Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 110

Trước Tiếp

Chương 110: Tiểu Khôi và Tiểu Bạch

Đợi mấy giây mà không có ai trả lời, Tiêu Kinh Phong quay người nhìn Tiêu Chẩm Vân và Tiêu Niệm, nhướn đuôi mày: “Biểu cảm của hai đứa là sao đấy?”

“Không có gì ạ.” Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng điều chỉnh sắc mặt, nhận bộ quần áo chủ tịch Tiêu đã tịch thu. Anh khen chẳng có tí cảm xúc nào, “Không hổ là cậu của con, làm việc chỉ có nhanh gọn dứt khoát, sấm rền gió cuốn.”

“Chẳng thế thì sao? Niệm Niệm đã nói gã ta rất hay mách lẻo, không hạ luôn, chẳng lẽ còn đợi gã chim lợn xong mới bắt tại trận à?”

Về lý thì đúng là thế, nhưng… Tiêu Niệm rất không yên tâm, kéo vạt áo của Tiêu Chẩm Vân. c* cậu nhón chân, cố gắng rướn thân hình bé nhỏ 1m4 của mình thành 1m5, miễn cưỡng kề tai Tiêu Chẩm Vân đang hơi khom lưng, nói nhỏ: “Tôi đột nhiên nghĩ đến một vấn đề… Tiêu Kinh Phong giải quyết Tiểu Khôi dễ dàng như thế, thì sau này Tiểu Khôi ngáng chân Tư Chử kiểu gì? Theo tiến độ cốt truyện hiện tại, gã còn xuất hiện trong truyện nhiều lần lắm.”

Tiêu Chẩm Vân chả giỏi gì, nhưng xúi trẻ con ăn cứt thì đỉnh nóc kịch trần: “Vậy… lát nữa mình tìm thời cơ thích hợp lén thả gã ra nhé?”

“Anh có chắc mình thả gã ra thì đối tượng ngáng chân của gã vẫn là Tư Chử, chứ không phải Tiêu Kinh Phong và những người khác không?”

Câu này tự dưng nhắc nhở Tiêu Chẩm Vân: “Cậu nói thế… có lẽ đối tượng ngáng chân của Tiểu Khôi đã không còn là Tư Chử từ lâu, mà trở thành Lính gác xanh cỏ nào đấy rồi á? Dù sao tên xanh cỏ kia sắp quắp em gái gã đi rồi.”

“…” Tiêu Niệm im lặng.

“Cho nên không thể thả Tiểu Khôi được… vậy thì vai ngáng chân Tư Chử,” Tiêu Chẩm Vân hơi híp mắt lại, “Chẳng lẽ lại để bọn mình sắm?”

Tiêu Niệm tiếp tục giữ im lặng: “…”

“Hai bố con thì thầm gì đấy?” Tiêu Kinh Phong nhíu mày, “Giữ rịt cả đống bí mật không chịu kể cho cậu, còn dám xì xào ngay trước mặt cậu hả? Có gì mà Niệm Niệm được biết, mà người làm cậu này lại không thể biết?”

Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng đẩy Tiêu Niệm lên trước, “Niệm Niệm, mau dẫn đường cho ông đi kìa con.”

Gần tới đoạn kết, cốt truyện đã vặn vẹo khoảng 1/3. Tiêu Niệm cũng bắt đầu buông xuôi, lười che giấu việc mình già trước tuổi, thoải mái sải bước chạy đến trước Tiêu Kinh Phong dẫn họ đi. Ba người sống cộng thêm một con dơi nửa sống nửa chết thoăn thoắt qua mấy mảnh đất trồng rau, đống rác, lều tranh, hầm cầu và phòng chứa củi, tìm thấy một tòa nhà nhỏ hai tầng màu xi măng ở cuối con đường bùn lầy gập ghềnh.

Một cô gái mặc áo khoác lông cừu bông xù, quàng khăn lông trắng tinh, nhìn từ xa như một cái bánh bao bồng bềnh. Cô bé đứng ở cửa, xoa tay hà hơi. Đôi tai thỏ dựng thẳng lên cao, quan sát xung quanh, có vẻ đang sốt ruột chờ ai đó về.

Không cần Tiêu Chẩm Vân và Tiêu Niệm nhắc lại lần nữa, Tiêu Kinh Phong lập tức đoán ra thân phận của đối phương. Chú ta vác Tiểu Khôi đã bị l*t s*ch bách, công khai đi đến trước mặt người em gái nuôi bị thiểu năng trí tuệ của gã, bày ra nụ cười hòa ái dễ gần. Ngày xưa hồi còn làm giảng viên trong Tháp Trắng, chú ta đã dùng chính biểu cảm này để lừa gạt vô số Dẫn đường và Lính gác trẻ trung thơ dại.

“Tiểu Bạch.”

Tiểu Bạch quả nhiên bị chú ta lừa. Ban đầu thấy người lạ đến gần cô bé còn vội vã chạy vào trong nhà, Tiêu Kinh Phong vừa mở miệng gọi tên cô bé, Tiểu Bạch bèn rụt rè ló đôi mắt đỏ hoe ra từ sau cánh cửa: “Chú là ai?”

“Tụi chú là những người tốt hăng hái làm việc nghĩa.” Tiêu Kinh Phong mặt không đổi sắc đáp, “Tụi chú thấy anh trai cháu ngủ quên bên lề đường, nên cố tình đưa anh cháu về này.”

Tiêu Chẩm Vân, Tiêu Niệm: “…”

Nghe vậy, Tiểu Bạch thò cả khuôn mặt ra, cẩn thận ngước lên quan sát kẻ bị người đàn ông cao lớn tóc đen vác trên vai. Đúng là Tiểu Khôi anh trai cô bé thật, “Tiểu Khôi!” Tiểu Bạch vui vẻ nhảy ra từ sau cánh cửa, lại nghi hoặc hỏi: “… Sao anh ấy tr*n tr**ng vậy? Lạnh mà.”

Tiêu Kinh Phong: “Vì anh của cháu ngủ vệ đường, mà ngủ thì đương nhiên phải c** q**n áo rồi.”

“À!” Tiểu Bạch gật đầu như giã tỏi, đã hiểu, “Hóa ra là vậy.”

Tiêu Chẩm Vân, Tiêu Niệm: “…”

Quá đáng thật, đường đường là chủ tịch Công đoàn Đặc công mà lại bốc phét bắt nạt bé ngốc.

“Trời lạnh lắm, ngủ vệ đường thì ốm mất, nên tụi chú mang Tiểu Khôi vào giường hộ cháu nhé, được không?” Tiêu Kinh Phong cười ấm áp như gió Xuân. Tiểu Bạch ngẩng đầu ngẫm ngợi một hồi, thấy Tiêu Kinh Phong cất bước toan đi vào nhà, đột nhiên lắc đầu: “Không, không được, Tiểu Khôi nói, không được cho người lạ vào nhà.”

“Tụi chú đâu phải người lạ?” Tiêu Kinh Phong cười bảo, “Tụi chú là dân lương thiện thích giúp đỡ mọi người, đương nhiên được vào nhà rồi.”

“Nhưng mà…”

“Cháu không những phải cho tụi chú vào, mà còn phải cảm ơn ba người tốt tụi chú vì đã xả thân đưa Tiểu Khôi vạ vật vệ đường ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị về đấy.”

“…” Đầu óc Tiểu Bạch đã không nhanh nhạy thì chớ, giờ càng loạn hơn: “… Cảm ơn ạ?”

“Ngoan lắm.” Tiêu Kinh Phong v**t v* đôi tai thỏ cụp của Tiểu Bạch, sải bước đi vào nhà.

Tiêu Chẩm Vân chỉ có thể nói may mà Tiêu Kinh Phong là chủ tịch Công đoàn Đặc công, đi đường ngay lối thẳng. Chứ với khả năng ăn bốc nói phét đổi trắng thay đen, nói dối không chớp mắt này của ổng, thả ra ngoài kiểu gì cũng thành tai họa.

Vừa vào nhà, Tiêu Chẩm Vân đã nghe thấy một tràng tiếng gõ có quy luật, anh nhanh chóng xác định phương hướng phát ra tiếng động. Tiêu Chẩm Vân biết đây là cách Tư Đệ truyền tin từ dưới hầm để họ biết có người đang ở đây.

Tiểu Bạch tuy ngốc, nhưng cũng biết anh trai mình giam giữ Lính gác Sói ở dưới hầm là phi pháp. Cô bé ấp úng đứng ở cửa phòng ngủ, ánh mắt lảng tránh, sắc mặt trắng bệch. Dáng vẻ cố che giấu nhưng trí tuệ quá thấp không thể nói dối của cô bé khiến Tiêu Kinh Phong cũng thấy đau lòng.

Chú ta bèn giả điếc, nhìn thẳng về phía trước quẳng Tiểu Khôi lên giường. Tiểu Bạch lập tức xót anh, chạy đến xem tình hình anh trai thế nào.

Dưới chân lặng đi một lát, rồi một tiếng ầm trời long đất lở chợt vọng lên. Không biết có phải Tư Đệ phá tan tầng hầm không, mà lại tạo ra tiếng động đáng sợ như vậy.

“Lên đi Tư Đệ.” Tiêu Chẩm Vân đứng ở cửa phòng ngủ thản nhiên nói, “Tiểu Khôi bị chủ tịch đánh bất tỉnh rồi, không thể tiếp tục uy h**p em bằng an nguy của Tư Chử nữa đâu.”

Vừa dứt lời, tiếng xích nặng cọ vào nhau rồi bị giựt vỡ lập tức vang lên. Sau đấy cánh cửa chống trộm bị đạp mạnh vài cái, khung cửa bị đá văng kêu ầm ĩ. Giữa màn khói bụi mịt mùng, Tư Đệ bình an vô sự bước ra từ cầu thang đen ngòm dẫn xuống tầng hầm. Cái đuôi sói màu đen nặng nề quết đất, nhìn thấy Tiêu Chẩm Vân thì không kìm được mà nhẹ nhàng phe phẩy trái phải.

“Chủ tịch ạ.” Tư Đệ lễ phép chào hỏi Tiêu Kinh Phong thật nhanh, rồi sải bước lướt qua chú ta, kéo Tiêu Chẩm Vân vào lòng.

Hai cái sừng hươu nhỏ nhú ra từ đỉnh đầu Tiêu Chẩm Vân, đuôi hươu cũng quẫy loạn trong quần. Anh quen cửa quen nẻo thiết lập liên kết tinh thần với Tư Đệ, cho hắn Pheromone Dẫn đường.

Tư Đệ sung sướng đến độ tai sói rung rinh, cái đuôi to xù móc lấy chân trái của Tiêu Chẩm Vân, chóp đuôi còn cọ cọ vào đùi trong Dẫn đường như đang làm nũng.

Trong liên kết tinh thần, Tư Đệ hưng phấn hỏi: Sao chú lại đến đây? Tiêu Niệm đồng ý cho chú tác động đến kết truyện cơ à?

Tiêu Chẩm Vân: Bên ngoài hết người thật rồi. Nhím Gai, em, Tiêu Kinh Phong, Đoạn Phi, Đoạn Bái đều bị diệt sạch không còn một mống, Tiêu Niệm đành xài đến tôi thôi.

Tư Đệ cười như nắc nẻ trong liên kết tinh thần: Em đã nói mà, không cùng đường mạt lộ thì làm sao nó lại dám thỉnh cụ xuống núi.

Tiêu Kinh Phong liếc sơ là biết Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ đang trò chuyện bằng cách đọc suy nghĩ của nhau – phương thức mà chỉ những cặp đôi Lính gác Dẫn đường có tỷ lệ phù hợp cao mới sử dụng được. Chú ta gần như ngồi xổm xuống hỏi Tiêu Niệm: “Sao mấy năm không gặp, Chẩm Vân thủ thỉ với tất cả mọi người, mà lại không tâm sự cùng ông? …Nó có nhiều chuyện không thể kể cho ông nghe lắm à?”

“Hay là ba con chỉ ghét mình ông thôi ạ?” Tiêu Niệm chọt trúng chỗ hiểm.

“… Niệm Niệm?” Tiêu Kinh Phong kinh ngạc nhìn Tiêu Niệm, “Ông cháu mình mới xa nhau mấy bữa, mà hình như con cũng thay đổi à? Trước kia con có nói năng vậy đâu?”

Vì thằng này cũng giống Tiêu Chẩm Vân, lười giả vờ rồi. Tiêu Niệm không nói mấy câu thừa thãi nữa, ngẩng đầu nhìn Tiểu Bạch đang đứng trong góc. Cô bé có vẻ không hiểu nổi rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, ngơ ngác nhìn Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân ôm nhau.

Mãi lâu sau, cô bé mới như một cỗ máy sập nguồn rồi khởi động lại, đột nhiên nhận ra, giận dữ gào lên: “Không được, mấy người không được ôm nhau!”

Chất giọng cô bé rất nhẹ nhàng dịu dàng, dù ra lệnh nhưng vẫn nhẹ hều.

Đứng ở góc độ một người đã từng làm giảng viên tại Tháp Trắng, Tiêu Kinh Phong mang thái độ thương hại và khoan dung với bé thỏ ngốc cấp C này. Trước khi đến đây, lúc Tiêu Chẩm Vân giải thích lai lịch của Tiểu Khôi và Tiểu Bạch, chú ta đã biết nhóc thỏ phải lòng Tư Đệ. Bây giờ Tiêu Kinh Phong không nhịn được mà trêu chọc cô bé: “Tại sao lại không được? Họ là một cặp Lính gác Dẫn đường đã kết đôi, xa cách lâu ngày gặp lại, ôm nhau là lẽ thường tình mà.”

“Nhưng anh ấy,” Tiểu Bạch chỉ về phía Tư Đệ, “Anh ấy phải đánh dấu với cháu.”

“Sao lại phải đánh dấu với cháu?” Tiêu Kinh Phong cười hỏi, “Vì anh Sói đẹp, nên cháu thích, muốn đánh dấu với anh Sói? Còn anh Hươu kia thì xấu à?”

Tiểu Bạch suy nghĩ một hồi, nghiêm túc trả lời: “Cũng đẹp ạ. Nhưng anh Hươu là Dẫn đường. Tiểu Khôi nói, cháu phải đánh dấu với Lính gác, Lính gác sẽ thay anh ấy chăm sóc cháu, vậy thì anh trai cháu sẽ yên lòng.”

Biểu cảm của Tiêu Kinh Phong hơi dịu lại, chú ta liếc thấy Tiêu Niệm đang lặng lẽ nhìn Tiểu Bạch, ánh mắt trầm tĩnh.

Nói một hồi, Tiểu Bạch vui vẻ lên: “Sau đó tụi cháu sẽ không phải ở đây nữa.”

“Cháu không thích nơi này sao?” Tiêu Kinh Phong hỏi.

Tiểu Bạch lại gật đầu thật mạnh, gằn từng chữ: “Không thích, ở chỗ này, Tiểu Khôi toàn làm chuyện xấu. Anh ấy nghĩ cháu không hiểu, nhưng thật ra cháu hiểu hết!… Rời khỏi đây, anh ấy sẽ tốt hơn, cho nên, cho nên…”

Không biết tại sao cô bé lại hơi luống cuống, Tiêu Kinh Phong kiên nhẫn dẫn dắt cô bé: “Cho nên?”

“Cho nên các chú đừng bắt anh ấy đi.” Tiểu Bạch đột nhiên ngước mắt năn nỉ, “Cầu xin, các chú.”

Nhân lúc Tiêu Kinh Phong tiếp tục khai thông tư tưởng cho bé thỏ lầm đường lạc lối, Tư Đệ đứng ở cửa phòng ngủ trông chừng, Tiêu Niệm và Tiêu Chẩm Vân đi vào gian phòng làm việc bên trong để trao đổi tin tức.

Trong sách gốc, từ đầu đến cuối Tiểu Bạch không phải loại người chỉ biết yêu đương nhăng nhít. Chỉ số thông minh của cô bé không cao, trong thời gian học tập ngắn ngủi tại Tháp Trắng, ký ức sâu đậm nhất của em là sự ràng buộc giữa Lính gác và Dẫn đường. Lính gác đã kết đôi sẽ bảo vệ Dẫn đường của mình vô điều kiện.

Tiểu Khôi nói ngoài trấn rất nguy hiểm, không cho phép cô bé rời đi. Nên em một lòng một dạ nghĩ rằng chỉ cần đánh dấu với một Lính gác, Lính gác đó sẽ bảo vệ mình. Vậy là cô bé có thể rời khỏi trấn Dao với Tiểu Khôi, Tiểu Khôi sẽ không cần nghe lời Giáo sư làm chuyện xấu nữa.

Vậy nên cô bé đều rất nhiệt tình với tất cả Lính gác. Trong nguyên tác, đối tượng xu nịnh của em là Tư Chử. Ngoài đời thực, Tư Đệ thay thế vai trò của nam chính.

Sau này, Tư Chử không nói lý với Tiểu Khôi được, bèn dạy cho gã một bài học bằng nắm đấm. Nhưng Tiểu Khôi không tỉnh ngộ dưới nắm đấm thép của chính nghĩa, ngược lại càng căm hận cấp bậc Lính gác hơn. Việc Tư Chử dễ dàng đánh bại gã càng chứng tỏ Lính gác cấp A sinh ra đã mạnh hơn Lính gác cấp C- như gã. Sau này gã có cố gắng thế nào cũng chỉ công cốc.

Tiểu Khôi quả thực hận thấu xương, nghiến răng thề phải cho tên Lính gác cấp cao kia một trận nhớ đời.

Vì thế gã giả vờ quy thuận, lén lút trà trộn vào đội Tư Chử, sau đó phản bội đúng lúc then chốt, chơi nhân vật chính một vố đau điếng, suýt liên thủ với Giáo sư tóm gọn cả lò.

Đương nhiên, cái “suýt” này có liên quan đến bé thỏ Tiểu Bạch. Ngay lúc Tiểu Khôi chuẩn bị xong thuốc, sắp tiêm vào người Tư Chử, Tiểu Bạch khóc lóc tức tưởi xuất hiện.

Cô bé hỏi, anh nói anh làm những chuyện này, đều là để bảo vệ chúng ta, thật ư?

Tiểu Khôi hơi hoảng loạn, vội vàng đáp đương nhiên là thật, em ngoan ngoãn chờ anh giải quyết xong chuyện này…

Tiểu Bạch cầm lấy lọ thuốc đã mở trên bàn, nhẹ nhàng nói: Có phải em chết rồi, là anh sẽ không cần làm những chuyện này để bảo vệ em nữa không?

Nói xong, Tiểu Bạch bèn cầm xi lanh thuốc chích vào cổ tự sát, chết trước mặt Tiểu Khôi.

Thật ra Lính gác mà em thích nhất, chính là Tiểu Khôi…

Nghe xong kết cục ban đầu của Tiểu Bạch, Tiêu Chẩm Vân buồn bã hụt hẫng thở dài: “Nhất định phải để đến khi mất rồi mới tỉnh ngộ hay sao?”

“Không, Tiểu Bạch chết rồi Tiểu Khôi cũng không tỉnh ngộ.” Tiêu Niệm nói, “Gã gào thét tiêm xi lanh thuốc vào động mạch cổ của Tư Chử.”

Tiêu Chẩm Vân: “?”

[HẾT CHƯƠNG 110]

Trước Tiếp