Cùng Bạn Trai Cũ Xuyên Không Về Cổ Đại Trồng Trọt

Chương 36: Bánh bao chiên áp chảo

Trước Tiếp

Đến tửu quán, Hứa Thanh Hòa vẫn theo lệ cũ chào hỏi mọi người một lượt, sau đó định lên lầu "lướt cá".

Lúc đi ngang qua Tiểu Tống, đối phương bỗng hít hít mũi, gọi cậu lại: “Tiểu Hứa, bạn bôi cái gì lên người thế, sao mà thơm vậy?”

Hứa Thanh Hòa cười khổ, "bôi cái gì", nghe cứ như cậu vừa xịt nước hoa vị bánh bao không bằng.

"Chẳng bôi gì cả, chỉ là có mang theo ít bánh bao, phòng khi buổi chiều đói bụng thì ăn lót dạ thôi." Cậu đáp.

"Bánh bao à?" Tiểu Tống hắc hắc cười, “Bánh bao thì tốt quá, mình thích ăn bánh bao nhất, Tiểu Hứa bạn khéo mang thật đấy.”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười với cậu ta, đang định nói "nếu bạn thích ăn thì lát nữa mình chia cho vài cái", thì nghe thấy một giọng nói từ bên cạnh truyền đến: “Chậc, hay là phải nói người trên trấn người ta cầu kỳ, chê cơm xào màn thầu của tửu quán chúng ta, phải tự mình mang theo đồ ăn cơ đấy.”

Kẻ nói lời âm dương quái khí này không phải ai khác, chính là một tạp dịch quét dọn trong quán, họ Chu. Vì trên mặt đầy vết rỗ nên người ta gọi là Chu Ma Tử.

Hứa Thanh Hòa chưa từng nói chuyện với gã quá vài câu, thậm chí ngoài việc gã đầy mặt rỗ ra thì cậu chẳng biết gì về gã cả. Không ngờ lần giao tiếp chính thức đầu tiên của hai người lại là như thế này.

Cậu vốn chẳng phải hạng người chịu nhịn nhục, lập tức mở miệng đáp trả ngay.

“Anh Chu này, sao anh lại có tính chiếm hữu cao với túi tiền của người khác thế nhỉ?”

“Nghe anh Chu nói kìa, người không biết lại tưởng tôi móc tiền từ túi anh ra mua bánh bao không bằng. Tôi muốn ăn cái gì chẳng lẽ không phải tự do của tôi sao?”

Hứa Thanh Hòa mở "hỏa lực" tối đa, chỉ dăm ba câu đã khiến Chu Ma Tử không kịp trở tay.

Không chỉ gã, những người khác trong quán cũng ngẩn người ra.

Sao chẳng ai nói với họ rằng, Tiểu Hứa trông tính tình hiền lành là thế mà lúc nổi giận lại giống như một cái pháo nổ vậy chứ?

Chu Ma Tử cũng nghĩ như thế.

Gã thấy Hứa Thanh Hòa gặp ai cũng cười ba phần, tưởng là hạng dễ bắt nạt. Cộng thêm việc thấy Hứa Thanh Hòa nhẹ nhàng leo lên vị trí giúp việc nhã gian tầng hai, tiền công chẳng biết cao hơn gã bao nhiêu lần, trong lòng gã càng khó chịu. Vừa rồi gã định mượn cớ để mỉa mai vài câu cho bõ tức.

Ai dè đối phương còn sắc sảo hơn cả gã.

Cái này có hợp lý không?

Bao nhiêu người đang nhìn, dù da mặt Chu Ma Tử có dày đến đâu thì bị một hậu sinh nhỏ hơn mình mấy tuổi mắng cho một trận, mặt mũi gã cũng không để đâu cho hết.

Đang định tìm cách gỡ gạc thể diện thì Tiểu Tống đứng ra hòa giải: “Thôi thôi, sắp đến giờ làm việc rồi, mọi người bớt nóng đi! Đều làm việc dưới một mái nhà, hòa thuận không tốt sao?”

Cậu ta quay sang nói với Chu Ma Tử: “Anh Chu này, anh cũng thật là, Tiểu Hứa thích ăn gì thì ăn nấy chứ, chưởng quầy còn chẳng quản, anh quản làm gì?”

Nghe giọng điệu của Tiểu Tống như kiểu muốn mỗi bên chịu phạt một ít, chắc lát nữa cũng sẽ mắng Hứa Thanh Hòa vài câu, nên Chu Ma Tử cũng không muốn làm to chuyện, chỉ hừ một tiếng đầy miễn cưỡng.

Tiểu Tống lại quay sang nhìn Hứa Thanh Hòa.

Chu Ma Tử khoanh tay trước ngực, đợi xem Tiểu Tống dạy bảo Hứa Thanh Hòa giống như dạy bảo mình, vẻ mặt chờ xem kịch vui.

Thế rồi, gã nghe thấy Tiểu Tống nói với Hứa Thanh Hòa bằng giọng điệu thấm thía: “Tiểu Hứa à, lát nữa khách đến rồi đấy, cậu mau lên lầu đi, đừng để người ta phải đợi.”

Chu Ma Tử: “...?”

Sự việc diễn ra sao mà khác hẳn tưởng tượng vậy?

Tiểu Tống, cậu làm thế có đúng không? Cái vẻ hăng hái mắng tôi lúc nãy biến đi đâu mất rồi?

Không chỉ gã, ngay cả Hứa Thanh Hòa cũng thấy bất ngờ.

Chu Ma Tử chắc chắn làm việc ở đây lâu hơn cậu nhiều, theo đó thời gian gã ở cạnh Tiểu Tống cũng dài hơn, giao tình chắc chắn sâu đậm hơn. Cậu đã chuẩn bị tâm lý bị cô lập rồi, không ngờ Tiểu Tống lại đứng về phía cậu.

Hứa Thanh Hòa không khỏi cảm động.

Lát nữa chia cho Tiểu Tống ba cái bánh bao chiên mới được.

Cậu nghĩ thầm như vậy, chào hỏi vài câu rồi quay người lên lầu.

Khúc nhạc đệm nhỏ này coi như qua đi.

Thời gian "lướt cá" trôi qua nhanh chóng. Chẳng mấy chốc, Hứa Thanh Hòa đã ở trên lầu hâm nóng được ba ấm rượu, mở một vò rượu mới, phục vụ được ba bàn khách, tốn mất khoảng một canh giờ.

Làm xong những việc này, bụng cậu quả nhiên đói đúng giờ giấc. Cậu tìm một góc không người, lấy từ trong túi ra những chiếc bánh bao chiên đã cất từ lâu.

Bánh bao chiên đã nguội, không còn hơi nóng hầm hập như lúc mới ra lò, lớp vỏ tròn trịa ban đầu cũng hơi xẹp xuống một chút, nhưng phần đế vẫn giòn, vẫn giữ được màu vàng sẫm cháy cạnh.

Dù đã nguội, nhưng đưa lên mũi ngửi vẫn thấy mùi thơm của lớp vỏ bột và vị tươi của nhân thịt, ngay cả mùi thơm cháy ở lớp vỏ đế cũng không hề tan biến.

Ăn nguội thế này cũng được, nhưng loại đồ bột này vẫn là lúc nóng mới ngon nhất. Trần chưởng quầy cho phép họ dùng nhà bếp, vả lại Hứa Thanh Hòa còn định chia cho Tiểu Tống vài cái, nên cậu mang bánh bao xuống lầu.

Đến hậu bếp của tửu quán, cậu thấy những người khác đang quây quanh màn thầu và rau xào mà ăn, Tiểu Tống cũng không ngoại lệ. Chỉ là lần này cậu ta không ngồi cùng mọi người mà ngồi riêng một cái bàn nhỏ, đầu cúi gằm xuống ăn, cái đầu cứ gật gù như chú chó nhỏ.

Tuổi của Hứa Thanh Hòa ở kiếp này xấp xỉ cậu ta, nhưng tuổi tâm hồn thì lớn hơn vài tuổi, nhìn Tiểu Tống chẳng khác nào nhìn em trai.

Vì vừa mới xào rau xong, trong nồi vẫn còn hơi ấm, trong lò cũng còn không ít củi chưa cháy hết, Hứa Thanh Hòa bèn dùng chút hơi nóng dư thừa đó để hâm nóng lại bánh bao chiên. Cậu đặt vào đĩa, bưng đến ngồi cạnh Tiểu Tống.

"Mình ngồi đây được không?" Hứa Thanh Hòa nói, “Cậu không thích thì tôi đổi chỗ khác.”

Nghe thấy tiếng nói đột ngột, Tiểu Tống giật bắn mình, thấy là Hứa Thanh Hòa mới thở phào, vừa gặm màn thầu vừa gật đầu lia lịa: “Được chứ, tất nhiên là được! Có gì mà không được? Tiểu Hứa ngồi đi.”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười, đặt đĩa lên bàn rồi ngồi xuống.

Cậu không vội ăn, mà dùng đũa gắp ba cái bánh bao chiên bỏ vào bát Tiểu Tống, nói: “Đây là bánh bao tôi tự làm, cậu nếm thử xem.”

Cậu dù không tự tin đến mức chỉ vào đĩa bánh bao này mà bảo "đây là loại bánh bao ngon nhất thiên hạ", nhưng việc "đánh bại" đống màn thầu bột tạp và rau xào nhạt nhẽo kia thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Không ngờ Hứa Thanh Hòa lại sẵn lòng tặng bánh bao tự tay làm cho mình, Tiểu Tống nhất thời thấy cảm kích vô cùng.

“Thế này thì ngại quá Tiểu Hứa ơi! Đây là bánh bao cậu tự làm mà... Ái chà, cậu đã bỏ vào bát tôi rồi, vậy thì tôi cung kính không bằng tuân mệnh vậy.”

Hứa Thanh Hòa nhịn cười: “Ừm, cậu ăn đi.”

Tiểu Tống không vội ăn ngay, trước tiên cậu ta quan sát kỹ chiếc bánh trong bát.

Lớp vỏ bánh trắng bóng như ngọc, không mỏng không dày, có thể lờ mờ nhìn thấy nhân thịt hồng hào và hành lá xanh bên trong. Mặt đáy là màu vàng kim sậm cháy cạnh, chắc chắn là được áp chảo mà thành, dùng đũa chạm vào nghe thấy tiếng giòn tan rôm rốp. Bánh láng bóng dầu, mùi thơm cháy cạnh cực kỳ quyến rũ.

Khác hẳn với những loại bánh bao cậu ta từng ăn trước đây.

Vả lại còn là nhân thịt nữa chứ!

Tiểu Tống vừa rồi đã gặm xong một cái màn thầu, còn xử lý nửa đĩa rau xào, theo lý thì bụng đã no được bảy tám phần rồi. Nhưng bị mùi thơm của thịt tỏa ra từ chiếc bánh bao nhỏ căng mọng hun cho một cái, cậu ta lập tức như được lên dây cót, màn thầu không gặm nữa, rau cũng chẳng gắp, nhắm thẳng chiếc bánh mà ăn.

Rắc một tiếng, lớp vỏ cháy ở đáy bị cắn khai hỏa trước, giòn tan thơm phức mà không bị cứng, đầy mùi thơm của bột mì được chiên vàng.

Ngay sau đó, lớp vỏ mềm xốp cùng nhân thịt đầy đặn đưa vào miệng, vỏ bánh thấm nước thịt trở nên béo ngậy vừa miệng, nhân thịt bên trong mặn thơm, hành lá thanh hương, ngoài giòn trong mềm, ngon tuyệt vời.

Nửa cái bánh còn chưa xuống bụng, Tiểu Tống đã hoàn toàn bị chinh phục.

Trời đất ơi, sao mà thơm thế này!

Cậu ta lập tức có cảm giác những chiếc bánh bao mình ăn trước đây đều là đồ bỏ đi.

Thấy cậu ta ăn đến mức không kịp nói lời nào, Hứa Thanh Hòa biết món bánh này đã thành công, cũng yên tâm bắt đầu ăn.

Bánh bao chiên mới ra lò cắn một miếng sẽ có nước dùng phun ra, còn bây giờ, sau khi ra lò đã được một hai canh giờ, dù đã hâm nóng lại nhưng không còn hiệu quả phun nước như vậy nữa.

Tuy không phun nước, nhưng phần nước thịt trong nhân cũng không hề lãng phí, tất cả đã thấm ngược vào lớp vỏ và phần nhân, vị tươi ngon không hề giảm đi chút nào, có thể gọi là nước đậm thịt thơm, mang một dư vị riêng.

Tiểu Tống không có trình độ thẩm định chuyên nghiệp như Hứa Thanh Hòa, cậu ta chẳng quản nước thịt có chảy ra hay không, trong đầu chỉ toàn hai chữ "ngon quá".

Có bánh bao thịt, cậu ta cảm thấy đống màn thầu rau xào kia trở nên nhạt nhẽo vô vị —— Hứa Thanh Hòa giống như một "phiên bản tương lai" của cậu ta, đã thấy mấy món đó không ngon từ sớm rồi.

Tiểu Tống khen không ngớt lời: “Tiểu Hứa, không ngờ tay nghề của cậu đỉnh như vậy, thật sự quá lợi hại! Nếu tôi mà có tay nghề như thế này, nhất định sẽ tự mở một cái tiệm làm chưởng quầy, chứ không đi làm thuê vất vả cho người khác như thế này đâu!”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười, vừa ăn bánh vừa nói với cậu ta: “Cậu nói trúng rồi đấy, tôi đúng là có một cái quầy đồ ăn vặt, buổi sáng bày hàng, buổi chiều không có việc gì làm nên mới tìm việc ở tửu quán này.”

Tiểu Tống đại ngộ: “Hóa ra là vậy...”

Cậu ta không nhớ nổi mình đã nói bao nhiêu câu "hóa ra là vậy" kể từ khi quen Hứa Thanh Hòa nữa.

“Tôi đã bảo mà, cậu thông minh thế này, chắc chắn không để tay nghề giỏi bị lãng phí.”

Tiểu Tống hỏi: “Vậy quầy của cậu ở đâu thế? Khi nào có thời gian, tôi nhất định sẽ đến ủng hộ.”

Trước Tiếp