Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật

Chương 199: Chạy Về Phía Người Hằng Đêm Mong Nhớ (1)

Trước Tiếp

Nửa đêm.

Giang Họa Huỳnh đang chìm trong giấc nồng, ngủ rất ngọt ngào.

Nhưng chẳng mấy chốc cô đã cảm nhận được một luồng khí nóng bao bọc lấy mình từ đầu đến chân, dù có vùng vẫy thế nào cũng không sao thoát ra khỏi cái chăn nóng hầm hập này.

Giang Họa Huỳnh nóng đến mức đổ mồ hôi, nhưng giây tiếp theo sau lưng lại dán lên một mảng lạnh lẽo.

Cô bị lạnh đến mức run bắn người trong cơn mơ.

Giây sau, cảm giác lạnh biến mất, thay vào đó là xúc cảm lông xù.

Giang Họa Huỳnh không thể từ chối bất cứ thứ gì mềm mại, hai tay vô thức xoa đi xoa lại, theo bản năng ấn khối lông xù đó vào ngực mình.

Thế nhưng rất nhanh khối lông xù cũng biến mất, biến thành những thứ khác…

Giang Họa Huỳnh nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy mình như đang bị một bầy động vật nhỏ bao vây.

Có chú chó Golden nóng hổi, mèo mướp lông xù, mèo sư tử mượt mà, có con rắn trơn trượt âm u quấn quanh chân, có chú cá nhỏ lạnh lẽo dán lên má, và cả chú chim nhỏ mang theo mùi nắng…

Hiện tại đang có một chú chó nhỏ đang l**m cô điên cuồng.

“Đừng quậy… ngứa…”

Giang Họa Huỳnh bị l**m đến mức có chút mất kiên nhẫn, vùi đầu vào chăn, cố gắng trốn tránh kẻ xấu xa phá hỏng giấc mộng đẹp.

Nhưng vô ích, dù cô trốn đi đâu cũng không thoát được.

“Còn không dừng lại, tôi sẽ giận đấy!” Cùng lúc hét ra câu này, Giang Họa Huỳnh đột nhiên bừng tỉnh.

Cô làm gì có nuôi mèo hay chó nào đâu!

Giang Họa Huỳnh mở to mắt nhìn quanh.

Trên giường của cô không có con vật nhỏ đáng yêu nào cả, chỉ có những con dã thú khổng lồ hung mãnh.

Tất cả quái vật đều chen chúc trong phòng cô.

Trong bóng tối, những con ngươi đủ loại màu sắc của bọn họ đang tỏa ra ánh sáng u ám và nguy hiểm.

Cơ thể Giang Họa Huỳnh run rẩy dữ dội.

Cô siết chặt chăn, cuộn tròn mình lại thành một khối nhỏ, giọng nói lộ vẻ yếu ớt nhưng cố tỏ ra cứng rắn: “Các anh làm gì thế… từng người một nửa đêm không ngủ, toàn bộ chạy đến phòng tôi làm gì?”

Sinclair nằm bò trên đầu giường, chiếc đuôi xù xì rủ xuống, ngoe nguẩy: “A Huỳnh đừng quản bọn tôi, cứ coi như bọn tôi không tồn tại đi.”

Erato ngồi ngay ngắn bên giường, cơ thể ẩn hiện một nửa trong bóng tối: “Cứ giống như trước đây thôi, bọn tôi sẽ ở bên cạnh em.”

Raphael đứng tĩnh lặng ở đầu giường: “Tôi có thể hát hát ru cho chủ nhân nghe.”

Đồ Tể giống như một ngọn núi nhỏ nặng nề đè xuống: “Ngủ chung.”

Những quái vật khác tuy không lên tiếng, nhưng ánh mắt đều biểu đạt cùng một ý nghĩa.

Giang Họa Huỳnh: “…”

Trước đây không biết thì thôi, giờ biết rồi sao cô có thể ngủ nổi chứ!

Hơn nữa, cứ có cảm giác ánh mắt bọn họ nhìn mình như muốn nuốt chửng cô vậy.

Những xúc tu trơn trượt chui vào trong chăn, cùng lúc đó, có kẻ đang lén lút kéo chăn xuống…

Giang Họa Huỳnh dùng sức kéo chặt chăn, khuôn mặt nhỏ căng thẳng: “Tôi không cần các anh đi kèm, tôi muốn ngủ một mình.”

Leonid: “Nghe thấy chưa, công chúa nhỏ bảo bọn mi mau biến đi.”

Cepha: “Trong đó bao gồm cả mi đấy!”

Sinclair: “Bọn mi đều không tốt bằng ta, không quá lạnh thì quá nóng, chỉ có ta mới là xúc cảm lông xù mà A Huỳnh thích nhất.”

Lời của Sinclair ngay lập tức công kích tất cả đám quái vật.

Đồ Tể và Armand giống như những nguồn nhiệt di động.

Erato, Cepha và Mị Ảnh có nhiệt độ cơ thể bất thường.

Raphael đã mất đi bộ lông vũ mà anh ta tự hào nhất.

Leonid… có thể bỏ qua.

“Chẳng phải chỉ có mỗi bộ da thôi sao…”

“Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”

“Hay là lột xuống làm khăn choàng cho A Huỳnh đi.”

Sinclair bằng sức một mình gây phẫn nộ cho cả bọn, ngay lập tức biến lại thành hình dáng mèo con, nhào vào lòng Giang Họa Huỳnh, kêu meo meo đáng thương: “A Huỳnh, em xem bọn họ đều bắt nạt tôi.”

Một luồng bạc quang lóe lên, Cepha cũng biến thành một con cá mập nhỏ bản Q, nhảy tót lên chân Giang Họa Huỳnh, cơ thể béo tròn uốn éo thành một tư thế “dẫn dụ”: “A Huỳnh, tôi cũng rất dễ sờ.”

Sinclair nhe răng: “Đồ bắt chước!”

Cepha đập đuôi: “Đồ hồ ly tinh!”

Các quái vật khác đồng loạt ghét bỏ nhìn con cá “lẳng lơ” nịnh chủ, phát ra những tiếng khinh miệt.

Nhưng cơ thể đều thành thật bắt đầu thu nhỏ lại.

Biến thành một con bạch tuộc nhỏ đầu tròn xoe như thạch, chính là Erato.

‘Y’ ngọ nguậy tám cái xúc tu tròn lẳn, bám chặt lấy cổ tay Giang Họa Huỳnh.

Leonid biến thành một con sư tử nhỏ, miếng đệm thịt màu hồng và cái vuốt tròn vo khiến người ta nhìn vào là muốn nặn thử.

Từ sau khi trưởng thành, ‘gã ta’ đã hàng trăm năm không biến lại hình dạng này, kể cả khi bị thương nặng nhất cũng không.

Nhưng đôi khi không thể phủ nhận, yếu đuối cũng là một vũ khí lợi hại.

Armand theo sát phía sau, biến thành một chú ngựa con màu đen.

Kích thước của Armand chỉ to bằng một chú chó nhỏ, sau khi phát ra một tiếng hí non nớt liền tung tăng chạy về phía Giang Họa Huỳnh.

Mị Ảnh nhìn Raphael một cái, lập tức biến thành một chú chim trắng nhỏ xíu.

Raphael nghiến răng nhìn Mị Ảnh, thân hình cũng lóe lên một cái.

Trên giường lại có thêm một chú chim trắng nhỏ khoác khăn choàng trắng.

Cuối cùng chỉ còn mình Đồ Tể vẫn duy trì hình dáng ban đầu.

‘Hắn’ im lặng một lát, quay người đi vào tủ quần áo.

Khi cửa tủ đóng lại, robot giám sát hình cầu trong nhà tự động khởi động, từ ngoài cửa đi vào.

Giang Họa Huỳnh: “…………”

Cô nhắm mắt lại: “Tôi đếm đến ba, ai còn ở lại trong phòng tôi thì…”

Lời còn chưa dứt, đám thú nhỏ trên giường biến mất ngay tức khắc.

Giang Họa Huỳnh: “Trong tủ quần áo cũng không được trốn.”

Cửa tủ mở ra, Đồ Tể thật thà: “Tôi rất ngoan.”

Giang Họa Huỳnh giơ tay chỉ về phía cửa.

Đồ Tể chỉ đành ngoan ngoãn đi ra ngoài.

Đợi tất cả quái vật đi hết, Giang Họa Huỳnh mới ngã lại xuống chiếc giường lớn, cuộn chăn bọc chặt lấy mình.

Không được, đợi đến mai cô nhất định phải lập gia quy!

 
Trước Tiếp