Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 30: Nhập học
Anh dùng kỹ năng diễn xuất tích cóp cả đời để điều chỉnh ánh mắt, nhớ lại những cảnh bùi ngùi sướt mướt khi nam nữ chính sinh ly tử biệt mà mình từng xem trong phim ngày xưa. Tiêu Niệm đi một lúc, lát sau về đưa cho anh một lọ thuốc nhỏ mắt. Nếu đã không đủ cái tâm, thì phải tác động vật lý bên ngoài cho tới tầm thôi.
“Mắt chú khó chịu à?” Tư Đệ thấy Tiêu Chẩm Vân xé bao thuốc nhỏ mắt thì cúi người xuống: “Cát bay vào mắt hả?”
Tiêu Chẩm Vân rất ưng kiểu người tốt tìm lý do hộ mình thế này, anh gật đầu hùa theo. Ngón tay Tư Đệ cực kỳ linh hoạt, tốc độ cũng nhanh, Tiêu Chẩm Vân còn chưa kịp phản ứng, lọ thuốc nhỏ mắt đã nằm trong tay Tư Đệ.
“Tôi thổi giúp chú.” Hắn nói, “Dùng thuốc cũng hại thân, chú xài thuốc nhỏ mắt ít thôi.”
“Ơ không…” Tiêu Chẩm Vân mới nói được nửa câu, Tư Đệ đã banh mắt trái anh ra. Hắn nhìn chằm chằm vào con ngươi xanh như phủ sương mù: “Bên nào dính cát?”
“…Bên này.”
Tư Đệ nhìn trái ngó phải vẫn chẳng thấy cát đâu. Vì đeo rọ mõm nên hắn không thể dí sát vào mặt Tiêu Chẩm Vân hơn. Hắn loáng thoáng thấy hình như có sợi lông mi rơi, nên thổi nhẹ vào mí mắt. Thổi hơi xa gió không tới được, nên Tư Đệ lại thổi mạnh hơn …
Mắt Tiêu Chẩm Vân suýt lật tròng vì cú thổi này, anh đẩy Tư Đệ ra xa, nước mắt lập tức tuôn trào.
Giây trước còn ra vẻ thả thính lõi đời, giây sau chú sói con đã thoát vai, cuống cuồng hỏi: “Chú không sao chứ? Xin lỗi, tôi không khống chế được sức thổi…”
“Thổi hay lắm…” Tiêu Chẩm Vân mở to đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, thân tàn chí kiên nhìn về phía Tư Chử cách đó không xa, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện bằng mọi giá.
Tiêu Niệm rướn người nhìn vào mắt Tiêu Chẩm Vân. Đôi mắt đẫm lệ mông lung, như thể đang vương tình nồng luyến lưu. c* cậu căng thẳng nắm chặt tay, cảm thấy sắp đạt tích đỏ hoàn thành rồi…
“Áu áu áuuuuu—” Một tràng tiếng chó sủa thê lương đột nhiên hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Cả bốn đồng loại quay lại, thấy Thiên Lộc đang nổi giận đùng đùng đuổi theo chó lai sói Tiệp Khắc đá nó. Sức chiến đấu của chú hươu rất đáng gờm, hồi mới gặp nhau, sói đen Thái Cực còn phải ngửa bụng chịu thua trước nó, giờ bắt nạt c* em chó cún chỉ là chuyện nhỏ.
Nó vẫn còn bực vì bị cún con ghẻ lạnh trong bệnh viện. Hươu đực kiêu căng không chịu nổi nỗi nhục này, hôm nay Tiểu Mộc còn tỉnh bơ như chưa có gì, lại gần hửi mông nó. Thiên Lộc bèn giơ vó đá con chó một cú.
Linh thú của mình giẫm lên mặt chú chó săn bự, bụng chó toàn vết móng vuốt vì bị đạp. Tai nạn bất ngờ này khiến giọt lệ Tiêu Chẩm Vân rặn mãi mới ra rớt cái bộp. Còn mỗi hốc mắt đỏ ngầu khô khốc. Anh khóc hết nổi, nhưng chó săn Tiêu Mộc thì đau quá chừng. Nó r*n r* rưng rức, cụp đuôi gâu gâu kể khổ với chủ.
Dám mách phụ huynh nữa cơ à?! Thiên Lộc không cam lòng yếu thế, lộc cộc chạy đến trước Tiêu Chẩm Vân, gào “Gruuuuu” rõ dài để tỏ vẻ bản thân không có lỗi, cuối cùng lại nhận được ánh mắt hình viên đạn từ chủ nhân: Đồ hươu ngố được việc thì ít hỏng việc thì nhiều!
Thiên Lộc càng điên tiết, nó tức tối nhìn quanh, chợt tìm ra kẻ có thể bênh vực mình. Nó vội vã chạy đến bên Tư Đệ, giả vờ thân thiết dí vào chân Lính gác, đi vòng quanh hắn, rồi lại làm nũng rủ rỉ hồi lâu, than vãn phận hươu sao lắm bất công.
Tư Đệ quả nhiên trúng kế, mặt hắn dịu đi, nhẹ nhàng v**t v* phần lông ngắn ngủn trên lưng Thiên Lộc, không hề quở trách tẹo nào, hỏi: “Sao lại đá Tiểu Mộc nhà người ta, hử?”
Tuy hắn đang ngồi xổm, mặt đối mặt với Thiên Lộc, nhưng rõ ràng lại hướng câu hỏi về Tiêu Chẩm Vân. Ai cũng biết hành vi của Linh thú phản ánh suy nghĩ chân thật nhất trong lòng chủ nhân. Thiên Lộc đá Tiểu Mộc, chứng minh Tiêu Chẩm Vân muốn đá Tư Chử… có điều bản thân anh không có chân.
Tiêu Chẩm Vân có muốn đá Tư Chử không? — anh thật sự rất muốn.
Ai bảo thằng c* này lại là đối tượng để anh bày tỏ “ánh mắt thắm tình” chứ. Tiêu Chẩm Vân làm đủ mọi cách cũng không thể vượt qua nhiệm vụ gian khổ này, nên tự nhiên dồn hết cục tức trong lòng lên cún con vô tội.
Nhưng Phó chủ tịch Tiêu trước nay rất giỏi giữ thể diện, sẽ không bao giờ thừa nhận chuyện này. Anh chỉ giải thích là Thiên Lộc ghim Tiểu Mộc từ lúc ở trong bệnh viện, chứ không liên quan gì tới thằng chủ nó là anh. Anh còn chua thêm là mình rất thương Tiểu Chử, Thiên Lộc chỉ giỡn với Tiểu Mộc thôi. Nếu anh không ưa Tư Chử thật, thì sao Thiên Lộc chỉ đá suông. Cặp sừng trên đầu nó đâu phải để trưng, nó cúi xuống xọc một phát là Tiểu Mộc rách bụng lòi ruột bay phấp phới ngay.
Tiểu Mộc: “…”
Chó lai sói Tiệp Khắc run bần bật núp sau lưng Tư Chử.
Tư Chử cũng lo lắng đề phòng, chốc chốc lại liếc sang Tiêu Chẩm Vân. Cậu chàng cứ cảm thấy có lẽ mình đã vênh váo phạm lỗi gì, để chú út bực bội rồi.
Tiêu Chẩm Vân bị cún con dòm lom lom, không tìm ra cơ hội nào để diễn kịch sau lưng cậu chàng: “…”
Anh sầu tím thiệp hồng, cuối cùng vẫn không thể hoàn thành hoạt cảnh ánh mắt thắm tình.
*
Sau khi về nước, Tiêu Niệm lập tức rửa ảnh, đẩy Tiểu Chẩm Vân vào tầng hầm. Ba bức tường treo đầy ảnh Tư Chử, hầu hết là ảnh chụp lén. Thi thoảng người khác lỡ lọt vào ống kính, hoặc Tư Chử cười đùa ôm vai ai đó, đi sát bên ai v.v., thì những người ngoài sẽ bị bút dạ bôi đen. Từ nét bút lộn xộn ấy, có thể cảm nhận được rõ ràng sự ghen tị và si mê của kẻ cầm bút.
Tiêu Chẩm Vân ngửa đầu nhìn một lúc, nổi hết cả da gà.
Người bình thường quả nhiên không thể hiểu nổi hoạt động tâm lý của bọn tâm thần.
Tiêu Niệm xếp những tấm ảnh đã rửa thành hàng trên bàn, giữa một loạt out nét mờ toẹt, thi thoảng một hai tấm vẫn tạm được. c* cậu lấy hai cây bút dạ ra khỏi ngăn kéo, đưa một cây cho Tiểu Chẩm Vân: “Hộ cái coi, phải bôi nhiều lắm đấy.”
“…”
“Mặc dù theo đúng nguyên tắc anh phải tự bôi tất cả dấu tích trên ảnh, nhưng sách không tả rõ, nên mình lách luật thôi, tôi bôi hộ anh một nửa.” Nói xong, Tiêu Niệm bôi đen toàn bộ mặt Diệp Phỉ Nhiên, “Tốc chiến tốc thắng nào, sáng mai tôi còn phải đi học, dạo này giáo viên chủ nhiệm làm căng vụ đi trễ lắm.”
Xem ra làm người quản lý thế giới cũng vất vả ghê nhỉ… Tiêu Chẩm Vân nhận một xấp ảnh, bôi đen mặt người khác rất chi là có lệ, mấy ảnh có tận mười mấy người, anh bôi mà nhức cả tay. Nhất là tấm mặt Tư Đệ chiếm đến 80% khung hình, Tư Chử chỉ thò đầu ra ở góc ảnh.
“Ảnh này cũng phải treo lên tường à?”
“Anh phải thừa nhận đi, tấm này Tư Chử trông giống người nhất còn gì.” Tiêu Niệm liếc một cái rồi cúi đầu tiếp tục công việc.
Tiêu Chẩm Vân thấy phiền quá, bèn vẽ một con rùa lên mũi Tư Đệ, thêm vài sợi ria mép và viết chữ Rùa trên trán. “Thế này có tính không? Nguyên tác chỉ đề cập ‘Tiêu Chẩm Vân’ ghét những kẻ có thể gần gũi với Tư Chử, điên cuồng bôi nhọ hình ảnh của họ, tôi vẽ bậy thế này cũng là ‘bôi nhọ’ chứ?”
Tiêu Niệm : “…”
Tiêu Chẩm Vân lại vẽ thêm vài sợi ria mèo lên mặt Tư Đệ trong bức ảnh thứ hai, thêm hai cái tai nhọn ở trên và một bóng thoại, nội dung là: ‘Mieo~’
Đúng là ‘bôi nhọ’ thật, Tư Đệ mà thấy khéo nhồi máu cơ tim tắc mạch máu não mất.
“…” Tay Tiêu Niệm cũng mỏi nhừ, c* cậu suy tư một hồi, chấp nhận hành động của Tiêu Chẩm Vân, hơn nữa còn vui vẻ học theo, vẽ mũi heo lên mặt những người còn lại trên ảnh. Thi thoảng láu tay quá, c* cậu còn vô tình thêm răng hô và nốt ruồi vô duyên cho Tư Chử như mọi người.
Một tiếng sau, mấy chục tấm ảnh bị tô vẽ bậy bạ như con nít được treo chỉnh tề trên tường.
*
Mới được nghỉ ở nhà một tuần, Tiêu Kinh Phong đã xử lý xong thủ tục nhập học cho Tiêu Chẩm Vân. Tuổi của đám học sinh Dẫn đường trong Tháp Trắng đều tầm 12-20, chú già Tiêu Chẩm Vân ngoài ba sọi làm giáo viên cho tụi nó còn được. Hơn nữa vì vấn đề sức khỏe, anh không tiện ở ký túc với các học sinh khác. Tiêu Kinh Phong xếp luôn cho anh chức trợ giảng, cũng giống phó chủ tịch Công đoàn, hưởng thụ đặc quyền mà không phải chịu trách nhiệm.
Giáo viên sẽ không nhờ vả anh, nếu muốn học thì vào dự thính, không muốn học thì cáo ốm xin nghỉ, được ra vào Tháp Trắng tùy thích, không phải thi cuối kỳ, hứng lên thì còn có thể làm giám khảo để l*m t*nh làm tội bọn học sinh.
Tiêu Chẩm Vân rất hài lòng với thân phận này, hai hôm sau đến Tháp Trắng ra mắt.
Anh vừa tới buổi sáng, thì buổi chiều tin lớp 5-1 bên Tháp Trắng có trợ giảng xinh lung linh đã truyền khắp toàn trường. Đến cả Tháp của Lính gác kế bên cũng nghe tin. 16-17 đang là độ hormone hừng hực, năng lượng dồi dào, cực kỳ hào hứng trước những điều mới mẻ. Đám học sinh túm tụm vây tới hóng anh, rồi lại bị các giáo viên nghiêm khắc xua về.
Tiêu Chẩm Vân yên ổn đi học hai ngày. Tới lúc tan học ngày thứ ba, cũng là thứ Sáu trong tuần, anh vừa bước ra khỏi lớp thì bỗng thấy một Lính gác có đôi mắt cụp màu hổ phách đang nhìn mình chằm chằm, trông cực kỳ âu lo thấp thỏm, lông vũ màu xám đậm mọc kín cánh tay.
“Thầy Tiêu… Tiêu,” Lính gác sải bước lại gần, tự giới thiệu, “Con là Garry.”
Tiêu Chẩm Vân gật đầu hiểu ra, thảo nào anh lại thấy cậu này quen quen.
“Hiện giờ con đang học ở lớp 3-8 trong Tháp…” Garry cúi rạp đầu, gần như sắp chạm phải gối, “Cảm ơn thầy đã giúp con, con nhất định sẽ báo đáp thầy! Ngày sau thầy có yêu cầu gì thì cứ nói với con, gì cũng được ạ!”
“Cậu cứ học hành tấn tới là được… Thôi đừng cúi đầu nữa, đứng thẳng dậy nói chuyện với tôi đi.”
Garry rụt rè đứng thẳng lên, sau đấy bỗng nhớ ra điều gì, cậu ta lại ngả rạp người xuống. “Còn nữa, xin lỗi thầy nhiều ạ, Garry không phải là tên thật của con, con cũng không nhớ tên mình nữa, nên lúc nhập học, con đã tự đặt tên mới… Đó là, đó là…”
Tới đoạn cuối, giọng Garry bé xíu như tiếng muỗi vo ve: “Tiêu Gia Lễ ạ.
“Mạng của con là do thầy ban tặng, dù thầy không muốn nhận con, nhưng con vẫn tự tiện lấy họ thầy…” Tiêu Gia Lễ không nghe thấy Tiêu Chẩm Vân nói gì, hoảng sợ không dám đứng dậy: “Con thực sự, thực sự xin lỗi thầy!”
Cả Tháp chỉ có năm Lính gác cấp S, thời gian thức tỉnh của Tiêu Gia Lễ lại rất đặc biệt. Hồi vào trường cậu ta nổi tiếng chẳng thua gì Tiêu Chẩm Vân. Rất nhiều Dẫn đường trong Tháp Trắng biết mặt cậu ta, hơn nữa vị ngồi xe lăn là Tiêu Chẩm Vân còn nổi bật sẵn.
Toàn bộ ánh mắt trên hành lang đều tập trung vào họ, mỗi ánh mắt một kiểu, nhưng đều ẩn chứa nhiều điều, tưởng tượng ra đủ kịch bản sốc óc.
“…” Tiêu Chẩm Vân bất đắc dĩ: “Chỉ là cái họ thôi mà, cậu muốn đặt gì thì đặt.”
Tiêu Gia Lễ thận trọng ngẩng đầu lên, s* s**ng đít quần đồng phục, thả cái đuôi đại bàng đen trắng ra.
Lúc trước ở tầng hầm tên này rõ là ương bướng, thà chết chứ không chịu phục lườm nguýt anh, như thể sẵn sàng xông vào lô cốt hy sinh anh dũng bất cứ lúc nào. Giờ đứng trước mặt Tiêu Chẩm Vân, cậu ta lại ngượng ngùng xoắn xít như cô vợ mới về nhà chồng, làm người ngoài nhìn vào còn tưởng Tiêu Chẩm Vân đang bắt nạt cậu ta.
Hôm nay vào trúng dịp nghỉ cuối tuần, hội Dẫn đường sống nội trú trong trường đang tụ tập chào tạm biệt nhau về nhà. Tiêu Gia Lễ chủ động đẩy Tiêu Chẩm Vân ra cửa, sau đó chứng kiến cảnh tượng con trai đón ba tan học ngoài cổng, “…”
Tiêu Niệm hạ cửa kính ghế phụ lái xuống, nhìn hai người với vẻ mặt lạnh te.
“Dạo này cuối tuần cậu nghỉ ở đâu?” Tiêu Chẩm Vân quay đầu hỏi, Tiêu Gia Lễ lập tức trả lời: “Vẫn ở ký túc xá ạ.”
“Còn nghỉ dài ngày thì sao?”
“…” Lần này Tiêu Gia Lễ không trả lời ngay, cậu ta vẫn chưa nghĩ ra. Phòng khám của bác sĩ Trương hiển nhiên không đủ yên tĩnh, người ta cũng không thể xây riêng một phòng cách âm Lính gác cho cậu ta được, mà cậu ta cũng không muốn làm phiền mọi người trong phòng khám nữa.
“Nếu không tìm được chỗ, cậu có thể đến nhà tôi.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Nói không phải khách khí chứ, giờ cậu quay lại dọn đồ qua nhà tôi ở cuối tuần này luôn cũng được. Tôi và Tiêu Niệm đợi cậu trong xe.”
Không phải anh cắn rứt lương tâm thương hại cậu ta. Dù sao Tiêu Gia Lễ cũng là một Lính gác đáng lẽ phải chết từ lâu. Để phòng ngừa hiểm họa từ hiệu ứng cánh bướm, Tiêu Chẩm Vân cảm thấy mình cần đưa cậu ta về gần, giám sát từng đường đi nước bước.
Tiêu Gia Lễ tròn mắt, vô cùng kinh ngạc hỏi: “Thật, thật ạ?”
Tiêu Chẩm Vân đang định gật đầu thì cửa sổ ghế sau xe bay đáng lý không có ai ngồi bỗng dưng từ từ hạ xuống. Trước ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Chẩm Vân, một gương mặt như cười như không chợt xuất hiện đằng sau cánh cửa cán mờ.
Tư Đệ khoanh chân ngồi ở ghế sau, hơi nheo mắt lại: “Chú út?”
Tác giả có lời muốn nói:
4D: Tôi đến không đúng lúc rồi.
Chẩm Vân: Đâu có, em tới đúng lúc lắm.
[HẾT CHƯƠNG 30]
Giới thiệu Linh thú: Đại bàng đầu mào, hay đại bàng Harpy: là một loài đại bàng của vùng Tân bắc giới. Lưng của loài đại bàng Harpy có màu đen, phía dưới là màu trắng hay sọc đen. Đầu của chúng có màu xám nhạt, với những túm lông đỉnh đầu trông giống như vương miện. Phía sau đuôi có màu đen và xám.