Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 10: Nghe lời nào
Biên tập: @cohoala
–
“Rầm——”
Bàn ăn bị đập mạnh, tiếp theo là tiếng ghế bị kéo, và hai bóng người không mời mà đến như muốn hỏi tội.
Ngô Văn Tài đã quen với việc được người khác tôn kính, đột ngột gặp phải sự khiêu khích như vậy, đương nhiên không thể nuốt giận.
Vừa xông vào phòng riêng, ông ta đã chỉ thẳng vào mặt định ra oai trước: “Cậu là cái thá gì, mà lại dám——”
Rồi đột ngột im bặt khi nhìn rõ tình hình.
Theo lý mà nói, giới thể thao và giới thiết kế không hề liên quan, chuyện này chẳng có dây mơ rễ má gì đến Thời Thuật, dù anh có năng lực đến đâu cũng không thể can thiệp vào chuyện ngoài chuyên môn.
Nhưng tầm ảnh hưởng xã hội của người trước mặt thì rõ ràng, nếu anh cố ý để mọi chuyện bị bại lộ, thì những hành vi của họ liệu có đứng vững được trước sự dò xét không?
Sắc mặt thường ngày bóng bẩy của Trác Tuyết Phong lúc này cũng trở nên tái nhợt, như bị đánh choáng váng, đứng ngây ra phía sau.
Anh ta nhìn chằm chằm vào hai người có cử chỉ thân mật trên bàn, Thời Thuật thậm chí còn thản nhiên gắp thêm thức ăn cho cô.
Mặc dù cả hai đều không liếc nhìn họ, anh ta vẫn cảm thấy như bị kim châm sau lưng, nhưng không thể để Ngô Văn Tài tiếp tục đứng đó cứng đờ.
Anh ta đành lau mồ hôi lạnh, cười xòa vòng vo: “Đây không phải là… đội trưởng Thời sao, hôm nay anh cũng có nhã hứng đến đây ăn cá à?”
Nửa phút trôi qua.
Không ai trả lời.
“Haha…”
Trán Trác Tuyết Phong lấm tấm mồ hôi, cười đến mức như kiệt sức, nhưng dù ngại đến mấy cũng phải nói tiếp: “Vừa nãy tôi chỉ đùa với sếp Ngô thôi.”
“Đấu thầu mà, tranh thủ cho công ty mình là chuyện quá đỗi bình thường, sếp Ngô cũng uống hơi nhiều nên mới thuận miệng đáp lại vài câu, đều là chuyện không có thật trên bàn nhậu, không thể coi là thật được.”
“Anh cứ coi như nghe được một câu chuyện cười, nghe xong thì bỏ qua, xin anh tuyệt đối đừng bận tâm, làm lớn chuyện vô căn cứ lên, truyền ra ngoài cũng không hay, anh thấy đúng không?”
Hàm ý là…
Chuyện không có bằng chứng, tố cáo không những vô dụng, mà còn làm tổn hại danh tiếng của anh.
Thời Thuật đặt đũa chung xuống, thấy Tô Đồ vẫn còn ngẩn ngơ, hiếm hoi nhìn anh không chớp mắt như vậy.
Yên lặng nhìn nhau vài giây, anh cong môi hỏi cô: “Muốn họ xin lỗi em không?”
“……”
Tô Đồ ngây người lắc đầu, vẫn nhìn anh.
Không có ý nghĩa.
Họ sẽ không thật lòng nhận sai, và cô cũng không muốn tha thứ ngay lập tức.
Thời Thuật hiểu ý, cuối cùng ban ơn liếc nhìn sang một bên, lạnh lùng hỏi: “Cần tôi gọi bảo vệ hay cảnh sát?”
Trác Tuyết Phong: “……”
Ngô Văn Tài: “……”
Một lúc sau, căn phòng riêng trở lại yên tĩnh.
Bát canh cá đã múc ra vẫn giữ nguyên, cùng với thức ăn bên cạnh dần dần nguội đi trong sự im lặng, Thời Thuật đợi thêm một lát mới khẽ giục: “Có thể ăn chưa?”
Giống như việc dọn dẹp chướng ngại vật.
Chỉ là để cô có thể ăn uống đàng hoàng.
“……”
Tô Đồ giống như bị bệnh đến ngơ ngẩn, trong một trạng thái mất hồn kéo dài, cũng không mất vẻ ngoan ngoãn, nhìn vẻ mặt anh rồi làm theo.
Giống như sau khi gây chuyện chỉ biết trốn tránh, nhưng lại vô tình đụng phải phụ huynh, sau khi được thiên vị bênh vực, cô vẫn lo lắng mình sẽ phải đối mặt với việc bị đóng cửa tính sổ.
Cứ ăn hai miếng, lại lén lút ngước lên nhìn anh một cái.
Nhưng không có.
Anh không hỏi gì cả.
Chỉ là yên lặng chấp nhận sự dò xét của cô, và trong lúc đó, lặng lẽ gắp thêm thức ăn cho cô.
Mãi cho đến khi bữa tối kết thúc, người phục vụ mang đến hai phần thuốc.
Thời Thuật mở ra rồi làm ấm nửa cốc nước, khi đưa thuốc cảm và cốc nước sang, anh mới lên tiếng lần nữa: “Uống thuốc đi.”
“……”
Tô Đồ cảm thấy cảnh tượng này thật vô lý, nhưng điều vô lý hơn là cô lại khá thích thú với nó.
Trong khi xác nhận anh là an toàn, không có tính công kích, sự ngoan ngoãn vì cảnh giác đó cũng dần biến mất.
Trong mắt cô lờ mờ dâng lên chút ngang bướng kiểu “chỉ muốn cái tốt, không muốn cái xấu”. Cô nhìn viên thuốc trước mặt, cố tình không muốn động đậy.
Cô uống thuốc cần phải được dỗ dành, hoặc bị răn đe.
Cho một viên kẹo cũng có tác dụng, cho một cái tát cũng có tác dụng, hoặc như bà ngoại, cho một cái tát rồi lại cho kẹo.
Phải làm gì đó khiến cô bị ép buộc bởi một loại cảm xúc nào đó, cô mới chịu ngoan ngoãn làm theo.
Nếu cứ ngoan ngoãn làm theo ngay, chẳng phải sẽ có chút mất mặt sao?
Giằng co một lúc, không đợi được gì, cô đương nhiên muốn đẩy viên thuốc ra: “Tôi đã khỏi rồi…”
Nhưng bị chặn lại bởi một viên kẹo Đại Bạch Thỏ, cùng với tiếng thở dài bất lực của anh: “Nghe lời nào.”
Tô Đồ ngẩng đầu: “……”
Thành công rồi, mặt cũng đỏ lên rồi.
Thời Thuật nhìn cô khó chịu uống thuốc, nhưng mãi không dám bóc viên kẹo đó ra, cũng không bình luận gì, chỉ nhìn đồng hồ hỏi: “Còn phải về tăng ca sao?”
Tô Đồ hoàn hồn, lúng túng gật đầu: “Ừm…”
Anh đứng dậy: “Đi thôi.”
……
Đóng cửa xe phía ghế phụ.
Thời Thuật vòng qua ghế lái, tiện tay mở hệ thống âm thanh trên xe rồi giảm âm lượng nói: “Buồn ngủ thì ngủ một lát, đến nơi tôi gọi em.”
Tô Đồ chậm rãi thắt dây an toàn, nín một lúc, vẫn không nhịn được lẩm bẩm: “… Anh không lái xe sao?”
Cô cứ nghĩ anh nói đi tức là cả hai sẽ tự lái xe về nhà.
Ai ngờ vừa bước vào bãi đậu xe, anh đã giang tay ra ý bảo cô đưa chìa khóa. Cô lại như thể quen với điều đó, theo bản năng giao ra.
Thời Thuật không trả lời, liếc nhìn gương chiếu hậu, lái xe vào đường chính: “Gọi xe tiện hơn.”
Tô Đồ: “……”
Lý do này có vẻ quá gượng ép.
Lười lái xe đến, lại sẵn lòng lái xe giúp cô về?
Lần trước là vì uống rượu, không từ chối được thì thôi, nhưng lần này cô hoàn toàn tỉnh táo, có cần thiết phải cất công đưa cô về một chuyến không?
Chẳng lẽ ngoài việc xem người khác ăn uống trực tiếp, anh còn có sở thích làm tài xế cho người khác?
Có lẽ cô cũng biết việc mình lẩm bẩm nghi ngờ là vô ơn, cô chỉ trích trong lòng, nhưng ngoài mặt thì không nói gì.
Thời Thuật lại vẫn bắt được manh mối từ ánh mắt không mấy quang minh của cô, nghiêng đầu nhìn cô một cái, tự trả lời: “Thuốc cảm gây buồn ngủ, lái xe không an toàn.”
“… Ồ.”
Tô Đồ nghẹn lại, cũng không dám lẩm bẩm nữa.
Cô yên lặng tựa vào lưng ghế, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ chầm chậm trôi qua, lờ mờ chiếu vào khoang xe, tiếng nhạc nhẹ nhàng êm dịu vang bên tai, tác dụng của thuốc theo thời gian trôi qua, vô tri vô giác làm loãng các giác quan.
Cô chớp mắt, mơ hồ nhớ ra hình như đã quên mất chuyện gì thì mí mắt đã không kiểm soát được mà sụp xuống nặng nề.
Thứ cuối cùng lọt vào tầm mắt là một khuôn mặt nghiêng cứng rắn mạnh mẽ, nhưng lại vô cớ khiến người ta yên tâm.
Có lẽ vẻ ngoài đó quá nổi bật.
Đến nỗi ý thức đã tan rã, nhưng hình bóng mờ ảo vẫn còn tồn tại mãi trong đầu, thậm chí dần dần lan vào giấc mơ mơ hồ…
Tay cô nắm chặt một viên kẹo sữa, trong lòng dường như cũng dâng lên một chút ngọt ngào, vì vậy những hình ảnh quý giá chỉ còn lưu lại trong sâu thẳm bộ não, cũng từ đó mà lần lượt mở ra.
-Số điện thoại Cục Giám sát Thị trường em biết không?
-Kết thúc đấu thầu.
-Tôi gọi giúp em.
Sự thiên vị không cần bất kỳ lý do nào như vậy, cô từng có rất nhiều, và chúng được tạo nên từ khuôn mặt không mấy hiền lành của một bà cụ——
-Ai nói? Ai nói cháu có mẹ sinh mà không có mẹ nuôi? Dẫn bà đi ngay, xem bà có đánh ɡãy сhân с.h.ó của nó không!
-Cái gì? Cháu gái tôi quyến rũ thằng ranh nhà cô? Hay là cô mở mắt ra xem, thằng con trai ngu ngốc của cô trông ra cái thể thống gì đi!
-Ồ, thành tích giảm sút là vì yêu sớm à? Vậy trình độ dạy học của cô bị giảm sút, có phải là vì đang yêu đương tuổi xế chiều không?
-Cái công ty khốn nạn gì mà bắt làm thêm giờ suốt ngày? Lãnh đạo không về nhà thì không cho cháu về à? Sao cháu không hỏi ông ta xem, luật lao động có viết như thế không…
Tuy nhiên, cảnh quay chuyển, mọi thứ đều tan thành bong bóng.
Cô đứng đờ đẫn, tê dại trước linh vị, bên cạnh là tiếng khóc thật giả của họ hàng và lời thì thầm lúc cao lúc thấp của dì út: “Ai mà biết được!”
“Từ nhỏ đã thích thu mình trong nhà, đại học cũng không chịu thi xa, mấy năm đi làm này, cũng cứ dăm bữa nửa tháng lại về một chuyến, cứ như muốn mọc rễ bên cạnh bà cụ ấy, ai biết lần này làm sao, vừa ra ngoài là nửa tháng, đợi nó về thì người đã nguội lạnh rồi…”
“Haizz…”
“Nhưng nói thật, may mắn là cứ thế mà đi luôn, còn hơn là cứ lửng lơ nửa sống nửa chết ở đó, lại còn làm liên lụy đến những người trẻ tuổi như chúng tôi…”
Lời chưa dứt, đột nhiên bị ai đó túm chặt cổ áo.
Tô Đồ vừa nãy còn đứng nửa sống nửa chết trước di ảnh, bỗng nhiên mắt đỏ hoe, túm lấy dì út lớn tiếng chất vấn: “Dì nói gì——”
Dì út giật mình: “Con ranh này! Mày muốn làm gì?!”
Tô Đồ làm ngơ, chỉ nắm chặt người đó hét lên trong sự sụp đổ: “Dì nói gì? Cháu hỏi dì nói cái gì——”
Sau đó, cô bị mọi người kéo ra một cách thô bạo. Cơn giận bị dồn nén của dì út cũng hoàn toàn bùng phát: “Con ranh này, bình thường yếu đuối như mèo hen, nửa gáo nước cũng không xách nổi, hóa ra bấy nhiêu sức lực đều dùng để đối phó với tao à?”
“Cũng không nghĩ xem nếu không có tao, mày lấy đâu ra chỗ ở! Có thể sống lớn đến chừng này không? Sao, ở đây không thoải mái à? Tao hầu hạ mày chưa chu đáo à?”
“Được thôi! Ngày mai tao sẽ bán cái nhà rách nát này, dù sao bây giờ bà già chết rồi, giữ cái nhà tang này cũng vô dụng! Chi bằng lấy tiền đi tậu vợ cho em trai mày…”
Cô nhắm chặt mắt, lại nghe thấy tiếng nức nở và giãy giụa ngày càng yếu ớt của mình: “Đừng bán! Cháu cầu xin dì út, đừng bán…”
“Vậy cháu mua! Cháu mua có được không?”
“Cháu có tiền tiết kiệm mà! Cháu chuyển ngay cho dì! Không đủ cháu sẽ đi bán xe, đi vay tiền, đi mượn ba mẹ cháu! Dì đừng bán vội, đợi cháu được không…”
“Đừng bán dì út, đừng bán…”
“Đừng đi, bà ngoại đừng đi——”
Xe lái vào hầm.
Thời Thuật tắt máy nhìn sang, cô không biết đang mơ thấy gì, cơ thể bị mắc kẹt trong dây an toàn giãy giụa yếu ớt, môi mím chặt thành một đường thẳng, chóp mũi mơ hồ thoát ra tiếng khóc rấm rứt.
Nỗi buồn trong một khoảnh khắc nào đó đã phá vỡ rào cản, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo sạch sẽ, lập tức đẫm nước mắt.
Anh nhíu mày, nghiêng người tháo dây an toàn, lại cong ngón tay áp sát má cô, trong lúc do dự, người trước mặt như cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc, đột nhiên mở mắt kinh hoàng!
Trong xe không bật đèn.
Tô Đồ th* d*c, trong môi trường tối tăm kín mít, đột nhiên bắt gặp một bóng người rộng lớn, không khác gì người bị rơi xuống biển rộng lớn, hoảng loạn vớ được một khúc gỗ trôi.
Theo bản năng cô đưa tay ôm lấy cổ anh, nghẹn ngào siết chặt: “Đừng đi——”
Sự mềm mại ấm áp đột ngột ôm chầm lấy.
Tay Thời Thuật vẫn còn lơ lửng giữa không trung, thân hình ngạc nhiên cứng đờ: “……”