Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trước 7 giờ tối, Hạng Tâm Hà mới được ăn cơm, cùng Quyền Đàm ở trong nhà hàng Ôn Nguyên từng đưa cậu tới, không biết là do người đông, hay là nhiệt độ điều hòa không đủ thấp, Hạng Tâm Hà cứ cảm thấy nóng.
Là một quán ăn tư nhân tương đối bình thường, ít nhất Quyền Đàm ngày thường chắc chắn sẽ không tới ăn.
"Có phải anh không thích ăn không?"
"Không có, anh cảm thấy rất ngon." Quyền Đàm rất phong độ, không những gắp thức ăn cho cậu, còn không quên đưa khăn giấy cho cậu.
Hạng Tâm Hà ấp úng nhận lấy, lau qua lau lại trên trán.
"Cảm ơn anh."
Không biết là món nào hơi cay, giấy lau mồ hôi xong lại bị cậu cầm lấy lau miệng, không ngừng hít hà.
"Uống nước đi."
"Dạ."
"Tâm Hà." Quyền Đàm đột nhiên gọi tên cậu.
"Sao ạ?"
Quyền Đàm nói chuyện vĩnh viễn tràn đầy kiên nhẫn, giống như người thầy ân cần dạy bảo, "Mấy hôm trước tại sao đột nhiên nói không muốn gacha nữa? Em rõ ràng rất muốn con gấu kia mà."
"Em......"
Hạng Tâm Hà cắn đũa, như ngồi trên đống lửa, chẳng lẽ nói với Quyền Đàm là vì cậu tham lam muốn Gấu Hạt Dẻ, cho nên bị em họ anh cưỡng hôn?
Vừa nghĩ tới chuyện này đầu óc vẫn là một mớ hỗn độn, chưa từng gặp qua loại người ngang ngược không nói lý lẽ như Trần Triều Ninh.
Chẳng lẽ là trả thù?
Bởi vì cậu trước khi mất trí nhớ luôn làm phiền anh, cho nên bây giờ thấy cậu cái gì cũng không nhớ rõ nữa, liền dùng phương thức tương tự để trừng phạt cậu.
"Tâm Hà?"
"Anh Quyền Đàm." Hạng Tâm Hà uống thêm một ngụm nước, "ực" một tiếng, hỏi: "Anh trước đó không phải nói Trần Triều Ninh là trai thẳng sao?"
Đôi mắt Quyền Đàm thâm thúy, im lặng vài giây, hỏi cậu: "Em mấy ngày nay có gặp em ấy?"
Đầu óc ong lên một tiếng, cậu vội vàng lắc đầu, trả lời rất dứt khoát: "Không có ạ."
Quyền Đàm đang cười, tuy rằng không cần thiết phải nói dối, nhưng Hạng Tâm Hà theo bản năng không quá muốn nói thật.
"Chưa từng thấy em ấy có bạn gái." Quyền Đàm rót cho mình nửa cốc nước, chậm rãi nói: "Bị người cùng giới quấy rối cũng là chuyện của rất nhiều năm về trước, chắc là 19 tuổi, ở nước ngoài, bên kia rất cởi mở, tướng mạo của Triều Ninh bất luận nam nữ dường như đều rất được hoan nghênh, em ấy từng nhận được tin nhắn th* t*c, ảnh khỏa thân, thậm chí video từ cùng một người đàn ông."
"Vậy anh ta không tức giận sao?"
"Đương nhiên, em biết em ấy làm thế nào không?"
Hạng Tâm Hà tò mò nói: "Làm thế nào ạ?"
Quyền Đàm từ từ ghé nửa người trên về phía cậu, Hạng Tâm Hà cũng ghé sát vào, hai người giống như đang kể chuyện bát quái vậy.
"Em ấy vào một ngày nọ trả lời tin nhắn, hỏi người ta có muốn hẹn hò với em ấy không."
"Cái gì!" Hạng Tâm Hà mở to 2 mắt.
Quyền Đàm nói tiếp: "Đặc biệt chọn một buổi tối, lôi người ta vào góc chết camera, đánh gãy 2 tay cộng thêm một chân."
Hạng Tâm Hà lặng lẽ nuốt nước miếng, mí mắt giật liên hồi, giống như bị dọa sợ, "Vậy anh ta lúc đầu sao không báo cảnh sát."
"Báo cảnh sát thật ra không giải quyết được gì, có thù tất báo mới là tính cách của Triều Ninh."
Trước mắt Hạng Tâm Hà tối sầm, thầm nghĩ xong đời, Trần Triều Ninh có thể thật sự là đang thực hiện trả thù đối với cậu.
Đưa cậu đi gacha, hạ thấp sự đề phòng của cậu, sau đó cưỡng hôn cậu, đợi sau khi quen thuộc hơn nữa, xác suất lớn chính là phải tiến hành bước tiếp theo.
"Không được!" Cậu đột nhiên hét lên một tiếng, mọi người xung quanh lần lượt ghé mắt nhìn, Quyền Đàm cũng có hơi nghi hoặc: "Sao vậy?"
"Không, không có gì."
"Dọa em sợ rồi?"
Hạng Tâm Hà giơ một tay lên, "Không có ạ."
"Không cần sợ mấy cái này." Quyền Đàm an ủi cậu: "Em không trêu chọc em ấy, thì không cần sợ, cho dù chọc em ấy không vui."
Anh nói: "Còn có anh mà."
Hạng Tâm Hà căn bản không nghe lọt tai, chỉ là lúc này trí nhớ tốt đến kinh người, đột nhiên nhớ tới trước đó Trần Triều Ninh nói với cậu nếu còn dám cho anh vào danh sách đen, thì sẽ ném cậu từ tòa nhà 30 tầng của anh Quyền Đàm xuống.
Xong phim.
Cậu chộp lấy điện thoại, lúc này thả Trần Triều Ninh ra khỏi danh sách đen còn kịp không nhỉ?
Rõ ràng hôm nay cậu nên thanh toán, nhưng cứ thất thần dẫn đến Quyền Đàm đã sớm trả tiền, cậu rất áy náy.
"Đã nói là em trả mà."
Quyền Đàm nhắc nhở cậu thắt dây an toàn, ôn hòa nói: "Vậy thì lần sau em mời."
"Vâng ạ." Hạng Tâm Hà thề thốt: "Lần sau nhất định."
Giọng điệu Quyền Đàm trầm trầm: "Được, lần sau nhất định."
"Anh Quyền Đàm, anh gần đây có phải rất bận không?"
Đèn đường ban đêm sáng trưng, tiếng còi xe không dứt, Hạng Tâm Hà nắm chặt dây an toàn nói chuyện với Quyền Đàm.
"Là tìm anh có việc?"
"Không có, chỉ là thấy anh dường như rất ít đến văn phòng."
"Anh không thường xuyên ở đó."
Trong xe không gian lờ mờ, Quyền Đàm nhẹ nhàng quay đầu nhìn thoáng qua Hạng Tâm Hà ở bên cạnh, "Mệt rồi?"
"Có một chút ạ, ăn cơm xong là rất dễ buồn ngủ."
"Buổi tối ngủ sớm chút, Yuki nói em hôm nay đến muộn."
Hạng Tâm Hà không được tự nhiên nói: "Xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa."
"Anh không có ý trách em, không cần xin lỗi."
Hạng Tâm Hà buồn bực ừ một tiếng, không biết đang nghĩ cái gì, Quyền Đàm đưa cậu về đến nhà, định mời người vào ngồi một lát, nhưng Quyền Đàm lại nói với cậu: "Tuy rằng rất muốn ở cùng em thêm một lát nữa, nhưng anh còn chút việc, phải đi trước."
"Vậy được ạ, tạm biệt anh Quyền Đàm."
"Ừm."
Mang theo một bụng tâm sự về nhà, đèn chùm phòng khách sáng chói mắt, cậu không nhìn thấy A Lan, ngược lại Tần Lâm và Hạng Cánh Tư vẫn còn ở phòng khách.
Hạng Cánh Tư mặc đồng phục mùa hè của trường, đứng thẳng tắp trước mặt Tần Lâm, người phụ nữ xõa tóc, hai tay khoanh trước ngực, bày ra tư thế dạy dỗ người khác.
"Ba...... đâu rồi ạ?" Hạng Tâm Hà chậm chạp đi tới, liền nghe thấy Tần Lâm răn dạy:
"Mẹ có phải đã nói hôm nay sẽ qua đón con muộn một chút, bảo con đừng có chạy lung tung, tại sao không nghe?"
Hạng Tâm Hà dừng bước không đi tiếp nữa, nhìn Hạng Cánh Tư hai tay nắm chặt ống quần, trong ký ức còn sót lại của Hạng Tâm Hà, Tần Lâm đối đãi với Hạng Cánh Tư tuy rằng không tính là nuông chiều, nhưng đều là che chở cẩn thận, không biết tại sao, từ sau khi từ bệnh viện trở về, cậu phát giác Tần Lâm đối với Hạng Cánh Tư nghiêm khắc nhiều hơn dịu dàng.
"Mẹ, con chỉ là đi cửa hàng văn phòng phẩm một chuyến, chỗ đó rất gần trường, con muốn mua cái bút."
"Mua bút con nói với mẹ chứ, đợi mẹ đến cùng đi không được à? Cứ phải tự mình đi."
"Chỗ đó rất gần trường."
Hạng Cánh Tư lại lặp lại một lần nữa, ý tứ đại khái chính là cửa hàng văn phòng phẩm rất gần, cậu bé mua cây bút rất nhanh là có thể về trường đợi bà tới đón, sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng Tần Lâm hoàn toàn không nghe lọt, vô cùng tức giận nói: "Con bây giờ học được cách nói dối rồi phải không? Điện thoại của mẹ rõ ràng hiển thị con đi đến nơi cách trường học 2 cây số, ngược hướng với nhà, con đi cửa hàng văn phòng phẩm gì."
Hạng Cánh Tư bị phát hiện nói dối không phản bác nữa, mà là cúi đầu chuẩn bị ăn mắng.
"Còn không nói thật?"
Hạng Cánh Tư dường như quyết tâm không trả lời, Tần Lâm tức muốn chết, đi đi lại lại, đầu ngón tay thon dài run rẩy chỉ vào Hạng Cánh Tư.
"Con về phòng cho mẹ, từ ngày mai không cần đến trường nữa, mẹ tìm giáo viên một kèm một dạy con, con không được phép rời khỏi nhà cho mẹ."
Hạng Cánh Tư vẫn không có phản ứng gì, trái lại là Hạng Tâm Hà cảm thấy cách làm này không tốt lắm.
"Tần di."
Cậu nhẹ giọng khuyên nhủ: "Cánh Tư còn nhỏ, sao có thể không đến trường được."
Tần Lâm quay mặt sang, trang điểm còn chưa tẩy, khóe mắt đuôi mày toàn là sự giận dữ: "Về phòng con đi."
Hạng Tâm Hà sửng sốt, ngây ngốc chớp chớp mắt: "Dạ."
Nhưng cậu sợ Tần di ra tay với trẻ con, cầu thang đi được một nửa, khuyên thêm một câu: "Đừng đánh trẻ con ạ."
Vẫn chỉ nhận được ánh mắt cảnh cáo của Tần Lâm.
Hạng Vi Viên dường như không ở nhà, Hạng Tâm Hà vẫn luôn không nhìn thấy người, 8 giờ rưỡi đi tắm, ở trong phòng tắm cởi một nửa quần áo nói chuyện với Ôn Nguyên, Ôn Nguyên nói cậu có thể sắp yêu đương, nói chuyện với một cô gái khí thế ngất trời, chẳng qua vẫn chưa gặp mặt.
xxh: [Chưa gặp mặt sao quen được?]
Ôn Nguyên: [Yêu qua mạng chứ sao.]
xxh: [Yêu qua mạng thế nào vậy?]
Ôn Nguyên chắc cũng giống như cậu chưa từng yêu đương nhỉ.
Ôn Nguyên: [Hê hê, chơi game quen biết, là một cô gái rất ngọt ngào.]
Hạng Tâm Hà thấy cậu vui vẻ đến mức gửi liên tiếp mấy cái biểu cảm hôn hôn, ngẩn ra vài giây, ngay lúc cậu đang nghĩ có nên gửi lại một cái hôn không, Ôn Nguyên nói cậu gửi nhầm.
xxh: [Không sao, tôi đi tắm đây.]
Ôn Nguyên: [OK!]
Hạng Tâm Hà cởi nốt quần áo còn lại, mở vòi hoa sen, lúc gội đầu bọt biển thấm vào trong mắt, điên cuồng dội nước, mắt cậu nhạy cảm, rửa sạch vẫn cảm thấy khô khốc, trong đầu thì đang nghĩ, rốt cuộc có nên thả Trần Triều Ninh ra khỏi danh sách đen hay không.
Điện thoại ở ngay trên bồn rửa tay, Hạng Tâm Hà dùng khăn tắm quấn lấy cơ thể, cầm lấy điện thoại đứng trước gương, trên màn hình hơi nước mù mịt, tùy tiện lau lau lên khăn tắm.
"Chắc là sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ."
Cậu thậm chí đang cầu nguyện, dù sao cậu với Trần Triều Ninh cũng không hay nói chuyện, đối phương chỉ cần không gửi tin nhắn, thì không thể phát hiện bị chặn, chỉ cần mình lén lút thả người ra khỏi danh sách đen, quỷ cũng sẽ không biết sự thật Trần Triều Ninh bị chặn lần thứ 2.
Nhưng nhỡ đâu, giống như lần trước, ai biết Trần Triều Ninh rốt cuộc có gửi tin nhắn cho cậu hay không?
Căn bản không ai có thể hiểu trong lòng người này rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Anh Quyền Đàm nói Trần Triều Ninh có thù tất báo, cậu càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ hãi.
"Aiz." Hạng Tâm Hà phiền muộn giật tóc, "Sẽ không thực sự muốn trả thù mình chứ."
Trong phòng tắm quá bí, Hạng Tâm Hà đứng dậy cũng choáng váng một cái, cầm điện thoại ra ngoài thay quần áo, miệng đắng lưỡi khô muốn xuống lầu rót nước uống.
Phòng khách tầng một chỉ chừa ngọn đèn sàn, chắc là chờ Hạng Vi Viên trở về, không có một bóng người, Hạng Tâm Hà cầm cốc lấy nước lên lầu, lo lắng cho bản thân đồng thời cũng không quên quan tâm em trai, đi tới trước cửa phòng Hạng Cánh Tư gõ gõ.
"Anh có thể vào không?"
Cậu sợ Hạng Cánh Tư đã ngủ, liền định đợi một lát, nếu không có hồi âm thì đi, kết quả cửa phòng ngủ từ bên trong mở ra, Hạng Cánh Tư mặc bộ đồ ngủ, thấy là cậu có hơi bất ngờ, ngẩng mặt gọi cậu: "Anh ơi, sao anh tới đây?"
"Em không sao chứ?" Hạng Tâm Hà thật ra từ tận đáy lòng vẫn coi cậu bé là một đứa trẻ 4 tuổi cần dỗ dành, dù sao cậu thường xuyên ôm Hạng Cánh Tư chơi.
"Tần di có thể chỉ là quá lo lắng cho em thôi."
"Em biết." Hạng Cánh Tư là là hiểu chuyện, đầu tiên là để Hạng Tâm Hà vào phòng, sau đó đóng cửa lại.
"Mẹ mỗi lần đi đón em đều sẽ bảo em đừng chạy lung tung."
"Vậy hôm nay em chạy lung tung sao?"
Hạng Tâm Hà ngồi bên cạnh ghế của cậu bé, bưng cái cốc hỏi cậu bé: "Em đi làm gì? Tuy rằng anh không nên hỏi, nhưng mà nói dối là không đúng đâu Cánh Tư."
"Xin lỗi." Hạng Cánh Tư biết sai có thể sửa, "Em nói với mẹ rồi, là bởi vì trong con hẻm kia có rất nhiều mèo hoang, mấy hôm trước bạn học đưa em đi cho mèo ăn, vì hôm nay bạn ấy xin nghỉ, cho nên nhờ em giúp một chút, em nghĩ mẹ còn một lúc nữa mới đến, nên đi trước."
"Vậy em nên nói trước với dì ấy chứ."
"Em sợ mẹ không đồng ý."
Được thôi, cũng có thể hiểu, sợ bị từ chối, cho nên dứt khoát giấu diếm, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, nhất là Tần Lâm quả thực rất nghiêm khắc, đây không phải chuyện gì rất nghiêm trọng, Hạng Tâm Hà cảm thấy cũng không tính là nói dối.
"Không cần xin lỗi anh, em xin lỗi mẹ em chưa?"
"Rồi ạ."
"Vậy thì tốt."
Đã không có việc gì, Hạng Tâm Hà cũng không ở đây lâu, cậu vẫn bưng cốc đứng dậy, lúc vòng qua Hạng Cánh Tư thì dừng lại, đột nhiên xoay người hỏi cậu bé: "Cánh Tư, Tần di làm sao phát hiện em không đi cửa hàng văn phòng phẩm vậy? Dì ấy nói trong điện thoại dì ấy có thể nhìn thấy?"
Hạng Cánh Tư gật đầu: "Trong đồng hồ của em có định vị."
"Đồng hồ gì? Lắp thế nào?"
Hạng Cánh Tư không nói 2 lời đi tới bên bàn, cầm đồng hồ trẻ em của cậu bé đưa cho Hạng Tâm Hà xem.
"Chính là cái này, có thể gọi điện, gửi tin nhắn, còn có định vị, cài sẵn, kết nối với điện thoại phụ huynh, có thể biết vị trí bất cứ lúc nào, còn có thể cảm nhận cảm xúc, nếu gặp nguy hiểm, sẽ kích hoạt thiết bị báo động."
"Lợi hại vậy? Trực tiếp kết nối với đồn cảnh sát?"
"Ờm...... không phải, là điện thoại, cài đặt liên hệ khẩn cấp, cái của em kết nối với mẹ, nếu có chuyện ngoài ý muốn, điện thoại của mẹ sẽ kêu suốt."
"Vậy cũng có thể báo cảnh sát."
Hạng Cánh Tư vẻ mặt khó hiểu nhìn anh trai mình: "Có thể gọi điện đương nhiên có thể báo cảnh sát."
Hạng Tâm Hà tỉ mỉ nhìn chiếc đồng hồ trẻ em kia, tạo hình đáng yêu, in hình hoạt hình, vẻ ngoài cảm giác không có khác biệt quá lớn so với đồng hồ điện tử thông thường.
Cái khác đều không quan trọng, thu hút Hạng Tâm Hà là định vị và thiết bị báo động.
"Cái đồng hồ này của em......" Hạng Tâm Hà nhẹ giọng hỏi: "Mua ở đâu thế?"
......
Trần Triều Ninh buổi tối đi quán bar của Lục Tự một chuyến, nơi này so với lần trước anh tới càng ồn ào càng đông đúc hơn, ánh đèn lộn xộn chiếu khiến anh hoa mắt.
"Cậu không hiểu, quán bar phải như vậy mới vui."
Không ai muốn hiểu, Trần Triều Ninh bảo anh rót rượu, Lục Tự nghi hoặc "hử" một tiếng, hỏi anh: "Hôm nay sao lại muốn uống vậy? Rõ ràng lần trước cầu xin cậu cũng không uống."
Trần Triều Ninh: "Cậu đây không phải quán bar sao?"
Lục Tự: "Đúng vậy."
Trần Triều Ninh: "Không uống rượu thì uống gì?"
Lục Tự "chậc" một tiếng: "Là ý này?"
Anh lấy một cái cốc thủy tinh trong suốt, rót rượu vào giống như một ngọn đèn lưu ly, ánh đèn xoay tròn chiếu lên mặt Lục Tự anh mới nhìn thấy vết thương nơi khóe mắt người nọ.
"Cậu bị người ta đánh?"
Lục Tự không vui, nhíu mày phản bác: "Ai bị đánh? Tôi là đánh nhau."
Trần Triều Ninh đánh giá tướng mạo mang theo chút chật vật của anh, nói: "Có vệ sĩ còn có thể bị đánh, rất khó tin là đánh nhau."
"Vệ sĩ của tôi là mời đến trấn áp ở quán bar, không phải làm tay đấm riêng cho tôi có được không?" Lục Tự khó chịu, rượu cũng không cho anh uống.
"Hờ."
Lục Tự tức không có chỗ trút, căm giận nói: "Trần Triều Ninh, thật sự có người chịu được cậu sao? Cậu cả đời này sẽ không đều độc thân đấy chứ?"
Ngón tay đặt trên quầy bar khựng lại, Trần Triều Ninh ngước mắt lên, "Sao? Có đối tượng là chuyện rất vinh quang?"
"Chứ sao nữa?"
"Có thể trao giải cho cậu, có thể phát tiền thưởng? Hay là có thể không bị đánh?"
Từng chữ châu ngọc.
"Tôi cảnh cáo cậu, cậu còn nói thêm một câu nữa, tôi lập tức gọi điện cho vệ sĩ của tôi đuổi cậu ra ngoài."
"Tôi hỏi cậu."
"Cậu nói trước đi, tôi suy nghĩ một chút quyết định có trả lời hay không."
Mặt Trần Triều Ninh giống như phủ một tầng ánh sáng, cũng không biết là quán bar quả thực ánh đèn quá tệ hay làm sao, anh cảm thấy Trần Triều Ninh hôm nay có hơi xa lạ.
"Được, cậu hỏi đi."
"Khi nào cậu sẽ hôn một người?"
Đầu óc Lục Tự chết máy, "Câu hỏi gì thế, đương nhiên là lúc muốn hôn thì hôn thôi."
Không rõ đáp án này Trần Triều Ninh có hài lòng hay không, bản thân Lục Tự rất hài lòng, tín điều cuộc sống của anh là bản thân sung sướng căn bản không cần cân nhắc bất cứ ai.
Rượu đưa cho Trần Triều Ninh một giọt cũng chưa dính, anh hỏi: "Cậu hôn ai rồi?"
Trần Triều Ninh mặt không đổi sắc nói: "Chó điện tử của tôi."
"Đệt mịa." Lục Tự giống như gặp quỷ nhìn anh: "Cậu có phải bị điên không? Tôi vừa nãy chỉ dọa cậu thôi, điều kiện này của cậu không đến mức không tìm được đối tượng, sao ngay cả chó cũng không tha."
"Hừ."
Trần Triều Ninh nhẹ nhàng cau mày, dáng vẻ trông không giống như nói đùa, bộ dạng anh cũng hết cách, "Cứ sủa mãi, hôn một cái là được."
Nói xong bưng ly rượu trước mặt uống một hơi cạn sạch, biểu cảm Lục Tự thực sự khó mà diễn tả, cuối cùng chỉ dữ tợn nói một câu: "Đồ b**n th**."
Rượu của Lục Tự khó uống muốn chết, từ quán bar đi ra trong dạ dày giống như đang đốt, anh đến cửa hàng tiện lợi cùng con phố mua chai nước đá, khóe mắt liếc thấy máy gacha lúc đầu quay được Gấu Hạt Dẻ, anh cầm nước khoáng đi tới.
Trong máy gacha đã được nhét vào hộp mù series mới, không còn là Gấu Hạt Dẻ Hạng Tâm Hà muốn nữa, không thay đổi vẫn là giá bán lẻ 20 tệ một cái.
Hôn Hạng Tâm Hà, không có nhiều lý do như vậy, chính là như Lục Tự nói, anh muốn hôn thì hôn thôi.
Chuyện gì cũng phải tìm nguyên nhân, có mệt hay không?
Đạo lý này bản thân Hạng Tâm Hà biết và thực hiện rất triệt để, thích anh thì gửi thư tình, đi theo anh đến công ty, không buông tha bất cứ cơ hội nào có thể ở chung, đuổi cũng đuổi không đi, chỉ biết vẻ mặt chân thành nói: "Em thích anh."
Thứ thích này là một nghịch lý, Hạng Tâm Hà bởi vì anh cho cái máy ảnh cũ mà quấn lấy anh, cũng có thể bởi vì chuyện tương tự mà quấn lấy người khác, anh vô số lần từng nghĩ, nếu như năm đó Quyền Đàm không nói cái máy ảnh kia là anh đưa, có phải 2 người bọn họ cũng có thể tu thành chính quả rồi hay không.
Hờ, cũng không phải, không dễ dàng như vậy, Quyền Đàm nếu thật sự thích Hạng Tâm Hà như thế, cũng không đến mức đợi đến bây giờ.
Giọt nước ngưng tụ trên chai nước khoáng tụ lại dưới đáy, từng giọt rơi xuống cái bóng bên chân.
Trần Triều Ninh uống thêm một ngụm, vặn nắp xoay người đi về phía xe.
......
Hạng Tâm Hà nghiên cứu đồng hồ trẻ em cả một buổi tối, buổi sáng mở mắt đã 9 giờ rưỡi, điện thoại nhận được một tin nhắn nhắc nhở từ bệnh viện, bảo cậu chiều nay đến chụp CT não đã hẹn trước, cậu mới nhớ ra còn có chuyện này, đội cái đầu tóc rối tung ngồi trên giường liên tiếp ngáp mấy cái, Wechat có tin nhắn Quyền Đàm và cả Yuki gửi tới.
Chị xinh đẹp Yuki: [Tâm Hà, sao không đến? Là lại ngủ quên à, hay là xảy ra chuyện gì?]
Chị xinh đẹp Yuki: [Thấy tin nhắn trả lời một câu.]
Anh Quyền Đàm: [Có nhà không? Tâm Hà, trả lời tin nhắn.]
Bên dưới là một cuộc gọi thoại nhỡ đến từ Quyền Đàm, Hạng Tâm Hà áy náy vội vàng gửi cho anh một tin nhắn thoại.
"Xin lỗi anh Quyền Đàm, hôm nay em xin nghỉ một ngày, không có việc gì đâu ạ, em chỉ là ngủ quên thôi, thực sự xin lỗi, em quên mất chiều nay còn phải đi bệnh viện tái khám, em nên xin nghỉ trước, xin lỗi xin lỗi, để anh lo lắng rồi."
Tiếp đó lại trả lời Yuki.
xxh: [Em không sao chị Yuki, hôm nay em muốn xin nghỉ một ngày, ngày mai qua sau, được không ạ? Để chị lo lắng rồi, thực sự ngại quá.]
Yuki trả lời rất kịp thời, nói với cậu không sao là tốt, nhắc nhở cậu thứ 4 đến công ty nhớ viết đơn xin nghỉ bù là được.
Wechat của Quyền Đàm 5 phút sau gửi tới.
Anh Quyền Đàm: [Vậy thì tốt, sức khỏe quan trọng, hôm nay nghỉ ngơi cho tốt.]
xxh: [Vâng vâng!]
Cũng không ngủ nữa, Hạng Tâm Hà trực tiếp xuống lầu ăn sáng, A Lan hỏi cậu hôm nay có phải không đi làm không, cậu gật đầu nói phải, lát nữa phải đi bệnh viện, thầm nghĩ đằng nào cũng xin nghỉ, vậy thì buổi sáng đi mua đồng hồ trẻ em, buổi chiều đi bệnh viện.
Sau bữa sáng, cậu ngồi ngẩn người trong phòng khách một lúc, ra khỏi cửa đã sắp 11 giờ.
"Tâm Hà, hay là ăn cơm trưa xong hẵng đi?"
"Không cần, cảm giác vừa ăn xong chưa được bao lâu, không đói lắm, đợi cháu về ăn sau."
A Lan đáp: "Cũng được, đi đường chú ý an toàn."
"Ừm~"
Cậu đầu tiên bắt xe đến trung tâm thương mại lớn nhất trung tâm thành phố, tìm được chiếc đồng hồ trẻ em cậu muốn mua, kiểu dáng là tối qua đã chọn xong, khả năng thực thi của cậu xưa nay rất mạnh, nói mua là mua, càng đừng nhắc tới đây còn là liên quan đến vấn đề an toàn của bản thân.
Nhân viên cửa hàng tưởng cậu muốn tặng người ta, gói ghém cho cậu rất hoa lệ tinh xảo, cậu không từ chối, coi như ngầm thừa nhận.
"Bên trong có hướng dẫn sử dụng chứ?"
"Quý khách yên tâm, có ạ." Nhân viên cửa hàng nói với cậu: "Có thể quét mã theo dõi tài khoản chính thức của chúng tôi, có giáo trình chi tiết, đảm bảo dạy là biết."
Hạng Tâm Hà yên tâm, "Vâng, cảm ơn chị."
"Quý khách khách sáo."
Thanh toán xong còn chưa đến một giờ, cậu một mình đi dạo trong trung tâm thương mại, mua một cái kem ly, chụp ảnh cho Ôn Nguyên.
Ôn Nguyên: [!]
Ôn Nguyên: [Cậu trốn việc! Hôm nay không đi làm!]
Hạng Tâm Hà ngồi trên ghế nghỉ ngơi của trung tâm thương mại, vui vẻ ăn kem ly của cậu.
xxh: [Hôm nay tôi phải đi bệnh viện, thuận tiện xin nghỉ luôn, Ôn Nguyên, cậu bận không?]
Ôn Nguyên: [Cũng tạm, tôi mấy hôm nữa chắc cũng phải xin nghỉ, tôi phải đi gặp bạn gái tôi, hê hê.]
Kem ly không kịp ăn tan ra, dính dớp nhỏ xuống đầu ngón tay Hạng Tâm Hà, cậu theo bản năng l**m l**m, mới nhớ ra trong túi còn có khăn giấy nhân viên cửa hàng đưa khi mua kem, há miệng cắn một miếng sau đó mới lấy ra lau.
xxh: [Oa, vậy chúc mừng cậu.]
Ôn Nguyên: [Không nói nữa, anh Ninh tìm tôi.]
Hàng lông mày Hạng Tâm Hà giật một cái, hiện tại ở vào một phần nhìn thấy tên Trần Triều Ninh đều theo bản năng căng thẳng.
xxh: [Được.]
Làm kiểm tra không tốn quá nhiều thời gian của cậu, chỉ là đợi kết quả mất 1 tiếng đồng hồ, bác sĩ nói với cậu, CT hiển thị não bộ cậu cũng không có vấn đề gì, nhắc nhở cậu không nên chụp CT quá thường xuyên.
"Vậy những chuyện tôi quên còn có thể nhớ lại không?"
Về việc mất trí nhớ, Hạng Tâm Hà khó tránh khỏi tò mò.
"Cái này chắc là di chứng do não bộ chịu va đập mạnh gây ra, có thể chỉ là tạm thời, cậu có thể lựa chọn làm một số huấn luyện phục hồi chức năng."
Không biết huấn luyện phục hồi chức năng não bộ là như thế nào, Hạng Tâm Hà nói mình sẽ suy nghĩ một chút, xách theo đơn của bệnh viện còn có đồng hồ trẻ em về nhà.
Tần Lâm hôm nay về rất sớm, nhưng Hạng Cánh Tư vẫn chưa tan học, bà lát nữa còn phải đi.
"Tần di." Túi đựng đồng hồ trẻ em trong tay Hạng Tâm Hà bị cậu giấu sau lưng, lén lút lên lầu cất vào trong phòng mới đi ra.
Trong phòng khách ở nhà bày biện chỉnh tề rất nhiều hộp quà, Hạng Tâm Hà định thần nhìn lại, là cua lông.
"Con hôm nay không đi làm?"
Hạng Tâm Hà gật gật đầu, nói: "Vâng, con đi bệnh viện làm kiểm tra ạ."
Sắc mặt Tần Lâm có phần ngưng trệ, "Thế nào?"
"Không có việc gì."
Ở bên ngoài cả một ngày, còn chỉ ăn một bữa cơm, Hạng Tâm Hà rất đói, A Lan chuẩn bị điểm tâm cho cậu, cậu vừa ăn vừa hỏi Tần Lâm.
"Dì Tần, cua này ở đâu ra thế?"
"Người khác biếu."
"Ồ." Hạng Tâm Hà nuốt đồ trong miệng xuống, hỏi bà: "Có thể cho con hai hộp không ạ?"
Tần Lâm nhìn về phía cậu: "Lát nữa bảo A Lan hấp luôn, tối nay ăn."
"Không phải." Hạng Tâm Hà mím môi nói: "Con muốn gửi 2 hộp qua cho anh Quyền Đàm."
2 hôm trước nói mời Quyền Đàm ăn cơm, kết quả anh không trả tiền, hôm nay vì ngủ quên hại người ta lo lắng, cứ cảm thấy trong lòng áy náy, tặng chút quà là nên làm, huống hồ anh Quyền Đàm còn sắp xếp công việc cho cậu, vẫn luôn chưa cảm ơn.
"Con bây giờ quan hệ với cậu ta trái lại tốt như vậy rồi?" Tần Lâm đột nhiên hỏi.
Hạng Tâm Hà rất ngơ ngác, "Trước đây con với anh ấy quan hệ không tốt sao?"
Tần Lâm nhếch môi cười một tiếng: "Vậy thì không phải, chỉ là đi lại gần gũi hơn với cậu em họ họ Trần kia của cậu ta hơn."
Sắc mặt Hạng Tâm Hà trắng bệch, cơ thể trở nên vừa cứng ngắc vừa xấu hổ, "Vậy sao? Hóa ra là vậy."
Nghe ý của Tần Lâm, hình như bà không biết chuyện năm đó cậu thích Trần Triều Ninh?
Vậy xem ra ba cũng không biết.
Cậu lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng được cậu nuốt xuống.
"Con tự đi đưa hay gọi người đưa?"
Hạng Tâm Hà nói: "Con tự đi đưa ạ."
Mới 4 giờ, cua chết không ngon, phải đưa qua cho người ta lúc còn tươi mới được, Hạng Tâm Hà gọi điện thoại cho Quyền Đàm.
Trên điện thoại có địa chỉ Quyền Đàm gửi tới, cậu vẫn là bắt xe qua đó.
Nhà cũ của nhà họ Quyền cậu từng tới mấy lần, lần trước vẫn là tiệc mừng thọ 65 tuổi của bà nội Quyền Đàm, ba đưa cậu tới.
Quyền Đàm chân sau liền đến, xe vào cổng lớn, chỗ này của anh rộng rãi, bên cạnh còn có vườn hoa nhỏ được cắt tỉa và đài phun nước, Quyền Đàm từ trên xe bước xuống, hôm nay không phải áo sơ mi trắng và quần tây đen trang trọng, chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu xám thoải mái.
"Sao lại nghĩ đến chuyện đưa cua cho anh? Hôm nay kết quả kiểm tra thế nào?"
Anh dẫn Hạng Tâm Hà vào nhà, thuận tay cầm lấy 2 hộp cua trong tay cậu.
"Không có vấn đề gì ạ." Hạng Tâm Hà sờ sờ tai, vẫn cảm thấy hơi áy náy: "Cua là Tần di đưa, hai hôm nay em làm phiền anh rất nhiều, liền tặng mấy con cho anh, em nhớ anh thích ăn?"
Quyền Đàm cười cười, "Cũng không phải anh, bà nội anh thích ăn, cho nên bảo em đưa đến chỗ này, em lại không cho anh đi lấy."
"Là em tặng cho anh, sao còn có thể để anh đi lấy được."
"Đều giống nhau mà."
Hạng Tâm Hà đi theo sau lưng anh, bà cụ đang đeo kính lão đọc sách, nghe thấy động tĩnh nhìn ra bên ngoài.
"Ối chà, đây là ai vậy?"
Hạng Tâm Hà thẹn thùng gọi bà một tiếng, tóc trắng trên đầu bà cụ nhiều hơn trong ký ức, sự trôi đi của năm tháng thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trên người người già, Hạng Tâm Hà đột nhiên cảm thấy một trận hoảng hốt.
"Bà nội, đã lâu không gặp."
"Đâu có lâu không gặp, trí nhớ của cháu sao còn không bằng bà già này chứ."
Hạng Tâm Hà không được tự nhiên cười cười, "Xin lỗi ạ, là cháu nhớ nhầm."
Bà cụ bảo cậu ngồi trên sô pha, Quyền Đàm đưa cua lông cho bảo mẫu, chuẩn bị tối nay ăn.
"Bà nghe bọn nó nói thời gian trước cháu nằm viện, bây giờ khỏi chưa?" Bà cụ rất nhiệt tình, nắm lấy tay cậu nhìn khắp nơi, Hạng Tâm Hà trả lời bà: "Cháu không sao, xuất viện cũng rất lâu rồi, không có vấn đề gì ạ."
"Vậy thì được." Dây đeo kính của bà cụ không ngừng lắc lư trước mắt cậu, sau khi tháo xuống thì treo trên cổ, người già dường như đều có một loại nhiệt tình quen thuộc tự nhiên, bà kéo Hạng Tâm Hà giống như trẻ con nhìn đông nhìn tây, hiếm lạ nói: "Cảm ơn cua cháu tặng nhé, ở lại cùng ăn cơm đi?"
"Cháu......"
Hạng Tâm Hà không biết từ chối ý tốt của người khác lắm, có hơi rối rắm: "Phiền phức lắm ạ."
"Không phiền, đông người ăn cơm mới náo nhiệt."
Hạng Tâm Hà cắn môi, vậy cậu phải gọi điện thoại cho A Lan nói không về ăn cơm nữa vậy.
Quyền Đàm từ nhà vệ sinh tầng một đi ra, trông có vẻ tâm trạng rất tốt, anh hỏi Hạng Tâm Hà: "Có món gì đặc biệt muốn ăn không?"
"Gì cũng được ạ, em không kén ăn."
Bà cụ nói: "Cháu vẫn ngoan giống như hồi nhỏ."
Được người ta khen cũng sẽ đỏ mặt giống như trẻ con, bà cụ bảo Quyền Đàm đi nói với bảo mẫu làm thêm 2 món nữa, Quyền Đàm lo lắng ăn không hết, bà cụ "ai nha" một tiếng: "Ăn hết mà, Triều Ninh còn chưa đến đâu."
Một cái tên khiến 2 người đều ngẩn ra trong nháy mắt.
Quyền Đàm hơi nhíu mày, "Hôm nay thứ ba, sao em ấy lại đến?"
"Nó cuối tuần trước cơm cũng không ăn xong đã vô cớ rời đi, nói là phải trở về bù một bữa, nó vừa khéo được nghỉ, gọi điện thoại nói với bà là qua đây mà."
"Khi nào?"
"Chính là hôm nay."
Chỉ có Hạng Tâm Hà như ngồi trên đống lửa, cậu đang nghĩ nên tìm cớ gì rời đi trước khi Trần Triều Ninh đến, 2 tay vặn xoắn vào nhau, đầu óc lúc này một chút cũng không linh hoạt, nôn nóng bắt đầu nhìn ngó, khi tầm mắt lướt qua ngoài cửa vội vàng liếc thấy một bóng người, ánh mắt vốn dĩ đã dời đi không tự chủ được giống như bị thu hút, lại quay trở về.
Trong một khoảnh khắc, Hạng Tâm Hà bắt đầu ù tai, cơ thể cứng ngắc giống như con rối gỗ.
Trần Triều Ninh không biết đến từ lúc nào, ngược ánh sáng vàng kim của buổi chập tối dựa vào bên cánh cửa mở rộng hút thuốc, tay trái đút túi quần, tay phải lấy điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống, buông thõng bên chân, động tác không nhanh không chậm, khói thuốc lượn lờ phiêu tán, lộ ra đôi mắt lạnh lẽo.
Hạng Tâm Hà mạnh mẽ quay mặt đi, căn bản không dám nhìn kỹ, không hiểu mình sợ cái gì, chính là không quá dám, Trần Triều Ninh không nói chuyện, tiêu điểm tầm mắt rơi vào nơi không ai biết, chân phải hơi cong, phía trước là cái bóng.
Khoảnh khắc tàn thuốc rơi xuống đất trái tim Hạng Tâm Hà đều rơi theo.
________________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Đến trước cả thứ 4 là thứ 3, bảo bối, làm sao bây giờ nha, chồng cậu hình như tức giận rồi (không chắc chắn, xem tiếp đã)