Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 53-1

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 53.1: Quà gì thế?

Nói thật, Tiêu Chẩm Vân cũng không biết rốt cuộc logic của Tư Chử kỳ diệu thế nào mà thấy cái hộp tổ bố trong balo lại nghĩ là đồ Tiêu Chẩm Vân bỏ nhầm.

Dù sao, theo tư duy của Tư Đệ, chắc chắn không tồn tại cái “nhầm” nhọt nào ở đây.

Nhưng Tiêu Chẩm Vân chịu chết. Anh ấn cái hộp trên đùi, đành hùa theo lời Tư Chử, mách lẻo phủ đầu: “Thằng nhóc này, sao lại lôi ra ngay trước mặt cậu chứ, hỏng hết cả bất ngờ?”

“Không, tôi BẤT NGỜ lắm luôn.” Tư Đệ nói lạnh tanh. Hắn híp mắt nhìn người đàn ông trên xe lăn, nói bằng giọng điệu cực kỳ chắc chắn: “Đây là quà cho Tư Chử, đúng không?”

“…” Trước lời chất vấn của Tư Đệ, Tiêu Chẩm Vân hơi chột dạ, nhưng lại không chột dạ lắm.

Chột dạ ở chỗ Tư Đệ chọc thủng lời nói dối của anh. Nhưng anh cũng bần cùng bất đắc dĩ lắm. Bình tĩnh ngẫm lại, anh chưa làm gì quá có lỗi với Tư Đệ, muốn trách thì tất cả là tại Tiêu Niệm.

Tiêu Chẩm Vân lảng mắt đi, chậm rãi đáp: “Sao thế được? Có phải sinh nhật nó đâu, tôi tặng quà cho nó làm gì?”

“Nhưng chú không hề biết sinh nhật tôi, đây cũng chẳng phải quà sinh nhật.” Tư Đệ tức tối nói. Giọng hắn ẩn chứa chút hụt hẫng, nhưng hắn cố dằn lại.

Hắn có thể tưởng tượng ra đáp án mình sẽ nhận được nếu truy hỏi đến cùng. Nhất định Tiêu Chẩm Vân sẽ nói với giọng điệu khó chịu: Đấy chỉ là hành động quan tâm cháu trai của bậc cha chú thôi.

Chú chăm sóc cháu, lý do chính đáng không cơ chứ?

Hơn nữa Tiêu Chẩm Vân luôn nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là mình không còn tình cảm kiểu đấy với Tư Chử. Bản thân hắn ở bên anh sớm tối, cũng có thể cảm giác được câu này không phải giả vờ. Nhưng Tư Đệ vẫn tủi thân. Hắn là Lính gác, Lính gác trời sinh đã có d*c v*ng độc chiếm mãnh liệt với Dẫn đường của mình. Hắn không muốn Tiêu Chẩm Vân quá tận tình với Tư Chử. Tiêu Gia Lễ cũng không được, không ai được hết…

Tai sói mọc ra từ mái tóc bạc, cụp về đằng sau, đuôi sói cũng buông thõng. Đôi mắt Tư Đệ bùng cháy, giọng trầm khản đặc: “… Không phải sinh nhật nó, cũng không nhân dịp gì đặc biệt. Chỉ là chú thấy thích, muốn mua cho nó thôi, đúng không? Tiêu Chẩm Vân, có phải chú đã quen rồi, quen vô thức nhớ đến nó mọi lúc mọi nơi, thấy gì tốt lại muốn dành hết cho nó.”

“…” Tiêu Chẩm Vân hơi kinh ngạc, nếu lấy phân tích này so với hành vi của ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong nguyên tác, thì phải khớp đến 8-90%.

Tư Đệ không thấy Tiêu Chẩm Vân vặc lại hay phản đối thì tưởng là mình nói đúng, thất vọng cùng cực: “Chú út, tôi không thích như thế, dù có là Tư Chử cũng không được. Tôi mong rằng nếu chú muốn kết đôi với tôi, thì sau này có thể toàn tâm toàn ý để tâm tới tôi. Chú trách tôi ích kỷ cũng được, chê tôi ghen tuông cũng chẳng sao. Tư Chử có Diệp Phỉ Nhiên, có tôi, có cha mẹ chăm sóc rồi, chú chỉ cần nhìn tôi thôi.”

Ngập ngừng một lúc, Tư Đệ lại bổ sung: “Chú út, rốt cuộc chú coi tôi là gì? Rốt cuộc chú coi quan hệ giữa chúng ta là gì? Tôi cho rằng chúng ta là kiểu đã ngầm đồng ý làm người yêu… Trước kia tôi nghĩ không làm rõ cũng chẳng sao, cũng rất thích kiểu mờ ám tình trong như đã mặt ngoài còn e này… Nhưng giờ tôi vẫn muốn chính miệng chú thừa nhận.

“Chú út.” Tư Đệ quỳ một gối trước xe lăn, đặt hai tay lên đầu gối Tiêu Chẩm Vân, tựa như một kẻ yếu thế ngẩng lên nhìn người đàn ông trước mặt, “Hứa với em được không? Về sau chỉ thương mình em thôi.”

Gương mặt Tiêu Chẩm Vân vẫn không có biểu cảm gì, nhưng đầu lại mọc gạc và tai hươu. Có thể thấy lòng anh cũng không phẳng lặng như anh thể hiện bên ngoài.

“Tiểu Đệ…” Bàn tay đặt trên chiếc hộp cuộn lại. Do dự mãi, cuối cùng anh vẫn bại trận trước Lính gác cực kỳ thẳng thắn này, đành phải miễn cưỡng đẩy chiếc hộp ra đằng trước, “Đúng là không phải quà sinh nhật, nhưng… có lẽ em có thể mở ra xem…”

Tư Đệ nghe vậy thì lấy làm lạ. Hắn nhận hộp, tháo miếng lụa và giấy gói đẹp đẽ ra. Trên lớp lá cọ Raffia màu xanh lợt là một chiếc vòng cổ đá quý dạng dẹt hai màu trắng đen, ở giữa khảm một viên ngọc Lục Bảo mắt mèo, đoạn dây hai bên điểm xuyết phỉ thúy và kim cương vụn, mặt trái còn có đá Malachite và ngọc Lam, tóm lại rất xứng với cái tên vòng cổ đá quý.

Tiêu Chẩm Vân cũng không muốn rườm rà sang chảnh như vậy, nhưng tiểu thuyết viết rõ ràng là chiếc vòng cổ ‘Tiêu Chẩm Vân’ tặng Tư Chử nạm đầy đá quý hột xoàn, nên anh đành phải trang trí đặc kín.

Nhưng truyện không tả rõ là đá gì. Nếu để kệ Tiêu Chẩm Vân tự chọn, thì anh nghĩ tới đôi mắt Tư Đệ đầu tiên, một màu xanh lục sáng ngời. Khi nhà thiết kế gửi bản demo, đầu anh đã mường tượng ra hình ảnh Tư Đệ đeo nó.

Không thể không nói, đúng là cũng thú vị phết… Hình như anh có thể hiểu được sở thích đặc thù nào đấy của ‘Tiêu Chẩm Vân’ rồi.

“Quà cho Thái Cực.” Tiêu Chẩm Vân nói.

Đây cũng là cái cớ mà ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong sách nghĩ ra. Y ngấm ngầm tặng cho Tư Chử, ai hỏi thì đáp là quà cho Chó lai sói Tiệp Khắc Tiểu Mộc, nhưng thật ra người hắn muốn đeo là ai, chẳng cần nói cũng biết.

Anh Vân xuyên sách không nghi ngờ tẹo nào, Tư Chử nhất định sẽ tin lý do xàm xí của Vân nguyên tác.

Nhưng thằng anh không dễ lừa như đứa em. Sau khi tận mắt thấy món quà, sắc mặt Tư Đệ rõ ràng dịu đi nhiều. Ai cũng có thể nhận ra chiếc vòng này có liên quan tới hắn. Hai màu đen trắng dựa theo cái mặt âm dương của Thái Cực, viên ngọc lục bảo thì liên quan tới màu mắt hắn, xung quanh còn có một vòng đinh tán trang trí, khiến món quà này có thể coi là vòng cổ sói.

Kangal_dog_with_spikey_collar,_Turkey

(Wolf collar hay Anti-wolf collar là vòng cổ có đinh tán nhọn, gai nhọn mà các em chó chăn cừu hay đeo để tránh việc đấm nhau với sói bị sói cạp vào cổ.)

Hắn từng chửi thầm ‘Tiêu Chẩm Vân’ là tuyển đối tượng thỏa mãn d*c v*ng cũng phải chọn đứa mắt màu hổ phách. Giờ đây, hình như màu xanh lục mới là màu sắc đặc biệt trong lòng mình.

“Có chắc là quà cho Thái Cực không?” Tư Đệ cong môi cười, đứng dậy tháo chiếc vòng giật điện trên cổ mình xuống, cầm vòng đá quý ướm thử, “… Hình như độ dài hợp cổ em hơn đó?”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Anh do dự đủ đằng như thế là vì nghĩ thứ này b**n th** quá, không ngờ sói con chấp nhận thoải mái vậy luôn?

Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ lấy một lọ thuốc khỏi túi, gõ ra hai viên rồi nuốt cùng nước ấm. Sau đấy như thể đã mất hết d*c v*ng trần thế, anh nói chắc như đinh đóng cột: “Của Thái Cực.”

Tư Đệ vui vẻ, giơ vòng cổ ra trước nắng ngắm vuốt một hồi, ngoái lại cười nói: “Vậy em nhận thay Thái Cực ha?”

Tiêu Chẩm Vân mệt mỏi xua tay, bảo hắn thích làm gì thì làm.

“Đừng đi mà chú út.” Tư Đệ sải bước tới đằng sau Tiêu Chẩm Vân, ôm chặt anh từ sau xe lăn, ý là chuyện này còn chưa xong đâu, “Chú còn chưa giải thích tại sao món quà này lại ở trong túi Tư Chử.”

“Để lộn thật, hộp này giống hộp trà mà.” Tiêu Chẩm Vân bắt đầu phịa linh tinh, dù sao nhà anh đầy rẫy hộp trà tinh xảo, “Tôi tính tặng Tư Chử ít trà, mang về làm quà cho ba Tư Kiều Dung của hai đứa.”

“Ồ…” Tư Đệ coi như miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này, “Vậy lần sau đừng tặng thằng bé nữa.”

Cái này thì Tiêu Chẩm Vân không hứa được. Dựa theo cốt truyện sau này, anh còn phải tặng nhiều quà cho Tư Chử lắm…

“Còn nữa, câu trả lời của chú là gì?” Tư Đệ nâng cằm Tiêu Chẩm Vân lên, lia mắt xuống ép anh phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình, “Chúng ta là gì của nhau?”

“Hợp nhau đến 97% mà em còn không yên tâm hay sao?” Tiêu Chẩm Vân bất đắc dĩ nói.

“Đừng bóng gió nữa, nói.” Tư Đệ nạt anh.

Tiêu Chẩm Vân không khỏi bật cười, tiếng cười lan đến lòng bàn tay đang chống cằm anh của Tư Đệ, truyền đi xung động nhẹ nhàng khiến người ta tê dại.

“Em thích tôi à?” Đôi mắt màu khói lam của Dẫn đường ngước lên thật chăm chú. Phía trên anh, đôi mắt màu cỏ xanh của Lính gác hơi cụp xuống. Hắn hé môi nói ra lời hồi đáp khẳng định.

“Đương nhiên là em thích chú rồi.” Tư Đệ nói xong còn sợ chưa đủ, lại bổ sung một câu, “Thích kiểu sẵn sàng kết đôi với chú đó.”

Nụ cười bên môi Tiêu Chẩm Vân càng đậm hơn, lan thẳng tới đáy mắt: “Vậy thì chúng ta cùng thích nhau.”

“Thế còn kết đôi thì sao?”

Tiêu Chẩm Vân nhướn mày đầy ám chỉ.

“…”

Tư Đệ sung sướng cả người, hắn mãn nguyện đẩy Tiêu Chẩm Vân ra ban công phơi nắng, mình thì vào bếp nấu ăn, làm một bữa tối phong phú lạ thường.

Lạ thường đến độ Tiêu Gia Lễ đi khám bệnh về còn tưởng đây là bữa ăn cuối cùng trước khi lên máy chém của mình. Cậu cứng người đứng cạnh bàn ăn quằn quại tuyệt vọng, mồm lẩm bẩm lời trăng trối trước lúc lâm chung.

Tiêu Niệm: “???”

[CÒN TIẾP]

Trước Tiếp