Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 62

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 62: Tốc độ khôi phục sức mạnh tinh thần

Lẽ nào có biến thật?

Tiêu Chẩm Vân ôn hòa cụp mắt, rụt rè nói một câu vất vả cho bác sĩ quá. Chỉ mình Tư Đệ mới biết cõi lòng anh không dằn nổi sự phấn khích và chờ mong. Nếu được thì ai chẳng muốn mình đặc biệt và mạnh mẽ.

Anh lại làm tiếp hai bài kiểm tra theo chỉ dẫn. Các bác sĩ ra vào phòng khám nườm nượp để xem kết quả kiểm tra của Tiêu Chẩm Vân. Quy trình cố định là xem số liệu trên màn hình máy đo trước, tò mò ngẩng đầu nhìn sang Tiêu Chẩm Vân, sau đấy bị đồng nghiệp túm tay nói nhỏ thân phận của Dẫn đường tóc dài ngồi xe lăn, tiếp đến lại nhìn Tiêu Chẩm Vân đầy kinh ngạc, nhân tiện quan sát cả Tư Đệ, sau rốt mới có thể nghiêm túc bàn luận nội dung công việc.

Các bác sĩ lũ lượt gia nhập thì tiếng bàn tán lại càng ồn ào, bác sĩ Dẫn đường già cả phụ trách phòng khám chuyên bên cạnh cũng tò mò chạy qua. Bác sĩ già tóc hoa râm da đồi mồi cầm tách trà đặc, nheo mắt đọc số liệu, bước đi lập cập, nhưng cuối cùng lúc cãi nhau giọng ổng lại to nhất.

Đuôi sói sau lưng Tư Đệ không ngừng phe phẩy trái phải, chầm chậm, chốc chốc lại đập lên lưng ghế xe lăn của Tiêu Chẩm Vân. Rất nhẹ thôi, nhưng Tiêu Chẩm Vân vẫn cảm nhận được. Chưa phát hiện ra thì thôi, nhưng lúc nhận ra rồi, anh cứ bị chú tâm vào nhịp đập của cái đuôi này.

Cuối cùng, anh nghiêng đầu túm gốc chiếc đuôi dài của Tư Đệ, vuốt đến đúng chỗ hiểm, đặt lên đùi mình: “Đừng quẫy linh tinh nữa.”

Tư Đệ tự dưng bị túm đuôi thì rùng mình theo phản xạ, bào chữa cho bản thân: “Em quẫy gì đâu?”

Sói, và, đuôi sói, là hai loại sinh vật khác nhau, mong cả nhà để ý cho.

Lông đuôi sói cứng quèo, lông bụng của Thái Cực mềm mềm sờ vẫn thích hơn. Tiêu Chẩm Vân lấy ngón tay làm lược, chải chuốt phần lông ở đỉnh đuôi. Cửa văn phòng để mở, anh ngồi đó chăm chú quan sát các bác sĩ thảo luận khí thế ngút trời bên trong.

Tư Đệ cụp mắt liếc anh, nhân lúc khom người sửa cổ áo cho Tiêu Chẩm Vân, tay phải hắn chậm rãi lượn dọc theo xương sống anh, lần thẳng tới phéc mơ tuya trên quần Tiêu Chẩm Vân. Hắn chẳng cần nhìn, mò đoạn xương cụt một tẹo là tìm ra khóa kéo. Ngón tay linh hoạt móc nhẹ là túm được chiếc đuôi hươu nho nhỏ ra ngay.

Tiêu Chẩm Vân rốt cuộc cũng đưa mắt về vì động tác này của hắn. Tư Đệ làm như không thấy, bao cả đuôi trong lòng bàn tay mình, x** n*n nó như cục bột. May mà hắn còn biết điều, bóp mấy cái rồi bỏ ra ngay, đứng thẳng dậy mỉm cười nói: “Cổ áo bị lật vào trong rồi.”

“Cổ áo lộn mà em túm đuôi tôi? Có phải mặc lộn quần xì đâu.” Tiêu Chẩm Vân trở tay vuốt phẳng lại nếp quần gần đuôi, Tư Đệ không khỏi bật cười thành tiếng: “Giờ chú đang túm đuôi em mà, sao lại không cho em túm đuôi chú? Đừng tiêu chuẩn kép vậy chứ?”

“Đuôi em phiền lắm, để yên là cứ ngoáy loạn lên.”

“Nó là đuôi thôi có biết gì đâu, chú phải học cách thông cảm cho nó, chung sống hoà bình với nó chứ.”

Tiêu Chẩm Vân thản nhiên liếc hắn, đột nhiên ngoắc ngoắc tay. Chờ Tư Đệ cúi lại gần, anh bèn kề tai hắn nói nhỏ: “Biết gì không? Khi tôi giật đuôi em lên, chỗ kết nối em với tôi cũng vô thức mở ra đấy…”

“…” Ánh mắt Tư Đệ rõ ràng thay đổi hẳn, hắn nhìn Tiêu Chẩm Vân thật sâu, hồi lâu sau mới từ tốn phun ra ba chữ, “Em… không tin.”

Sau đấy lại nói: “Trừ phi về nhà chú chứng minh cho em xem.”

Dạo gần đây Tiêu Chẩm Vân không định uống loại thuốc kia nữa, nhưng chỉ hôn hít s* s**ng suông với Tư Đệ thật ra cũng chẳng ảnh hưởng tới toàn cục, vì thế anh cũng cười: “Được thôi.”

Nếu đã hứa hẹn thì Tư Đệ không đủ kiên nhẫn đợi nữa, lập tức đẩy Tiêu Chẩm Vân vào cửa văn phòng, cất tiếng hỏi rốt cuộc các bác sĩ đã luận ra kết quả gì chưa.

“Vẫn còn một xét nghiệm chưa ra kết quả, phải xác định thêm bước nữa, nhưng chúng tôi đều nhất trí là hẳn không có sai lệch gì.” Bác sĩ chịu trách nhiệm khám ban đầu cho Tiêu Chẩm Vân nói, “Thưa anh Tiêu, tình huống của anh rất đặc biệt, nhưng cha anh cũng có thể trạng tương tự, nên dễ thấy anh di truyền từ ông nhà, còn con hơn cha, chẳng có gì bất ngờ…”

Tiêu Chẩm Vân chỉ cho phép thằng cha này nhử đến đây thôi, còn lòng vòng nữa anh sẽ thả hươu ra húc.

Tên bác sĩ nọ dừng lại một thoáng, nghiêm túc bày số liệu kiểm tra ra, đánh dấu đỏ mấy chỗ cho Tiêu Chẩm Vân: “Anh Tiêu, cấp bậc sức mạnh tinh thần của Dẫn đường được đánh giá qua nhiều phương diện. Chủ yếu là kích cỡ của hồ chứa tinh thần và cường độ sức mạnh. Hai tiêu chí này chắc chắn anh chỉ đạt C. Nhưng còn một tiêu chí nữa không nằm trong phạm vi đánh giá là tốc độ khôi phục sức mạnh tinh thần. Chúng tôi không tính là vì về cơ bản khả năng khôi phục của tất cả Dẫn đường đều xêm xêm nhau, thường dao động khoảng 0.9-1.2. Nhưng tốc độ khôi phục của anh là 7.3, cao hơn dẫn đường bình thường đến 7-8 lần.”

Tiêu Chẩm Vân lẳng lặng cầm báo cáo số liệu lên, ánh mắt không buồn không vui, bình tĩnh nhìn lướt qua. Anh gật đầu nhẹ, lại hỏi: “Chuyện này có tổn hại gì tới sức khỏe của tôi không? Tốc độ khôi phục quá nhanh liệu có xung đột gì với hồ chứa nông không?”

Các bác sĩ cùng cười nói, “Hiện giờ có vẻ là không.” “Yên tâm đi phó chủ tịch, đây là chuyện tốt đó.” “Đúng đấy đúng đấy, 7.3, đây là con số tôi chưa nghe bao giờ.” “Tốc độ khôi phục của bố cậu là 2.9, đi cùng hồ chứa tinh thần cấp S của ông ấy, quả là mục tiêu hâm mộ của mỗi Dẫn đường.”…

Tư Đệ thử chọc chọc lãnh địa tinh thần của Tiêu Chẩm Vân. Anh nhanh chóng thả liên kết tinh thần, kết nối với nội tâm của hắn. Lính gác lập tức được chứng kiến một Tiêu Chẩm Vân khác hẳn bề ngoài. Hắn nghe thấy tiếng cười hô hố của Dẫn đường, hiển nhiên đang sướng rơn vì tin này.

Hắn lại xoay sang nhìn Tiêu Chẩm Vân trên xe lăn ngoài đời, anh hơi cau mày, thở dài rất khẽ: “7.3, để cho một Dẫn đường cấp C như tôi quả là lãng phí. Với lượng sức mạnh của tôi, thì khôi phục nhanh đâu ý nghĩa gì…”

Các bác sĩ lập tức trấn an anh, bảo anh đừng tự ti như thế, đâu có lãng phí như anh bảo? Trời đã cho ta khiếu, ắt để chỗ ta dùng, phó chủ tịch chắc chắn sẽ tìm được cách thích hợp để lợi dụng tốc độ khôi phục 7.3 thôi, vân vân và mây mây.

Tư Đệ lại lắng nghe tiếng lòng của Tiêu Chẩm Vân, thấy một tràng cười há há há của anh.

Tư Đệ: “…”

*

Phàm là những tin tức liên quan đến người biến dị, thì đều không thoát được tai mắt trải rộng khắp năm châu bốn bể của Tiêu Kinh Phong.

Tiêu Chẩm Vân vừa về đến nhà là lôi Tư Đệ ra chứng minh cái lỗ nho nhỏ chặt chặt nào đấy thật sự sẽ giãn mở khi đuôi hắn bị kéo lên. Máy báo Chủ tịch gọi, vang rền ầm ĩ, y như đòi mạng.

Đôi tai sói trên đầu Tư Đệ rung lắc liên tục, Tiêu Chẩm Vân lấy chăn che lưng hắn đi, nhưng lại bị cái đuôi sói không hiểu ý quăng văng ra.

“Alo, cậu ạ…” Tiêu Chẩm Vân tựa vào lòng Tư Đệ, để người ta đùa bỡn đôi tai hươu của mình, “Tốt nhất là cậu phải có việc thật nhá.”

“…” Tiêu Kinh Phong nhạy bén đánh hơi ra sự cáu gắt trong câu nói nhẹ nhàng tình cảm này, “Quấy rầy hai đứa ứ ừ à?… Chờ đã, con vẫn làm được chuyện phòng the ư?”

“Sao lại không được ạ?” Tiêu Chẩm Vân nghiêng đầu, liếc thấy một nơi sậm màu hơn phần da khác đang run rẩy dựng thẳng trong khí lạnh. Anh không cầm lòng được đưa mắt qua đó, rồi ngước lên nhìn Tư Đệ.

Lính gác chạm mắt với anh, hắn cong môi, luồn ngón tay qua gáy Tiêu Chẩm Vân. Món tóc dài đen nhánh mượt mà chảy xuyên kẽ ngón tay. Lòng bàn tay dày rộng nâng phần tiếp giáp giữa đầu và cổ anh lên, giật nhẹ, ấn anh vào thân trên của hắn.

Tiêu Chẩm Vân hơi né đi. Nhưng dù gì sức anh cũng không bì được với Tư Đệ. Quan trọng nhất là anh không thực sự muốn giãy ra, cự nự mấy cái rồi dí mặt vào theo ý Tư Đệ, thân mật cọ má mình lên đó, đoạn ngoan ngoãn mở miệng khi chạm tới quầng nhũ.

“Chú cứ tưởng ngoài lần kết đôi thì hai đứa yêu không t*nh d*c cơ…” Hỏi nữa khéo bọn trẻ lại chê mình già dê tọc mạch, Tiêu Kinh Phong vẫn muốn giữ nết ông cậu, ho nhẹ rồi nói: “Cậu biết tình hình cơ thể con rồi. Cậu có khá nhiều ý tưởng để sử dụng tốc độ hồi phục sức mạnh tinh thần vượt trội của con, tầm 2h chiều mai con rảnh không? Lên văn phòng cậu trên Công đoàn nhé.”

Tiêu Kinh Phong không nghe thấy lời đáp, hỏi lại lần nữa: “Chẩm Vân?”

“Vờng.” Tiêu Chẩm Vân trả lời ậm ờ như đang ăn gì đó.

Tiêu Kinh Phong không hiểu gì cả, hỏi: “Ăn cái gì đấy, có nghe thấy cậu bảo gì không?”

Tiêu Chẩm Vân đẩy Tư Đệ ra, bình tĩnh trả lời: “Ăn kẹo mềm. Con nghe rồi, rảnh ạ.”

“Đêm rồi còn ăn kẹo? Không sợ sâu răng hả, ăn xong nhớ đánh răng đấy.”

“… Cậu, con 30 tuổi rồi, có phải 13 đâu.”

“Ha ha ha, cậu quan tâm mày chứ đâu?” Tiêu Kinh Phong vui tươi hớn hở nói, “Đúng rồi, mai đưa cả Tiêu Gia Lễ đến nữa nhé, để cậu xem thử lãnh địa tinh thần của nó…”

Tiêu Chẩm Vân đang trò chuyện thì chợt cảm thấy Tư Đệ cứ ngọ nguậy đằng sau mình. Hắn đỡ lưng anh đặt anh nằm ngửa trên giường, sau đó quỳ xuống g*** h** ch*n anh.

Anh nghi hoặc nhìn về phía Tư Đệ, thấy ai kia nói bằng khẩu hình: Em cũng muốn ăn kẹo mềm.

Tiêu Chẩm Vân: “…”

“Chẩm Vân?” Đầu dây kia lại im bặt, Tiêu Kinh Phong nghi hoặc hỏi.

“Con đây,” Tiêu Chẩm Vân mất tập trung trả lời. Anh đánh mắt ám chỉ vạt áo, “Cậu, cậu nói tiếp đi ạ.”

Tư Đệ im lặng cười, kéo áo Tiêu Chẩm Vân lên đến vai, đoạn cúi đầu. Tiêu Chẩm Vân lập tức túm lấy tai sói của hắn, Tư Đệ ăn m*t bên nào thì anh nắm bên đó.

Tiêu Kinh Phong trò chuyện với anh tầm năm phút, cuối cùng xác nhận lại thời gian gặp mặt ngày mai lần nữa rồi cúp máy. Lúc kết thúc cuộc gọi, Tiêu Chẩm Vân rõ ràng cảm thấy có gì đấy rất lạ.

Anh cố nín không bắn, kéo cái tên đang dính chặt vào mình ra: “… Em muốn chết à.”

Tư Đệ cười như nắc nẻ, khoác thêm áo ngoài nhảy xuống giường, ỷ chân Tiêu Chẩm Vân không động đậy được không đánh nổi mình.

“Em đi rửa ít cherry tẩm bổ cho chú.”

“Em lại đây,” Tiêu Chẩm Vân cáu quá bật cười, “Tôi tẩm bổ cả em luôn.”

Tư Đệ càng cười to hơn, tròng bừa quần thể thao lên rồi ra khỏi phòng ngủ. Tiêu Chẩm Vân cử động chút thôi mà ngực đã đau nhói vì cọ xát, đành vén áo để trần.

Đúng lúc này, một cái mặt chó cún chibi bỗng nhảy lên trên thiết bị liên lạc, Tư Chử gọi video trùng hợp ghê.

“…”

Tiêu Chẩm Vân khổ sở kéo áo xuống, sau đấy thấy vệt nước rõ ràng trên đó.

“…”

Tiêu Chẩm Vân càng khổ sở hơn kéo chăn lên, bấy giờ mới bấm đồng ý lời mời của Tư Chử.

“Chú út!” Tư Chử nói, “Lần trước chú diễn tập tỏ tình ở vườn hồng, chủ vườn bên đấy còn edit cả video á, còn gửi con nữa. Ổng hiểu lầm gì hả, edit cầu kỳ lắm, Phỉ Nhiên xem thấy thích, còn bắt con làm video giống thế cho ẻm.”

“… Gửi chú xem nào?”

“Dạ.” Tư Chử thao tác một hồi, vừa bấm vừa hỏi, “Chú út, bao giờ chú mới định tỏ tình với anh con ạ? Tuần sau cưới rồi, kiểu gì cũng phải tỏ tình trước đám cưới đi chứ? Từ ngày kia con xin nghỉ Đông nửa tháng. Chú cần gì cứ nói, con qua giúp liền.”

Cún con ngoan quá, rõ ràng sắp rơi vào hiểm cảnh bị giam lỏng trong tầng hầm, vậy mà vẫn toàn tâm toàn ý quan tâm đến chuyện tình củm của anh với chú nó.

Tiêu Chẩm Vân bỗng nảy sinh thương hại.

Tư Đệ bưng một bát cherry đi vào, nhìn lên là thấy Tiêu Chẩm Vân che chăn kín mít từ cổ trở xuống, gian nan gọi video với Tư Chử. Hắn không nín được cười, đôi tai chó của Tư Chử lập tức dựng lên, “Anh hai ạ?”

“Tiểu Chử.” Tư Đệ bỏ bát cherry xuống, trước khi chui vào ống kính còn kéo khóa áo lên đến cổ, giữ gìn hình tượng anh trai tốt hoàn mỹ trước mặt chú em, “Đang bàn gì đấy?”

“Ẹc…” Tư Chử đá mắt dò hỏi Tiêu Chẩm Vân xem có được nói không, nhưng nào biết vỏ bọc cool ngầu của chú út đã bị anh hai l*t s*ch, “Anh trai con biết rồi.”

“Anh ơi, anh biết rồi à…” Tư Chử thở dài, “Chú út, chú bảo muốn tạo bất ngờ cơ mà? Sao anh con lại biết rồi?… Ủa mà, ngày hai người kết đôi không phải là ngày diễn tập sao? Chẳng lẽ anh con biết chú sắp tỏ tình với ổng, nên kích động đồng ý ngay tắp lự, sau đấy hai người đè nhau ra… kết đôi luôn?”

“…” Tuy lệch với thực tế hơi nhiều, nhưng mà cũng… Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ liếc nhau, người sau do dự nói: “Kiểu kiểu vậy?”

“Con đã bảo mà, làm sao anh con từ chối chú được.” Tư Chử phe phẩy đuôi, đôi mắt cún con vô cùng dịu dàng, “Anh hai, anh vẫn chưa chịu tỏ lòng với chú út đúng không? Chú út toàn lo anh từ chối chú, còn bắt em giả vờ cự tuyệt để chú ấy chuẩn bị tinh thần… Anh hai à, yêu nhau rồi thì giao tiếp rất là quan trọng luôn ấy, anh không được giấu hết tình cảm trong lòng, nhất định phải biểu đạt rõ ràng nha.”

Tư Đệ: “…”

Tư Đệ cười cong cả mắt: “Anh biết rồi, Tiểu Chử.”

Cún con ngoan quá, vậy mà sáng nay mình lại đi lấy lịch trực của bảo vệ khách sạn đặng Tiêu Chẩm Vân còn bắt cóc cầm tù thằng bé.

“Tiểu Chử…” Tiêu Chẩm Vân ngập ngừng một lát, hỏi để tìm cách bồi thường: “Mấy nữa con lại bận rồi, chiều mai tan làm xong con muốn đi chơi không? Xõa tí trước lễ cưới.”

Tư Chử rất lấy làm hứng thú hỏi: “Chơi gì? Chú út, anh hai với con, đưa cả Phỉ Nhiên theo nữa, bốn mình đi chơi ha?”

“Được thôi.” Tiêu Chẩm Vân đáp, anh nhìn Tư Đệ, hắn cũng gật đầu.

“Chắc không thể để Tiêu Niệm ở nhà một mình được đâu?” Tư Chử vẫn là người quan tâm cháu họ nhất. Tiêu Chẩm Vân thì đã quên Tiêu Niệm từ đời tám hoánh: “Không sao, có Tiêu Gia Lễ ở nhà mà.”

“Vậy gọi cả Tiêu Gia Lễ nữa.” Tư Chử hưng phấn nói, “Sáu mình đi cắm trại được không ạ? Dã ngoại một đêm hôm sau lại về.”

“Cũng được…”

“Con đi bàn địa điểm với Phỉ Nhiên nhá.” Tư Chử bật dậy khỏi giường, “Chúc chú út anh hai ngủ ngon, mai gặp ạ!”

Nói đoạn, cún con hấp tấp cúp máy ngay. Video tỏ tình ở vườn hồng đã qua cắt ghép nhảy lên giữa màn hình nổi, Tiêu Chẩm Vân toan giả vờ bâng quơ quẹt ngón tay giấu đi.Nào ngờ còn chưa kịp động thủ đã bị túm cổ tay lại. Tư Đệ đọc rành rọt từng từ trong tên video: “Anh Tiêu の Anh Tư, ❤ 999.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Trước khi Tư Đệ bấm vào video, Tiêu Chẩm Vân nắm ngược lại tay hắn: “Xem cũng được, nhưng em phải hứa em không ghen nhé.”

Tư Đệ quẳng cho anh một ánh mắt kiểu “chú đùa vớ vẩn gì thế”, lập tức thề: “Em thề em sẽ không ghen.”

“Đây là video tôi tỏ tình thắm thiết với em trai em, em không ghen thật hả?”

Tư Đệ: “…”

Tư Đệ: “Rốt cuộc chú muốn sao?”

“Hay thôi em đừng xem nữa.” Tiêu Chẩm Vân thử cản, Tư Đệ híp mắt lại, “Chú út, chú càng nói thế, em lại càng muốn xem.”

“… Vậy em tự làm tự chịu nhé.” Tiêu Chẩm Vân yên lặng thả tay ra, chủ động click vào video…

Cảnh đập vào mắt Tư Đệ là một cái đầu hươu với đầu chó Husky, sau đấy Tư Chử dưới 10 lớp filter cà da bét nhè không nhìn ra hình thù xuất hiện trên màn hình, quanh chân là một vòng nến nhựa giả lay động, trông không khác gì lễ trừ tà của thầy cúng.

[HẾT CHƯƠNG 62]

Trước Tiếp