mãi mãi trong thế giới tinh thần nhân tạo, không thể thức dậy được nữa.

Tiêu Gia Lễ buồn bã mất ba giây, sau đó bị tiếng gào “Khét, khét, khét rồi” của Diệp Phỉ Nhiên kéo về thực tại. Cậu không dám lơ là nữa, tập trung hết sức vào nướng thịt. Cậu sợ mình ngơ ngẩn thêm vài giây thì hôm nay chết đói luôn chứ không sống tròn một năm được nữa.

Vậy là buổi cắm trại độc đáo được tổ chức để bù đắp cho nửa tháng tự do sắp đi tong của Tư Chử đã diễn ra trong bầu không khí khét mù thấm vào ruột gan. Diệp Phỉ Nhiên và Tiêu Gia Lễ đều không có năng khiếu nướng thịt, cánh gà không cháy khét thì còn sống nhăn. Tiêu Chẩm Vân cảm thấy hai đứa đang vờ là mình không giỏi bếp núc, cau mày tự ra tay nướng một xiên cánh gà, nào ngờ lại cho ra một xiên ngoài đen thui trong rỏ máu.

Anh không phục, tiếp tục nướng nấm hương, vì cả ba đều không biết cái của nợ này chừng nào thì chín, nên sau nỗ lực hết mình của cả hội, họ chỉ nướng được bốn xiên nấm teo tóp khô đét sì mo.

Tư Đệ dựng lều xong, tưởng được ăn rồi: “…”

“Hồi xưa trên hoang đảo thiếu thốn đủ đằng, em còn nuôi được chú trắng tròn mập mạp, đẫy đà phốp pháp.” Tư Đệ giơ xiên nấm hương héo quắt như mồm bà lão rụng răng lên, “Vậy mà ở vùng ngoại ô cách trung tâm thành phố có hai tiếng đồng hồ chạy xe này, mấy người được dùng bếp nướng với than không khói hơn nghìn tệ, mà lại cho em ăn thứ này?”

Tiêu Chẩm Vân đã sắm xong vai “Mỹ nhân đần độn”, không muốn nhiều lời: “Ai giỏi thì phải gánh vác nhiều thôi, giao việc nướng thịt cho em nhé.”

“Bắt em làm hết thì cũng phải hối lộ em đi chứ?”

Tiêu Chẩm Vân vờ như không nghe thấy.

Tư Đệ liếc mắt ra hiệu với Tư Chử, cún con lập tức nghe lời, gào ông ổng: “Chú út! Anh hai đòi được thưởng nè!”

Diệp Phỉ Nhiên cũng nổi hứng nghịch hùa theo: “Chú Chẩm Vân ơi! Tiểu Chử bảo, anh Đệ đòi tối nay chú thưởng cho ảnh nè!”

Áp lực lập tức đổ dồn lên Tiêu Gia Lễ: “Ẹc… Thầy Tiêu, tối nay đội trưởng Tư muốn thầy thưởng cho anh ấy trong lều ạ?”

“Thưởng gì mà thưởng?” Tiêu Chẩm Vân nghiêm mặt nhìn Tiêu Gia Lễ, “Họ Tiêu nhà mình mới là một gia đình, phải đoàn kết lại, cùng đối phó với đám người ngoài chứ.”

“Nhưng mà…” Tiêu Gia Lễ ngập ngừng nói, “Nhưng trong họ Tiêu nhà mình, có ai biết nấu ăn đâu ạ?”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Anh và Tiêu Gia Lễ cùng hướng mắt về phía Tiêu Niệm. c* cậu vừa làm xong bài tập, đang đói đến độ phải gặm dưa chuột…

Năm phút sau, món rau hẹ khô quắt đen thùi lùi của Tiêu Niệm đã thành công khiến Tiêu Chẩm Vân phải đồng ý sẽ “thưởng” cho Tư Đệ ra trò đêm nay.

Vật vã mãi tới 7 giờ họ mới chính thức được ăn. Ai nấy đều đói meo, Tư Đệ nướng xong là mọi người giành nhau ăn hết, vừa ăn vừa khen tài nghệ nấu nướng của hắn. Đến cả Tiêu Niệm trước giờ luôn rất để ý hình tượng quản trị viên cũng giành ăn đến là tích cực, chỉ sợ không ăn được thịt Tư Đệ nướng, lát lại phải ăn nấm nướng của Tiêu Chẩm Vân.

Họ vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, mãi 9 rưỡi tối mới hết bữa, quét sạch đống đồ ăn mua về. Đến cả chỗ nướng hỏng cũng có Linh thú ăn giúp.

Tư Chử xoa cái bụng căng tròn, cảm khái nhìn trời sao, nắm tay Diệp Phỉ Nhiên.

Hai người còn chưa thành đôi, trông kiểu nắm tay ngây thơ thế này thì chắc cũng chả chạm môi được mấy lần. Đâu như thằng anh, xong việc một cái là đòi chú út “thưởng” ngay. Bảo là đi vệ sinh, mà đi nửa tiếng ròng chưa thấy quay lại, chắc rớt xuống hố rồi.

Ánh đèn và ánh sao giao hòa ngời sáng trong đôi mắt màu hổ phách, Tiêu Gia Lễ lặng lẽ ngồi trên mặt cỏ, ngửa đầu nhìn xa xăm một hồi, tự hỏi vũ trụ bao la tới nhường nào, loài người sao lại nhỏ bé đến vậy, thời gian có thể quay lại được không?

Tiêu Niệm ngồi cạnh cậu ta: “…”

Sau đó Tiêu Gia Lễ lại nghĩ đến điều gì, cởi áo khoác choàng lên người Tiêu Niệm: “Niệm Niệm đừng để bị cảm lạnh nha.”

Tiêu Niệm: “…”

Trong khu rừng nhỏ, Tư Đệ khom người hôn Tiêu Chẩm Vân trên xe lăn một lúc. Dường như cảm thấy tư thế này không thoải mái lắm, sau khi thử vài lần, hắn bế phắt Tiêu Chẩm Vân khỏi xe lăn, nâng một chân co đầu gối đặt lên thân cây, đoạn tách hai chân Tiêu Chẩm Vân, để anh ngồi ngay trên đùi mình.

Tiêu Chẩm Vân thây kệ cho hắn làm, đợi đến lúc Tư Đệ chọn được vị trí vừa ý mới hôn hắn lần nữa.

Ban đầu hình thái dung hợp không xuất hiện trên cơ thể anh, nhưng Tư Đệ m*n tr*n mãi, anh không chịu nổi đành thả đuôi hươu ra. Lính gác lập tức túm cái đuôi nhỏ lông xù màu vàng kim, n*n b*p bằng cả năm ngón tay.

Đuôi sói đen bự thi thoảng lại quật xuống đất, Tiêu Chẩm Vân vịn vai Tư Đệ giữ thăng bằng, tay phải chậm rãi lướt qua gương mặt Lính gác, x** n*n tai sói của hắn, sau đấy trượt dần xuống, luồn vào cái khe nơi đuôi sói thò ra.

“Chú muốn đút thì đút sâu vào, đừng có v**t v* bên ngoài chòng ghẹo em như thế.” Tư Đệ tranh thủ lúc nghỉ mà càu nhàu.

Tiêu Chẩm Vân cụp mắt cười khẽ, dứt khoát rút tay về, “Tư Đệ, với tốc độ hồi phục sức mạnh tinh thần của tôi, hôm nay tôi muốn thử chữa trị xuyên đêm không nghỉ cho em coi có được không.”

Tư Đệ sửng sốt, “Chú…”

“Để em sung mãn nhất có thể còn đối phó với phi vụ bắt cóc vào lễ cưới Chủ Nhật này.”

“…” Tư Đệ, “Vậy thì em lại cảm ơn chú quá.”

[HẾT CHƯƠNG 63]

Trước Tiếp