Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chuyện sau đó không còn liên quan tới Thẩm Thanh Từ và Yên La, hai người giao Thẩm Tuệ Vân cho Nghiêm Hạo, lại kiếm một mớ từ ông cụ Thẩm thông qua Nghiêm Hạo, sau đó tâm trạng vui vẻ đi về Gà Hầm Hồ Ký.
Không nhắc tới việc ông cụ Thẩm đã thất vọng như thế nào khi Thẩm Thanh Từ có thái độ kiên quyết từ chối về nhà họ Thẩm, sau khi Thẩm Tuệ Vân trải qua chuyện này thì tính tình lại xảy ra biến hóa. Yên La và Thẩm Thanh Từ cùng trở lại Gà Hầm Hồ Ký, lên lầu vào linh phủ của Hồ Lê, sau đó thả Trùng Minh từ túi càn khôn ra đưa nguyên thần đan cho nó.
Nguyên thần đan cảm nhận được khí tức của chủ nhân thì thật vui mừng, lắc lắc thân thể không chờ nổi vọt vào trong cơ thể mập ú của Trùng Minh. Tư thế kia khiến Yên La nhớ tới cảnh tượng ‘Nhánh cây Bạch Ngọc’ xông vào trong cơ thể Thẩm Thanh Từ.
Yên La sửng sốt trong thoáng chốc, trong lòng cô không nhịn được hiện lên một suy nghĩ: chẳng lẽ đoạn ‘Nhánh cây Bạch Ngọc’ kia là là một bộ phận trong cơ thể lão rùa già này?
Nhưng cô quan sát tỉ mỉ Thẩm Thanh Từ một phen cũng không phát hiện cơ thể anh thiếu linh kiện gì…
Ngay khi cô đang suy nghĩ, trước mắt ngọn lửa đột nhiên bùng lên, sau đó một con chim khổng lồ toàn thân đỏ rực, thân hình dũng mãnh, mỏ vàng cùng lông đuôi kim quang lấp lánh xuất hiện trước mặt mọi người.
Đây mới là dáng vẻ thật sự của Trùng Minh.
“Ôi đau đầu đau đầu, đây là chuyện gì xảy ra? Tôi đây đang ở đâu vậy….”
Nghe giọng nói bỉ ổi truyền tới từ đỉnh đầu, Yên La hoàn hồn nhìn thằng nhãi đáng ghét này, ghét bỏ hừ một tiếng: “Ngốc.”
“Sao giọng nói này nghe quen tai vậy?” Trùng Minh nói thầm một tiếng, vừa vẫy cái đầu mới tỉnh táo còn hơi choáng váng nhìn xung quanh một chút: “Ta đây là… Đế đế đế quân!”
Thẩm Thanh Từ nhìn nó mỉm cười, lông mi dài lập tức chớp chớp, hiếu kỳ hỏi Yên La: “Trước đó đã muốn hỏi sư phụ rồi, tiếng đế quân này của nó là đang gọi tôi à?”
“Ơ, là là tôi.” Yên La vẫn nhớ tới tiền, hoàn toàn không ý thức được sự xuất hiện của Trùng Minh có ý nghĩa như thế nào. Mãi đến lúc này cô mới đột nhiên kịp nhận ra, sau khi Trùng Minh khôi phục ký ức thì có một số việc cô không còn cách nào lừa Thẩm Thanh Từ được nữa.
Trong lòng Yên La không hiểu nhảy lên, cô dừng một lúc lâu không phân biệt được là chờ mong hay là cảm giác gì khác, sau đó nhỏ giọng nói: “Anh tên là Côn Luân, là đế quân sống trên đỉnh Côn Luân.”
Nhìn thấy vẻ bối rối của cô, trong mắt Thẩm Thanh Từ hiện lên một nụ cười khó có thể nhìn thấy: “Vậy sư phụ thì sao?”
“Tôi sao?” Yên La khẽ giật mình, trong lòng hơi chột dạ: “Tôi, tôi là sư phụ của anh đấy…”
“Sư phụ?!” Vừa dứt lời, Trùng Minh đã nhận ra cô là ai, khiếp sợ cắt ngang: “Con nhóc c.h.ế.t tiệt này, tiểu yêu quái, cô đang nói bậy bạ gì vậy? Sao dám tự xưng là sư phụ của đế quân chúng tôi?!”
Yên La vốn đã có chút áy náy, sau khi bị nó gọi như vậy, cô vô thức hoảng sợ, trong một lúc không biết nên phản ứng như thế nào.
Lúc này, Thẩm Thanh Từ đột nhiên mỉm cười và nhìn về phía Trùng Minh: “Đừng thô lỗ với sư phụ của tôi, nếu không tôi chỉ có thể mời cậu ra ngoài.”
Trùng Minh: “...”
Trùng Minh: “?”
Dù thế nào thì Trùng Minh cũng không thể ngờ tới thời điểm mà nó gặp lại đế quân của nhà mình, chính là trong một tình huống như vậy.
Nó luôn đứng ở trên đỉnh cao, không có gì là không làm được, thông minh lại còn nhìn xa trông rộng. Một đế quân hoàn hảo không có khuyết điểm gì, thế mà lại bị một yêu tinh nhỏ vừa gian xảo vừa đáng ghét Yên La lừa gạt, còn không cần hỏi nguyên nhân là gì mà đã vội che chở cho cô ấy!
Trùng Minh không dám tin, nó thực sự sắp phát điên rồi, nó chỉ vào Yên La rồi hổn hển nói: “Cô! Cô đã làm gì đế quân của chúng tôi? Sao đế quân lại biến thành một người như thế này?”
Bởi vì sự việc xảy ra quá đột ngột cho nên Yên La có chút hoảng hốt. Nhưng khi nhìn thấy Thẩm Thanh Từ cũng không giống với sự lo lắng của cô, bởi vì mấy câu nói của Trùng Minh đã khiến anh nhớ lại sự thật, ngược lại còn vì cô mà oán giận Trùng Minh một lúc. Rõ ràng là anh ta không hề hoài nghi về thân phận của anh ta, cho nên cô đã buông lỏng và thoải mái tinh thần.
“Cái gì gọi là tại sao lại biến thành một người như thế này? Bây giờ anh ta như vậy, có gì không tốt sao?” Yên La nâng cằm lên, cô khẽ hừ nhẹ với Trùng Minh, trong đôi mắt xinh đẹp ẩn giấu một tia hài lòng: “Còn về việc tôi đã làm gì anh ta...Tôi tìm anh ta hơn hai nghìn năm, sau khi tìm được anh ta đã chuyển thế luân hồi thành một người bình thường, tôi lại lập tức dạy anh ta tu luyện. Mỗi ngày tôi còn đi ra ngoài kiếm tiền để mua linh khí cho anh ta nữa, cậu nói tôi nghe thử xem, tôi làm như vậy thì có vấn đề gì?”
Trùng Minh sửng sốt, một phần của cơn giận chuyển qua thành nghi ngờ: “Sao cô có thể tốt bụng như vậy được? Tôi không tin!”
Nó cũng không quên được dáng vẻ trước kia của cô, mỗi ngày đều bảo đợi sau này khi ra khỏi được chậu hoa, cô ấy sẽ lột da rút gân đế quân nhà nó, ngay cả xương cốt cũng sẽ ăn hết sạch. Thật vất vả mới tìm được đế quân, sao cô ta lại không trả thù anh ấy?
Mặc dù...mặc dù bây giờ đế quân vẫn còn đứng đây, không có thiếu cánh tay không thiếu chân cũng không bị lột da rút gân nhưng cô ta lừa đế quân gọi cô ta một tiếng sư phụ, còn tẩy não của đế quân, biến anh ấy thành một kẻ ngốc không hề nhận ra nó lại còn oán giận nó!