Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 9

Trước Tiếp

CHƯƠNG 09: Lây bệnh

Biên tập: @cohoala

Mặc dù phản ứng hiển thị trên tin nhắn có vẻ bình tĩnh, nhưng trong chuyện này, việc khiến cô tỏ ra tò mò đã là điều không dễ, huống chi còn để người khác nói tiếp!

[Hahahahahahaha]

Đào Khuynh Thanh lập tức cười lớn: [Nụ cười hiền hậu như bà mẹ già.jpg]

Lại còn cố làm ra vẻ bí ẩn, đợi một lát mới vui vẻ tiết lộ: [Đương nhiên là cảm ơn rồi!]

[Chị nghĩ là gì?]

[Cô Tô đẹp quá? Có hợp với tôi không?]

Tô Đồ: “……”

Cũng không cần thiết.

Có lẽ do cảm lạnh, má cô hơi nóng.

Nghĩ đến việc Thời Thuật đột nhiên nhận được hai bức ảnh chụp chung với mình, anh không những không thấy khó hiểu mà còn nói lời cảm ơn? Trong lòng cô cũng dâng lên một cảm giác khó tả.

Không hiểu nổi cách suy nghĩ của anh, cô đành chuyển sang hộp thoại khác, định giải thích rằng mọi người chỉ đùa thôi, hy vọng anh đừng bận tâm.

Gõ xong chữ, cô lại thấy nó giống như muốn che đậy càng thêm lộ, ngược lại càng đáng nghi.

Để tránh nói nhiều sai nhiều, cuối cùng cô xóa hết, rồi rất tinh ranh tự nhủ:

Ừm…

Giả vờ không biết.

Đây cũng xem như là một cách xử lý hay.

Nghĩ vậy, trong lòng cô lại dấy lên chút tự mãn vì sự khôn ngoan đúng lúc của mình, cô quay lại và dặn dò Đào Khuynh Thanh:

[Sáng thứ Hai có thể sắp xếp hai buổi đo đạc, Nguyệt Gia và Triệu Toàn một nhóm, chị và Trần Duy Chu một nhóm, những khoảng trống sau đó chị sẽ sắp xếp rồi gửi cho em sau]

[Tạm thời không nhận thiết kế từ xa được, em cứ uyển chuyển từ chối là ok]

Đơn hàng bùng nổ đương nhiên là chuyện tốt.

Nhưng quy mô của phòng làm việc thì vẫn thế, nên có một vấn đề rất thực tế: không thể tiêu hóa hết.

Cô từng có ý định mở rộng, nhưng thứ nhất, số lượng đơn hàng không đủ ổn định, cô sợ không nuôi nổi người ta; thứ hai, các nhà thiết kế có trình độ, phần lớn cũng sẽ không để mắt đến ngôi miếu nhỏ này của cô.

Ngay cả trợ lý và thực tập sinh cũng phải nhờ cơ duyên may mắn mới tuyển được, tạm thời cũng chưa đạt đến trình độ tự làm phương án độc lập.

Vì vậy cô càng không có tư cách để lười biếng.

Thở dài một tiếng, cô lại bò dậy khỏi ghế sofa.

Cô cam chịu quay lại bàn làm việc, lôi hộp đồ ăn ngoài đã nguội lạnh ra, bĩu môi ép mình ăn cho no bụng, kẻo cách mạng chưa thành công mà cô đã chết máy trước.

Chuông báo thức tám giờ sáng thứ Hai.

Tô Đồ giật mình tỉnh giấc, cả người vẫn còn ngơ ngẩn, đầu óc như lơ lửng trên mây, nhưng cơ thể lại như bị đổ chì, chẳng ai chịu nghe ai.

Đến khi cô cuối cùng cũng tập hợp lại được bản thân, mắt nhắm mắt mở, bước đi nặng nề, hoàn thành công việc đo đạc buổi sáng, trở về phòng làm việc thì lại vô cùng tình cờ gặp đúng lúc Dương Hạo đợi không được người và sắp rời đi.

Vẻ mặt buồn bực của anh ta lập tức trở nên tươi tỉnh: “Cô Tô về rồi.”

Tô Đồ: “……”

Hôm nay cả bốn người đều ra ngoài, chỉ có Đào Khuynh Thanh ở lại phòng làm việc để trong coi. Cô ấy vừa nói xong rằng có lẽ chị Tô Đồ đi cả ngày sẽ không về thì bị bại lộ ngay tại chỗ.

Lập tức không cam lòng đứng dậy, muốn cứu vãn tình thế, nhưng bị ánh mắt của Tô Đồ ngăn lại.

Tô Đồ không giận mà còn cười, thái độ có thể nói là thân thiện: “Tổng giám đốc Dương có chuyện gì sao?”

“À, thực ra cũng không có gì.”

Dương Hạo còn muốn tỏ vẻ rộng lượng vòng vo một lát: “Chẳng qua là rảnh rỗi thôi mà, tiện xuống xem chút.”

Tô Đồ cũng rất nể tình: “Vậy mời anh ngồi, tôi xin phép lên làm việc.”

“Này——”

Dương Hạo vội vàng ngăn lại: “Có việc có việc!”

Tô Đồ dừng lại: “Anh nói đi.”

Bị đặt vào tình thế trang trọng như vậy, anh ta nhất thời lại khó mở lời, muốn tỏ ra không quan trọng, nhưng cuối cùng vẫn mang ý dò xét: “Tôi chỉ muốn hỏi một chút.”

“Cô và Thời Thuật đó, quen không?”

“Không quen.”

Tô Đồ với vẻ mặt lý trí, dứt khoát nói: “Khách hàng bình thường.”

Phản ứng này khiến Dương Hạo bất ngờ: “Tôi đã nói rồi mà! Cô đâu phải là người viển vông như vậy, sao có thể bị mua chuộc bởi một bữa trà chiều chứ!”

Điều đó càng làm tăng thêm thế chủ động của anh ta, như thể đã gỡ lại được một bàn: “Đã như vậy, thì tôi nghĩ chúng ta không nên tùy tiện chấp nhận lòng tốt của người khác.”

“Đặc biệt là trà chiều, vốn dĩ chẳng đáng bao nhiêu tiền, muốn ăn thì tự mua là được, hoàn toàn không cần phải mang ơn người khác, một chuyện nhỏ mà cứ dây dưa không dứt, có phải là không hay lắm không?”

“Đúng vậy.”

Tô Đồ nghe vậy, cũng tỏ ra bất ngờ: “Tôi vốn đang băn khoăn, làm sao để đề cập chuyện này với anh, không ngờ ý kiến của sếp Dương lại trùng khớp với tôi.”

Dương Hạo sững sờ.

Tâm trạng không khỏi thăng hoa: “Cô cũng nghĩ như vậy sao?”

Tô Đồ gật đầu: “Đương nhiên.”

“Chiều hôm đó tôi đã thấy không ổn rồi nên bảo Tiểu Đào đi kiểm tra xem thế nào. Bữa trà chiều của Wilson có giá bán lẻ là 598 tệ.”

Cô mở khóa điện thoại, bật giao diện tương ứng cho anh ta xem: “Bên anh đã gọi 32 phần, tính ra tổng cộng là 19136 tệ.”

Ngay sau đó lại mở mã QR nhận tiền, mỉm cười: “Anh xem, bây giờ chuyển cho tôi luôn không?”

Dương Hạo giật mình: “……”

Anh ta suýt nữa thốt lên: một bữa trà chiều hai mươi ngàn tệ, cô định đi cướp à?!!!

Tô Đồ cũng giả vờ không thấy, vẫn tiếp tục tâng bốc anh ta: “Tôi biết sếp Dương luôn hào phóng, rất quan tâm đến nhân viên. Hơn nữa trà chiều vốn dĩ chẳng đáng bao nhiêu tiền, nếu ngay cả chuyện nhỏ này cũng dây dưa không rõ ràng, lại để người khác có cớ bàn tán thì chắc chắn không hay.”

Thấy anh ta vẫn không động đậy, cô lại chuyển sang giao diện nhận tiền, lấy lui làm tiến: “Nếu anh không yên tâm để tôi chuyển lại, tôi cũng có thể gọi điện thoại trực tiếp cho anh ấy.”

“Chúng ta cùng xác nhận với anh ấy, số tiền này là anh muốn trả lại cho anh ấy, như vậy có được không?”

……

Tô Đồ nhấp vào nhận tiền.

Tô Đồ với vẻ mặt vô tội tiễn anh ta đi, đến khi quay lưng lên lầu mới lộ ra một tia lém lỉnh. Cô mở hộp thoại, chuyển nguyên số tiền vừa nhận được sang.

Sau đó suy nghĩ một lát.

Chưa kịp nghĩ ra cách giải thích nguồn gốc số tiền này, đối phương đã trả lời tin nhắn: [?]

Tô Đồ sững sờ, vừa thắc mắc các vận động viên thường mang điện thoại theo người khi tập luyện à, vừa nhanh chóng gõ chữ: [Tiền trà chiều thứ Sáu tuần trước]

[Anh là bên A, mời khách là điều nên làm]

[Vậy với tư cách là bên B, tôi cũng có trách nhiệm kiểm soát ngân sách cho anh, tránh gây ra những tổn thất không cần thiết]

Thời Thuật: [Cho nên?]

Tô Đồ vừa nhờ sự thông minh của mình mà lấy lại được tiền, trong lòng vẫn còn chút đắc ý và tự mãn chưa nguôi, lại vì cách nhau qua màn hình nên cô thoải mái hơn: [Cho nên anh mời khách thì cứ mời, còn tôi sẽ lấy lại những tổn thất]

[Xin bên A hãy tôn trọng thành quả lao động của bên B]

[Mau nhận tiền đi~]

Vài giây sau, Thời Thuật làm theo.

Cô cười chuẩn bị đặt điện thoại xuống, đối phương lại nhảy ra tin nhắn mới: [Tối nay em có thời gian không]

Nụ cười của Tô Đồ đông cứng: “……”

Nghĩ đến khối lượng công việc tồn đọng, cô không thể nói là có bực bội hay không, nhưng ít nhiều cũng thấy đau đầu: [Anh có ý kiến gì về phương án sao?]

Thời Thuật: [Ừm]

[Có vài chi tiết muốn thảo luận với em]

Tô Đồ thở dài, đành chấp nhận: [Được]

[Vậy tối nay mấy giờ? Anh đến phòng làm việc hay tôi đến tìm anh?]

Anh nói ngắn gọn: [Sáu giờ]

[Địa điểm: Niên Phong Ngư Trang]

Nhớ lại bài đăng Weibo mình vừa đăng tối qua lại trùng hợp kỳ lạ với nó, Tô Đồ hơi khựng lại: “……”

Nếu không phải trước đó họ hoàn toàn không quen biết.

Cô đoán chừng sẽ phải nghi ngờ, người anh thầm yêu thực ra chính là mình.

Lúc chạng vạng.

Khi Tô Đồ được người phục vụ dẫn vào phòng riêng, Thời Thuật đang ngồi giữa bình phong, vẫn là trang phục thường ngày đơn giản, tóc ngắn cắt tỉa gọn gàng, càng làm nổi bật đường nét cứng cáp, xương lông mày sâu.

Cá tươi trên bàn sôi lục bục bốc hơi nóng, kèm theo hương thơm của vài món rau xào thanh đạm ùa vào mũi, đã làm ý chí hơi suy yếu.

Thời Thuật còn đẩy thực đơn qua: “Em xem đi, còn cần gì nữa không.”

Trước mặt anh, Tô Đồ vẫn có chút ngượng ngùng, mím môi thẹn thùng: “Không cần đâu, đã gọi nhiều rồi.”

Tay Thời Thuật vẫn đặt trên thực đơn, nghe thấy vậy ngước mắt lên: “Không khỏe à?”

“À…”

Tô Đồ sững sờ, lúc này mới nhớ ra giọng mình bị khàn: “Hơi cảm lạnh.”

Không chỉ vậy, sắc mặt cô cũng hơi tái nhợt, dưới mắt lại có một quầng thâm xanh đen, che đi cả nốt ruồi lệ ở khóe mắt cũng trở nên nhạt nhòa.

Thời Thuật hơi nhíu mày: “Đã đi khám chưa.”

Tô Đồ giải thích: “Không nghiêm trọng lắm, sắp khỏi rồi…”

Nói rồi cô lại nhớ ra Triệu Toàn hình như đã từng nhắc đến, nếu vận động viên bị bệnh thì không thể tùy tiện uống thuốc, họ rất cảnh giác với nguồn lây bệnh.

Cô ngừng nói, vội vàng lục túi lấy ra khẩu trang đeo vào rồi dịch chuyển chỗ ngồi, ngồi đối diện chéo với anh nói: “Ừm thì… Hay là anh cứ nói thẳng vấn đề, tôi nghe xong rồi đi? Hoặc sau đó anh gửi qua WeChat cho tôi cũng được.”

Anh lại không để tâm: “Triệu chứng gì.”

Tô Đồ chớp mắt, ý là nếu triệu chứng nhẹ thì không sao à?

Cô cũng không dám giấu, nghĩ một lát rồi nói: “Chỉ là… đầu óc hơi mơ hồ, nghẹt mũi, và hơi sợ lạnh.”

Anh hỏi tiếp: “Không sốt?”

Tô Đồ lắc đầu: “Không.”

Thấy cô không giống nói dối, Thời Thuật lúc này mới thu lại ánh mắt, như ngầm đồng ý bệnh nhẹ có thể ở lại, đưa tay múc một bát canh cá đặt vào vị trí đối diện.

Giọng điệu lạnh lùng: “Tháo khẩu trang ra, ngồi lại đây.”

Tô Đồ vẫn còn chút do dự: “Mặc dù không nghiêm trọng lắm nhưng để đề phòng, hay là tôi vẫn nên…”

“Tôi đang nghỉ phép.”

Thời Thuật ngắt lời, rồi như thông báo, anh bổ sung: “Trước tháng 9 đều là vậy.”

Tô Đồ không hiểu: “Hả?”

Thời Thuật: “Có thể lây bệnh.”

“……”

Mặc dù là vậy, nhưng.

Đây là cuộc vui mà nhất định phải tham gia sao?

Tô Đồ còn muốn nói gì đó, nhưng khi ánh mắt chạm nhau, cô lại dễ dàng thất bại, cuối cùng vẫn tháo khẩu trang, ngồi lại chỗ cũ.

Lại dưới ánh mắt áp lực của anh, cô tự giác cầm thìa lên, im lặng nếm thử một ngụm.

Hương vị thơm ngon của cá diếc trôi vào cổ họng, xoa dịu cơ thể mềm nhũn, khiến cô từ bên trong hồi phục được chút sức lực, đôi mắt cũng vì thế mà sáng lên vài phần.

Khi cô cẩn thận ngước mắt lên nhìn anh, bỗng toát lên vẻ ngoan hiền mềm mại, hệt như một đứa trẻ ‘ngoan ngoãn ăn cơm xong, đang âm thầm mong được khen ngợi’.

Nhìn thấy cảnh đó lòng người ta mềm đi, không nhịn được muốn đưa tay xoa đầu: “Ngon không?”

Cô ấp úng gật đầu, thành thật nói: “Ừm, rất đậm đà.”

Anh cũng không keo kiệt lời khen: “Lần sau có thể đến nữa.”

“……”

Má Tô Đồ hơi ửng hồng, cô luôn cảm thấy mỗi lần ở riêng với anh, đều có một sự kỳ lạ khó lòng chống đỡ, lại không thể suy nghĩ sâu hơn.

Không biết nên nói gì, cô đành cắm đầu tiếp tục ăn canh.

Mãi đến khi bát sứ cạn đáy, cô mới lờ mờ nhớ ra hình như còn chuyện chính chưa nói.

Cô ngẩng đầu lên định đáp lời thì từ phía sau một tấm bình phong ngăn cách truyền đến một giọng nói khá quen thuộc: “Tổng giám đốc Ngô, mời ông đến bên này.”

Tô Đồ giật mình, nghe thấy tiếng ghế di chuyển.

Trác Tuyết Phong kéo ghế chính ra, mời người ngồi vào vị trí chủ tọa, quen thuộc giới thiệu quán cá này ngon như thế nào, mời ông ấy nhất định phải nếm thử, sau đó lại vẫy tay gọi người phục vụ lấy hai chai Phi Thiên.

Uống vài ly, không ngoài dự đoán, lại nói đến dự án Kim Lợi lần này ở thành phố C và Tô Đồ – người đang cố gắng tham gia đấu thầu.

“… Dự án cấp độ này, chắc chắn cần phải đấu thầu rồi. So tài sáng tạo mà, ai giỏi thì làm, cũng không thể vì chúng ta hợp tác nhiều lần mà không cho phép người khác cạnh tranh được.”

“Nhưng cho dù cạnh tranh thì có phải cũng nên chọn những công ty lớn đã được thị trường kiểm chứng, thì càng có đảm bảo hơn không? Như Hi Xuyên, An Mãn trong danh sách, tôi thấy đều rất hợp lý. Chỉ là không hiểu lắm, tại sao cuối cùng lại có một phòng làm việc nhỏ cũng tham gia vào?”

“Đương nhiên, không phải là tôi đang nghi ngờ, tôi chỉ muốn hỏi ông một chút, chuyện này có phải là sự chỉ đạo của lãnh đạo nào không?”

“Lãnh đạo gì chứ.”

Ngô Văn Tài đã uống hăng rồi, cũng thấy không có gì phải kiêng dè: “Là Kiều Duyệt cho chen vào, nói là năng lực không tệ, dù sao cũng là đấu thầu, thêm một cô ấy cũng không sao, nghe thử cũng không hại gì.”

Trác Tuyết Phong làm ra vẻ hết hồn: “Ồ, hóa ra không phải ông ạ. Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Ngô Văn Tài quả nhiên nghe ra ẩn ý: “Sao, có ẩn tình gì sao?”

Trác Tuyết Phong do dự nói: “Thực ra có một số chuyện nội bộ của công ty, vốn không tiện nói, nhưng tôi nghĩ kỹ lại, dù sao ông cũng là người phụ trách dự án lần này, nếu vì tôi giấu giếm, cuối cùng lại xảy ra chuyện gì thì trách nhiệm ai gánh được đây.”

Ngô Văn Tài nhíu mày: “Rốt cuộc là chuyện gì!”

Trác Tuyết Phong thở dài một tiếng, lúc này mới hạ quyết tâm nói: “Cái phòng làm việc nhỏ đó, cô chủ tên Tô Đồ, ông cũng gặp rồi, trước đây là chủ trì thiết kế dưới quyền tôi.”

“Chẳng là năm ngoái, vì phương án dự án còn đang trong giai đoạn bảo mật bị lộ ra ra ngoài, gây thiệt hại cho công ty mấy triệu tệ nên bị khai trừ khỏi ngành.”

“Ông nghĩ cô ta tuổi trẻ như vậy, tại sao lại dám vừa mới rời đi, ngay sau đó đã tự lập studio? Chẳng phải là hết đường rồi sao!”

“Ông nói xem, nếu tôi không nói cho ông chuyện này, cuối cùng lỡ như để cô ta trúng thầu, dự án mấy chục tỷ này mà xảy ra vấn đề thì trách nhiệm cuối cùng chẳng phải sẽ đổ lên đầu ông sao?”

Chuyện này Ngô Văn Tài cũng mơ hồ nghe phong thanh, chỉ là không ghép người vào việc bao giờ, may mắn là ông ta vốn cũng không để tâm đến cái studio nhỏ đó.

Tuy ông nhìn ra anh ta đang loại bỏ đối thủ, nhưng chuyện này dù sao cũng liên quan mật thiết đến mình nên ông cũng không tiếc bán cho anh ta một ân huệ nữa: “Anh yên tâm, lần này tuy nói là đấu thầu, nhưng cuối cùng chọn công ty nào thì tôi cũng có sự cân nhắc riêng. Anh cứ yên tâm đi. Giờ suy nghĩ trước xem nên sắp xếp nhà thiết kế nào để làm dự án này là được.”

Ý quyết định nội bộ đã quá rõ ràng.

Trác Tuyết Phong nghe vậy, đương nhiên là liên tục hưởng ứng, lại sốt sắng đứng dậy rót rượu…

Tô Đồ không phải lần đầu nghe thấy những lời bàn tán như vậy. Ngay từ trước khi rời Quang Ngung, Trác Tuyết Phong đã từng nói thẳng mặt rằmg, nếu cô dám đi, anh ta nhất định sẽ khiến cô không thể tồn tại trong giới này.

Thực ra cô thấy chẳng sao. Vì định vị của phòng làm việc và Quan Ngung không giống nhau. Một năm qua cũng không có xung đột công việc. Lần này nếu không phải Kiều Duyệt hết lòng tiến cử, cô cũng không nghĩ đến việc quay lại con đường này.

Chỉ là ngay trước mặt khách hàng của mình lại để lộ ra sự khó xử như vậy, không tránh khỏi có chút thảm hại.

Không ai muốn hợp tác với người có nhân phẩm đáng ngờ.

Dù đã ký hợp đồng cũng vậy.

“Cô Tô.”

Thời Thuật quả nhiên gọi cô, giọng điệu lạnh lùng, thẳng thắn: “Gần đây đang chuẩn bị đấu thầu sao?”

Thật kỳ diệu.

Lời bàn tán bỗng dưng dừng lại.

Tô Đồ cười khổ: “Ừm.”

Thậm chí còn có tâm trạng suy ngẫm, xem ra đã không cần hỏi anh còn chi tiết nào cần thảo luận nữa rồi.

Thời Thuật gật đầu, đưa tay nhận lấy bát canh đã cạn, chợt hỏi: “Số điện thoại Cục Giám sát Thị trường em biết không?”

Tô Đồ: “……”

Anh múc canh đầy tám phần, không nặng không nhẹ đặt lại trước mặt cô, dùng âm lượng vừa đủ để bên cạnh nghe thấy, nhìn cô nói: “Kết thúc đấu thầu.”

“Tôi gọi giúp em.”

Trước Tiếp