Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 06: Anh nóng lắm sao?
Biên tập: @cohoala
–
Chỉ hai từ ngắn gọn.
Dương Hạo đã nhạy bén nhận ra một tia bất thường.
Cảm giác như nhìn thấy con mồi mình rình rập đã lâu, đột nhiên xuất hiện một hồng tâm, chỉ cần sơ suất là sẽ bị chặn mất, khiến người ta vừa cảnh giác vừa khó chịu.
Tình huống bị khiêu khích vô cớ này, dễ k*ch th*ch lòng hiếu thắng tiềm ẩn nhất, vì vậy dù nhìn bề ngoài có vẻ chênh lệch đến đâu, anh ta cũng tuyệt đối không thể tỏ ra e dè trong cách đối đáp.
Anh ta lập tức nhíu mày, ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá, rất nhanh lại cười khẩy, với một thái độ chủ nhà tinh tế đáp lại: “Đúng vậy.”
“Tôi và cô Tô quen nhau bao lâu rồi, ngày nào cũng gặp nhau, quan hệ tốt một chút thì có gì là lạ?”
So với thái độ của Dương Hạo, phản ứng của Thời Thuật lại bình tĩnh hơn nhiều: “Thế à.”
Giọng nói thong thả, không mang ý chất vấn.
Kiểu như đã nghe người ta nói thế, thì tiện miệng đáp lại một câu cho có.
Nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại như chim ưng đang rình mồi, khẽ lướt qua khiến Tô Đồ không hiểu sao lại thấy giật mình.
Cứ như thể cô tùy tiện giao tiếp, lại bị bắt quả tang, đến cô cũng không biết mình đang chột dạ điều gì.
Cô kìm nén sự hoảng loạn, tiến lên hai bước, mở nửa cánh cửa kính đôi: “…Mời anh vào trước.”
Một nhóm người vây quanh cửa, khiến lối đi vốn không rộng lại càng thêm chật chội.
Thời Thuật hơi cúi người, lách qua khoảng trống cô nhường để vào trong, hơi ẩm ập đến tự mang theo hiệu ứng làm mát, khiến người vốn đã bất an càng thêm cứng đờ.
Tô Đồ cụp mắt, trấn tĩnh lại, đang định dẫn anh vào phòng họp thì giọng nói không chịu thua kém của Dương Hạo lại vang lên từ phía sau: “Vậy tôi đặt theo số người nhé?”
Rồi lại như xin phép, nhấn mạnh: “Kể cả phần của khách nữa?”
Động tác của cô khựng lại: “…”
Cô cảm thấy người bên cạnh cũng dừng lại theo, lát sau anh xoay người đứng cạnh cô, ánh mắt từ từ nhìn từ trong ra ngoài: “Công ty các anh có mấy người.”
“32, sao thế?”
Dương Hạo không biết anh hỏi điều này để làm gì, nhưng vẫn giữ vẻ mặt như thể bị hỏi về lịch sử khởi nghiệp cũng không sợ hãi, không giấu vẻ tự tin: “Tuy không quá lớn, nhưng tuyệt đối không phải là một công ty nhỏ không rõ nguồn gốc.”
Thời Thuật lại không nói thêm.
Nhận được câu trả lời liền gọi một cuộc điện thoại, sau khi kết nối, anh dứt khoát ra lệnh: “40 phần trà chiều của Wilson, giao đến tầng 2612, tòa nhà Tinh Diệu trong vòng một tiếng.”
Lời vừa dứt.
Mấy người đang im lặng như tờ đều hít vào một hơi lạnh!
Giao diện điện thoại liên tục sáng lên của Dương Hạo vẫn còn dừng lại ở một cửa hàng tráng miệng với giá trung bình 30 tệ, vẻ mặt tự hào như đại gia ban nãy bỗng trở nên ngơ ngác như vừa bị đối thủ đấm một cú:
-Wilson?
-Khách sạn năm sao trên phố thương mại trung tâm đó sao?
-Ở đó không phải là có tiền cũng chưa chắc mua được à?!
Không đợi anh ta kịp phản ứng, ánh mắt lạnh lùng trước mặt đã vạch ra một ranh giới rõ ràng như chia âm dương, treo lơ lửng trên không, nhưng lại coi như không có ai:
“Lần sau nếu muốn mời, nhớ mời theo tiêu chuẩn này.”
–
Phòng họp có nhiệt độ thích hợp, được bài trí đơn giản. Trên bàn dài đã đặt sẵn máy tính, bản vẽ và hai cốc nước ấm. Mọi thứ đã chuẩn bị xong từ sớm nhưng Tô Đồ vẫn có chút mất tập trung.
Ánh mắt xuyên qua vách ngăn kính, hơi nghiêng đầu ra phía ngoài, ra hiệu bằng mắt: Cho vào hai người đi.
Rõ ràng hôm qua còn cuồng nhiệt trong nhóm chat, hôm nay ai nấy đều ăn diện lộng lẫy, lớn tiếng tuyên bố nhất định sẽ làm cho “buổi gặp mặt fan” này thật hoành tráng, thế mà giờ đây lại đều chết dí ở chỗ làm, cái đầu lắc lư dữ dội, như những chiếc trống lắc bốn mặt đều tăm tắp——
Đào Khuynh Thanh: Không được không được, em sợ quá huhu…
Nguyệt Gia: Hình như em còn bản vẽ chưa hoàn thành…
Triệu Toàn: Có thể nhìn qua lớp kính đã là quá mãn nguyện rồi!
Trần Duy Chu: Sư phụ, tin vào bản thân đi, chị làm được mà!
Tô Đồ luôn nghĩ rằng, mỗi lần gặp anh cô đều theo bản năng muốn trốn là do tâm lý quá kém, cho đến bây giờ cô mới nhận ra, hóa ra đây là chuyện bình thường của con người sao?
Cô buồn bã thu hồi ánh mắt, lại vì khoảng cách gần như đối mặt này mà hơi cứng đờ: “Ừm… Lát nữa tôi chuyển tiền cho anh nhé.”
Giọng điệu không được kiên quyết lắm.
Mặc dù chỉ là một bữa trà chiều, nhưng đó chắc chắn không phải là một số tiền nhỏ, với tình hình tài chính hiện tại của cô, dù không đến mức không trả nổi thì cũng là một sự cố tốn tiền vô cớ.
Thời Thuật ngồi cạnh cô, đối diện với màn hình TV, hơi nước trên người được giữ lạnh trong phòng điều hòa, toát ra vẻ lạnh lùng hơn vài phần: “Muốn trả tiền giúp anh ta à?”
Ánh mắt đen thẳm của anh như nặng ngàn cân, khiến cô hít thở cũng khó khăn: “…Không phải. Nhưng dù sao, cũng không nên để anh phải tốn kém.”
Dương Hạo nói một điều không sai.
Anh quả thực là khách đến thăm, cô sao có thể để khách mời mình được.
Thời Thuật im lặng nhìn cô một lúc, sau đó lạnh nhạt bác bỏ: “Tôi là bên A. Là điều nên làm.”
Tô Đồ đơ ra: “…”
Như đang tiếp nhận một nhận thức hoàn toàn mới.
Bởi vì trong mối quan hệ hợp tác, bên nhiệt tình lấy lòng cơ bản là bên B, còn bên A thì thường cao cao tại thượng.
Cô chưa từng đào sâu logic này, nhưng lúc này lại bị câu nói ngắn gọn đó làm dấy lên nghi ngờ:
Anh là bên A, bỏ tiền mua thiết kế của cô, về bản chất là cô đang làm việc cho anh, và anh với tư cách là “ông chủ”, thưởng cho “nhân viên” của mình hình như cũng hợp lý?
Tô Đồ chớp mắt, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
Thời Thuật dường như cũng không muốn tiếp tục chủ đề vô nghĩa này nữa, anh đưa tay kéo bản vẽ, đi vào vấn đề chính: “Xem phương án đi.”
“…Vâng!”
Nhận ra mình đã làm mất thời gian của anh, Tô Đồ vội vàng trấn tĩnh lại, đưa tay nhấp chuột, bật sáng lại máy tính xách tay. Sau khi chiếu PPT lên màn hình, cô cầm bút laser nói: “Trên màn hình là bản điện tử của phương án, giống hệt bản giấy trước mặt anh.”
Thời Thuật gật đầu, ra hiệu cô tiếp tục.
Trông anh có vẻ là người quý trọng thời gian, không muốn nói nhiều lời vô nghĩa.
Tô Đồ dừng lại một chút, rất nhanh liền bỏ qua những quy trình không cần thiết phía trước, trực tiếp kéo PPT xuống sơ đồ bố cục mặt bằng: “Vậy chúng ta xem phương án một trước, bản này được triển khai dựa trên những yêu cầu chức năng anh đã đề cập trước đó…”
Bút laser đầu tiên dừng ở lối vào, sau đó mô phỏng đường đi của người, vòng qua hành lang, đến phòng khách cực kỳ rộng rãi.
Trên bản vẽ chỉ có một bộ sofa với tỷ lệ phù hợp và các chi tiết module tô điểm nhằm tạo ra một không gian đơn giản và thông thoáng, dù gia chủ có “bày bừa” thế nào cũng dư dả.
Sau phòng khách, sâu nhất ở phía đông nam là căn phòng ngủ chính duy nhất trong toàn bộ căn nhà.
Cửa đôi mở ra, đầu tiên là một phòng làm việc bên trong, góc tường có quầy bar nhỏ.
Xuyên qua vách ngăn là bộ giường lớn 2 mét, sofa cuối giường, màn hình chiếu, hai bên đầu giường có hai cánh cửa bí mật, đẩy ra là phòng thay đồ nam và nữ riêng biệt.
Cuối phòng thay đồ lại thông với một phòng tắm gần như là trống trải.
Ánh sáng tự nhiên 180° từ hai phía, bồn rửa mặt đôi 2.4m, bồn tắm đôi đứng cạnh cửa sổ, khu vực thay đồ phụ và gương soi toàn thân lớn, tất cả đều toát lên một sự lãng mạn và tưởng tượng kín đáo.
Ngoài ra, bố cục của toàn bộ căn nhà chủ yếu được chia theo động-tĩnh và sáng-tối.
Ví dụ, các không gian cần yên tĩnh như phòng ngủ và phòng làm việc sẽ được bố trí ở phía trong căn nhà; trong khi các không gian tương đối mở như phòng khách và quầy bar sẽ được bố trí ở phía ngoài gần lối vào.
Ví dụ, phòng vẽ và nhà kính trồng hoa, những nơi đòi hỏi ánh sáng cao, sẽ được đặt ở khu vực ven cửa sổ; còn phòng kho và phòng dụng cụ, những nơi không cần ánh sáng, thì phần lớn được bố trí xa cửa sổ.
Sau khi mọi thứ được bố trí hợp lý, trên màn hình lần lượt hiện ra hai đường đi của người——
Đường liền màu đỏ mô phỏng đường đi chính, ví dụ sau khi chủ nhà vào cửa, sẽ đến phòng khách, rồi quay về phòng ngủ.
Đường đứt nét màu xanh mô phỏng đường đi nhánh, ví dụ chủ nhà đang ngồi ở phòng khách, sau đó đột nhiên đứng dậy, muốn ra ban công ngắm cảnh.
——Rõ ràng mạch lạc, kết nối những không gian phân bố đều đặn này một cách tự nhiên và trôi chảy.
Tô Đồ tóm tắt xong một cách ngắn gọn nhất có thể, lại cho anh một chút thời gian để nắm bắt rồi tiếp tục: “Thực ra bản phương án này đã hoàn toàn đáp ứng 100% nhu cầu chức năng của anh, thậm chí còn có nhiều chỗ dư dả, sinh hoạt chắc chắn cũng sẽ rất thoải mái.”
Sau đó cô nhấp chuột, sau khi chuyển trang, cô đổi giọng: “Nhưng tôi đề xuất phương án hai hơn.”
Thành thật mà nói, với tư cách là một người khởi nghiệp, Tô Đồ còn nhiều thiếu sót trong kinh doanh, nhưng khi trở lại với công việc thiết kế, cô vẫn giữ được sự tự tin cần có.
Khi nói về chuyên môn, cô hoàn toàn không còn sự “mềm yếu” thường ngày, cả người điềm đạm và bình tĩnh.
Vì cô đủ tự tin vào phương án của mình, nên nhìn từ góc độ người ngoài, họ cũng thấy cô chuyên nghiệp, quyết đoán.
Ánh mắt Thời Thuật rời khỏi bản vẽ.
Với một thái độ hoàn toàn tin tưởng, lắng nghe: “Ừm.”
Tô Đồ lại không vội giới thiệu mà chọn trình bày ý tưởng thiết kế bản phác thảo thứ hai của mình trước: “Tôi nhớ lúc đầu hỏi về nhu cầu thiết kế của anh, câu trả lời của anh là: Thiết kế thành kiểu dáng gia đình.”
“Tôi hiểu rằng, căn nhà này nên là nơi mọi người cùng nhau sinh sống lâu dài, vì vậy nó không chỉ đáp ứng nhu cầu của một người.”
“Nếu vậy, có lẽ nó nên được định nghĩa là một căn hộ độc thân cao cấp, chứ không phải là một gia đình.”
“Hơn nữa……”
Cô dừng lại một chút, cố gắng làm cho giọng điệu của mình không quá mạo phạm: “Nếu cô ấy thực lòng quyết định, muốn cùng anh chung sống, hẳn cũng không hy vọng ‘gia đình’ này hoàn toàn không có dấu vết của anh.”
Mắt Thời Thuật hơi lay động.
Anh không khỏi nhớ đến vẻ mặt nghiêm túc của cô khi bảo “cô ấy nhất định sẽ đồng ý” vài ngày trước, cũng chân thành như lúc này.
Tô Đồ thấy vẻ mặt anh không có gì khác lạ, mới tiếp tục: “Vì vậy bản phương án này, về mặt chức năng sẽ thiên về nhu cầu gia đình hơn.”
“Nhưng bố cục tổng thể thực ra là tương tự, chỉ là đã điều chỉnh trên cơ sở phương án một, và cũng không hy sinh bất kỳ không gian chức năng cần thiết nào.”
“Ví dụ, trong phòng gym hiện có, đồng thời bố trí khu vực máy móc và khu vực trị liệu; trong phòng ngủ chính tăng thêm khu vực đọc sách; ở khu vực xa cửa sổ bố trí rạp chiếu phim gia đình…”
Nghe đến đây.
Ánh mắt đen trầm của Thời Thuật cuối cùng cũng dừng lại, mang theo chút sững sờ, chăm chú nhìn cô.
Tô Đồ không nghĩ nhiều.
Bởi vì đào sâu nhu cầu thực tế của khách hàng vốn là một phần của công việc thiết kế.
Cô đã tìm hiểu thông tin, biết rằng vận động viên bơi lội trong quá trình tập luyện hàng ngày cần kết hợp vật lý trị liệu, và những sở thích hiếm hoi được nhắc đến trong các cuộc phỏng vấn của anh chỉ có chạy bộ và xem phim.
Còn về đọc sách là do anh tình cờ bị chụp được hình ảnh này, kết hợp với thuộc tính học giỏi ẩn giấu của anh, rất dễ dàng để cô tổng hợp lại.
Cô điều khiển bút laser, tiếp tục nhìn màn hình nói: “Ngoài khu chức năng, số phòng suite cũng tăng từ một lên ba.”
“Chủ yếu là vì căn nhà lớn như vậy, việc sửa sang lại sau này cũng khá khó khăn, nên cái gì ban đầu nghĩ đến được thì vẫn nên cố gắng làm một lần là xong.”
“Tôi nghĩ rằng, vì căn nhà này được định vị là nhà cưới, vậy có nên xem xét tính thêm 1-2 phòng trẻ em không? Dù tạm thời chưa cần dùng đến, cũng có thể định nghĩa trước là phòng ngủ phụ và phòng cho khách.”
“Như vậy lỡ như sau này thỉnh thoảng hai người có xích mích, cần phải ở riêng bình tĩnh lại thì một trong hai ít nhất cũng có chỗ để qua đêm…”
Ngụ ý là…
Nếu một ngày nào đó cãi nhau, anh bị đuổi ra khỏi phòng ngủ chính, cũng không đến nỗi phải ngủ dưới sàn phòng khách.
Cô vừa nói như vậy, trong đầu không khỏi hiện ra hình ảnh tương ứng, so sánh với hình tượng uy phong lẫy lừng của anh bên ngoài…
Khụ.
Cô hắng giọng, cố nén cười quay đầu lại: “Đợi sau này có con rồi sửa sang lại cục bộ…”
Nhìn thấy cái gì, cô bỗng nhiên sững sờ: “Anh… nóng lắm sao?”
Không hy vọng trong nhà không có dấu vết của anh.
Làm một lần là xong.
Nhà cưới.
Phòng trẻ em.
Thỉnh thoảng có xích mích…
Cô không biết gì cả, cứ thế nói bừa hết câu này đến câu khác. Thời Thuật bị cuốn theo dòng suy nghĩ, nhưng còn chưa kịp hiểu rõ ý nghĩa sâu xa đã bị cắt ngang đột ngột.
Anh không khỏi phản ứng không kịp, giọng nói căng thẳng: “…Hả?”
“Anh——”
Tô Đồ đưa tay chỉ vào cổ anh, nhưng lại vô tình nhìn thấy yết hầu sắc nét và trơn láng đang nuốt xuống, cực kỳ đẹp mắt: “Cổ anh, đỏ lắm.”
Thời Thuật: “…”
Tô Đồ chớp mắt.
Ánh mắt vô thức lần theo màu đỏ tươi trên cổ lặng lẽ lan đến vành tai. Tốc độ cô nói chậm lại: “Có cần tôi mở điều hòa xuống thấp thêm chút nữa không?”
Ánh mắt tr*n tr**.
Nhìn chằm chằm vào cơ bắp của anh một cách trắng trợn.
Dù đã quen với sự chú ý của hàng ngàn người, Thời Thuật vẫn không khỏi có một khoảnh khắc rối loạn: “…Không cần.”
Khi nói chuyện kéo theo cử động của hàm dưới, khiến màu đỏ trên vành tai càng đậm hơn, như hoa anh túc nở rộ trên một khuôn mặt rắn rỏi và lạnh lùng.
Tô Đồ vô thức nhìn chằm chằm một lúc mới dần hồi lại, biểu hiện này dường như có thể định nghĩa là… ngượng ngùng?
Lông mi cô khẽ run, khi nhìn lại đôi mắt đen có vẻ trấn tĩnh của anh, cô lập tức bị sự đối lập cực độ này k*ch th*ch, khóe môi khẽ nhếch, cười thầm.
Thời Thuật từ trên cao nhìn xuống thấy được đôi mắt sinh động đầy thú vị, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày, mang theo chút tinh ranh và cũng không hề quang minh chính đại.
Là vẻ mặt mà cô thỉnh thoảng mới để lộ ra khi không có người.
“Khụ…”
Dù sao cũng phải giữ thể diện, Tô Đồ mím môi một cách vừa phải, tìm cách biện hộ cho sự mất kiểm soát của mình: “Thực ra kết hôn sinh con cũng là một chủ đề rất phổ biến và đời thường mà.”
“Anh đã có ý định này, thì cũng nên thoải mái nói ra, giao tiếp trước, mới có thể cố gắng tránh phiền phức sau này, đúng không ạ?”
Ngụ ý là…
Mạnh dạn lên, không có gì phải ngại cả.
Lời nói nghe có vẻ đàng hoàng, nhưng Thời Thuật rõ ràng cảm nhận được sự dò xét ẩn dưới đáy mắt cô, cái vẻ lanh lợi muốn tìm thêm chút khác thường từ anh gần như sắp bộc lộ ra ngoài rồi.
“Thế à.”
Anh gật đầu, khóe miệng khẽ nhếch, như ý cô muốn: “Vậy chốt phương án này đi.”
Tô Đồ bỗng nhiên sững lại: “…Cái, cái gì?”
Thời Thuật nhìn cô, kiên nhẫn lặp lại: “Tôi đồng ý với ý tưởng của em, vậy, chốt phương án này.”
“………”
Tô Đồ vẫn chưa hoàn hồn: “Chốt ngay sao?”
“Không cần điều chỉnh gì thêm à?”
Đương nhiên là cô tự tin vào phương án của mình, nhưng rõ ràng cô cũng không ngờ mọi việc lại suôn sẻ đến thế!
Chốt ngay bản đầu tiên?!
“Ừm.”
Khóe mắt Thời Thuật hơi nhếch lên, kết luận: “Tôi tin tưởng chuyên môn của em.”