Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 31.2: Tiếp
9 rưỡi tối, Tư Đệ đột nhiên hoảng loạn lao khỏi tầng 2, vừa chỉnh lại bộ đồ nhăn nhúm và mái tóc rối bù vì ngủ, vừa tìm kiếm người kia khắp nơi. Phòng khách tĩnh lặng như tờ, bàn ăn bày bữa tối dành cho một người, đã nguội ngắt. Tư Đệ cẩn thận lắng nghe tiếng tim đập và tiếng thở trong biệt thự, rồi ngửi mùi trong không khí, sau đấy đi thẳng tới một căn phòng, gõ cửa. Hắn mở ra thì thấy đại gia đình họ Tiêu đều ở đấy, ai cũng chung một động tác: Dựa bàn, cầm bút, làm bài tập.
“Đàn anh ạ!” Tiêu Gia Lễ vui vẻ đứng lên, nhưng gọi xong lại ngượng ngùng xoắn xít không dám nói tiếp.
“Thằng nhỏ có mấy bài không biết làm,” Tiêu Chẩm Vân buông bút, “Tư Đệ, qua giúp nó đi.”
Tư Đệ: “…”
Tư Đệ ho nhẹ, nới lỏng vòng trói trên cổ tay: “Tôi còn chưa ăn tối mà.”
“Tôi để phần cho cậu trên bàn đấy, nhưng nguội rồi, hâm lại đã hẵng ăn… Hoặc là trong tủ lạnh có trứng với rau, cậu có thể tự nấu mì.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Đúng rồi, trước đấy tôi thấy cậu làm điểm tâm ngọt cho Tư Chử, cậu nấu ăn giỏi lắm à?”
Tư Đệ chưa kịp lên tiếng đã bị Tiêu Chẩm Vân sai bảo rõ ràng: “Hay là cậu hướng dẫn Tiêu Gia Lễ làm bài đã, rồi lát vào bếp nấu nhiều mì một chút, tôi cũng hơi đói rồi.”
“…”
Cuối cùng Tư Đệ vẫn đi dạy Tiêu Gia Lễ làm bài, sau đấy thực hành phương pháp giáo dục thương cho roi cho vọt, cụ thể là mắng không hiểu bài tập dễ đến độ dùng ngón chân cũng làm được này thì có gì mà khó.
Nhưng mắng xong, Tư Đệ vẫn viết đủ đáp án ra cho Tiêu Gia Lễ, nhanh tay chụp tờ giấy nháp, bảo phương pháp giải đề của Tiêu Gia Lễ là lấy dây buộc mình, phải mau thay đổi đi. Tiêu Gia Lễ ấm ức tủi thân giải thích trên trường thầy dạy như vậy mà, còn cho Tư Đệ xem bài giảng mẫu mà thầy viết trên vở cho mình. Tư Đệ xem xong là trán nhăn tít lại, hỏi tên thầy, rồi chửi thằng này mà cũng được giữ lại Tháp làm thầy, để hủy hoại tương lai con em chúng ta hay gì? Sau đó hắn gọi điện chửi luôn cả ông thầy nọ.
Đầu dây kia nghe đến tên Tư Đệ, chẳng dám ho he tiếng nào.
Ban đầu Tiêu Gia Lễ còn tưởng ông anh khóa trên này thù hằn gì mình, hóa ra là tại tính ảnh nóng như kem thôi hả?… Nhưng cả Tháp đều đồn ảnh dịu dàng hiền hòa lắm mà?
Hôm nay sói con gắt quá ha. Tiêu Chẩm Vân uống nước ấm, nghĩ thầm.
Anh khép quyển vở bài tập mới trả lời được mấy câu, dù gì cũng chẳng ai kiểm tra mình, lăn xe tới đằng sau Tư Đệ, chọc chọc đuôi hắn.
Tư Đệ giây trước còn chửi hăng máu, giây sau đã im thin thít. Hắn che gốc đuôi, kinh ngạc ngoái lại nhìn Tiêu Chẩm Vân.
Đi nấu mì đi. Tiêu Chẩm Vân nói bằng khẩu hình.
“…”
Nhanh lên. Anh lại cấu cái đuôi lông xù lần nữa.
Tư Đệ yên lặng cúp máy, xoay người rời khỏi phòng làm việc.
Mười lăm phút sau, bốn người đều được ăn bữa khuya —— một bát mì rau trứng thơm ngào ngạt. Chỉ riêng bát của Tiêu Niệm là bỏ ớt, ba bát còn lại đều cực kỳ nhạt nhẽo dưỡng sinh. Phần của hai Lính gác còn thêm cái bát con, để vớt mì cho nguội bớt rồi ăn.
Tư Đệ nhìn Tiêu Chẩm Vân xì xụp ăn hết bát mì, hỏi trước khi anh buông đũa: “Chú út, tôi ở lại đây được không?”
Tiêu Chẩm Vân ngẩng đầu nhìn hắn, Tư Đệ lập tức viện dẫn lý do đã nghĩ sẵn: “Chú biết mà, lãnh địa tinh thần của tôi có vấn đề, nên tôi rất cần chú, được ở cạnh chú mọi lúc mọi nơi là tốt nhất. Chú không cần trấn an tôi mỗi ngày đâu, nhưng Pheromone thì thật sự không thể thiếu.”
Thật ra chẳng cần lý do lý trấu gì, xổ toẹt tôi muốn ngủ lại là xong. Hoặc chẳng nói chẳng rằng gọi điện sai người hầu vác hành lý vào cũng được, Tiêu Chẩm Vân đâu có đuổi được hắn. Huống chi mấy tiếng trước cha ruột hắn đã đích thân nhờ vả Tiêu Chẩm Vân rồi.
Nhưng Tiêu Chẩm Vân vẫn rất thích nhìn Tư Đệ giấu giếm tâm tư giả vờ đứng đắn, anh cười hỏi: “Luôn ở bên tôi? Vậy ban ngày tôi đi học ở Tháp Trắng thì sao, cậu tính thế nào? Cũng lên trường với tôi à?”
“…” Tư Đệ chìm trong suy ngẫm.
Một ngày sau, bằng khả năng hành động max speed của mình, hắn đã tìm ra cách giải quyết : “Bên Tháp Trắng ký giấy tờ rồi. Chỉ cần tôi có thể giữ máy đo cảm xúc luôn ở mức đèn xanh hơn 20 tiếng một ngày trong tuần tới, họ sẽ đồng ý cho tôi làm trợ giảng lớp 5-2 ở Tháp Trắng trong một học kỳ.”
Nhưng chức trợ giảng của hắn là phải làm thật ăn thật, không thoải mái như Tiêu Chẩm Vân.
Hơn nữa có một điều thú vị là, khi hắn đi thương lượng với Tháp Trắng, một giáo viên phản đối cho Lính gác dễ cuồng loạn làm trợ giảng đã đặt câu hỏi: Nếu Tư Đệ phát rồ trong thời gian giảng dạy thì sao? Hiệu trưởng Tháp Trắng đang ký tên vào thỏa thuận chuyển công tác còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Rồ thật thì tốt quá, sẵn tiện cho đám học sinh Dẫn đường cơ hội thực hành lấy kinh nghiệm luôn.”
[HẾT CHƯƠNG 31]