Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vương Mãng gửi tin cho những người còn lại đi tìm cứu viện, nói đã tìm được người rồi, mọi người chuẩn bị xuống núi.
Tụng Phi hỏi Trình Minh Vũ: "Chân cậu thế này còn đi được không?"
"Đi thì đi được, chỉ là chậm một chút thôi, hai cậu đỡ tôi đi. Tôi muốn đi KTV, tôi phải bù đắp cho tâm hồn bị tổn thương của mình!"
Tụng Phi bước tới định dìu cậu ta, không ngờ chỉ có hai bước đường, ở giữa lại có một rãnh nước chảy rộng chừng mười phân. Anh không để ý, lập tức vấp phải.
Ngay khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, anh kịp chống tay vào cái bàn bên cạnh, không để mình ngã nhào xuống đất, nhưng nơi cổ chân truyền tới một cơn đau xuyên tim.
"Đệt..."
"Đệt thật đó anh em," Vương Mãng không ngờ lại có người đang đi trên đất bằng mà cũng ngã được. Cậu ta nhìn Từ Lập Huyên, rồi lại nhìn Tụng Phi, dường như đã hiểu ra điều gì, lắc đầu tặc lưỡi, "Anh em..."
Tụng Phi chẳng còn tâm trí để ý tới cậu ta, đau đến nhe răng trợn mắt, ôm cổ chân ngồi xổm xuống, hít từng hơi lạnh.
Trình Minh Vũ cũng có chút ngây người: "Cậu... cậu cũng trẹo rồi à?"
Tụng Phi lúc này thật sự muốn đâm đầu chết quách cho xong. Sao lại xui xẻo thế chứ. Trẹo chân lúc nào không trẹo, lại đúng hôm nay trẹo. Trẹo lúc nào không trẹo, lại đúng ngay lúc này. Nhất định phải trẹo trước mặt Từ Lập Huyên sao? Nhất định phải vậy sao?
Vương Mãng phản ứng cực nhanh, đột nhiên lẻn tới bên cạnh Trình Minh Vũ:
"Ờ thì... tôi phải đỡ anh Vũ chứ, tôi không lo cho cậu được đâu. Anh Phi, chân cậu trẹo nghiêm trọng lắm à? Đi được không? Không phải phải để người ta cõng xuống chứ?"
Giọng cậu ta to đến mức không biết là cố tình nói cho ai nghe.
Đừng nói là đứng dậy, lúc này cổ chân của Tụng Phi căn bản không thể động đậy, chỉ cần nhúc nhích một chút là đau thấu xương.
Trình Minh Vũ ngơ ngác nói:
"Thế thì gọi điện cho mấy người khác, bảo họ quay lại cõng Tụng Phi xuống đi."
Vương Mãng lập tức từ chối:
"Tôi đã bảo họ gặp nhau ở KTV rồi, giờ chắc cũng xuống núi hết cả. Hơn nữa cũng muộn rồi, trời lại mưa, đợi họ quay lại thì trời tối mất, lúc đó đường còn khó đi hơn."
Không khí lập tức rơi vào một khoảng lặng kỳ quái. Trình Minh Vũ cũng ý thức được điều gì, ánh mắt chậm rãi chuyển sang Từ Lập Huyên.
Mà Tụng Phi từ đầu đến cuối đều cúi đầu, mặt đỏ như sắp rỉ máu. Anh vừa định cắn răng nói rằng mình cố gắng một chút cũng được thì—
"Tôi làm cho."
Giữa sự im lặng ấy, Từ Lập Huyên đã lên tiếng. Hắn bước tới trước mặt Tụng Phi.
"Có tiện không?"
Tụng Phi sững lại một chút, ngẩng đầu: "Hả?"
"Tôi cõng cậu, được không?" Từ Lập Huyên nói.
Tụng Phi khựng hai giây, rồi lập tức quay mặt đi: "Vậy... làm phiền anh."
Từ Lập Huyên đặt chiếc camera vào túi đựng, đeo lại trước ngực, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt Tụng Phi. Tụng Phi không muốn tỏ ra quá ngượng ngùng, bèn nhắm mắt, quyết tâm một phen, leo lên lưng hắn.
Ban đầu anh và Vương Mãng mang theo bốn chiếc ô, định là sau khi tìm được người thì mỗi người một chiếc. Nhưng tình huống hiện tại, anh và Từ Lập Huyên chỉ có thể dùng chung một cái.
Vương Mãng và Trình Minh Vũ đã khoác vai nhau đi xa phía trước. Từ Lập Huyên cõng anh cũng không đi nhanh được, hai người chỉ có thể chậm rãi theo sau.
Tụng Phi nằm trên lưng hắn, cầm ô, cố gắng che sao cho đối phương không bị ướt. Chiếc ô nghiêng nhiều về phía trước. Một lúc sau, Từ Lập Huyên bỗng lên tiếng:
"Tụng Phi."
Tụng Phi giật mình, ngạc nhiên vì hắn vậy mà biết tên mình, theo bản năng "ừ" một tiếng.
"Cậu làm vậy sẽ bị ướt."
"À... tôi không sao..."
"Dịch ô ra sau một chút, đang che mất tầm nhìn của tôi."
"...Ò."
Tụng Phi lúng túng dịch chiếc ô ra sau.
"Cậu có thể cầm giúp tôi cái camera được không? Máy của tôi không dính mưa được." Từ Lập Huyên nói tiếp.
Túi đựng camera của hắn treo trước ngực, không phải dạng nắp gập mà là dạng túi rút, nên có khả năng nước mưa sẽ lọt vào.
"Được," Tụng Phi lập tức đáp.
Anh tháo dây đeo khỏi cổ Từ Lập Huyên, với tay lấy chiếc túi trước ngực hắn. Trong lúc vô tình lướt qua áo hắn, anh phát hiện phần cổ áo phía trước đã ướt sũng.
Trong lòng Tụng Phi dâng lên một trận áy náy.
Nếu đổi thành người khác, có lẽ anh đã vỗ vai nói thẳng: "Anh em, cậu nghĩa khí thật đấy, sau này có chuyện gì anh Phi che chở cho." Nhưng đối với Từ Lập Huyên, những lời đó hiển nhiên không nói ra được.
Thế là hai người lại rơi vào im lặng.
Trên người Từ Lập Huyên thoang thoảng mùi chanh nhè nhẹ, giống như hương của loại nước giặt quần áo nào đó. Hương thơm ấy hòa cùng mùi mưa ẩm ướt, khiến Tụng Phi không nhịn được mà lén ngửi thêm hai lần.
Ngay lúc đó, cơ thể Từ Lập Huyên bỗng khựng lại.
Tụng Phi cũng lập tức cứng đờ theo, lo rằng đối phương đã phát hiện ra. Cũng may Từ Lập Huyên không có phản ứng gì khác thường, tiếp tục bước đi.
Tụng Phi không dám có thêm động tác dư thừa nào nữa, ngoan ngoãn nằm trên lưng hắn cho đến khi đi hết quãng đường.
Nửa giờ sau, cả nhóm, cộng thêm những người đã chờ sẵn ở trường, cùng xuất hiện trong phòng lớn của KTV. Trên mặt mọi người chẳng có vẻ mệt mỏi hay lo lắng vì thời tiết, chỉ có sự hưng phấn. Bia mở thành từng két, tiếng hát gào rú vang lên không ngớt.
Chấn thương của Tụng Phi và Trình Minh Vũ đều không nghiêm trọng, gần như lúc xuống núi đã đỡ hơn phân nửa.
Trình Minh Vũ, với tư cách bộ trưởng của trường chủ trì lần giao lưu này, cầm micro tổng kết vài lời. Cuối cùng cậu ta đặc biệt cảm ơn hơn chục người đã lên núi tìm họ buổi chiều.
Có người lập tức hò reo: "Chỉ cảm ơn bằng miệng thôi à? Uống rượu đi! Nhất định phải uống!"
"Uống thì uống!"
Trình Minh Vũ cầm ly rượu, quay về phía Tụng Phi và Từ Lập Huyên.
"Ly này trước tiên cảm ơn anh em của tôi đã lên núi tìm tôi, còn tự làm trẹo chân mình. Sau đó cảm ơn đại thần Từ của tôi, buổi chiều ở trên núi bầu bạn với tôi, để tôi không phải cô đơn một mình. Ly này tôi cạn, hai cậu tùy ý."
Tụng Phi vừa vào bàn rượu là cả người như sống lại, cầm hai chén rượu nhỏ bắt Trình Minh Vũ biểu diễn trò "bom rượu" trong miệng. Còn Từ Lập Huyên thì vẫn không biểu lộ cảm xúc gì.
Ngay lúc đó có người nói: "Nghe nói anh Phi là do lão đại bọn tôi cõng xuống núi? Thật hay giả vậy?"
Tụng Phi liếc người kia một cái, là sinh viên trường truyền thông. Anh nhếch miệng cười:
"Thật mà."
Lúc này sự ngượng ngùng buổi chiều cuối cùng cũng bị anh tiêu hóa gần hết. Anh cầm ly rượu hướng về phía Từ Lập Huyên:
"Anh Huyên, tôi kính anh một ly."
Xung quanh ồn ào quá mức, Tụng Phi không chắc lời mình nói có truyền tới tai đối phương hay không. Thế nên anh cúi người xuống, ghé sát bên tai Từ Lập Huyên, gần như chạm vào tai hắn, nhỏ giọng chân thành nói:
"Anh Huyên... cảm ơn nhé."
Giống như có một dòng điện nhỏ thật khẽ nổ tung nơi khóe môi. Trong phòng bao là âm thanh rung trời cùng đám người ầm ĩ, ánh đèn đủ sắc màu quét qua khoảng cách cực nhỏ giữa anh và Từ Lập Huyên. Tụng Phi thậm chí có thể nhìn thấy cả vân da trên gương mặt đối phương.
Trái tim anh nảy mạnh một cái, ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Trong phòng bao rất nhanh đã bắt đầu lắc xúc xắc chơi trò. Uống xong, Tụng Phi liền ngồi xuống bên cạnh Từ Lập Huyên. Ly rượu kia như làm nóng cả người anh, anh cảm thấy mình lúc này giống hệt một cậu trai trẻ bồng bột, trong lòng nóng rực muốn trò chuyện với Từ Lập Huyên, hoặc làm điều gì đó.
Còn chưa nghĩ xong phải mở lời thế nào, hai người bên cạnh đã giơ ly rượu ồn ào náo loạn. Từ Lập Huyên khẽ vỗ lên áo anh, cúi người nói:
"Ngồi lại đây một chút."
Mặt Tụng Phi đỏ lên, nhích sát về phía hắn một chút. Anh hỏi:
"Hôm nay anh quay đủ tư liệu rồi chứ?"
"Ừm?"
"Tôi nghe Trình Minh Vũ nói đề tài của các anh là ghi chép về nghề thủ công phi vật thể..."
"Gần đủ rồi, không cần quá nhiều."
Thật ra Tụng Phi muốn hỏi ngày mai hắn còn tới không. Tham gia kiểu hoạt động thế này, danh sách người đến thường khá linh động, hôm nay tới ngày mai không tới cũng là chuyện bình thường.
"Vậy ngày mai anh còn tới không?"
Từ Lập Huyên cúi đầu nhìn túi camera trong tay, còn chưa kịp nói gì thì Trình Minh Vũ đột nhiên nhảy lò cò qua, nhe răng cười dữ dằn:
"Tụng Phi, vừa nãy bắt tôi uống bom rượu, cậu không nghĩ tới kết cục của mình à?"
Tụng Phi quay đầu nhìn cậu ta, trong lòng thầm kêu không ổn. Chỉ thấy Trình Minh Vũ một tay khoác cổ cậu, ghì chặt người cậu vào lòng:
"Uống!"
Cậu ta bóp cằm Tụng Phi, đổ rượu vào miệng.
Tụng Phi vốn người gầy, còn Trình Minh Vũ thì năm nào cũng tập gym. Bị cậu ta ghì chặt như vậy, rượu từ miệng Tụng Phi tràn ra, chảy dọc theo cổ xuống. Anh không ngừng đẩy ra, nhưng hoàn toàn không lay chuyển được.
Đến khi giọt rượu cuối cùng được đổ xong, Trình Minh Vũ mới buông anh ra. Tụng Phi tức đến đỏ bừng mặt, nhưng lại ngại Từ Lập Huyên ở đây nên không dám mắng to. Đầu óc nóng lên, anh túm tai cậu ta kéo lại gần, ghé sát nói:
"Trình Minh Vũ, mẹ kiếp nhà cậu!"
Từ một góc nhìn nào đó, động tác ấy trông giống như anh ghé lại hôn cậu ta một cái.
Trình Minh Vũ cười hì hì tiếp nhận câu chửi chẳng có chút uy lực nào. Tai cậu ta bị kéo thấy hơi nhột, lại tiện tay vỗ một cái lên eo Tụng Phi, mãn nguyện rời đi.
Tụng Phi xoa xoa đầu, bị rót rượu cũng hơi choáng. Anh ngồi lại xuống, không nhận ra bầu không khí đã có chút thay đổi, chỉ cảm thấy mình lại mất mặt trước Từ Lập Huyên.
"Đừng để ý tới cậu ta, cậu ta... cậu ta có bệnh. Chúng ta vừa nói đến đâu rồi nhỉ... à đúng rồi, ngày mai cậu còn tới không?"
Anh uống đến mức hai má đỏ bừng, quay đầu nhìn Từ Lập Huyên.
Nhưng Từ Lập Huyên không nhìn anh nữa, chỉ cúi đầu chỉnh lại túi camera.
Ánh mắt Tụng Phi theo tay hắn nhìn xuống, chợt cảm thấy màu của chiếc túi camera có vẻ không đúng lắm.
— Ẩm ướt.
Tụng Phi khựng lại, tim đập thình một cái. Lúc này anh mới nhớ ra, chiếc túi camera này... khi xuống núi Từ Lập Huyên đưa cho anh giữ, sau đó dường như anh hoàn toàn quên mất. Khi ấy anh bị cõng trên lưng, trong lòng rối bời, đâu còn tâm trí mà để ý đến cái túi.
Anh vươn cổ nhìn:
"Cái này bị ướt à? Camera bên trong thế nào rồi?"
Anh nhớ lúc vừa vào phòng bao, Từ Lập Huyên đã một mình lấy camera ra loay hoay rất lâu.
Từ Lập Huyên nói: "Hỏng rồi."
"Hả, hỏng rồi à?" Tụng Phi thấy áy náy, nhưng chuyện này đối với anh cũng không phải chuyện lớn, "Xin lỗi nhé anh Huyên, chiều nay tôi không để ý. Tôi giúp anh sửa. Tư liệu quay bên trong có bị ảnh hưởng không? Có phải có cái thẻ gì đó không?" Từ Lập Huyên cất túi lại, đặt ra phía sau, giọng điệu bình tĩnh không một gợn sóng, "Không cần."
Tụng Phi nhận ra tâm trạng của hắn dường như không ổn. Chẳng lẽ chỉ vì camera hỏng sao? Anh chợt nhớ tới vài bài báo từng viết về hắn: "Nhiều năm liền đạt học bổng quốc gia", "Đủ điều kiện nhưng không nộp đơn xin trợ cấp sinh viên nghèo", "Sinh viên bước ra từ nông thôn"...
Những tiêu đề kiểu này thường có phần khoa trương, nhưng hoàn cảnh gia đình của hắn, e rằng cũng không khá giả gì.
Trong lòng Tụng Phi âm thầm tính toán. Tiền tiêu vặt của anh vẫn còn một ít, chắc gom góp lại có thể mua cho hắn một cái mới. Mua cái đắt một chút, loại tốt nhất, thịnh hành nhất. Nếu vẫn chưa đủ thì về xin mẹ thêm tiền. Dù sao cái camera hắn đang dùng nhìn cũng hơi cũ rồi. Đến lúc đó anh sẽ lén mua cho hắn, coi như một bất ngờ.
Rất nhanh, một đám người lại tổ chức uống rượu chơi trò. Tụng Phi ngồi bên cạnh Từ Lập Huyên, hầu như mỗi lần đến lượt hắn uống thì Tụng Phi đều uống thay.
Tụng Phi cảm thấy mình hơi lâng lâng. Người mình thích hôm nay đã cõng mình, lại còn ngồi bên cạnh mình uống rượu. Nghĩ đi nghĩ lại, anh dường như không có lý do gì mà không thể hiện chút gì trước mặt đối phương.
Tóm lại, vì đủ loại tâm lý, anh đã làm như vậy.
"Anh Phi, sao cậu cứ chắn rượu cho lão đại bọn tôi vậy? Không phải cậu thích anh ấy rồi chứ?"
Một câu nói làm dậy sóng cả hồ nước. Đám người vốn đã hưng phấn lại bùng lên một làn sóng mới. Tiếng hò hét cùng reo hò như muốn nhấn chìm cả cậu và Từ Lập Huyên.
Ai nấy đều đã uống say, Tụng Phi cũng không ngoại lệ.
Trong bầu không khí ấy, ánh đèn xanh tím lẫn trong làn khói quét qua gương mặt cậu. Anh thấy không biết ai giơ một chiếc micro tới trước miệng mình. Và anh nghe thấy giọng nói của chính mình, nửa đùa nửa thật:
"Thích thì sao nào?"
"——!!"
Tiếng reo hò vang lên hết đợt này đến đợt khác, như thể ai cũng coi là thật, lại như chẳng ai coi là thật.
Ý thức của Tụng Phi vẫn còn tỉnh táo, nhưng lý trí đã bị cồn chiếm cứ. Câu nói ấy giống như một tín hiệu được giải phóng. Anh đột nhiên quay đầu muốn xem phản ứng của Từ Lập Huyên.
Chỉ thấy Từ Lập Huyên ngồi trong bóng tối, như thể bản thân không phải một trong hai nhân vật chính của cao trào vừa rồi. Hắn nhìn Tụng Phi bằng ánh mắt bình tĩnh quan sát, trong đó còn pha lẫn một tia lạnh lẽo giống như ảo giác của Tụng Phi.
Tụng Phi còn chưa kịp phân biệt rõ, Từ Lập Huyên đã đột nhiên đứng dậy, nói bằng giọng bình thản:
"Muộn rồi, tôi về trước."
Nói xong, hắn không hề để ý tới Tụng Phi và cả phòng người đang náo nhiệt, trực tiếp rời đi.
Tụng Phi đứng sững tại chỗ. Trước khi anh kịp phản ứng, cơ thể đã tự động đuổi theo.
Chín giờ tối, bên ngoài mưa lất phất rơi. Không còn dồn dập như buổi chiều.
Tụng Phi chạy từ phía sau tới: "Anh Huyên, anh Huyên."
Từ Lập Huyên bước rất nhanh phía trước. Tụng Phi chạy chậm theo, kéo tay hắn lại:
"Anh Huyên, anh giận à? Tôi... lúc nãy chỉ nói đùa thôi."
Từ Lập Huyên dừng bước, nghiêng mặt sang: "Cậu thích đàn ông."
Đầu óc Tụng Phi như lạnh đi trong chớp mắt. Anh không phân biệt được câu đó là hỏi hay khẳng định, nhưng thái độ trong giọng nói đã quá rõ ràng.
Cổ họng anh khô khốc: "Tôi..."
"Không cần giải thích với tôi, đó là chuyện của cậu." Từ Lập Huyên quay đầu đi, rồi rất nhanh lại quay lại, lạnh lùng nói, "Nhưng đừng lấy tôi ra làm trò đùa."
"...Xin lỗi." Tụng Phi nghe thấy giọng mình.
Từ Lập Huyên không nói thêm gì, nhấc chân bước về phía xa.
Tụng Phi cảm thấy mình đã làm hỏng hết mọi thứ. Trái tim bất ổn, đủ loại cảm xúc như ảo não, hối hận, xấu hổ dâng lên.
Anh không muốn để Từ Lập Huyên cứ thế rời đi. Đầu óc nóng lên, anh buột miệng nói:
"Tôi đền cho anh cái camera!"
Từ Lập Huyên khựng lại một chút, hơi nghiêng mặt sang. Mắt Tụng Phi lập tức sáng lên, tưởng như nhìn thấy hy vọng.
Nhưng anh chỉ nghe hắn lạnh lùng thốt ra ba chữ:
"Không cần."
Sau đó hắn rẽ qua một khúc ngoặt, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Tụng Phi.
Gương mặt Tụng Phi nóng bừng. Trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu và nhục nhã như thủy triều dâng ngập.
Lúc này anh mới chậm chạp nhận ra, tối nay mình chẳng khác gì một thằng con trai thời trung học nhảy nhót lố lăng để gây chú ý với con gái.
Con khỉ.
Tên hề nhảy nhót.
Kẻ l**m gót.
Những từ ngữ ấy như đồng loạt phủ kín lấy anh.
Anh đứng cứng đờ ở cửa một lúc lâu, rồi thất thần rời đi.