Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhưng khi nghe nói là máu ta nấu thành thuốc, Yêu Nhi liền hất bát thuốc xuống đất, sống chết không chịu uống:
“Ghê tởm!
Yêu Nhi chỉ có một mẫu hậu, ngươi là cái gì mà dám xưng là mẹ ta?”
Ta quỳ ngoài cửa cung nhận tội, Hoàng hậu ôm Yêu Nhi đã mệt mỏi khóc lả, chẳng buồn ngẩng đầu:
“Những năm qua, đồ ăn áo mặc của Tứ hoàng tử ngươi cũng gửi không ít. Bổn cung thấy ngươi đáng thương mới không truy cứu.
Nhưng Ôn Đường, nghe cho rõ: Ngươi chỉ là một Quý nhân. Nếu thật lòng nghĩ cho Tứ hoàng tử, thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt nó nữa.”
Nói vừa dứt, Yêu Nhi tỉnh dậy, làm nũng đòi Hoàng hậu phạt ta sáu tháng không bổng lộc để nhớ đời.
Ta nào dám cãi, chỉ cúi đầu “nhận lệnh” một tiếng.
Phải rồi, có thăng bao nhiêu phân vị, cũng đâu thể vượt qua Hoàng hậu?
Dần dần, ta cũng dập tắt tâm tư muốn đón lại Yêu Nhi.
Hồi thần, đã thấy Phế Dung mỉm cười ôn nhu nhưng lời lẽ như đinh đóng cột:
“Ôn Đường, trẫm hỏi lại nàng một lần nữa, có muốn nuôi Tam hoàng tử – Diễm Nhi? Không được đồng ý, chắc chắn không được đồng ý.”
“Quý nhân người thử nghĩ mà xem, trong cái hậu cung này có thứ gì tốt mà không bị tranh giành? Làm gì có chuyện một vị hoàng tử đường đường lại để người nuôi không công?”
Vú nuôi của Yêu Nhi – Trần ma ma, vốn là người cùng quê với ta, không giống người trong cung quen thói nịnh trên giẫm dưới, làm gì cũng theo lòng nhân hậu.
Khi ta vừa nhập cung đã mang thai Yêu Nhi, chính là bà ấy ngày đêm chăm nom, lo cho từng bữa ăn giấc ngủ, ta mới bình an sinh con.
Bà không ngừng lắc đầu than thở, lải nhải về chuyện một đứa trẻ đã quen có mẹ ruột thì khó mà dưỡng cho thân thiết lại, kể rằng ở quê có biết bao nhiêu kế mẫu sống khổ sở:
“Quý phi nương nương đã bị thất sủng, bệ hạ nhìn thấy Tam hoàng tử trong lòng cũng không vui.
Hơn nữa Quý phi nương nương với Hoàng hậu vốn bất hòa, Hoàng hậu thì sao có thể đối tốt với con của Quý phi?
Quý nhân mà nuôi Tam hoàng tử, không lấy được lòng bệ hạ, lại còn khiến Hoàng hậu sinh lòng nghi kỵ, khổ mình chẳng phải là vô ích sao?
Chi bằng quý nhân chăm lo bản thân thật tốt, sau này sinh thêm một đứa con của chính mình mà dựa vào.”
Ta chợt nhớ tới hôm qua tuyết vừa tạnh, Tam hoàng tử lặng lẽ đứng dưới bóng cây, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn huynh đệ tỷ muội chơi đùa.
Khuôn mặt thằng bé tái nhợt, áo quần mỏng manh, có lẽ từ khi Quý phi bị phế, người hầu kẻ hạ bên cạnh nó cũng chẳng còn ai thật tâm quan tâm.
Yêu Nhi nhìn thấy nó, cười hì hì vo một nắm tuyết, bất ngờ ném trúng mặt Diễm Nhi:
“A! Thì ra là Tam ca, ta cứ tưởng là tên tiểu công công nào không có mắt.”
Trong cục tuyết ấy cố tình giấu một viên đá nhọn, nện trúng khiến Diễm Nhi đầu rách máu chảy.
Diễm Nhi lúng túng không dám phản kháng, khiến đám huynh đệ cười rộ lên.
Ta theo phản xạ muốn trách Yêu Nhi hỗn xược, lại bị Cưu công công bên cạnh Yêu Nhi liếc ta nhàn nhạt:
“Tứ hoàng tử được Hoàng hậu nương nương dạy dỗ, Quý nhân cũng đừng xen vào nhiều chuyện.
Chỉ là nô tài nhiều lời nhắc Quý nhân một câu, thế thời mạnh hơn người, Quý nhân chẳng lẽ muốn trái thánh ý?”
Yêu Nhi hất mặt nhìn ta, ánh mắt đầy đắc ý.
Quý phi bị giáng làm thứ dân, đuổi khỏi cung đã hơn nửa năm, đến nay Phế Dung vẫn chưa chỉ định cho Tam hoàng tử Diễm Nhi một người mẹ mới.
Hoàng hậu dè chừng, bệ hạ làm ngơ, mặc kệ để Phế Diễm bị bắt nạt.