Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 58

Trước Tiếp

Một chiếc thuyền buồm màu trắng nằm im giữa vùng nước cạn, bánh xe của nó để lại những vệt rõ nét trên cát tựa như hai vết thương chưa lành.

Beneteau First 14, năm ấy Lâm Dụ Chi đã mua chiếc thuyền buồm có ván ổn hướng dành cho người mới nhập môn thuyền buồm vì thân thuyền nhẹ, dễ thao tác, có thể chèo một mình hoặc hai người. Sau khi Lâm Mục Vi ngồi tù, để trả nợ, cậu đã bán rất nhiều tài sản, bán cả xem cả nhà, thậm chí là cả những món đồ điện tử xa xỉ nhưng không cần thiết, nhưng vẫn để lại chiếc thuyền này.

Cậu không thể nói rõ ban đầu mình đã nghĩ gì. Khi ký nhận nó, cậu và Chu Thời Dã đã chia tay nhau lâu rồi. Cho tới tận giờ phút này cậu mới chợt hiểu ra, lý do cậu vẫn luôn giữ nó lại, là vì nó vẫn còn sứ mệnh chưa hoàn thành.

– Tôi đã nói với anh bí mật cuối cùng rồi. – Cậu vỗ vỗ cột buồm, nhìn Chu Thời Dã hởi – Còn anh, anh còn bao nhiêu bí mật chưa nói với tôi?

Chu Thời Dã im lặng đứng yên tại chỗ. Anh nhìn chiếc thuyền buồm từ phía xa, nhưng khi nghe thấy ba từ "quà sinh nhật" được phát ra từ miệng Lâm Dụ Chi, cổ họng anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt.

– Mặc cái này vào. – Lâm Dụ Chi cầm chiếc áo phao từ thuyền lên, quăng xuống dưới chân anh. Thấy anh không nhúc nhích, cuậ nhắc nhở – Loại thuyền này dễ lật lắm.

Chu Thời Dã hỏi:

– Của em đâu?

Lâm Dụ Chi nói:

– Kỹ năng bơi của tôi rất tốt.

Cậu kéo dây buồm, cánh buồm màu trắng chậm rãi dâng lên che khuất phần lớn ánh nắng mặt trời, bao phủ cậu trong bóng tối. Chu Thời Dã vẫn không cầm lấy áo phao, nhưng Lâm Dụ Chi không ép buộc anh nữa, chỉ thản nhiên hỏi:

– Tôi cảm thấy hơi tò mò, khi tôi kể về thiếu niên kia cho anh nghe, anh đã nghĩ gì?

– Anh nghĩ, người đó không xứng đáng để em chờ đợi. – Chu Thời Dã hạ giọng trả lời.

Lâm Dụ Chi khẽ cười một tiếng, sau đó cúi người nắm chắc đuôi thuyền, đẩy mạnh về phía trước mấy bước.

Chiếc thuyền kia trượt vào trong nước tựa như một mảnh lá liễu.

Chu Thời Dã đi theo sau cậu, hai người lần lượt trèo lên thuyền. Mũi thuyền rẽ nước, Lâm Dụ Chi hạ ván ổn hướng xuống, cất điện thoại, chìa khóa của hai người vào ngăn chống nước, chợt nói một câu:

– Tại sao?

Đây không phải lần đầu tiên cậu hỏi vấn đề tương tự, nhưng Chu Thời Dã vẫn không trả lời.

Lâm Dụ Chi im lặng, nhìn đường bờ biển càng ngày càng xa, thở dài một tiếng:

– Anh đã gấp thuyền giấy cho con trai của Lâm Mục Vi.

Lâm Dụ Chi quá thông minh, Chu Thời Dã nghĩ. Thực ra anh biết rất rõ, lý do mà bốn năm trước anh có thể giấu giếm Lâm Dụ Chi, không phải vì anh giấu giếm giỏi, cũng không phải vì Lâm Dụ Chi quá ngây ngô, chỉ vì, khi ấy Lâm Dụ Chi tin tưởng anh vô điều kiện.

– Tại sao? – Lâm Dụ Chi lại hỏi – Anh đã tìm được tôi rồi, tại sao không để bố tôi thử nếm trải nỗi đau khi mất đi người thân yêu nhất?

Dưới ánh nắng ảm đạm, đường cằm của Chu Thời Dã trở nên cứng rắn hơn.

– Anh sợ. – Giọng anh hòa vào trong tiếng gió, rồi bị sóng vỗ tan – Anh sợ, mẹ anh thực sự đang ở trong gió.

***

Gió biển mằn mặn thổi tung mái tóc Chu Thời Dã, Lâm Dụ Chi nhìn thẳng vào gương mặt anh, một lát sau, cậu mỉm cười nhẹ nhõm. Xem ra, La Vận Lan đã cứu cậu một mạng. Cậu nới lỏng dây buồm một chút rồi siết chặt lại ngay khi chiếc buồm căng gió. Thuyền buồm đột nhiên tăng tốc, những giọt nước bắn lên mặt Chu Thời Dã, giống như nụ hôn lạnh lẽo nhưng dịu dàng.

– Hình như đầu óc tôi có vấn đề rồi. – Lâm Dụ Chi nhìn thẳng về phía trước, nơi đó chẳng có gì, chỉ có mặt biển mênh mông vô bờ – Tất cả những điều trước mắt là sự thật ư?

Đàn hải âu bay vọt qua đỉnh đầu, cậu khẽ nói:

– Sau khi bố mất, tôi luôn có cảm giác này. Tôi luôn cảm thấy mỗi khi tôi sắp đẩy được tảng đá l*n đ*nh núi thì nó lại trượt xuống. – Các khớp ngón tay của cậu chuyển sang màu xanh trắng trong gió lạnh, phát ra mấy tiếng răng rắc do dùng sức quá mạnh – Camus có một lý thuyết. Ông ấy nói rằng cuộc đấu tranh trong quá trình leo l*n đ*nh núi đã đủ khiến con người cảm thấy thỏa mãn rồi. Ông ấy cho rằng Sisyphus, người không ngừng đẩy hòn đá l*n đ*nh núi rất hạnh phúc, bởi chính sự phản kháng của anh ta đã mang tới cho sự vô nghĩa một ý nghĩa. Nhưng, liệu rằng sự phản kháng vô hạn mà không mang lại kết quả gì có thực sự mang tới hạnh phúc không?

Những đám mây xám xịt phía xa hạ xuống rất thấp, gần như sắp chạm vào mặt biển. Trên đại dương bao la chỉ còn lại chiếc thuyền đơn độc của bọn họ, thế giới tựa như chỉ còn lại hai người. Chu Thời Dã im lặng mấy giây, chợt nảy ra một suy nghĩ, có lẽ Lâm Dụ Chi thực sự có khả năng tiên tri.

Cậu đã nói, sớm muộn gì thì bọn họ cũng sẽ chết chìm cùng nhau.

– Anh không thể trả lời một câu hỏi triết lý như vậy. – Anh trả lời thẳng thắn – Anh chỉ biết, nếu như khi ấy anh chết dưới mũi dao của Chu Dũng, anh sẽ không có cơ hội được biết hương vị của chuối chiên, cũng không thể cùng em trở về Ổ Châu, ngắm tuyết đêm đó.

Đêm qua anh đã đứng trên tàu hơn mười tiếng đồng hồ, vết thương vì bị dao đâm vừa mới lạnh lại đau âm ỉ vì những cú xóc. Anh quệt nước biển bắn trên mặt, nói tiếp:

– Anh không có thói quen tâm sự với người khác, từ nhỏ đã vậy rồi. Anh có rất nhiều bí mật chưa nói với em, có thể sẽ chẳng bao giờ nói với em, nhưng tất cả những điều đó không quan trọng, em chỉ cần biết điều này là được.

Anh ngừng một lát, nhìn Lâm Dụ Chi, nói:

– Khởi đầu của chúng ta không trong sáng, nhưng anh yêu em.

Lâm Dụ Chi quay mặt qua, bình tĩnh nhìn anh.

Chu Thời Dã cúi đầu mỉm cười:

– Nếu như thời gian có thể quay ngược trở lại lần đầu tiên chúng ta gặp nhau bên bờ cát, anh sẽ đưa cho em địa chỉ trường của anh.

Anh nghiêm túc nói:

– Em sẽ viết thư cho anh chứ?

Anh vẫn tiếp tục, dường như không để ý tới ánh mắt sửng sốt của Lâm Dụ Chi:

– Nhưng anh sẽ không nói với em chuyện của mẹ anh đâu, em mít ướt như thế, phải chờ khi em lớn thêm một chút anh mới nói với em...

Dứt lời, anh bật cười:

– Có điều bây giờ mà em lớn rồi vẫn mít ướt như vậy.

Anh buông lỏng dây đai, hơi ngả người về phía Lâm Dụ Chi. Ánh mắt đờ đẫn của Lâm Dụ Chi dừng lại trên khóe mắt mang ý cười, di chuyển tới bàn tay vươn vào trong trong túi quần của anh, cuối cùng dừng lại trên sợi dây đỏ chói mắt.

Chu Thời Dã cúi đầu, buộc sợi dây vào cổ tay Lâm Dụ Chi:

– Anh cứ nghĩ rằng mình có thể chờ mãi, nhưng anh quên mất, sự cố có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nếu như hôm nay chúng ta có thể thuận lợi trở về... – Ngay khi sợi dây siết chặt lại, anh chợt ngẩng đầu – Làm người yêu anh nhé, Lâm Dụ Chi.

Gió biển tạt nước làm ướt quần áo hai người, toàn thân Lâm Dụ Chi cứng đờ giống như một bức tượng, chỉ có lồng ngực là phập phồng liên tục. Chu Thời Dã khẽ nói:

– Không trở về được cũng không sao, dù gì vẫn còn kiếp sau mà. – Anh nắm cổ tay Lâm Dụ Chi, ngón tay khẽ v**t v* sợi dây ấy – Em không chạy thoát được đâu, tôi đã trói em lại rồi.

Một cơn gió đột ngột thổi qua khiến thân thuyền tròng trành, Lâm Dụ Chi phản ứng chậm nửa nhịp, cậu vội kéo dây thu buồm, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Góc độ nghiêng đạt tới cực hạn, cả thân và buồm của chiếc thuyền đè lên người bọn họ.

Trước Tiếp