Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 14

Trước Tiếp

Sau khi thư ký Mã đi rồi, trong lòng Lâm Dụ Chi vẫn ngổn ngang cảm xúc. Che giấu thân phận không phải kế sách lâu dài, chắc hẳn chuyện thư ký Mã tới ký túc xá của cậu sẽ nhanh chóng truyền đến tai Chu Thời Dã thôi. Cậu nghĩ, hay là nhân cơ hội này thuận nước đẩy thuyền nói hết tất cả luôn.

Nhưng cậu lại cảm thấy thấp thỏm. Cậu không rõ sau khi Chu Thời Dã biết chuyện sẽ nghĩ thế nào. Liệu anh có cảm thấy rằng cậu chỉ đang chơi đùa hay không? Có vì thế mà ghét cậu không? Quan hệ của bọn họ mới tốt hơn một chút. Lâm Dụ Chi rất ít khi thiếu quyết đoán thế này.

– Em có nghe thấy anh nói gì không? – Chu Thời Dã kéo cánh tay cậu.

Năm giờ chiều, mặt trời vẫn chói chang, tiếng ve kêu râm ran hòa cùng tiếng hỏi của Chu Thời Dã lọt vào tai Lâm Dụ Chi, cậu hốt hoảng quay đầu lại "a" lên một tiếng. Thấy cậu thất thần cả ngày hôm nay, Chu Thời Dã kiên nhẫn lặp lại một lần:

– Ngày mai được nghỉ, tối nay vào trung tâm thành phố ăn tối nhé.

– Trung tâm thành phố? – Bây giờ đang là giờ cao điểm buổi chiều, đến trung tâm thành phố ít nhất cũng phải mất một tiếng đồng hồ, Lâm Dụ Chi hờ hững hỏi – Anh muốn ăn gì?

– Ăn cơm xong. – Chu Thời Dã không nói ăn gì – Có thể đi xem phim.

Lâm Dụ Chi vẫn chưa nhận ra:

– Xem phim ạ?

Chu Thời Dã hỏi:

– Không muốn xem à?

Lâm Dụ Chi vội vàng nói:

– Không phải không muốn.

Cậu chợt nhớ ra, hôm nay chính là ngày nhận lương. Nhưng người chẳng có thú vui gì trong cuộc sống lại muốn đi xem phim, đúng là mặt trời mọc đằng Tây.

– Muốn xem phim không cần thiết phải vào trung tâm thành phố, em nhớ ở gần đây có một rạp chiếu phim... – Mặc dù thiết bị trong rạp chiếu phim ở khu vực nhà máy khá cũ, nhưng ít nhất thì vé xem phim cũng rẻ hơn các rạp trong thành phố gần một nửa, Lâm Dụ Chi vừa nói vừa móc điện thoại trong túi ra, lật tìm danh sách phim hot đang ra rạp trên app mua vé – Anh muốn xem gì? Hình như gần đây chẳng có phim nào hay thì phải...

– Mang theo căn cước công dân của em nữa. – Chu Thời Dã không nói muốn xem gì.

Lâm Dụ Chi phiền muộn ngẩng đầu:

– Xem phim mà cũng cần phải có căn cước công dân à?

– Xem phim xong. – Chu Thời Dã vươn tay che lên màn hình điện thoại của cậu, ấn xuống – Nếu muộn quá thì không về nữa.

***

Nếu muộn quá thì không về nữa.

Lâm Dụ Chi đứng yên tại chỗ, chậm chạp hiểu ra. Ăn gì không quan trọng, xem phim gì cũng không quan trọng.

Đây là một buổi hẹn hò.

Buổi hẹn hò đầu tiên của bọn họ.

Cậu không nên chậm chạp như vậy. Cậu chậm chạp chỉ vì đối phương là Chu Thời Dã. Trong mối quan hệ yêu đương của bọn họ, Chu Thời Dã chưa bao giờ là người chủ động. Ăn cơm, xem phim, thuê phòng. Nếu như Tống Ức Văn sắp xếp buổi hẹn hò đầu tiên với bạn trai như vậy, chắc chắn Lâm Dụ Chi sẽ cười nhạo cậu ta không sáng tạo cũng không có thành ý. Nhưng đây là Chu Thời Dã. Đề nghị này được nói ra từ miệng Chu Thời Dã khiến cậu cảm thấy có đôi phần lãng mạn.

Tuy quê mùa, nhưng lãng mạn.

Vừa phấn khích, lại vừa căng thẳng.

Thuê phòng khách sạn đại diện cho điều gì, Lâm Dụ Chi không thể không hiểu. Chuyện nói thật thân phận nháy mắt bị cậu quên béng đi luôn. Lòng cậu vô cùng rối bời, đi theo sau Chu Thời Dã như người mộng du, theo anh về ký túc lấy căn cước công dân, rồi lại theo anh ra ngoài, theo anh bước vào bãi đỗ xe của công nhân...

Cuối cùng Lâm Dụ Chi cũng hoàn hồn về. Chu Thời Dã dừng bước trước một chiếc xe motor toàn thân màu đen. Lâm Dụ Chi không biết về xe motor, không phân biệt nổi đâu là Sportbike, đâu là Naked-bike, đâu là Cruiser, chỉ biết căn cứ vào bề ngoài để đưa ra đánh giá ngoại ngành. Xe cá cao, thoạt nhìn rất nặng, chắc cũng đã chạy nhiều năm rồi.

– Đây là xe của anh ạ? – Cậu ngạc nhiên nói.

– Mua lại. – Chu Thời Dã đáp.

Lấy từ cốp xe ra một chiếc mũ bảo hiểm màu đen mới tinh, úp lên đầu Lâm Dụ Chi.

– Cái này là mới. – Anh nói tiếp.

– Mua cho em ạ? – Lâm Dụ Chi dùng hai tay ôm chiếc mũ chụp đầu nặng trịch, bất ngờ khi được cưng chiều.

Cậu chưa từng đội thứ này bao giờ, cứ ấn thẳng xuống, Chu Thời Dã chỉ đành tháo mũ ra khỏi đầu cậu, giúp cậu đội cẩn thận, còn lắc sang trái, sang phải, xong xuôi mới ngồi lên motor, lấy mũ bảo hiểm của mình khỏi gương chiếu hậu.

– Đã từng ngồi motor bao giờ chưa? – Anh vừa đội mũ bảo hiểm vừa hỏi.

Chiếc xe cao tôn lên đôi chân vừa thon dài vừa săn chắc của Chu Thời Dã. Chiếc xe rất bình thường, nhưng người lái đẹp trai đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt. Tim Lâm Dụ Chi đập loạn nhịp, cậu lắc đầu, ôm eo anh ngồi lên sau, vừa chân thành vừa ngoan ngoãn đáp:

– Chưa ạ.

Chu Thời Dã ấn đầu gối cậu sát vào chân mình, nhắc nhở:

– Chân, kẹp chặt. – Rồi lại vỗ vỗ bàn tay đặt trên eo mình, nói – Tay, ôm chặt.

Lâm Dụ Chi ngẩn ra rồi cười toe toét:

– Anh đang nói ngồi motor à?

Cách chiếc mũ bảo hiểm, cậu không nhìn rõ vẻ mặt của Chu Thời Dã, nhưng cơ bụng dưới tay bỗng siết chặt. Cậu khẽ áp sát lưng Chu Thời Dã, mười ngón tay đan ôm chặt eo anh, hỏi một câu ghen tị:

– Chu Thời Dã, anh hay chở người khác lắm hả?

Chu Thời Dã gạt chân chống, vặn chìa khóa, khởi động xe. Anh không trả lời, Lâm Dụ Chi hậm hực ngậm miệng. Xem ra cậu không phải là vị khách đầu tiên ngồi sau xe Chu Thời Dã. Cậu thất vọng cắn môi, nhưng cảm giác thất vọng này rất nhanh bị một suy nghĩ hưng phấn xóa nhòa.

– Này... chúng ta đừng vào trung tâm thành phố nữa! – Cậu bỗng nảy ra một ý – Em dẫn anh đến một nơi!

***

Chu Thời Dã im lặng bước chậm rãi theo sau Lâm Dụ Chi. Gió biển mang theo vị mặn phả vào mặt. Mặt trời lơ lửng phía trời Tây, ánh vàng rực rỡ trải xuống mặt biển, dát lên đó một lớp kim tuyến lấp lánh. Lâm Dụ Chi dừng bước, đón gió biển, chỉnh lại mái tóc rối tung vì đội mũ bảo hiểm. Cậu dang rộng tay, vươn vai một cái.

– Có ngon không? – Cậu nhìn chiếc bát nhựa dùng một lần trong tay Chu Thời Dã.

Chu Thời Dã bưng chiếc bát bánh cuốn trứng thịt mà Lâm Dụ Chi mua xong chỉ ăn được một miếng. Anh im lặng gắp một miếng lên bỏ vào miệng, nhai rồi nuốt. Sống ở Nhạc Thành đã bao nhiêu năm nhưng anh vẫn chưa quen ăn món trơn tuột này.

Nhìn anh ăn có vẻ miễn cưỡng, Lâm Dụ Chi giằng lấy đũa và bát:

– Không muốn ăn thì đừng ăn, quán này nấu chẳng ngon tí nào.

Cậu ngừng cười, nghiêm túc tuyên bố:

– Người pha nước chấm đáng lý phải bị kết án, anh ta đã phạm tội phỉ báng bánh cuốn nhân thịt.

Cuối cùng thì nét căng thẳng trên gương mặt Chu Thời Dã cũng thả lỏng, anh khẽ cười. Lâm Dụ Chi nhìn anh, bước ra xa tìm thùng rác, vứt bát bánh cuốn đi. Rồi cậu quay lại ngồi xuống bãi cát khô mềm dưới chân.

– Hồi còn nhỏ, mỗi lúc không vui là em lại chạy đến đây ngồi một mình. – Cậu quay đầu nhìn chợ đêm ồn ào phía sau, vỗ vỗ bờ cát bên cạnh, ra hiệu Chu Thời Dã ngồi xuống với mình – Nhưng mà khi ấy nơi này rất yên tĩnh, chưa có mấy quầy ăn vặt kia.

Chu Thời Dã không ngồi. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm Lâm Dụ Chi.

Đã qua mười một năm, đây là lần đầu tiên anh trở lại bãi cát nơi lần đầu gặp cậu.

Trước Tiếp