Còn Thương Hương Quýt - Adam. cc

Chương 2

Trước Tiếp

2.

Sau khi ở bên Chu Mục Dã, tôi mới biết làm “vợ lính” là cảm giác thế nào.

Không, khi đó còn chưa phải “vợ lính”, chỉ là bạn gái của lính.

Mỗi tháng anh chỉ được ra ngoài một lần, có khi 2 tháng mới có một lần. Mỗi lần gặp, tôi đều tính toán thời gian từ trước, vậy mà 10 lần thì có đến 8 lần anh đột ngột không đến được. Khi thì có nhiệm vụ, khi thì huấn luyện, khi thì tình huống bất ngờ. Lý do không giống nhau, nhưng kết quả thì như nhau: không đến được.

Ngày sinh nhật tôi, anh đã hứa xin nghỉ ra ngoài ở bên tôi. Tôi đặt sẵn nhà hàng, mua một chiếc váy mới, đứng trước gương thử suốt nửa tiếng.

3 giờ chiều, anh nhắn tới một tin: “Xin lỗi, có nhiệm vụ đột xuất, anh không ra được.”

Tôi nhìn chằm chằm mấy chữ kia, nhìn rất lâu. Sau đó trả lời: “Không sao.”

Tối hôm đó tôi một mình đi ăn ở nhà hàng đã đặt, một mình ăn chiếc bánh kem. Nhân viên phục vụ hỏi tôi có muốn thắp nến không, tôi nói không cần.

Bánh rất ngon. Nhưng ăn một lúc, mắt tôi bắt đầu cay cay.

Sau đó anh gọi điện tới, xin lỗi tôi.

Tôi nói không sao, quen rồi.

Đầu dây bên kia anh im lặng rất lâu.

“Lâm Mặc,” anh nói, “đợi anh xuất ngũ rồi, ngày nào anh cũng ở bên em.”

“Ừ.”

Cúp máy, tôi đứng bên cửa sổ một lúc.

Bên ngoài đang mưa. Hạt mưa đập lên kính lộp bộp. Đêm Bắc Kinh, ánh đèn vạn nhà sáng lên. Sau mỗi ánh đèn đều có người, người đang ăn cơm, xem TV, cãi nhau, hoặc cười nói.

Chỉ có tôi, một mình đứng đó, nhìn những ánh đèn ấy rất lâu.

Sau lần đó, rất lâu anh không tới.

Sau này có một lần, anh đến, đứng ở cửa khoa cấp cứu chờ tôi. Tôi tan ca đi ra, thấy anh đứng đó, trong tay xách một túi giữ nhiệt.

“Gì vậy?” tôi hỏi.

“Sủi cảo,” anh nói, “Mẹ anh gói, anh nấu xong mang tới.”

Tôi khựng lại: “Anh từ đơn vị đến đây mất bao lâu?”

“2 tiếng.”

2 tiếng.

Anh nấu xong sủi cảo, ngồi xe 2 tiếng đồng hồ, chỉ để mang cho tôi một bữa ăn.

Tôi mở túi ra, sủi cảo vẫn còn nóng. Nhân hẹ trứng gà, vỏ mỏng, nhân đầy, cắn một miếng là nước trào ra.

Tôi ăn, anh đứng bên cạnh nhìn.

“Ngon không?” anh hỏi.

“Ngon.”

Anh cười, mắt cong cong.

Tối hôm đó anh đưa tôi về ký túc xá. Đến dưới lầu, anh bỗng nắm lấy tay tôi.

“Lâm Mặc.”

“Dạ?”

“Anh biết thời gian ở bên em quá ít, nhưng anh hứa, chỉ cần có thời gian, nhất định sẽ đến gặp em. Một phút cũng không lãng phí.”

Tôi nhìn anh. Mắt anh rất sáng, trong đó là sự nghiêm túc.

“Ừ.” tôi nói.

Lúc anh đi, tôi đứng bên cửa sổ nhìn theo.

Anh đi rất xa rồi, bỗng dừng lại, quay đầu nhìn.

Chỉ nhìn một cái.

Rồi anh đi.

3 năm…

3 năm, anh đến đón tôi bao nhiêu lần, tôi không đếm nổi. Có khi là ban ngày, có khi nửa đêm, có khi 3 - 4 giờ sáng. Đèn khoa cấp cứu luôn sáng, còn anh thì dường như lúc nào cũng ở ngoài cửa đợi.

Lần lâu nhất, anh đợi 8 tiếng.

Hôm đó tôi nhận một ca xuất huyết nặng. Khi ra khỏi phòng cấp cứu đã là 2 giờ sáng. Thay đồ xong đi ra ngoài, vừa đến cửa, liền thấy anh ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, dựa vào tường ngủ.

Anh mặc đồ thường, khoác áo phao đen, nghiêng đầu, mắt nhắm, thở rất nhẹ.

Trên đầu gối là một túi quýt, miệng túi buộc chặt. Dưới ánh đèn trắng của hành lang, màu quýt sáng lên đến mức chói mắt.

Tôi đứng đó, nhìn anh.

Nhìn dáng anh ngủ, nhìn mái đầu nghiêng, nhìn túi quýt trên đầu gối anh.

Hành lang không người, chỉ có ánh đèn lạnh lẽo. Hơi thở anh rất nhẹ, nhẹ đến gần như không nghe thấy.

Tôi đứng nhìn rất lâu.

Sau đó anh thức giấc, thấy tôi thì dụi mắt, đứng dậy.

“Em tan ca rồi à?”

“Dạ.”

“Đói không? Anh đưa em đi ăn khuya.”

“Anh đến từ lúc nào?”

Anh nghĩ một chút: “Chắc tầm 6 giờ chiều.”

6 giờ chiều đến 2 giờ sáng.

8 tiếng.

Anh đã đợi 8 tiếng.

“Sao anh không vào tìm em?” tôi hỏi.

“Vào làm gì?” anh nói, “em đang bận.”

Tôi nhìn anh. Dưới mắt anh có quầng thâm, môi khô nứt, mặt mang vẻ mệt mỏi của những đêm thức trắng. Anh đứng đó, nhìn tôi, bình thản.

“Đi,” anh nói, “anh biết có quán vẫn còn mở.”

Anh đi ra ngoài, tôi đi theo.

Đến cửa, anh dừng lại, quay đầu, đưa túi quýt cho tôi.

“Cầm đi,” anh nói, “ăn trên đường.”

Tôi nhận lấy, theo anh bước vào đêm đông Bắc Kinh.

Trên phố không có người, chỉ có đèn đường sáng. Ánh vàng cam kéo dài cái bóng của chúng tôi ra thật xa.

Bóng anh ở phía trước, bóng tôi ở phía sau. Có lúc tôi giẫm lên bóng anh, trông như hai cái bóng chồng lên nhau. Gió thổi lạnh buốt. Anh tháo khăn của mình, quàng lên cổ tôi.

Đêm đó chúng tôi ăn hoành thánh.

Quán nhỏ rất ấm, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Anh ngồi đối diện tôi, cúi đầu ăn, rất ngon miệng.

Tôi nhìn anh, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng, nhìn cái đầu cúi xuống, nhìn cách anh từng muỗng múc nước.

“Chu Mục Dã.” tôi gọi.

Anh ngẩng đầu: “Ơi?”

“Không có gì.”

Anh nhìn tôi, không hỏi thêm, lại cúi đầu tiếp tục ăn.

Sau này tôi luôn nghĩ, nếu tối hôm đó tôi nói ra.

Nói rằng: Chu Mục Dã, sau này đừng đợi nữa, mệt lắm. Hoặc là nói: Chu Mục Dã, mình cưới nhau đi, đừng để em chờ nữa. Liệu anh có thể sẽ không đi đến nơi đó? Liệu anh có thể sống tốt, ở bên tôi cả đời không?

Tôi không nói.

Tôi không nói gì cả.

Trước Tiếp