Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 109: Làm việc là phải nhanh nhẹn dứt khoát
Sau câu nói đó của Tiêu Kinh Phong, Tiêu Chẩm Vân quả thật không tiếp tục đeo khẩu trang nữa — mà anh quay đít bỏ chạy luôn. Phó chủ tịch Tiêu tàn phế lâu năm chưa bao giờ nhẹ tựa chim yến, mạnh như du long đến vậy, nhanh chóng lẩn khỏi phòng bếp. Tiêu Niệm cũng hợp tác với anh một lần hiếm hoi. c* cậu che đằng sau, ăn ý dùng thân hình ngăn Tiêu Kinh Phong lại, giả ngu đầy ngây thơ vô tội: “Ông ơi, sao ông lại ở đây ạ?”
“Tránh ra.” Tiêu Kinh Phong xách Tiêu Niệm yếu xìu sang một bên như xách con gà nhép. Người cũng như tên, chú ta vọt ra ngoài như một cơn gió. Tiêu Chẩm Vân vừa bước được nửa bước khỏi cửa phòng bếp thì đã bị cậu mình túm gáy áo, giật về lò nấu rượu.
“Giải thích coi,” Tiêu Kinh Phong dùng mu bàn tay lau vết nhọ trên gò má, “Con…”
“Ờ đấy, giải thích coi.” Tiêu Chẩm Vân lu loa chỉ vào mái tóc đen của Tiêu Kinh Phong, xoay người nhìn về phía Lý Giai Tịnh, “Tóc ổng nâu hồi nào… với ngầu ở đâu nữa?”
Lý Giai Tịnh đứng trong góc phòng, ngây thơ vô tội chớp chớp mắt: “Tôi cũng đâu nói chú này là người mấy cậu muốn tìm đâu…”
“Đừng bắt nạt cô dâu nhà người ta, cậu cảm nhận được sức mạnh tinh thần của con nên kêu cô ấy dẫn mấy đứa tới gặp cậu.” Tiêu Kinh Phong ấn vai Tiêu Chẩm Vân, bắt anh nhìn thẳng vào mình, “Mấy năm nay con lêu lổng ở đâu, sao lại xuất hiện ở chỗ này? Còn mang theo Niệm Niệm nữa chứ, chỉ giỏi làm liều…”
“… Chuyện này kể ra thì dài lắm, giải thích sơ là không hết được ạ.” Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ đánh mắt sang Tiêu Niệm. c* cậu về cơ bản là bình tĩnh, nhưng mắt hơi dại ra, có lẽ tuyệt vọng đầu óc trống trơn rồi.
Có lẽ c* cậu muốn dùng phần đời còn lại để suy ngẫm về một vấn đề nghiêm túc: Tại sao đường đường là chủ tịch Công đoàn mà lại phải ngồi xổm sau bếp đốt lò nấu rượu cho người khác?
“Vậy đợi mọi chuyện trong thị trấn kết thúc thì về từ từ kể cho cậu, giải thích rõ ràng từng chữ một, không được sót tẹo nào nghe chưa.” Tiêu Kinh Phong lạnh lùng răn đe, sau đó giọng điệu lại trở nên ôn hòa. Chú ta khoanh tay vỗ đùi Tiêu Chẩm Vân: “Lúc nãy chạy thấy khỏe ghê ta, đeo chân giả à?”
Trước mặt Tiêu Kinh Phong, Tiêu Chẩm Vân như tân binh bị huấn luyện viên dạy dỗ, ngoan ngoãn trả lời: “Vâng ạ.”
“Xem ra mấy năm nay con sống sướng đấy chứ, có bị người ta trói đi tẩy não làm c* li bán nội tạng đâu?” Tiêu Kinh Phong ngước mắt lên cười với anh, “Con chủ động ẩn nấp đấy à? Hồi đó cậu đã thấy có vấn đề rồi, việc con mất tích, và cả phản ứng của Tư Đệ nữa, chỗ nào cũng bất ổn.”
Tiêu Chẩm Vân còn chưa bịa ra cái gì, nghe thế thì chỉ cười cười, rồi lái sang chuyện khác: “Cậu ơi, mình bàn tình hình trong trấn trước đi, Niệm Niệm kể cậu vào trấn thì mất liên lạc, đã hơn mười ngày rồi, cậu bị sao vậy ạ?”
Nếu nói những chuyện Tư Đệ trải qua mấy nay là điển hình của câu “lật thuyền trong mương”, thì chuyện của Tiêu Kinh Phong chính là “người sợ nổi danh heo sợ mập” trong truyền thuyết.
Mấy ngày trước, khi Tiêu Niệm gửi lời cầu cứu, chú ta tình cờ đang họp ở một thành phố gần trấn Dao, chỉ cách nơi này một giờ đi xe. Vốn dĩ Tiêu Kinh Phong không cần đích thân ra mặt, nhưng lúc định sai cấp dưới đi xử lý, tự dưng chú ta lại nghĩ mấy năm nay làm chủ tịch chỉ toàn bàn giấy họp hành với chả diễn thuyết. Ít rèn luyện, cơ bụng sắp đi tong, sức mạnh tinh thần cũng chẳng dũng mãnh bằng ngày xưa.
Thế giới ngoài kia có lẽ chỉ nhớ chú ta là chủ tịch Công đoàn Đặc công, đã quên chú ta cũng là Dẫn đường Ánh sáng cấp S hàng đầu.
Cũng từng cưỡi ngựa giương roi, vào sinh ra tử, tắm máu cùng đồng đội xông pha trong khốn cảnh, nguy hiểm trùng trùng.
Tiêu Kinh Phong nghĩ mấy hôm sau mình không có lịch trình quan trọng gì. Chú ta hứng chí lên, bèn lái xe đến thẳng trấn Dao, định thân chinh vào cuộc, tự giải cứu đám Lính gác Dẫn đường trẻ tuổi vô dụng ở Công đoàn, tạo dựng uy tín Chủ tịch văn võ song toàn.
Tiêu Niệm đã nhắc chú ta là tín hiệu liên lạc của trấn Dao bị kiểm soát, nên Tiêu Kinh Phong cũng chuẩn bị đầy đủ, tự ngắt liên lạc trước, xóa sạch những thông tin có thể làm lộ thân phận. Chú ta hóa trang qua loa, nửa đường đổi xe chuyên dụng của Công đoàn sang chiếc khác, không còn sót lại chút sơ hở nào…
Nhưng chú ta đã quên, mình chính là chủ tịch Công đoàn Đặc công. Đừng nói dán râu giả, đeo kính râm, có đốt khuôn mặt này thành tro, tên Giáo sư căm hận người biến dị vẫn có thể nhận ra chú ta. Dù sao có lẽ mỗi ngày lão đều dùng phi tiêu chọt ảnh chú ta không biết chừng…
Nên Tiêu Kinh Phong vừa đặt chân vào trấn Dao là bại lộ ngay tức khắc. Chú ta là kẻ lộ thân phận nhanh nhất trong số những người biến dị vào trấn, đúng là trần đời có một.
Đằng ấy tưởng ổng là con át chủ bài, hiệp sĩ giáp trụ cưỡi bạch mã hả? Thật ra ổng là kẻ phế nhất, còn không bảo vệ nổi bản thân.
… Sau đó Tiêu Kinh Phong bị tay chân của giáo sư đuổi giết, rồi được Lý Giai Tịnh cứu về. Chú ta trốn sau nồi hơi trong bếp để tránh truy lùng, nào ngờ thực sự trở thành tiểu nhị lò nấu rượu. Quy trình về cơ bản giống hệt tình tiết Diệp Phỉ Nhiên chạy trốn vì bị truy sát, được Lý Giai Tịnh cứu trong nguyên tác, ngay cả chỗ ẩn náu cũng y như đúc.
Khuôn mặt nhỏ của Tiêu Niệm nghiêm lại, bắt đầu lo lắng ngộ nhỡ Tiêu Kinh Phong chiếm mất vai của Diệp Phỉ Nhiên, thì sau này bị truy sát, liệu cậu ta còn có thể thành công tái hiện quy trình ban đầu không? Liệu Lý Giai Tịnh có chê nhà nhiều Dẫn đường quá, không cứu nữa không?
Tiêu Chẩm Vân lại để tâm mấy thứ xàm xí, anh tò mò nhìn về phía cô dâu đang đỡ đần mấy thím trong bếp, lớn tiếng hỏi: “Chị tên là Lý Giai Tịnh thật à?”
Cô dâu đảo đồ ăn vô cùng khí thế, gật đầu: “Đúng vậy.”
“Thế chồng chị thì sao?” Tiêu Chẩm Vân cau mày, “Lý Gia Lãng hả?”
Lý Giai Tịnh cười tươi rói: “Đúng rồi, tên vợ chồng tôi giống nhau lắm phải không? Tôi với anh ấy về chung nhà một phần cũng nhờ duyên từ cái tên đấy.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ quay đầu lại.
“Cậu ơi, tiếp theo con muốn tìm Tư Đệ, con biết thằng bé ở đâu rồi.” Anh nói, “Cậu muốn đi chung với con không?”
Hỏi xong, Tiêu Chẩm Vân lại giải thích: “Nếu cậu không có kế hoạch nào khác thì đi với con cậu nhé. Chỗ Tư Đệ có Lính gác, con sợ mình con không trị được.”
Nhắc đến Lính gác là Tiêu Kinh Phong hăng tiết liền. Mười mấy thằng đàn em người thường của Giáo sư cầm súng ống đuổi theo chú ta thì chú ta chịu, chứ mười mấy Lính gác thì Tiêu Kinh Phong xử lý ngon ơ, “Được.”
Ba người nhà họ Tiêu được nhà họ Lý giúp đỡ, đương nhiên phải báo đáp. Vì thế họ dốc sức đun lò suốt đám cưới, xong xuôi mới lặng lẽ rời đi từ cửa sau. Tiêu Kinh Phong còn có ý định lấy lý do nơi này không an toàn để bắt Tiêu Niệm ở lại Lý gia tị nạn, bao giờ xong chuyện mới đón c* cậu về. Tiêu Niệm nghĩ thầm cốt truyện đã loạn lắm rồi, cách xa Tiêu Chẩm Vân còn nguy hiểm hơn. c* cậu vội vàng khóc quấy quằn quại, lì lợm trèo lên xe Tiêu Chẩm Vân.
Tiêu Kinh Phong lộ tẩy ngay cũng chẳng có gì bất ngờ, kiểu ngụy trang dán râu đeo kính mát của chú ta đúng là chỉ đỡ hơn không che chắn gì. Khéo tương đương nữ chính giả trai trên mấy phim truyền hình. Tiêu Chẩm Vân không nhịn nổi, ngồi trên ghế lái nói: “Trình độ hóa trang của cậu còn thiếu sót quá, bao giờ tìm được Nhím Gai con sẽ bảo cậu ta hóa trang lại cho cậu.”
“Nhím Gai?” Tiêu Kinh Phong cười: “Trai ngầu tóc nâu?”
Tiêu Chẩm Vân cũng cười, gật đầu nói: “Vâng, trai ngầu tóc nâu ạ.”
“Mấy đứa vào trấn Dao sau cậu, làm sao liên lạc được với Tư Đệ?” Tiêu Kinh Phong đột nhiên hỏi.
“…” Tiêu Chẩm Vân nghẹn lời trước câu hỏi, bắt đầu hối hận sao mình lại úng não muốn đưa Tiêu Kinh Phong theo. Anh im lặng vài giây, chém gió bằng giọng điệu nghiêm trọng như kiểu mấy năm nay đã trải qua quá nhiều phong ba bão táp, “Con tự có cách của con, cậu đừng hỏi nữa ạ. Bao giờ Giáo sư sa lưới, con nhất định sẽ giải thích rõ ràng tất cả cho cậu.”
“Con chắc chưa?” Tiêu Kinh Phong nghi lắm, “Thông thường mấy câu này chỉ để kéo dài thời gian, tội phạm sa lưới là cũng chuồn mất dạng.”
“Con nhất định không chơi trò biến mất đâu ạ.” Tiêu Chẩm Vân thành khẩn thề thốt, “Ngược lại ấy chứ, sau khi Giáo sư bị bắt, con còn phải tái xuất rùm beng, cho cả thế giới biết Tiêu Chẩm Vân quay về rồi!”
Tiêu Kinh Phong: “…”
“Nhưng cậu ơi, trước đấy cậu phải giữ bí mật giùm con, đừng kể cho người khác hành tung của con.” Tiêu Chẩm Vân dặn dò, “Vẫn tuyên bố với mọi người là con đang mất tích.”
“Ờm, mọi người trong ý con là…?” Tiêu Kinh Phong suy tư một hồi, “Tư Đệ biết không?”
“Biết ạ.”
“Han Bang biết không?”
“Biết ạ.”
“Han Bang cũng biết? Con kể với cả Han Bang mà không kể cho cậu ruột mình, rốt cuộc con thương con quý ai? Uổng công cậu thương con.”
Tiêu Chẩm Vân: “… Đương nhiên con thương con quý cậu rồi, Han Bang là cái thá gì, bất đắc dĩ con mới phải nói với cậu ta.”
Tiêu Kinh Phong rất hài lòng với sự thức thời của Tiêu Chẩm Vân, tiếp tục trêu chọc: “Niệm Niệm cũng biết.”
“Dạ.”
Hàng lông mày của ông cậu già nhíu chặt : “Thế thì có vẻ cả thiên hạ đều biết rồi, rốt cuộc con đang gạt ai vậy?”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Hình như cũng đúng?
Cả anh em Đoạn Phi, Đoạn Bái đều biết, về cơ bản chẳng ai là không biết.
“Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên không biết.” Tiêu Chẩm Vân nói toẹt luôn, “Quan trọng nhất là phải giấu hai đứa nó.”
“Tại sao?”
“Đừng hỏi, chuyện xã hội cậu hỏi ít thôi.”
Tiêu Kinh Phong đột nhiên bật dậy khỏi ghế, véo má Tiêu Chẩm Vân kéo ra, uy h**p: “Con trả treo với ai? Khoe khoang với ai hả?”
“…”
Nửa phút sau, xe đến gần địa điểm.
Từ xa Tiêu Chẩm Vân đã thấy Lính gác Dơi Tiểu Khôi trong video đang ngồi xổm một mình bên lề đường, buồn bực ngậm cọng cỏ đuôi chó nhìn trời ngẫm ngợi cuộc đời. Lính gác thích yên tĩnh, thị trấn lại không đủ điều kiện để xây phòng cách âm chuyên dụng cho họ. Gã và Tiểu Bạch ở nơi xa xôi nhất thị trấn, giờ lại tiện cho ba người nhà họ Tiêu hành động.
Tiêu Chẩm Vân quay đầu lại giải thích thân phận và lai lịch của người này với Tiêu Kinh Phong: Lính gác cấp C-, tiện thể chua thêm gã còn một đứa em gái nuôi là Tiểu Bạch, Dẫn đường cấp C bị thiểu năng.
Tiêu Kinh Phong không hổ là chủ tịch Công đoàn, cách nhìn nhận vấn đề khác hẳn người thường: “Tình huống của Tiểu Khôi và Tiểu Bạch không phải là cá biệt. Bên chú luôn để tâm đến vấn đề bạo lực học đường giữa người biến dị, nhưng tình trạng này vẫn tiếp diễn. Nguyên nhân chủ yếu là trật tự cấp bậc của người biến dị dễ nhận biết và quan trọng hơn so với người thường. Cấp bậc đẻ ra đã có, sau này cố gắng cách mấy cũng không bù đắp được. Ví dụ như thức tỉnh là Lính gác cấp C, thì về cơ bản cả đời chỉ có thể ở cấp C. Chênh lệch với cấp S có thể nói là vô hạn, một trời một vực.”
“Có cách gì để thay đổi không?” Tiêu Chẩm Vân hỏi.
“Bên cậu đang cố gắng, nhưng thật sự rất khó. Hiện giờ chỉ có thể bắt đầu bằng liệu pháp tâm lý thôi.” Tiêu Kinh Phong xoa đầu Tiêu Chẩm Vân, “Nói đơn giản là khuyên người biến dị cấp C nghĩ thoáng hơn, như con đó.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Mặc dù Tiêu Niệm thực sự thích xem cảnh vỏ quýt dày có móng tay nhọn ông c* cậu khiến bố c* cậu nghẹn đứ, nhưng chính sự vẫn quan trọng hơn. c* cậu vội vàng nói trước khi Tiêu Kinh Phong xuống xe: “Ông ơi, tên Lính gác này xảo trá lắm, rất giỏi mật báo ạ.”
Trong nguyên tác, hành tung của hai nam chính đã nhiều lần bị Tiểu Khôi ẩn thân trong bóng tối phát hiện, báo cáo cho Giáo sư, làm hỏng việc của hội nhân vật chính mấy bận.
“…” Tiêu Kinh Phong liếc Tiêu Niệm, thật sự không hỏi thêm, lập tức đẩy cửa xuống xe, chậm rãi đến gần Tiểu Khôi bên lề đường. Dù chỉ là Lính gác cấp C, nhưng tốt xấu gì vẫn là Lính gác, Tiểu Khôi thấy Tiêu Kinh Phong là lập tức nhạy bén nhận ra có điều dị thường. Gã nhanh chóng đứng lên, đôi tai dơi mỏng màu đen mọc ra trên đầu.
Tiểu Khôi rõ ràng không thích thân phận Lính gác của mình, gã vừa cào tai dơi để giấu chúng đi, vừa cảnh giác nói: “Ông là ai?”
Trả lời gã là một roi tinh thần già đời sắc bén của Tiêu Kinh Phong. Không có bất kỳ lời thừa thãi nào, cũng không cho gã cơ hội để mật báo. Tên phản diện chíp hôi ít ra còn được đánh qua đánh lại với Tư Chử trong nguyên tác lập tức trợn trắng mắt, ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Hai kẻ cáo mượn oai hùm Tiêu Chẩm Vân và Tiêu Niệm lập tức xông lên. Họ thấy Tiêu Kinh Phong nhanh lẹ lột quần áo của Tiểu Khôi, đôi tất cũng không tha, tịch thu tất cả những gì có thể là thiết bị liên lạc. Chú ta vác gã lên vai, giũ giũ, xoay người hỏi: “Tư Đệ bị nhốt ở đâu?”
[HẾT CHƯƠNG 109]