Cùng Bạn Trai Cũ Xuyên Không Về Cổ Đại Trồng Trọt

Chương 35: Đi làm thêm (2)

Trước Tiếp

Nửa canh giờ sau, Hứa Thanh Hòa đón lượt khách nhã gian tầng hai đầu tiên. Mấy người rầm rập đi vào, nghe giọng điệu thì có vẻ là mấy người bạn tụ tập.

Hứa Thanh Hòa không nhìn kỹ mặt mũi họ, chỉ lẳng lặng thực hiện công việc của mình: Mang rượu đã hâm nóng vào nhã gian một cách vững vàng, rồi châm rượu đúng lúc.

Ít lời, không nhìn ngó lung tung.

Cậu có dung mạo xuất chúng, khí chất sạch sẽ, dù không nói gì nhiều cũng khiến mấy người kia phải liếc nhìn thêm vài lần, thậm chí có người còn mượn chút hơi men định bắt chuyện.

Hứa Thanh Hòa vận dụng tối đa kỹ năng "đối phó", tránh né một cách không để lại dấu vết.

Nửa ngày trôi qua, tuy đứng đến mức chân tay hơi mỏi, tai cũng đầy những tiếng khoác lác rượu vào lời ra đủ thứ hỗn tạp, nhưng đã làm tiểu thương bao nhiêu ngày qua, những thứ này không phải là không thể chịu đựng được.

Hứa Thanh Hòa cảm thấy mình đã trưởng thành rồi.

Khi hoàng hôn buông xuống, Trần chưởng quầy quả thực giữ lời, đem năm trăm đồng tiền nặng trịch thanh toán ngay tại chỗ, còn vỗ vỗ vai cậu khích lệ.

“Làm tốt lắm Tiểu Hứa, chiều mai nhớ đến đúng giờ nhé.”

Hứa Thanh Hòa đáp một tiếng.

Vì năm trăm đồng này, cậu nhất định phải đến.

Lúc đi qua tiền sảnh, Hứa Thanh Hòa thấy Tiểu Tống cùng mấy người tạp dịch đang quây quần bên một chậu thức ăn nấu chung chẳng có mấy dầu mỡ và mấy cái màn thầu ngũ cốc cứng ngắc.

Đây là... bữa cơm nhân viên?

Có phải hơi quá đơn sơ rồi không.

Nghĩ đến việc sau này mình có lẽ cũng phải ăn cái này, Hứa Thanh Hòa cười không nổi.

Mấy người đang ăn cơm lại chẳng hề để ý, cứ thế lùa cơm vào miệng hùm hụp.

Thấy Hứa Thanh Hòa đi ra, Tiểu Tống ngẩng đầu lên khỏi đống cơm, nhiệt tình chào mời: “Tiểu Hứa, ăn một miếng rồi hãy về? Đông người cho vui!”

Hứa Thanh Hòa liếc nhìn đống cơm canh đạm bạc đó, chẳng những không có vị giác mà quan trọng nhất là lòng cậu đang hướng về nhà —— Lục Vãn Đình lúc này chắc đã về rồi.

Cậu mỉm cười lịch sự, từ chối: “Thôi Tiểu Tống ạ, nhà tôi còn chút việc, phải về trước đây.”

Tiểu Tống biết tình hình của cậu nên không giữ lại, phẩy tay nói: “Được, vậy bạn về đi, đi đường cẩn thận nhé.”

Hứa Thanh Hòa cũng vẫy tay với cậu ta, nói "Hẹn gặp lại ngày mai".

Cậu cẩn thận cất năm trăm đồng vào túi trong rồi mới bước ra khỏi cửa tửu quán.

Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi tan mùi rượu bám trên người cậu. Trên phố bộ hành đã thưa thớt, nhưng trước cửa quán rượu người lại bắt đầu đông lên.

Ngược dòng người, Hứa Thanh Hòa đi về hướng nhà mình. Lúc sắp đến nơi, cậu lấy lại chiếc xe đẩy nhỏ giấu sau một cây hòe già —— đây là công cụ cậu dùng để đối phó với Lục Vãn Đình.

Thời gian tan làm của ca chiều không tính là muộn. Khi Hứa Thanh Hòa đẩy xe vào cổng viện, trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng Lục Vãn Đình đã thắp đèn lên rồi.

Hứa Thanh Hòa bỗng nhiên nhớ tới một câu nói: “Vạn ánh đèn rực rỡ, luôn có một ngọn dành cho tôi.”

Lục Vãn Đình đang ngồi bên bàn đá đọc y thư, nghe thấy động động liền ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi trên người cậu.

"Về rồi à?" Anh đặt cuốn sách xuống, giọng nói bình thường, “Hôm nay dọn hàng có vẻ muộn hơn mọi khi.”

Trong lòng Hứa Thanh Hòa đã chuẩn bị sẵn, vẻ mặt không chút gợn sóng, vừa cởi áo ngoài vừa tự nhiên đáp: “Vâng, hôm nay buôn bán tốt, mấy cái xúc xích cuối cùng bán xong lại gặp khách quen, đứng nói chuyện thêm mấy câu. Dọn hàng xong em tiện đường lượn quanh chợ xem có gỗ nào rẻ không, định làm thêm cái mái che cho chuồng gà, nhỡ trời mưa mấy con gà con khỏi bị ướt.”

Lời này của cậu nửa thật nửa giả: Dọn hàng muộn là thật, đi xem gỗ cũng là thật, chỉ là lược bỏ đoạn đi làm ở quán rượu ở giữa mà thôi.

Lục Vãn Đình nghe xong, ừ một tiếng.

“Anh làm món ngồng đậu xào sốt hành đỏ, đang hâm trên bếp, em nếm thử xem có vừa miệng không.”

Thấy anh không tiếp tục chủ đề cũ, Hứa Thanh Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm, ngoài mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ: “Vâng ạ, em cũng đang đói đây.”

Nói rồi cậu đi thẳng vào bếp, tiện tay lén lút đem năm trăm đồng tiền mới kiếm được bỏ vào hũ tiền.

Số tiền này kiếm được rõ ràng là để cho Lục Vãn Đình tiêu, vậy mà cậu lại phải lén lút như đi ăn trộm, đúng là chẳng biết nói lý với ai.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào, Lục Vãn Đình mà biết chuyện này chắc chắn sẽ không đồng ý, lúc đó kế hoạch kiếm tiền của cậu sẽ tan thành mây khói.

Đành phải tạm thời giấu anh vậy.

Ở phía bên kia, Lục Vãn Đình nhìn theo bóng lưng cậu đi vào bếp mà trầm tư.

Anh luôn cảm thấy, Hứa Thanh Hòa tối nay dường như mang theo một cảm giác lạ lùng thoang thoảng không tên.

Chỉ là cảm giác đó quá nhỏ bé, không đầu không cuối, không tìm được manh mối nên anh cũng tạm thời gác lại không nhắc tới.

Hứa Thanh Hòa vẫn chưa biết Lục Vãn Đình chỉ bằng trực giác đã phát hiện ra sơ hở của mình. Cậu đang đứng bên cạnh nồi, phồng má nhai ngồng đậu ngon lành, tự ăn đến vui vẻ.

Ngồng đậu là ngồng đậu Hà Lan tự trồng. Đầu tiên đem những hạt đậu khô tròn trịa ngâm trong nước ấm nửa ngày, đợi hạt đậu hút đủ nước nở ra một chút là có thể gieo xuống đất.

Lần đầu tiên Lục Vãn Đình cuốc đất trong sân đã gieo hạt xuống rồi.

Ngoài ngồng đậu, anh còn trồng hành lá và hẹ, hiện tại đều đang xanh mướt ngoài vườn.

Trong đó ngồng đậu lớn nhanh nhất, mới nửa tháng đã có thể hái ngọn non để ăn, giòn sần sật, đầy mùi thơm của đậu.

Ngồng đậu vốn đã có mùi thơm thanh khiết, sau khi xào với sốt hành đỏ thì trong cái giòn non lại thêm một lớp hương hành cháy sực nức. Ăn vào thấy thanh mát giải ngấy, thỉnh thoảng nhai phải những miếng hành đỏ giòn tan vụn nhỏ, vị mặn thơm càng thêm đậm đà.

Đúng là có một vị tươi ngon chẳng kém gì dầu hào.

Hai miếng ngồng đậu xuống bụng, Hứa Thanh Hòa thò đầu ra ngoài gọi Lục Vãn Đình: “Đúng là ngồng đậu tự tay mình trồng, ngon thật đấy! Sốt hành đỏ anh làm cũng tuyệt vời nữa.”

Lục Vãn Đình nhìn cậu, cuối cùng cũng mỉm cười.

Một ngày sau.

Hứa Thanh Hòa thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuất phát đến tửu quán.

Hôm nay là ngày thứ ba cậu đi làm thêm ở quán rượu. Sau hai ngày, cậu đã nắm rõ hết nội dung công việc, cảm nhận chung là tốt.

Chỉ có một điều không quen.

Đó chính là bữa cơm nhân viên của tửu quán thực sự quá khó nuốt.

Ngày đầu tiên, có lẽ vì mới đến môi trường mới còn chút phấn khích nên Hứa Thanh Hòa không thấy gì. Nhưng đến ngày thứ hai, tức là hôm qua, sau khi "lướt cá" một canh giờ, cậu cảm thấy bụng hơi đói.

Làm sao cậu có thể quên mất việc mang theo đồ ăn vặt khi đi làm cơ chứ!

Trước đây khi bán trứng trà và xúc xích tinh bột, vì tiêu hao thể lực lớn nên thỉnh thoảng Hứa Thanh Hòa cũng thấy đói. Nhưng vì đồ ăn nóng hổi vừa ra lò ngay trước mắt nên cậu cứ thế lấy ăn luôn, thành ra trong đầu không có ý niệm phải đặc biệt chuẩn bị đồ ăn cho mình.

Nếu Lục Vãn Đình mà biết chuyện cậu đi làm thêm thì chắc chắn sẽ nhắc cậu mang theo đồ ăn, nhưng chuyện này lại không thể để anh biết.

Đủ loại nguyên nhân cộng lại mới dẫn đến tình cảnh bụng Hứa Thanh Hòa kêu biểu tình vào chiều hôm qua.

Hậu cần của tửu quán thực ra cũng chuẩn bị đồ ăn riêng cho người làm, chỉ là... Hứa Thanh Hòa không nhịn được muốn mắng Trần chưởng quầy vài câu. Trần chưởng quầy này quá hời hợt với việc ăn uống của nhân viên, toàn dùng mấy cái màn thầu bột tạp và vài món rau chay chẳng thấy tí mỡ màng nào để đối phó.

Ngặt nỗi những người khác trong quán chẳng hề để ý, đặc biệt là Tiểu Tống, hễ nhắc đến ăn cơm là mắt sáng rực. Nhìn cái vẻ hăng hái đó, người không biết lại tưởng cậu ta sắp được ăn sơn hào hải vị hay Mãn Hán Toàn Tịch không bằng.

Hôm qua biết Hứa Thanh Hòa đói bụng, Tiểu Tống còn nhiệt tình mời mọc: “Tiểu Hứa, không phải bạn đói bụng sao? Mau lại ăn đi, món củ cải xào cần tây với dưa chuột và ngó sen vừa ra lò, còn nóng hổi đây!”

Hứa Thanh Hòa: “...”

Củ cải xào cần tây, dưa chuột và ngó sen... Ai đem cả cái vườn rau trồng vào trong nồi thế này?

Hứa Thanh Hòa cũng không muốn khó tính như vậy, nhưng dù là trước hay sau khi xuyên không, cậu chưa bao giờ để mình phải chịu thiệt thòi trong việc ăn uống. Không còn cách nào khác, không nuốt nổi là không nuốt nổi.

Cậu từ chối lời mời của Tiểu Tống, nhịn đói để hoàn thành nốt ca làm việc.

Nhưng đó là chuyện của ngày hôm qua rồi. Hứa Thanh Hòa rút kinh nghiệm xương máu (và bụng đói), quyết định hôm nay phải mang theo đồ ăn đến quán rượu.

Cậu suy nghĩ mãi, định mang theo bánh bao. Dùng lá sen gói lại là có thể mang đi, lúc nào đói thì hâm nóng trên bếp nhỏ dưới bếp là có thể ăn, vừa đơn giản vừa tiện lợi.

Nói là làm, cậu bắt tay vào làm bánh bao ngay.

Bánh bao thông thường cũng được, nhưng Hứa Thanh Hòa lại thích loại bánh bao chiên áp chảo có đế giòn, vỏ mềm, nhân nhiều nước hơn. Cậu trộn nhân thịt lợn hành tây, nặn từng chiếc một rồi xếp vào chảo đã quét dầu.

Đầu tiên dùng lửa nhỏ chiên cho mặt đáy vàng ruộm giòn tan, sau đó rưới chút nước bột năng, đậy nắp vung lại om. Để hơi nước làm chín vỏ bánh bao, cuối cùng mở nắp chiên thêm một lát cho phần đế càng thêm giòn.

Bánh bao chiên áp chảo làm xong tròn trịa căng mọng, giòn mềm mọng nước, để nguội phần đế cũng không bị mềm mà vẫn giữ được độ giòn.

Nếu không phải Hứa Thanh Hòa bữa trưa đã ăn khá nhiều thì lúc này chắc chắn cậu phải nhét thêm vài cái vào bụng.

Cậu cất những chiếc bánh bao chiên áp chảo mới làm xong còn ấm nóng vào người, đẩy chiếc xe nhỏ dùng để "che mắt thế gian" đi về hướng tửu quán.

Trước Tiếp