Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 05: Sải tay đáng kinh ngạc.
Biên tập: @cohoala
–
Phòng làm việc được chọn nằm trong một khu công nghiệp sáng tạo gần trung tâm thành phố.
Tiền thuê ở khu vực này không hề rẻ, vì vậy căn loft thương mại nhỏ nhất trong tòa nhà văn phòng này là tất cả những gì Tô Đồ cắn răng thuê vào năm ngoái.
Ngân sách có hạn nên việc trang trí cũng khá đơn giản.
Mặt hướng sáng ở tầng một là một phòng họp tương đối rộng rãi, được ngăn cách bằng vách kính để khu văn phòng bên ngoài vẫn giữ được độ sáng tương tự.
Tầng hai hầu hết là không gian thông tầng, chỉ có một văn phòng độc lập được xây dựng phía trên phòng họp, thỉnh thoảng cũng có thể dùng để tiếp khách.
Dẫu biết công ty nhỏ thế này thì chẳng cần thiết phải ngăn riêng một phòng làm việc, nhưng cô có ý riêng, khi còn là nhân viên, cô không muốn ở chung phòng với sếp.
Mặc dù điểm này có vẻ không áp dụng cho mọi người ở đây, nhưng điều đó không ngăn cô còn ‘một tỷ’ nỗi sợ giao tiếp, ở một mình sẽ có lợi cho sự phát triển thể chất và tinh thần của cô hơn.
Trong ngành thiết kế, thả lỏng là chuyện thường tình, dù cảm hứng có đến nhanh đến đâu, cũng sẽ có lúc cần dừng lại để suy nghĩ.
Và mỗi khi như vậy, cô luôn có rất nhiều thói quen nhỏ.
Trước đây cô quen xoay bút, thường xuyên xảy ra việc lỡ lơ đễnh là nó “pặc” một cái bay ra ngoài, không chỉ làm phiền người khác mà bản thân cô cũng rất xấu hổ muốn chết.
Bây giờ thì ngoan ngoãn hơn, chỉ khi chìm vào suy tư cô mới vô thức tháo chuỗi hạt đeo tay ra, nắm trong tay bóp dẹp vo tròn, mò mẫm mài một hồi.
Cứ như vậy tự đấu tranh trong vài ngày.
Đến chiều tối thứ Năm, phương án cuối cùng cũng thành hình.
Còn ba ngày nữa là đến thời hạn nộp bản vẽ mặt bằng theo hợp đồng.
Tô Đồ xem xét xong bản vẽ, do dự một lúc giữa việc hẹn gặp trực tiếp và chỉnh sửa thêm một chút, cuối cùng cô mở điện thoại, quyết định để anh tự chọn.
Nhưng vừa nhấp vào khung đối thoại, một cảm giác nghẹt thở bất ngờ ập đến——
Lịch sử cuộc gọi nổi bật kia không hề biến mất do sự cố ý lờ đi của cô.
Thời gian hiển thị trên lịch sử là ngày 31 tháng 1.
Đêm Giao thừa.
Tất nhiên cô nhớ rõ những gì đã xảy ra hôm đó.
Bất cứ ai vào ngày nhà nhà sáng đèn đó mà phải cúi đầu gõ cửa khắp nơi nhưng không tìm được chỗ nương thân, chắc chắn sẽ khó mà quên được.
Cô nhớ rõ, sau khi bị từ chối hết lần này đến lần khác, cô đã lang thang trên phố rất lâu, cho đến khi nhìn thấy một quán pub vẫn mở cửa, cô mới thất thần dừng lại, đẩy cửa bước vào, thẫn thờ ngồi trước quầy bar xem người ta pha chế rượu.
Nhưng đêm Giao thừa không có nhiều khách.
Người pha chế chẳng mấy chốc đã ngừng tay.
Nhưng cô vẫn muốn xem, cảm thấy tiếng đá va vào thành ly rất hay nên cứ theo thực đơn gọi hết ly này đến ly khác, uống ly này đến ly kia.
Say rượu thì chẳng có gì lạ.
Mất trí nhớ cũng vậy.
Sáng hôm sau tỉnh dậy ở nhà mình. Không phải cô chưa từng nghi ngờ, vì sau đó cô mơ hồ nhớ rằng hình như cô đã gọi điện thoại cho ai đó nói năng lảm nhảm rất lâu, đến khi mở mắt ra thì cổ họng còn khô khốc.
Và cốc nước đặt đầu giường cũng có vẻ hơi kỳ lạ.
Cô thường có thói quen chui vào ghế sofa ngay khi về nhà, đặc biệt là khi cơ thể và tinh thần mệt mỏi, cô có thể ngủ ở phòng khách năm sáu ngày trong tuần.
Vậy tại sao sau khi say rượu, cô lại cố ý tự rót cho mình một cốc nước rồi về phòng ngủ?
Nhưng khi cô đứng dậy, hồi hộp và có chút mong đợi kéo cửa phòng ra, hy vọng có thể nhìn thấy ai đó trong nhà, thì bên ngoài vẫn im lặng, không có một bóng người.
Cô quay lại phòng, cắm sạc điện thoại, mở máy cũng không hề tìm thấy lịch sử cuộc gọi nào, WeChat cũng không có bất kỳ tin nhắn bất thường nào.
Mọi thứ giống như ảo giác, chỉ tồn tại mơ hồ trong đầu cô.
Vì vậy cô bèn cho rằng mình say quá nên mụ mị, có chút hành vi bất thường, cũng không phải là hoàn toàn vô lý.
Hoặc có lẽ là bà ngoại không muốn thấy cô cô đơn lẻ bóng nên đã thỉnh được vị thần tiên nào đó xuống chăm sóc cũng không chừng.
Cô còn cười gượng một cái, thầm nghĩ quả nhiên lên đến thiên đàng, việc cầu xin thần tiên làm việc gì đó dễ dàng hơn nhiều.
Tóm lại, mặc dù cô nghi ngờ, nhưng cô sẵn lòng coi tất cả những điều này là một ảo ảnh đẹp đẽ.
Không cần giải mã cũng tốt.
Vì vậy, mấy hôm trước đột nhiên nhìn thấy lịch sử cuộc gọi này, nhận ra giấc mơ đêm đó có lẽ không hoàn toàn là giả, và đối tượng mà cô hành xử điên rồ sau khi say rượu lại chính là nhà vô địch thế giới nổi tiếng kia.
Cô thực sự đã bị sốc!
Việc cô cố gắng tránh mặt anh trong bữa tiệc tối hôm đó cũng phần lớn là vì lý do này.
Sau đó cô sắp xếp lại, miễn cưỡng cũng có thể hiểu được tại sao mình lại gọi điện cho anh——
Có lẽ lúc đó tâm trạng cô không tốt, sau khi uống nhiều rượu thì h*m m**n thổ lộ bùng nổ, cô cứ thế lật tìm trong danh bạ.
Nhưng cho đến khi lướt đến cuối, vẫn không tìm thấy một người nào có thể gọi là bạn, nhưng lại thấy một người bạn có biệt danh là “-” ở cuối danh sách, và ảnh đại diện là một con thỏ.
Thế là cô với cái đầu đã không còn tỉnh táo đã nảy sinh hai câu hỏi hơi cố chấp:
-Tất cả bạn bè của cô đều có tên đàng hoàng, cái người “-” không tên này làm thế nào lọt vào được?
-Tại sao anh ta lại dùng con thỏ làm ảnh đại diện? Chẳng lẽ đây không phải là xâm phạm quyền hình ảnh của cô sao!
Cô không nghĩ ra.
Chỉ có thể gọi điện để chất vấn.
—— Nhưng điều này không có nghĩa là cô có thể nhớ lại phản ứng của anh lúc đó!
Là anh nghe thấy cô khóc thảm thiết, không đành lòng ngắt lời, nên dứt khoát đặt điện thoại sang một bên, đợi cô nói đủ rồi tự nhiên sẽ cúp máy?
Hay là anh đã nói chuyện với cô suốt bốn tiếng đồng hồ thật, trước khi kết thúc cuộc gọi đã tìm thấy quán pub, đưa cô về nhà an toàn, còn chu đáo rót một cốc nước?
Cô hy vọng là trường hợp thứ nhất, và cũng thiên về trường hợp thứ nhất hơn.
Dù sao thì khả năng thứ hai quá phi lý, đúng không.
Và từ góc độ của anh mà xét, có lẽ trường hợp thứ nhất hợp lý hơn:
Đêm Giao thừa nhận được một cuộc gọi lạ lùng, nghe qua có vẻ hơi thảm, sợ cô làm chuyện ngu ngốc gì đó nên đành để cuộc gọi tiếp tục.
Sáu tháng sau, vừa đúng lúc có một căn nhà cần thiết kế, liền nhớ đến danh bạ còn có một người bạn có vẻ không được thuận lợi cho lắm này, nên ưu ái giao việc cho cô.
Bao gồm cả hộp trà, dịch vụ lái hộ, kem ốc quế nửa giá cũng đều là mặt nhân ái, giàu lòng yêu thương của một người tinh tế.
Anh lịch sự không đề cập đến chuyện đêm đó.
Đương nhiên cô cũng sẽ không vô duyên đi xác minh lại.
Cô cố gắng lờ đi lịch sử cuộc gọi này, nhấp vào ô nhập liệu, soạn tin nhắn mới:
hare: [Chào anh Thời, tôi là Tô Đồ của Thiết kế Vị Gian]
hare: [Phương án thiết kế nhà mà anh ủy thác cho chúng tôi về phần mặt bằng đã xong rồi. Tôi muốn hỏi anh ngày nào tiện để chúng ta có thể hẹn gặp mặt trao đổi.]
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã mưa lớn hai ngày liên tục thì nói thêm: [Nếu không tiện đến phòng làm việc, anh cũng có thể hẹn ở một nơi gần anh hơn]
Cô vẫn đang gõ chữ: Mong được trả lời…
Đầu dây bên kia đã trả lời: [Chiều mai]
[Tôi qua đó]
Tô Đồ khựng lại, rất nhanh gửi vị trí qua.
hare: [Vâng ạ]
hare: [Vậy hẹn gặp anh vào ngày mai]
C Châu Tế Thiên Hạ, tòa 1#3601 – Thời Thuật: [Hẹn gặp ngày mai]
Thấy lịch sử cuộc gọi ở trên cùng đã bị che đi, Tô Đồ cũng không hỏi thêm về thời gian cụ thể ngày mai.
Nghĩ bụng anh hành sự dứt khoát, lại có chừng mực, chắc sẽ không cố ý bắt người khác phải đợi lâu, cô liền thoát khỏi khung chat, gửi một tin nhắn vào nhóm làm việc: [Đã hẹn với anh Thời rồi, chiều mai gặp ở phòng làm việc]
Nguyệt Gia: [Đã nhận]
Đào Khuynh Thanh: [Đã nhận đã nhận (hê hê)]
Triệu Toàn: [Chết tiệt!!! Mau nghĩ giúp tôi xem mai mặc gì đây!?]
Trần Duy Chu: [Quần bơi đi, cho hợp cảnh]
Triệu Toàn: [Cút đi ông nội nhà ngươi!]
Trần Duy Chu: [Không có ông nội]
Triệu Toàn: [Tại sao không có thì trong lòng cậu phải tự biết rõ chứ]
Trần Duy Chu: […]
Cách màn hình Tô Đồ cười một cái, không xen vào cuộc trò chuyện.
Cô còn phải tranh thủ thời gian tinh chỉnh phương án thêm nữa, cố gắng để ngày mai có một kết quả khiến cả hai bên đều hài lòng.
Tối nay cô không thức quá khuya, tắt đèn đi ngủ chưa đến hai giờ.
Lúc cô thức dậy trời vẫn còn âm u, nhưng vừa ngồi vào văn phòng, mây đen ngoài cửa sổ đã nhanh chóng sà xuống, kèm theo sấm sét, mưa bão trút xuống mặt đất như mực đổ.
Tô Đồ xem điện thoại vài lần, vẫn không thấy bên kia có dấu hiệu muốn đổi lịch hẹn, đang định chủ động hỏi thăm thì tầng dưới đột nhiên vang lên một trận tranh cãi.
“Đã nói là không cần, không hiểu sao?!”
Nguyệt Gia bực bội, hai tay nắm chặt khung cửa không chịu nhường đường: “Bây giờ là giờ làm việc, anh đã làm phiền đến công việc của chúng tôi rồi!”
Ba người khác đứng bên cạnh, vẻ mặt cũng rất bài xích.
Dương Hạo đã nói lời hay ý đẹp một lúc lâu, không ngờ nhóm người này vẫn không lọt tai, sự kiên nhẫn dù tốt đến đâu cũng cạn: “Tôi nói cô đấy, bị làm sao vậy! Người tôi muốn tìm là cô à? Cứ đứng đây ngăn cản mãi!”
“Bình thường cô cũng đối xử với khách hàng bằng thái độ này sao? Cô Tô có biết không?!”
Nói xong liền dùng sức gạt đôi tay chặn đường đó ra, kiên quyết xông vào, Nguyệt Gia bị đẩy lùi nửa bước: “Anh không có chút tự ý thức nào sao——”
“Có chuyện gì vậy?”
Tô Đồ vội vã xuống lầu, bước nhanh đến cửa.
Một chiếc váy màu n*d* nhạt dịu dàng và thanh thoát, mái tóc lay động theo mỗi bước đi, đôi mắt hoa đào dưới đáy thoáng chút bối rối, khi ngước nhìn người khác, luôn có ba phần gợn sóng đi trước.
Chỉ cần đối diện với đôi mắt này, khí nóng của Dương Hạo đã tiêu tan hơn nửa: “Cô Tô, cô đến rồi.”
Anh ta chợt cười, ngay cả giọng điệu khắc nghiệt cũng thay đổi: “Vừa đúng lúc, tôi đang định nói đây, cô phải huấn luyện lại đám nhân viên này của mình cho tốt, làm gì có chuyện họ thấy khách hàng mà không mời vào, lại còn cứ đuổi ra ngoài như vậy?”
“Nếu không có kinh nghiệm, lát nữa tôi gọi nhân sự công ty tôi xuống, cho cô dùng vài ngày nhé?”
“Chị Tô Tô, không phải như vậy…”
Đào Khuynh Thanh bị khuôn mặt này làm cho ớn lạnh, kéo Tô Đồ lại khẽ giải thích: “Anh ta đột nhiên chạy đến, nói muốn đặt trà chiều gì đó cho bọn em, chị Nguyệt Gia đã nói không cần, mà bọn em cũng tự có, anh ta còn cứ nhất quyết muốn lên lầu tìm chị.”
Ý đồ thật sự rõ ràng quá rồi còn gì!
Dương Hạo là ông chủ của một công ty truyền thông ở tầng trên, ngoài ba mươi tuổi, ngoại hình khá, cũng có chút tiền. Anh ta đã theo đuổi Tô Đồ một thời gian, thường xuyên mời hẹn hoặc tặng quà.
Tô Đồ không bao giờ tiếp chiêu, nhưng điều đó không ngăn cản anh ta có một tấm lòng kiên trì.
Đúng lúc hôm nay là thứ Sáu, anh ta theo thông lệ đặt trà chiều cho nhân viên, nhớ đến Tô Đồ nên ghé qua một chuyến, không những không bận tâm trước lời từ chối này, mà còn tự giác thân mật nói: “Chẳng phải đều là để đãi nhân viên nhà mình sao, tôi đặt vài phần thì có gì khác đâu?”
“Dù sao chỗ cô cũng chỉ có năm người, tôi tiện tay đặt luôn chẳng phải tiết kiệm được việc sao?”
Anh ta nói càng lúc càng ra vẻ, như thể đã là nam chủ nhân của studio này, chỉ vào Nguyệt Gia: “Ai ngờ cô bé này, thật sự là chẳng hiểu chuyện gì.”
“Đúng sai còn chưa phân rõ, cứ nhất quyết ngăn cản không cho tôi tìm cô.”
Tuy Nguyệt Gia còn trẻ nhưng đâu phải không hiểu kiểu thủ đoạn này.
Chỉ cần hôm nay để anh ta thành công, thì coi như anh ta đã tiêu tiền cho Tô Đồ.
Chẳng bao lâu sau, cả tòa nhà này sẽ bắt đầu lan truyền: “Biết Tô Đồ ở tầng 26 không? Công ty họ ngay cả trà chiều cũng là ông chủ Dương đặt cho, nếu chuyện này mà chưa có gì đó, quỷ mới tin.”
Cô vốn đã ghét cái kiểu dai như đỉa này, mở một công ty vỏ bọc mà đã tự cho mình là rồng phượng trong loài người, cóc ghẻ cũng muốn ăn thịt thiên nga, lại còn dùng thủ đoạn âm hiểm như vậy, đương nhiên là không có tính khí gì tốt đẹp!
Nhưng studio dù sao cũng là nơi làm ăn, trước đây Tô Đồ từ chối người khác luôn khách sáo, bây giờ lại vì sự bồng bột của cô mà rơi vào thế bị động.
Nguyệt Gia xấu hổ cúi đầu: “Sư phụ, em…”
“Xin hỏi một chút.”
Tô Đồ vẻ mặt hờ hững, giọng điệu cũng không hề thiên vị: “Tiêu chuẩn bữa ăn ở công ty anh là bao nhiêu?”
Dương Hạo đột nhiên bị đánh trúng chỗ hiểm: “…”
Suýt nữa thì nghẹn chết.
“Khụ——”
Triệu Toàn lập tức cười phá lên, hoàn toàn không muốn quản sống chết của anh ta, lập tức dâng tin tức nội bộ: “Em nghe nói hình như là 15 tệ, đồ ăn và đồ uống tổng cộng 15 tệ.”
“Nếu không đủ thì mua một phần lớn, mọi người cùng chia nhau ăn, tóm lại là càng tiết kiệm càng tốt.”
“Á?” Trần Duy Chu cố làm ra vẻ kinh ngạc: “Vậy còn đặt làm gì, cứ lấy cái lô bánh lễ còn lại từ tiệc đầy tháng cháu trai tôi ra chia nhau ăn, chẳng phải còn tiện hơn sao?”
Cậu ta bày vẻ mặt quan tâm: “Muốn không? Muốn thì tôi về lấy cho anh ngay đây!”
Răng hàm của Dương Hạo siết chặt, vẻ mặt khó coi hơn bao giờ hết, nhưng lòng tự trọng không cho phép anh ta thất bại như vậy: “Thật sao? Trước đây đều do hành chính quản lý phần này, tôi cũng không rõ cụ thể là bao nhiêu.”
“Vậy thế này.”
Anh ta nhanh chóng lại làm ra vẻ hào phóng, mở giao diện đặt món trên điện thoại, đổi sang một tiệm tráng miệng hot, đưa qua nói: “Hôm nay đổi sang tiệm này, mọi người cứ tùy ý gọi, bao nhiêu tôi cũng trả, thế này mới đủ thành ý——”
Đang nói, đột nhiên cảm thấy luồng khí phía sau chuyển động mạnh.
Cùng với những bước chân chậm rãi đến gần, mấy người phía trước đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt vừa cùng chung kẻ thù lập tức biến thành sốc và hoảng sợ ở các mức độ khác nhau.
Dương Hạo quay đầu lại, không biết là vì chiều cao hay khí chất mà theo bản năng lùi lại nửa bước, đợi đến khi ngẩng đầu nhìn rõ người đến, vẻ mặt càng như thấy ma: “Anh anh—— anh là, Thời Thuật?!”
“Sao anh lại đến đây?!”
Thời Thuật vai rộng chân dài, sải tay đáng kinh ngạc, chiều cao vượt quá 1 mét 9. Anh im lặng đứng đó, đã là một sự tra khảo vô hình.
Giống như một lưỡi kiếm treo trên đầu, dễ dàng đánh sập tuyến phòng thủ.
Dương Hạo vô cớ rùng mình: “…”
Trong lúc ánh mắt né tránh, anh ta liếc thấy Tô Đồ, lúc này mới hoàn hồn lại. Vừa mở lời, giọng anh ta đã run rẩy: “À à… tôi biết rồi, anh là khách hàng của cô Tô? Đến tìm cô Tô của chúng tôi đúng không?”
Không ngờ không khí ngưng đọng lại đột nhiên chìm xuống đáy.
Thời Thuật cúi mắt, lạnh lùng nhìn người ta, uy vũ như nhìn xuống như chiếc búa pháp lý đã định.
Từng chữ thẩm vấn: “Chúng, tôi?”