Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 18

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 18: Tâm sự thẳng thắn

“Cậu đã phát hiện bí mật của tôi, còn dùng nó để uy h**p tôi, tôi muốn cậu ngậm miệng vĩnh viễn.” Tiêu Chẩm Vân nói ra câu này với giọng điệu hết sức bình thản, nhưng càng tỏ ra lạnh nhạt lại càng tàn nhẫn. Ánh mắt Tư Đệ trở nên hung tợn, nhìn anh chằm chằm như muốn ăn thịt người.

“Nhưng về sau chờ ngoài phòng mổ, thấy cậu thoi thóp hấp hối, tôi hối hận lắm. Cậu là cháu của tôi. Trên cõi đời này tôi chẳng còn bao nhiêu người thân, tôi không muốn cậu chết như thế, nên mới không tiếc để lộ việc mình đã khôi phục sức mạnh tinh thần để cứu cậu.”

“Ồ? Chú không sợ à?” Tư Đệ ác ý khiêu khích: “Không sợ tôi vạch trần bí mật của chú sao?”

“Không sợ, bao giờ về cậu cứ tùy ý công khai mấy chuyện đó, tôi không để bụng đâu.” Tiêu Chẩm Vân thản nhiên nhìn thẳng vào Tư Đệ không chút nao núng. Anh thật sự không quan tâm đến thanh danh của mình… nhưng có lẽ quản trị viên sẽ rồ dại lên, khéo lại đòi cầm dao đi chém Tư Đệ.

“Còn Tư Chử…”

Cái tên này vừa thốt ra, Tiêu Chẩm Vân đã lập tức chen ngang lời hắn, “Tôi thừa nhận, trước đây tôi có một số suy nghĩ không lành mạnh về Tư Chử. Cảm xúc đấy phức tạp lắm, thậm chí phần nhiều còn là ganh ghét – tôi ganh ghét vì thằng bé có thể thức tỉnh, đố kỵ với gia đình nó, ghen tị với tính cách của nó, căm tức vì nó có được tất cả những gì tôi muốn. Vừa thích lại vừa ghen. Nhưng kể từ khi sức mạnh tinh thần của tôi phục hồi, tôi thấy mình cởi mở hơn, nghĩ thông hơn, không còn có ý đồ gì với Tư Chử nữa. Giờ giữa tôi và thằng bé chỉ có tình cảm gia đình thuần túy.”

Tư Đệ nghe mà sốt ruột: “Nói suông thì chưa đủ.”

“Bao giờ về, cậu cứ thoải mái giám sát tôi bất cứ lúc nào,” Tiêu Chẩm Vân đáp ngay.

“… “

Không thể không nói, chiêu lấy lui làm tiến của Tiêu Chẩm Vân vô cùng xuất sắc. Bản thân anh có ác ý, nhưng chưa từng làm hành động gì cụ thể, không mù quáng tẩy mình sạch trơn, mà lấy lý do rất hợp lý hợp tình. Tư Đệ cụp mắt trầm ngâm một lát, coi như đã chấp nhận lời giải thích của anh.

Một kẻ… phản diện có ý xấu nhưng không có gan làm, giờ lại tính hối cải làm lại cuộc đời. Tư Đệ âm thầm note lại. Đoạn “hối cải làm lại cuộc đời” thì còn nghi vấn, để đấy quan sát đã.

Sau màn tâm sự thẳng thắn, Tư Đệ gỡ một miếng thịt rắn xuống gói vào lá cây đưa cho Tiêu Chẩm Vân. Đây là hành vi làm hòa, Tiêu Chẩm Vân đưa cả hai tay ra, nhận lấy biểu tượng hòa bình.

Con rắn này có lẽ phải là quán quân thể thao của đảo, mà còn là huy chương vàng ba môn phối hợp, thịt nó dai nhách. Tiêu Chẩm Vân phải vật vã xé thịt bằng cả tay lẫn răng, ăn mà như đánh lộn. Anh nghĩ bụng cứu viện còn không tới, thì đừng nói một tháng, ăn thịt nướng một tuần thôi đã đủ để anh bị rối loạn tiêu hóa rồi.

Tư Đệ thấy anh ăn một tẹo lại ngồi thần ra, nghi hoặc hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”

Tôi đang nghĩ được tợp hớp rượu thì phê… Nhưng Tiêu Chẩm Vân có thể ăn ngay nói thật được chắc? Anh nghẹn ngào hỏi, “Có nước không?”

“Không có,” Tư Đệ trả lời thẳng căng, “Nhưng nguồn nước cách đây không xa, chú cứ ăn trước đi, ăn xong rồi đi uống.”

“Vậy lần nào uống nước cũng phải chạy một quãng đồng à? Không có gì để đựng sao?”

Tư Đệ nuốt một miếng thịt, biểu cảm nhìn là biết chẳng thốt được câu nào hay hớm. Chuông báo động trong não Tiêu Chẩm Vân vang rền, nhưng anh chưa kịp cản hắn mở miệng, Lính gác đã cười nói, “Thật ra chúng ta có sẵn cái để đựng đấy, giày đây này, nhất là loại ủng bó như của tôi, đựng được nhiều đến bất ngờ, còn không rò nước. Chú không ngại thì cứ ngồi đây chờ, tôi chịu thiệt hy sinh, đi múc hai ủng nước về cho chú.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Tiêu Chẩm Vân: “Đỡ trẫm lên hươu.”

Nói xong, anh phát hiện bàn tay đầy dầu mỡ của Tư Đệ, chẳng thèm lau mà đã duỗi ra định bế anh: “Chờ đã, tay cậu bẩn quá, đừng chạm vào tôi.”

Tư Đệ nghe thế thì quạu: “Chú tưởng hai cái móng giò của chú sạch chắc?”

Nghe vậy, chú hươu đực đã ngoan ngoãn đi đến cạnh Tiêu Chẩm Vân chờ thồ người bỗng quay đầu nhìn, lập tức nhảy phắt ra xa, vẻ sợ hãi hiện lên rõ ràng trong ánh mắt: Quân khốn nạn, chẳng lẽ anh định nắm sừng tui bằng cái tay dơ hầy đó hả?

Anh là đồ không có trái tim!

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Anh lại nhìn về phía Thái Cực. Thái Cực lập tức lờ lớ lơ đứng dậy, lười biếng cong lưng, thong thả duỗi người, sau đó nhanh chân trốn sau lưng Tư Đệ, thậm chí còn cụp đuôi lại.

“…”

Cuối cùng, Tiêu Chẩm Vân vẫn để Tư Đệ cõng mình đến bờ sông. Anh bôi mỡ lên vai và cổ Tư Đệ, Tư Đệ thì xoa dầu vào chân và eo anh. Đôi bên hãm hại lẫn nhau.

Khả năng hồi phục của Lính gác quả thực rất đáng nể. Lúc trước Tư Đệ rơi từ tàu bay xuống biển, vật vã mãi mới bơi vào bờ được, cổ tay trái bị gãy, sưng vù bầm tím, phải xé áo băng lại treo trước ngực. Giờ Tiêu Chẩm Vân nằm trong dòng sông nhỏ, nhàn nhã tắm rửa, thấy Tư Đệ chậm rãi ấn phần xương gần cổ tay trái, thử cử động kiểm tra khả năng phục hồi.

Người bình thường đứt gân gãy xương phải mất ba tháng, nhưng Lính gác ba ngày đã lành… Tiêu Chẩm Vân thầm lấy làm kinh ngạc.

Thái Cực ngồi vắt vẻo trên bờ, trông đống quần áo đang phơi của họ với “gương mặt hiền từ”. Hươu đực thì phởn phơ chạy lung tung đuổi bướm, còn nhấc vó sau đạp cây như hóa rồ, rất tốn năng lượng.

Tư Đệ chậm rãi lật người trong nước, do dự nhìn con hươu, muốn nói lại thôi. Tiêu Chẩm Vân liếc hắn: “Có gì muốn nói cứ nói đi.”

“Tính cách thật của nó… hoàn toàn khác với ấn tượng ban đầu của tôi,” Tư Đệ nói giảm nói tránh nhiều rồi. Bảo ấn tượng ban đầu của hắn về con hươu này là đẹp đến ngỡ ngàng cũng chẳng ngoa. Hắn còn tưởng đấy là hươu tiên nhà ai xuống phàm, là nàng hươu cái thanh thoát xinh tươi, dũng mãnh thiện chiến, cao quý khác vời.

“Ừm, hươu đần thối,” Tiêu Chẩm Vân đã quá quen, “Đúng rồi, nó còn chưa có tên, cậu có ý tưởng gì không?”

Anh cố ý hỏi câu này, vì lúc trước đề cập đến vấn đề này, Tư Đệ có vẻ đã nghĩ được tên. Mà hắn quả thực cũng nghĩ ra rồi, “Tôi từng tự tiện lấy tên cho nó, nhưng… giờ có vẻ không hợp lắm…”

“Cậu nói đi.”

“…” Tư Đệ nhìn con hươu khùng điên đang đá cây, “Thiên Lộc.”

Thiên Lộc một loài thần thú mang hình dáng hươu, biểu tượng cho sự may mắn.

(Thần thú Thiên Lộc thường được làm thành tượng điêu khắc trong thời Hán. Thi thoảng nó cũng được coi là một loài Kỳ Lân, đôi khi được liệt vào hàng thú trừ tà như Tì Hưu, còn nhiều tranh luận liên quan đến biểu trưng của nó. Chúng được cho là thần thú trừ hại, mang lại an lành phước lộc. Người thời xưa đặt nó trước mộ, thì mồ yên mả đẹp, mang ý bình an mãi mãi. Nó cũng được coi là thú cưỡi cho người lên tiên, đến giờ vẫn còn nhiều tượng điêu khắc.)

Con hươu đực lại ra sức đạp cây, lá cây xào xạc lên tiếng phản đối. Nó ngẩng đầu ngước lên, bỗng dưng nhảy lùi né tránh. Chỉ nghe mấy tiếng bùm bụp vang lên, thứ gì đó rơi từ trên cao xuống.

Tư Đệ lập tức nhảy từ dưới nước lên bờ ngon ơ. q**n l*t vừa giặt mới khô một nửa, hắn bỏ luôn bước mặc quần xì mà tròng thẳng quần dài, đi chân trần về phía chú hươu. Tiêu Chẩm Vân bị liệt ngồi lại đằng sau, tò mò rướn đầu, nhưng chẳng thấy gì cả. Chẳng mấy chốc, Tư Đệ đã ôm ba thứ giống quả dừa, cùng quay về bờ với con hươu. Tiêu Chẩm Vân nhíu mày, “Nó đá mấy thứ này xuống à?”

“Ừ.” Tư Đệ ném một quả cho Tiêu Chẩm Vân. Anh bắt lấy nó. Quả nhẹ hơn dự kiến, chắc là rỗng ruột. Kích thước và hình dạng tương tự dừa, nhưng kết cấu vỏ lại giống hạt mắc ca. Một quả trong đấy bị rạn, Tư Đệ dùng tay không bẻ vết nứt ra. Bên trong có sợi và mấy thứ gai gai. Hắn móc ra ngửi thử, ra bờ sông rửa sạch vỏ, “Này, đồ đựng nước chú đòi đây.”

Tiêu Chẩm Vân quan sát nó, quả thực là một bình nước hoàn hảo. Anh quay đầu lại nhìn hươu ta. Nó đá mệt rồi, đang nằm nghỉ ngơi.

Tiêu Chẩm Vân lắc lắc cái bình đựng nước mới, không khỏi nở nụ cười tươi rói: “Vậy đặt tên nó là Thiên Lộc đi. Thiên Lộc—”

Chú hươu không biết mình đã có tên mới, không có phản ứng gì. Thái Cực phải đi qua đẩy nó bằng mõm. Nó ngẩng lên thấy chủ nhân vẫy tay với nó, gọi nó là Thiên Lộc.

Tư Đệ hơi nghiêng người cụp mắt nhìn Tiêu Chẩm Vân, thấy mái tóc dài của anh xõa xuống từ bờ vai, lan tỏa trên mặt nước, tựa như nét mực loang của người họa sĩ, đen trắng giao hòa hoàn mỹ. Khi hắn dời mắt đi, Tiêu Chẩm Vân cũng ngẩng đầu, thấy Lính gác dáng như cây ngọc, cơ bắp cân đối hiên ngang lừng lững, tựa một nhân vật mà tay viết phải vắt hết trí óc trau chuốt bằng ngôn từ để phác họa.

Thiên Lộc rõ ràng rất ưng cái tên của mình, nó l**m trán Tiêu Chẩm Vân rồi lượn một vòng quanh Tư Đệ, cuối cùng lộc cộc chạy qua l**m lông gội đầu cho Thái Cực.

Tác giả có lời muốn nói:

Thiên Lộc: prprprprpr

Không phải chớ, mấy cái tên Marylin Môn-Lộc, Halle-Lộc-jah, Lộc lộn đường, Đường ở đâu? Đường dưới chân ta đây, Bản đồ đạo tặc… của các bác làm cái tên Thiên Lộc tui chuẩn bị từ xưa xách dép cũng không theo kịp.

 [HẾT CHƯƠNG 18]

Chú thích thì hơi kill-joy, nhưng trong trường hợp bác nào không hiểu, thì những cái tên mà độc giả bên Tàu đặt cho Thiên Lộc hầu hết là chơi chữ hài âm, đến từ các ref sau:

– Marylin Môn-Lộc: Từ diễn viên, người mẫu quá cố Marylin Monroe.

– Halle-Lộc-jah: gần âm với Hallelujah, nghĩa là lời ca tụng đức chúa Jehovan của dân Cơ Đốc giáo.

– Lộc lộn đường: đồng âm Lộc với Lộ, tên này là Lạc đường.

– Đường ở đâu? Đường dưới chân ta đây: đồng âm Lộc/Lộ, lấy từ lời bài hát nhạc phim Tây Du Ký năm 1986.

– Bản đồ đạo tặc (Marauder’s Map): bản đồ Hogwarts do hội Đạo tặc trong Harry Potter sáng tạo ra, có thể cho người xem thấy vị trí của từng nhân vật trong trường. Hội này là do các bậc cha chú sáng tạo ra, trong đó có James Potter – bố của nhân vật chính Harry Potter. Thần hộ mệnh của James Potter cũng là một con hươu đực.

Trước Tiếp