Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sắc mặt Phạm Chí An thay đổi, ông ta liên tục phủ nhận, trong chớp mắt Vương Xuân Hoa bị lời nói của Thẩm Tuệ Vân làm run lên.
Thẩm Tuệ Vân rèn sắt khi còn nói: “Cô yêu con của cô, tôi cũng yêu con của tôi, tôi có thể bắt nó thề với cô rằng cái c.h.ế.t của cô không liên quan gì tới tôi, người phái người g.i.ế.c cô là Phạm Chí An! Bây giờ ông ta có thể vì tài sản nhà họ Thẩm mà g.i.ế.c người vợ là tôi thì tất nhiên năm đó cũng có thể g.i.ế.c c.h.ế.t viên đá cản đường làm tôi không vui như cô, để thuận lợi trở thành con rể nhà họ Thẩm!”
Nếu như là trước đó nhất định Vương Xuân Hoa sẽ phản bác lại. Nhưng nghĩ tới thái độ bỏ rơi cô ta của Phạm Chí An lúc nãy…
Vương Xuân Hoa không muốn tin là nhiều năm như vậy mà mình bị mù, nhưng chút lý trí còn lại nói cho cô ta biết Thẩm Tuệ Vân có đạo lý.
Nếu người hại c.h.ế.t mẹ con họ thật sự là Phạm Chí An thì tất cả những chuyện cô ta làm trong mấy năm nay chẳng phải là truyện cười lớn sao?
Đôi mắt đỏ ngầu của Vương Xuân Hoa lấp lánh trong ánh lửa, trong sự tuyệt vọng đau khổ cùng cực cô ta gào lên một tiếng, đưa tay bóp chặt cổ Phạm Chí An: “Vậy thì c.h.ế.t chung đi!”
Trên người Phạm Chí An không có vật hộ thân, Vương Xuân Hoa rất dễ dàng túm lấy ông ta. Liệt hỏa hừng hực chạy đọc theo cánh tay cô ta chui vào cơ thể Phạm Chí An, ông ta sợ hãi giãy dụa muốn nhào về phía Thẩm Tuệ Vân, muốn giành lấy vòng cổ phỉ thúy màu xanh lục trên cổ bà ta.
Mặc dù bình thường tính tính Thẩm Tuệ Vân không tốt, còn luôn luôn hô tới quát lui Phạm Chí An nhưng Thẩm Tuệ Vân thật sự có tình cảm với ông ta, nhưng tình cảm nhiều bao nhiêu cũng không chịu được sự lợi dụng và tính toán nhẫn tâm như vậy. Nhất là bà ta nghĩ tới đã nhiều năm qua Phạm Chí An nghe lời mình răm rắp nhưng sau lưng không biết mắng c.h.ử.i mình như thế nào, thậm chí là ông ta còn khao khát muốn g.i.ế.c mình thì bà ta đã cảm thấy cực kỳ buồn nôn.
Thẩm Tuệ Vân tàn nhẫn đạp Phạm Chí An ra, liều mạng chạy ra khỏi phòng nhưng lại bị một vùng biển lửa ép lui lại.
Vương Xuân Hoa quay đầu nhìn bà ta rồi gào thét: “Anh ta phải c.h.ế.t, cô cũng phải c.h.ế.t!”
Cô ta nói xong bẻ cổ Phạm Chí An cái rụp, quay đầu nhìn về phía Thẩm Tuệ Vân- cô ta không thèm để ý tới chân tướng của sự thật là cái gì, cô ta chỉ muốn hủy hoạt tất cả những người ở đây trước khi cô ta tiêu vong.
Thẩm Tuệ Vân: “…”
Thẩm Tuệ Vân nhìn khói đen càng ngày càng dày trong lòng, cảm nhận được khuôn mặt quỷ càng ngày càng gần, bà ta cảm thấy tuyệt vọng.
Đúng lúc này phỉ thúy màu xanh lục trước n.g.ự.c bà ta bỗng nhiên như bị bỏng, ngay sau đó ánh sáng tối sầm lại, đứt dây.
“Ha ha ha phá rồi! Cuối cùng cũng phá!” Vương Xuân Hoa vừa khóc vừa cười nói to.
Thẩm Tuệ Vân: “…!!!”
Ngay lúc Thẩm Tuệ Vân cho là mình c.h.ế.t chắc rồi, một tia kim quang chói mắt đột nhiên bổ ngang biển lửa đầy trời, cuốn lấy bàn tay móng vuốt sắc bén Vương Xuân Hoa đang đ.â.m tới cổ bà ta.
Vương Xuân Hoa giống như bị kim quang kia làm bỏng, cô ta hét lên một tiếng rồi lùi về sau hai bước, đồng thời tay kia cũng đột nhiên buông lỏng, nguyên thần đan nắm chặt trong tay bay ra ngoài.
Vương Xuân Hoa kinh ngạc liều mạng bổ nhào qua muốn cướp nó về, nhìn ngón tay thon dài vô cùng xinh đẹp đột nhiên thò ra từ ngọn lửa, giành trước cô ta cầm hạt châu màu đỏ rực kia lên.
“Không!” Đã mất đi năng lượng Trùng Minh, Vương Xuân Hoa không còn cách nào kiên trì nữa, sau khi tuyệt vọng hét lên một tiếng thì biến thành cát bụi tan biến trong không khí.
Thẩm Thanh Từ cất nguyên thần đan của Trùng Minh vào, anh lập tức vung tay lên cứu Thẩm Tuệ Vân khỏi biển lửa.
Về phần Phạm Chí An, cả x*c th*t và hồn phách của ông đều đã bị lửa Trùng Minh đốt thành tro bụi- Lửa Trùng Minh chính trực mạnh mẽ, tất nhiên sẽ không lưu tình đối với người nghiệp chướng nặng nề.
Trước khi tan thành tro bụi, cuối cùng ông ta cũng sợ, cũng thừa nhận tội của mình, ông ta khóc lóc nói mình sai rồi, bảo Thẩm Tuệ Vân mau cứu ông ta.
Thẩm Tuệ Vân bĩu môi không nói gì- bà ta không có cách nào tha thứ ông ta lừa đối nhiều năm như vậy, cũng không thể tha thứ cho những tính toán quỷ quyệt thâm độc của ông ta đối với mẹ con bọn họ, cho nên cuối cùng bà ta không nói lời nào, chỉ trơ mắt nhìn ông ta bị ngọn lửa nuốt chửng.
“Sao lại còn có một mình bà ta vậy?” Lửa Trùng Minh có ảnh hưởng khắc chế với Yên La, vừa rồi cô không đi đến biển lửa, thấy Thẩm Thanh Từ dẫn Thẩm Tuệ Vân ra mới tới đón hỏi: “Hai người khác đâu? Đều ngỏm củ tỏi rồi à?”
“Ừm.” Cách đó không xa có âm thanh xe cứu hỏa truyền tới, người dân gần đó phát hiện nơi đây có hỏa hoạn, hốt hoảng chạy ra khỏi nhà, Thẩm Thanh Từ gật đầu đáp lại Yên La, sau đó quay đầu lại nhìn ngôi nhà của Thẩm Tuệ Vân bị ngọn lửa hừng hực nuốt sạch, nhắm mặt lại lẩm bẩm vài câu, rồi thản nhiên vung tay, ngọn lửa dần yếu đi.
Cuối cùng anh nhìn Thẩm Tuệ Vân cả người đầy tro bụi ngồi bệt trên mặt đất như mất hồn, quay đầu hỏi Nghiêm Hạo vừa chạy đến: “Không biết cái mạng của cô Thẩm giá trị bao nhiêu tiền?”
Nghiêm Hạo: “…”
Nghiêm Hạo: “?”
Đôi mắt Yên La sáng lên, lén lút giơ ngón tay cái với Thẩm Thanh Từ: Tận dụng cơ hội để kiếm tiền, anh thật là nhanh trí đó!
Thẩm Thanh Từ nhìn khuôn mặt cười xán lạn tươi tắn của cô, khóe miệng không khỏi cong lên.