Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 26: Tu La Tràng!

Trước Tiếp

Bà cụ rất không hài lòng với mùi khói thuốc xuất hiện trong nhà, bà tuy rằng lớn tuổi, nhưng khứu giác rất nhạy cảm, bất mãn lải nhải về phía cửa: "Ở trong nhà hút thuốc cái gì, cháu qua đây cho bà."

Tiếng bước chân Trần Triều Ninh đi tới dường như mỗi bước đều giẫm lên đầu tim Hạng Tâm Hà, cậu cảm thấy da đầu tê dại.

"Tâm Hà?"

Quyền Đàm thấy cả người cậu bắt đầu cứng ngắc, ngồi xuống bên cạnh cậu, quan tâm nói: "Em sao vậy?"

"Em không sao." Hạng Tâm Hà 2 tay nắm chặt quần mình, lắc đầu nói: "Không có gì ạ."

Ở đây nhiều người như vậy, Trần Triều Ninh cũng không thể thật sự làm gì cậu.

"Anh Quyền Đàm, hay là em......"

Muốn tùy tiện tìm một cái cớ rời đi, ai ngờ Trần Triều Ninh ngồi xuống một chiếc sô pha khác ở phía đối diện, điếu thuốc trong tay không biết đã bị anh vứt đi đâu, cả người ngả ra sau, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu nói: "Không phải nói muốn ăn cơm ở đây sao? Muốn chạy đi đâu?"

Mí mắt Hạng Tâm Hà giật một cái, "Tôi không có ý định chạy."

Trần Triều Ninh vắt chéo chân, tay móc điện thoại từ trong túi quần ra, Hạng Tâm Hà chột dạ, quay mặt đi cố ý không nhìn anh.

"Vậy thì ở đây, ăn cho xong bữa cơm."

Câu nói này là từng chữ từng chữ nhảy ra ngoài, nhấn mạnh âm, càng giống như uy h**p, Quyền Đàm ở bên cạnh vỗ vỗ lưng cậu rất nhẹ, ý bảo an ủi, "Đang sợ hãi? Các em xảy ra chuyện gì?"

Hạng Tâm Hà mạnh miệng: "Em mới không có."

Bà cụ tự mình muốn đi xuống bếp sắp xếp thực đơn tối nay, Quyền Đàm thấy Hạng Tâm Hà giống như chim cút hận không thể giấu mình đi, Trần Triều Ninh ngược lại là một bộ dạng tùy tâm sở dục, chẳng qua ánh mắt không rời khỏi người Hạng Tâm Hà, đợi lúc anh muốn nói gì đó, đứa em họ thân yêu của anh đã quay mặt qua.

"Lại là ai chọc em không vui vậy?" Quyền Đàm bất đắc dĩ nói.

Trần Triều Ninh: "Anh không biết?"

Quyền Đàm: "Sao anh biết được? Cũng không thể là anh chứ? Lần trước chúng ta gặp mặt là thứ 7, anh còn đặc biệt đi đón em, em nói em đau tay, không lái được xe, anh họ đối với em còn chưa đủ tận tâm sao?"

Giữa bọn họ gần như sẽ không dùng anh họ em họ để xưng hô với nhau, Trần Triều Ninh gọi anh là anh họ có thể phải truy ngược về mười mấy năm trước.

"Hờ."

Anh tưởng Trần Triều Ninh sẽ không để ý đến anh, ai ngờ người này ngoài cười nhưng trong không cười gọi anh một tiếng: "Cảm ơn anh họ."

"......"

Trần Triều Ninh bấm điện thoại vài cái, ngay sau đó ngẩng đầu lên nói: "Tuần trước tay bị cắn, đau dữ dội, nên không muốn lái."

"Bị cái gì cắn?"

"Chó ấy mà."

Quyền Đàm hỏi anh: "Em nuôi chó từ bao giờ?"

Trần Triều Ninh nhún nhún vai: "Chó điện tử của em mà, anh từng thấy mà."

Quyền Đàm nhớ tới con chó mô phỏng sinh học trong văn phòng anh.

"Chó điện tử còn biết cắn người? Có răng?"

"Đương nhiên."

Quyền Đàm cười cười: "Sao em cứ lắp cho chúng nó mấy thứ kỳ kỳ quái quái vậy?"

"Kỳ quái?" Trần Triều Ninh không cho là đúng.

Hạng Tâm Hà mới không muốn nghe bọn họ nói chuyện, lặng lẽ không tiếng động dịch mông về phía bên kia sô pha, thậm chí muốn gửi tin nhắn cho Ôn Nguyên, bảo cậu gọi điện thoại tới, thực sự không được thì đặt cái báo thức sau đó đi luôn.

"Cậu dịch như con rùa đen cái gì?"

Giọng nói của Trần Triều Ninh giống như thần chú, lỗ chân lông toàn thân Hạng Tâm Hà đều giãn ra.

"Ai là rùa đen?"

"Cậu nói xem là ai?"

Hạng Tâm Hà nhỏ giọng như muỗi kêu còn đang ngụy biện: "Dù sao cũng không phải tôi."

Bầu không khí giữa 2 người đến người mù cũng nhìn ra được không bình thường, loại quái dị này kéo dài mãi cho đến khi ăn cơm tối.

Bà cụ trái lại là người vui vẻ nhất trên bàn này, thích nhất ở cùng một chỗ với trẻ con, bà để Tâm Hà ngồi bên cạnh bà, bên kia là Quyền Đàm, Trần Triều Ninh cố ý ngồi đối diện Hạng Tâm Hà.

"Cua này là Tâm Hà đưa tới đấy." Bà cụ vẻ mặt vui mừng, chủ động cầm một con đặt vào đĩa Hạng Tâm Hà, "Cháu đừng gò bó, thả lỏng chút nhé."

Hạng Tâm Hà kiên trì đáp: "Vâng ạ."

"Cậu ta cũng có lòng đấy." Trần Triều Ninh nói.

"Cháu tưởng ai cũng giống như cháu, ngay cả về ăn bữa cơm cũng phải chạy mất giữa chừng."

Chỉ một lần này, quả thực sắp trở thành lịch sử đen tối của anh, thỉnh thoảng lại bị lôi ra đay nghiến, Trần Triều Ninh dứt khoát ngậm miệng.

Anh chạm cũng không chạm vào mấy con cua kia, nói một câu: "Ăn ít thôi, đừng để năm nay lại phải thay răng giả."

Bà cụ hận không thể đuổi anh ra ngoài, "Cái miệng này của cháu bà thật sự muốn khâu lại cho cháu đấy."

"Cháu là lo lắng cho bà."

Quyền Đàm thấy lạ không trách, Hạng Tâm Hà chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa cơm này về nhà sớm chút, cậu vốn dĩ cũng không thạo ăn cua lắm, bóc ra là một trận cắn loạn xạ, Quyền Đàm ở bên cạnh nhắc nhở: "Ăn chậm chút, sẽ chọc rách miệng."

"Không sao đâu anh Quyền Đàm."

Bên khuỷu tay bị ném một bộ dụng cụ rất nhỏ, Hạng Tâm Hà sửng sốt, ngước mắt lên vừa khéo nhìn thấy Trần Triều Ninh.

"Cậu tiến hóa chưa, ăn như vượn."

Hạng Tâm Hà phồng má, không để ý đến anh, bà cụ mắng anh một câu: "Có thể nói lời hay ý đẹp chút không,"

Bà cụ nói với Trần Triều Ninh: "Cháu giúp bà bóc cua đi."

Trần Triều Ninh tự mình mở bộ dụng cụ ra, sau đó lấy một con cua, dùng kìm kẹp cua đập mạnh một cái.

Tiếng nứt vỡ giòn tan của lớp vỏ cứng khiến Hạng Tâm Hà run lên, cậu cẩn thận từng li từng tí ngước mắt lên, thấy tay trái Trần Triều Ninh cầm kìm kẹp cua rất dùng sức nghiền nát từng chỗ, sau đó từng chút một khêu thịt bên trong ra.

Tim Hạng Tâm Hà đập như trống bỏi, lại nhớ tới chuyện Trần Triều Ninh đánh gãy 2 tay gã đồng tính luyến ái quấy rối anh.

"Cháu ăn no rồi ạ!"

Cậu đứng dậy, "Anh Quyền Đàm, bà nội, cảm ơn mọi người hôm nay đã tiếp đãi, vừa nãy ba nhắn tin cho cháu, bảo cháu hôm nay về nhà sớm chút, nói có việc muốn dặn dò cháu, cháu đi trước đây ạ."

Bà cụ nghi hoặc nói: "Đột ngột thế?"

Quyền Đàm: "Tâm Hà, em không sao chứ?"

Trần Triều Ninh ném đồ trong tay đi: "Tôi tiễn cậu."

Đầu óc Hạng Tâm Hà trống rỗng, thầm nghĩ, lần này xong thật rồi.

"Không cần không cần đâu."

Trần Triều Ninh đã đến bên cạnh cậu, không nói hai lời túm lấy cổ tay cậu muốn đưa cậu đi, "Khách sáo cái gì?"

Không biết có phải ảo giác hay không, giọng điệu Trần Triều Ninh bên tai cậu có vẻ âm u, "Nên làm mà."

Cậu mới không cần!

Hạng Tâm Hà dở khóc dở cười, đến cổng lớn vẫn còn đang giãy giụa.

"Thật ra tôi tự bắt xe là được, anh cứ làm việc của anh đi."

Trần Triều Ninh không buông tay, nhướng mày, "Cậu chột dạ cái gì?"

"Ai? Ai chột dạ? Tôi chỉ là không muốn làm phiền anh." Hạng Tâm Hà làm thế nào cũng không chịu đi, "Từ đây đến nhà tôi cũng khá xa, lãng phí tiền xăng lắm."

"Tiền xăng cậu trả."

"!!!"

Người này sao có thể mặt dày vô sỉ như vậy!

Trần Triều Ninh lạnh lùng nhìn cậu, nhếch môi cười một tiếng: "Hạng Tâm Hà, sẽ không phải là vì sợ bị phát hiện lại cho tôi vào danh sách đen, cho nên không dám đi cùng tôi đấy chứ?"

Anh ghé sát vào, ở vị trí chỉ cách tai Hạng Tâm Hà vài cm nói chuyện: "Nhưng làm sao bây giờ, tôi sớm đã phát hiện."

"Lần trước tôi nói thế nào nhỉ?" Trần Triều Ninh giúp cậu nhớ lại, "Cậu nếu lại cho tôi vào danh sách đen, tôi sẽ làm gì?"

Hạng Tâm Hà mếu máo, "Ném tôi từ tòa nhà 30 tầng của anh Quyền Đàm xuống."

"Ồ ——" Trần Triều Ninh dùng lòng bàn tay rất nhẹ vỗ vỗ đầu cậu, khen ngợi nói: "Trí nhớ không tệ."

"Nhưng cậu còn làm sai một chuyện."

Hạng Tâm Hà ngơ ngác, "Cái gì?"

Trần Triều Ninh bẻ mặt cậu qua, chóp mũi Hạng Tâm Hà so với những bộ phận khác dễ đổ mồ hôi hơn, những giọt mồ hôi lấm tấm không biết là vì nóng hay là căng thẳng.

"Ai cho cậu đến nhà cũ nhà họ Quyền." Lời trong lời ngoài của anh đều là cảnh cáo: "Không được phép tới nơi này."

Cậu chỉ là đến đưa con cua mà thôi, cái này cũng bị uy h**p, nếu biết sẽ gặp phải Trần Triều Ninh, đánh chết cậu cũng không tới.

"Tôi......"

Hạng Tâm Hà co được dãn được, muốn nói với anh sau này sẽ không bao giờ tới nữa còn không được sao, cổ tay bị một bàn tay khác đặt lên, cậu cúi đầu, đầu tiên là nhìn thấy cái đồng hồ, sau đó mới ý thức được là Quyền Đàm.

Trần Triều Ninh nhíu mày trong nháy mắt, Quyền Đàm túm lấy Hạng Tâm Hà kéo về phía sau, Hạng Tâm Hà mù tịt, vết hằn đỏ xuất hiện trên cổ tay trắng nõn khiến Trần Triều Ninh buông tay ra trước.

"Em ra xe anh trước đi, anh đưa em đi."

Đầu Hạng Tâm Hà lắc như cái xúc xắc, "Không phiền đâu không phiền đâu ạ."

Trong ấn tượng của cậu, Quyền Đàm rất ít khi có lúc lời nói cử chỉ rất mạnh mẽ như hôm nay, giống như căn bản không cho cậu đường thương lượng.

"Anh Quyền Đàm, em tự về là được, em bắt xe."

"Em tới tặng quà, bây giờ cũng không sớm nữa, không yên tâm để em về nhà một mình."

Trần Triều Ninh không lên tiếng nhìn bộ phận da thịt tiếp xúc của 2 người, yết hầu chuyển động: "Cậu đi cùng anh ta?"

Không giống như câu nghi vấn đơn thuần.

Hạng Tâm Hà ngây ra không biết làm sao, bầu không khí rất kỳ quái, cậu có bị ngu nữa cũng biết không nên tiếp tục ở lại, cái bóng của 3 người dưới chân kéo dài rũ trên mặt đất, rất nhanh sẽ chồng lên nhau.

"Đi thôi."

Quyền Đàm chuẩn bị đưa cậu lên xe, "Không phải nói chú Hạng tìm em có việc sao?"

"Hả? À, vâng, là, là như vậy."

Hạng Tâm Hà lề mề ngồi lên xe Quyền Đàm, xe quay đầu trong sân, cậu nhìn thấy trong gương chiếu hậu Trần Triều Ninh dựa vào tường cổng lớn lại châm một điếu thuốc.

Khoảng cách càng lúc càng xa, cậu cũng không nhìn rõ biểu cảm của Trần Triều Ninh, ngực bỗng chốc trở nên rất bí bách.

"Sao vậy?" Quyền Đàm hỏi.

Hạng Tâm Hà khó chịu lắc đầu: "Chính là hơi không thoải mái."

"Cần đi bệnh viện không?"

"Không cần đâu ạ."

Hạng Tâm Hà nhắm mắt lại, "Em muốn về nhà."

______________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Vốn định đợi sau khi ra bảng xếp hạng vào thứ 5 mới cập nhật, nhưng hôm qua có mấy bé tặng quà cho tôi, hơi ngại, hôm nay cập nhật sương sương một chút vậy~

Trước Tiếp