Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật

Chương 200: Chạy Về Phía Người Hằng Đêm Mong Nhớ (2)

Trước Tiếp

Nghĩ vậy, Giang Họa Huỳnh từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sau đó, cô lại nằm mơ.

Lần này trong mơ không còn nhiệt độ thay đổi liên tục nữa, mà là một giọng nói xa xăm không thực, như đến từ bên ngoài vũ trụ bao la.

“Nếu mọi thứ bắt đầu lại, em có còn chơi Khế Ước Vĩnh Vực nữa không?”

Giọng nói đó đặt ra một câu hỏi.

Giang Họa Huỳnh cau mày, chẳng thèm suy nghĩ mà trả lời trong lòng: “Không! Không bao giờ chơi nữa!”

Cái trò chơi chết tiệt xâm chiếm thế giới hiện thực này!

Ai mà thèm chơi chứ!

Sau khi nhận được câu trả lời của cô, giọng nói đó dường như thở phào nhẹ nhõm một cách khó nhận ra.

“Vậy thì, như em mong muốn—”

Ý thức của Giang Họa Huỳnh từ từ chìm vào bóng tối.

Giấc ngủ này cô ngủ rất sâu, cũng dường như đã ngủ rất lâu, rất lâu…

Khi tỉnh dậy, cô vẫn còn chút ngơ ngác.

“Lạ thật… sao lại yên tĩnh thế này.”

Giang Họa Huỳnh dụi đôi mắt ngái ngủ, cảm thấy trong nhà dường như yên tĩnh quá mức.

Điều này rõ ràng không bình thường chút nào.

Chẳng lẽ ‘bọn họ’ đang lén lút làm chuyện xấu gì sao?

Cơn buồn ngủ của Giang Họa Huỳnh tan biến không chút dấu vết, cô xỏ dép lê nhanh chóng chạy ra ngoài: “Sinclair, Cepha, Armand, Leonid các anh đang làm gì đấy?”

Vừa mở miệng đã là bốn cái tên dễ gây chuyện nhất.

“Erato, Raphael, Mị Ảnh, Đồ Tể? Các anh ở đâu?” Cô lại gọi thêm bốn cái tên khác.

Nhưng không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.

Giang Họa Huỳnh đứng cô đơn trong hành lang, đột nhiên không quen với cảm giác này.

Trước đây chỉ cần cô có chút động tĩnh, bọn họ sẽ xuất hiện trước mặt cô ngay lập tức.

Nhưng bây giờ, không một ai xuất hiện.

“Trò đùa này không vui chút nào…”

Giang Họa Huỳnh lẩm bẩm, không hiểu sao đột nhiên cảm thấy tim đập thình thịch bất an, để gạt bỏ sự lo lắng đó, bước chân cô đã vô thức chạy xuống lầu.

Vừa chạy vừa lên giọng: “Các anh hợp sức lại dọa tôi đúng không?”

Cô cố gắng dùng cách này để che đậy sự hoảng loạn đang không ngừng lan rộng trong lòng.

“A Huỳnh?” Cửa phòng Giang nữ sĩ mở ra, bà kỳ lạ bước ra khỏi phòng.

“Cục cưng sao con dậy sớm thế? Chẳng phải bảo ngày cuối cùng trước khi khai giảng phải ngủ nướng một trận thật ngon sao?” Bà đang thực hiện các bước chăm sóc da buổi sáng, cầm một cái máy làm đẹp không biết tên lăn tới lăn lui trên mặt.

Giang Họa Huỳnh khựng lại trên cầu thang, quay đầu nhìn lại phía sau.

Đúng là mẹ rồi!

Cô lập tức quay người, chạy thình thịch về bên cạnh mẹ, giọng nói nhuốm màu gấp gáp: “Mẹ, mẹ có thấy ‘bọn họ’ không?”

Giang nữ sĩ bị cô hỏi đến ngẩn người, mặt đầy ngơ ngác: “Ai cơ? Cục cưng con vừa gọi cái gì?”

Tim Giang Họa Huỳnh hẫng một nhịp, ngón tay vô thức siết chặt vạt áo, hỏi lại những cái tên thuộc về đám quái vật một lần nữa.

Tuy nhiên phản ứng của Giang nữ sĩ đã đập tan hoàn toàn sự may mắn cuối cùng của cô.

Mẹ hoàn toàn không biết cô đang nói về ai, sau khi bối rối lập tức đổi sang vẻ mặt hóng hớt: “Đây là bạn mới của con à? Mẹ vẫn chưa thấy bao giờ, là mấy cậu đẹp trai sao?”

Lần này đến lượt Giang Họa Huỳnh sững sờ.

Sao có thể không nhớ được chứ?

Rõ ràng hôm qua vẫn còn gặp…

Cô quan sát kỹ mẹ mình, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào, cuối cùng phát hiện mẹ không hề nói dối, ngữ khí và thần thái đều không phải giả vờ.

Vậy thì, chỉ có một khả năng…

Mẹ căn bản không biết đám Đồ Tể là ai.

Giang Họa Huỳnh cảm thấy trái tim bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt không lý do, sắc mặt hơi trắng bệch: “Mẹ, mẹ vừa nói… khai giảng…”

“Đúng vậy, con khai giảng là lên năm hai rồi, cái này mà cũng quên hả?” Giang nữ sĩ thấy có gì đó không đúng lắm, đưa tay thử trán cô, “Cục cưng con bị bệnh à? Sao sắc mặt kém thế.”

Giang Họa Huỳnh thì hoàn toàn chết trân tại chỗ, chân tay lạnh ngắt.

Cô trọng sinh rồi sao?

Không, không đúng, tất cả chuyện này đều sai sai!

Một tiếng sau, cuối cùng Giang Họa Huỳnh cũng hiểu rõ hoàn cảnh của mình.

Cô không phải trọng sinh, mà là xuyên vào một thế giới song song.

Mọi thứ ở đây đều giống hệt thế giới hiện thực ban đầu của cô.

Điểm khác biệt duy nhất chính là trò chơi “Khế Ước Vĩnh Vực”.

Cô đã trở lại năm thứ hai đại học, “Khế Ước Vĩnh Vực” vẫn là trò chơi làm mưa làm gió toàn cầu, không hề đột ngột đóng cửa, cũng không có ai đột nhiên bị kéo vào phó bản để thực hiện trò chơi sinh tử.

“Khế Ước Vĩnh Vực” đã trở thành IP siêu cấp lớn nhất, hot nhất ngoại tuyến, bùng nổ toàn cầu, như thể sẽ phát triển thành hạt nhân của thế giới vậy.

Giống như những tiểu thuyết võng du, holographic mà cô từng đọc trước đây.

Màu tóc và màu mắt của cô cũng trở lại như ban đầu.

Nhưng, tại sao cô lại xuyên vào một thế giới song song như thế này?

Giang Họa Huỳnh vắt óc suy nghĩ, cuối cùng đào bới được trong góc ký ức rằng tối qua mình đã mơ một giấc mơ mơ hồ.

Trong mơ, dường như có một giọng nói hỏi cô một câu hỏi.

Lúc đó cô đang lơ mơ, đã trả lời thế nào nhỉ?

… Không bao giờ chơi game nữa.

Điện thoại đặt trên bàn đột nhiên rung lên một cái.

Là cô bạn thân Đoạn Hạ Chiêu gửi tin nhắn đến.

Đoạn Hạ Chiêu vẫn là Đoạn Hạ Chiêu đó, không khác gì trong ấn tượng của cô.

[Sao tự dưng lại nhớ ra hỏi mình về “Khế Ước”?] [Đúng là cậu chưa từng chơi bao giờ, cậu cũng là người duy nhất trong tất cả những người tớ biết cưỡng lại được sức hút của trò chơi này, và còn khinh thường nó nữa.] [Cuối cùng cậu cũng thông suốt, muốn chơi rồi à?] [Cưng à, thế thì cậu hỏi đúng người rồi! Pháp sư mạnh nhất sẽ đưa cậu thăng cấp trực tuyến! Hơn nữa mìn còn ở công hội Vĩnh Vực nhé, đó là công hội đứng đầu đấy, thực lực hậu đài cực khủng!]

Giang Họa Huỳnh nhìn tin nhắn của Đoạn Hạ Chiêu, trái tim chìm thẳng xuống đáy vực.

Ở thế giới song song này, cô không chơi game, nhưng game vẫn tồn tại.

Vậy có phải điều đó có nghĩa là những quái vật mà cô quen biết, thấu hiểu và có chung ký ức đều không còn nữa?

 
Trước Tiếp