Con Riêng Báo Thù - Tuyển Tập Án Sinh Tử 19

Chương 2

Trước Tiếp

Họ nghĩ mọi sự nhục nhã phải chịu khi ở bên con dâu là vì gánh nặng như tôi.

 

Nếu không có tôi, ba tôi không phải là đàn ông tái hôn có con, không bị lép vế trước phụ nữ.

 

Nếu không có tôi, họ đâu bị con dâu chửi, già rồi mà không hưởng được hạnh phúc con cháu, còn phải làm trâu ngựa cho con cháu.

 

Vậy là, mọi nhục nhã, đau khổ của họ, họ đều dồn hết lên tôi.

 

Mẹ kế thấy họ đối xử với em tôi tốt hơn tôi ngàn lần, coi như đã giành được lòng tin, nhìn họ cũng dễ chịu hơn.

 

4

 

Tôi luôn chịu đựng mọi thứ.

 

Bởi tôi biết trước khi đủ tuổi thành niên, mình chẳng làm được gì.

 

Ngoài họ ra, tôi không còn người thân nào khác.

 

Bạn bè của mẹ tôi, theo thời gian sau khi bà mất, cũng ít liên lạc hơn.

 

Dù có liên lạc thì họ cũng không thể vì một đứa “con của người xưa” như tôi mà dại dột làm mất lòng ba tôi.

 

Tôi cũng từng nghĩ nhờ tới xã hội, tìm trường, tìm hội phụ nữ, tìm cảnh sát, nhưng đều không hiệu quả.

 

Trường biết chuyện thì cử giáo viên tới thăm nhà.

 

Họ thấy nhà tôi có vẻ yên ấm, cả nhà sum vầy, ai mà nghĩ họ không tốt với một đứa trẻ mất mẹ chứ?

 

Ngược lại, Trương Linh biết chuyện liền mắng tôi: “Mày do ông bà nội nuôi, ông bà nội không để cơm cho mày thì liên quan gì tới tao?”

 

Năm thi tuyển sinh vào trung học phổ thông, tôi tan học muộn, về nhà gần mười giờ tối, sáng lại phải dậy 6 giờ.

 

Ông nội không để cơm cho tôi, nhưng bắt tôi rửa bát.

 

Nhà rõ ràng có máy giặt, nhưng bà nội bắt tôi giặt tay, nếu không thì còn chẳng có nước nóng để tắm.

 

Hội phụ nữ tới tìm hiểu, lần này Trương Linh không cần ra mặt, ông bà nội đã tự gây rối ầm lên.

 

Họ ngao ngán lắc đầu, mệt mỏi nói: “Đứa trẻ không có mẹ, tâm lý vốn khác thường, chúng tôi đã coi nó như con trong lòng, nhưng nó luôn thấy không đủ, thấy em nó có gì là muốn có bằng được, em nó nhỏ hơn đến bảy tám tuổi, sao mà so được?”

 

Cảnh sát cũng từng tới, thấy tôi bên ngoài chẳng có thương tích gì, nghĩ rằng tôi không bị bạo hành.

 

Ngược lại, ba tôi bị những người đó tìm đến nhiều lần, ông nổi trận lôi đình quát vào mặt tôi: “Ngay cả có giết ba đi, cũng không thể làm mẹ mày sống lại. Nếu mày không vừa mắt, thì đi về với ông bà mà sống!”

 

Ông bà thì chẳng muốn về quê, họ già rồi, sức lực không còn, lại phải nương mặt con trai con dâu.

 

Không dễ hiểu là họ căm ghét tôi đến mức nào.

 

Họ chửi mẹ tôi: “Hồi đó tao đã thấy tướng mệnh mẹ mày không tốt, không phải người sống thọ, quả nhiên nó chết rồi, còn để lại cái rắc rối to thế này cho chúng tao.”

 

5

 

Tôi chẳng có hy vọng nào khác, chỉ ước nhanh lớn hơn, đủ tuổi, được pháp luật bảo hộ để thừa hưởng tài sản ông bà ngoại và mẹ để lại để rời khỏi ngôi nhà này mãi mãi.

 

Nhưng tôi nhanh chóng đổi ý.

 

Hôm đó tôi đang rót nước, em gái năm tuổi bỗng lao đến, va thẳng vào tôi.

 

Tay tôi run, tôi không nắm chắc bình nước nóng, bình rơi xuống đất, vỡ, nước bắn tung tóe và làm bỏng em.

 

Chưa kịp phản ứng thì bà nội đã tát tôi một cái thật đau: “Mày bị bệnh à? Con bé còn nhỏ thế, sao mày dám làm chuyện độc ác thế hả?”

 

Bà nội không muốn chịu trách nhiệm, vội vàng gọi điện cho ba mẹ tôi, thêu dệt rồi nói: “Ôi trời ơi, mấy người mau về, Ngôn Ngôn đứa nhỏ này tôi không thể quản nổi.”

 

Em chỉ bị bỏng chút ở tay, được cả nhà bồng bế đưa tới bệnh viện, còn tôi hai chân đầy phồng rộp thì bị bắt quỳ phạt ngoài sân.

 

Chờ họ về rồi mới bắt đầu “xử lý” tôi.

 

Trương Linh ngồi trên sofa, tức tối hỏi: “Mấy năm nay tao đã đối xử với mày thế nào? Tao lấy ba mày đã năm năm, mới có đứa con này, trong năm năm đó là tao nuôi mày từ miếng ăn tới tã lót.”

 

Tôi khinh!

 

Hồi đó ông bà ngoại còn sống đâu đến lượt bà ta làm những chuyện đó.

 

“Mày có nhớ không? Lúc mày học lớp một, tham gia chương trình mừng thiếu nhi cần một cái váy trắng mà chưa kịp mua, tao đã tháo váy của mình ra may cho mày để mày lên sân khấu được vẻ vang.”

 

Nói như thế mà còn mặt dày hơn!

 

Rõ ràng họ có khả năng mua đồ, nhưng không mua cho tôi, cuối cùng bắt tôi mặc mớ quần áo nham nhở đi biểu diễn.

 

Giờ bà ta còn diễn cho ông bà xem màn ‘mẹ hiền’, nghĩ lại thật là kinh tởm.

 

“Tao không phải người mẹ thiện lương, tao không thể vì mày mà bỏ con ruột của mình được. Nhà này, mày không thể tiếp tục ở nữa.”

 

“Mày về quê với ông bà đi, hết kỳ thi chuyển cấp, xong bậc trung học thì tùy mày muốn làm gì thì làm.”

 

Nghe giọng điệu đó, tôi hiểu bà ta không định cho tôi đi học nữa.

 

Tôi lạnh hết sống lưng, cả người run rẩy, đầy sợ hãi.

 

Ông bà về quê chắc chắn sẽ bị làng xóm châm chọc.

 

Họ sẽ xem tôi là nguyên nhân, rồi còn đối xử với tôi tệ hơn nữa.

 

6

 

Quả nhiên, bà nội chậm rãi nói: “Linh à, mẹ không phải không muốn về, chỉ là mẹ không nỡ bỏ Kiều Kiều.”

 

Ông nội cũng nói: “Nó lớn rồi, ở trường quê có bán trú, với lại thi chuyển cấp cũng chẳng còn bao lâu.”

 

Tôi nhìn ba trong lo sợ, ông như sắp mở miệng nhưng tôi không dám nghe.

 

Nếu ông quyết rồi thì chẳng còn gì có thể thay đổi.

 

Tôi vội van xin: “Ba ơi, sắp đến thi tuyển rồi, nếu giờ chuyển về, có khi còn chưa kịp chuyển hồ sơ, sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi của con.”

 

Trương Linh khinh bỉ cười: “Thi tuyển? Chắc cô tưởng chúng tôi sẽ nuôi cô cho đến đại học à? Con nhà quý tộc, bậc trung học phổ thông đâu phải giáo dục bắt buộc, chúng tôi đã làm đủ rồi.”

 

Tôi tức giận: “Việc tôi đi học có đâu tốn tiền của bà! Đó là tiền mẹ tôi để lại, cái nhà này cũng đổi ra từ tài sản ông bà ngoại để lại cho tôi, bà có quyền gì cấm tôi đi học cấp ba?”

 

Chưa chờ Trương Linh nổi cáu, ba tôi đã mắng: “Nặc Ngôn, đây là thái độ con đang nói chuyện với người lớn đấy à?”

 

Tôi hỏi lại: “Con nói sai gì chứ? Ba có đứng vững ở thành phố này là nhờ mẹ con, có cuộc sống tốt là nhờ ông bà ngoại. Tài sản của mẹ con con được hưởng một nửa, của ông bà ngoại con được hưởng toàn bộ, cái nhà này có phải vì con mà có không?”

 

“Khi con đủ tuổi, con sẽ lấy lại những gì thuộc về con, không ai được quyền ức h**p con.”

 

Đáng tiếc tôi còn quá non nớt.

 

Trương Linh bảo tôi bị bệnh, gọi mấy ông bác sĩ tới chẩn đoán đại khái, nói tôi mắc bệnh tâm thần, định đưa tôi vào viện tâm thần.

 

Tôi thật sự sợ.

 

Tôi quá yếu, không làm gì được.

 

Tôi cầu cứu ba thì ông ta làm như không nghe thấy, tôi cầu ông bà thì họ còn phải nể mặt Trương Linh.

 

Nếu tôi có sức, tôi thà lấy dao mà chém từng người một cho rồi. Nhưng ngay cả điều đó tôi cũng không làm được.

 

Tôi chỉ biết nhận lỗi, xin lỗi, quỳ dưới chân họ van xin đừng đối xử với tôi như vậy, để cho tôi được đi học, để cho tôi được lớn lên.

 

7

 

Cuối cùng, tôi vẫn quỳ trong phòng khách, chỉ khác là bên cạnh Trương Linh đã xuất hiện thêm một bức di ảnh.

 

Bà ta nói: “Trước mặt mẹ mày, nói từng chữ từng chữ đi, mày tự nguyện từ bỏ tất cả những gì mẹ và ông bà ngoại để lại cho mày, sau khi đủ tuổi thành niên sẽ ra khỏi nhà tay trắng, nếu không thì để họ ở dưới mồ chịu đau khổ, đời đời kiếp kiếp không siêu thoát.”

 

Ấn tượng về mẹ tôi rất ít.

 

Nhưng khi ông bà ngoại mất, tôi đã có ký ức.

 

Hẳn họ cũng hối hận lắm, sống cả đời mà vẫn không nhìn thấu bộ mặt thật của đôi vợ chồng tệ bạc này.

 

Thấy tôi chần chừ không nói, Trương Linh lại mỉm cười nhếch mép: “Rốt cuộc, mày chỉ yêu mấy đồng tiền họ để lại thôi. Nếu họ cũng như ông bà nội mày không có đồng nào, thì mày đã ngoan ngoãn như chó trước mặt tao từ lâu rồi.”

Trước Tiếp