Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cuối xuân đầu hạ có một trận mưa, không lớn nhưng dai dẳng, nghe như tiếng suối róc rách ngân vang suốt mấy tiếng đồng hồ.
Vân Vãn vẫn tiếp tục công việc như thường lệ, cô cũng không còn liên lạc gì thêm với Lục Thừa Phong. Không phải cô vô tâm, chỉ là đôi khi cô mở điện thoại ra, đối diện với khung trò chuyện im lìm rất lâu ấy, cô vẫn không thể nào chủ động nhắn cho anh một câu. Càng nghĩ cô càng thấy rối bời, cuối cùng cô dứt khoát chuyển anh sang chế độ không làm phiền, tin nhắn không hiện thông báo thì cô cũng đỡ phải lấn cấn.
Chỉ là, buổi xem phim đã hẹn vào thứ sáu, đến giờ xem ra chắc cũng không thể tiếp tục được nữa rồi.
Hôm thứ sáu đó cô tan làm khá sớm, Vân Vãn nán lại thêm một lát, cô và Khi Lãng thảo luận đề mục tuyển chọn cho kỳ sau của cả tổ, thảo luận xong mới khoảng hơn năm giờ, cô ôm đồ đạc rời khỏi công ty.
Khi Lãng nói: “Tối nay tài xế nhà anh đến đón, tiện đường em có muốn anh đưa em về luôn không?”
Vân Vãn vừa định đồng ý.
Bên kia đường, cách đó không xa lắm, có một chiếc xe việt dã màu đen lặng lẽ dừng ở đó.
Vân Vãn ngẩn ra.
Cô lấy lại tinh thần rồi gượng cười: “Không cần đâu, hôm nay em có chút việc.”
Khi Lãng khẽ dừng bước lại: “Đi ăn cơm với bạn à?”
Vân Vãn không biết nên giải thích thế nào, cô đành miễn cưỡng nói: “Ừm, em có hẹn trước rồi.”
Khi Lãng cũng không hỏi gì thêm: “Vậy em đi ăn vui nhé, anh đi hỏi xem mấy người Tiểu Tống có cần quá giang không.”
“Được.”
Mưa bụi li ti rơi dưới bậc thang, thấm vào người rét lạnh.
Vân Vãn hơi do dự rồi cuối cùng cũng bước về phía chiếc xe kia.
Lục Thừa Phong vẫn chỉ đến một mình, anh không đưa trợ lý theo, Vân Vãn nhìn xuyên qua lớp kính xe thì thấy anh đang ngồi bên trong, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, áo khoác đã cởi ra, anh tựa người vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô gõ nhẹ vào cửa kính, hàng mi anh khẽ rung hai cái rồi anh mở mắt ra, anh quay đầu nhìn cô vài giây, có lẽ là đang định thần lại.
Nhận ra là cô nên anh mở cửa xe: “Tan làm rồi à?”
Giọng anh hơi khàn, dường như đang nói một câu trần thuật chứ không phải là đang hỏi.
“Ừm.” Vân Vãn ngồi vào trong xe, một cử động nhỏ mà cô cũng không dám, cô cũng không biết nên nói gì với anh, hình như lần trước họ đã cãi nhau rồi, mà lại giống như là không có, tóm lại bầu không khí kỳ lạ này khiến cô cảm thấy lúng túng.
Huống hồ anh cũng quá lạnh lùng, cả người đều toát ra cảm giác mệt mỏi và xa cách.
Lục Thừa Phong nhíu mày vài cái rồi ngồi thẳng dậy: “Đi xem phim thôi.”
Trạng thái của anh không tốt, nhìn là biết anh không được nghỉ ngơi tử tế, Vân Vãn cài dây an toàn, suy nghĩ mấy giây rồi quyết định vẫn nên nhắc nhở anh: “Anh không cần nghỉ ngơi sao?”
Anh nhìn ra đường: “Lúc anh đến đã nghỉ rồi.”
Chắc là nghỉ trên máy bay hoặc tàu cao tốc.
Lồng ngực của Vân Vãn hơi khó chịu, đã mở miệng nói được một câu thì những lời còn lại cũng dễ thốt ra hơn: “Có phải dạo này anh bận lắm không?”
“Cũng tạm.”
“Em nhớ mỗi năm vào khoảng thời gian này thì Hoa Việt đều tổ chức hội thảo kỹ thuật, chắc anh bận nhiều việc lắm đúng không?”
Lục Thừa Phong xoay vô lăng, nhàn nhạt nói: “Năm nào cũng là mấy công việc đại loại thế thôi.”
Vậy thì cô không hỏi tiếp được nữa, Vân Vãn quay mặt đi, cô nhìn vào dòng xe phía trước, im lặng không nói gì.
Bộ phim họ xem là một bộ phim hành động, cô không nhớ rõ tên mà chỉ biết từ đầu đến cuối đều là những tình tiết mạo hiểm, kịch tính, hiệu ứng hình ảnh rất tốt, trong rạp thường xuyên có người khẽ kêu lên vì bất ngờ.
Nhưng Vân Vãn lại chẳng có tâm trạng xem phim.
Cô và Lục Thừa Phong chọn ghế phía sau bên trái, suất chiếu này không đông, rất nhiều người đi qua vị trí giữa, nhưng họ vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Cô bắt đầu cảm thấy hối hận.
Lẽ ra không nên đi xem bộ phim này, càng xem cô càng cảm thấy khó chịu.
Hai người giống như đang ở trong một cuộc chiến lạnh, cô không nói nhiều, anh cũng làm như không có chuyện gì. Nhưng trong lòng cô không hề cảm thấy dễ chịu, mỗi phút mỗi giây bên anh đều là sự giằng co, đều là sự tiêu hao.
Phim dài hai tiếng rưỡi mà cô không trụ nổi đến một nửa thời gian.
Cô đã bắt đầu ngồi không yên rồi.
Có lẽ dáng vẻ cô thể hiện ra quá rõ ràng nên Lục Thừa Phong nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn cô một cái rồi đột nhiên nói: “Lần trước từ Bắc Kinh trở về, thật ra anh đã nhìn thấy em.”
Vân Vãn sững người, không ngờ anh lại nhắc đến chuyện đó: “Hình như chuyện đó đã nửa tháng trước rồi.”
“Ừm.” Anh dời mắt đi, chuyển hướng nhìn màn hình: “Chuyến tàu Kinh Hỗ, anh cũng đi, ban đầu là anh định tiễn em về.”
Lần này anh im lặng khá lâu, hai tay đan vào nhau rồi chậm rãi siết lại, sau đó lại buông ra: “Nhưng sau đó em cũng không cần anh nữa.”
Trong lòng Vân Vãn như bị ai bóp chặt một cái, rất nhanh, không đau, chỉ là nghẹn đến mức khiến cô khó chịu.
Lúc này cô mới hiểu tại sao lần đó đột nhiên anh nói anh muốn gặp con.
Vốn dĩ lúc đó cô đang căng thẳng và bất an, trong lòng tràn đầy cảnh giác, nhưng bây giờ cô dần cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Giọng cô dịu xuống, cô khẽ giải thích: “Hôm đó thầy Khi đưa em về, trùng hợp lúc đó con cũng đang ở nhà nên anh ấy mới gặp thằng bé.”
Lục Thừa Phong không nói gì.
Vân Vãn nhìn anh, cô nhìn thấy giữa đuôi lông mày và khóe mắt anh căng thẳng, cô chần chừ giây lát rồi cẩn thận vươn tay khẽ nắm lấy lòng bàn tay của anh, giống như anh bị điện giật, bàn tay vô thức run lên nhưng anh không hề rút tay lại.
Hai người im lặng hồi lâu, đến khi đầu ngón tay cô bắt đầu cứng lại thì anh mới nắm chặt lấy tay cô, kéo về trước ngực mình, hai bàn tay đan vào nhau: “Suýt nữa thì anh tức chết rồi.”
Lòng bàn tay của anh rất nóng, đầu mũi Vân Vãn bất giác cay xè, vốn dĩ anh là người lý trí, từ trước đến nay luôn bày mưu tính kế, cô không ngờ cũng có ngày người như anh lại bắt đầu quan tâm đến những chuyện thế này, lo được lo mất.
Bộ phim dần đi vào nửa phần sau.
Vốn dĩ Vân Vãn đã không chú tâm theo dõi cốt truyện, đến đoạn sau lại càng không thể tiếp nhận nổi, huống hồ cô cũng chẳng phải người quá đam mê phim thương mại mà chỉ có chút hứng thú nửa vời.
Lục Thừa Phong vuốt nhẹ cổ tay của cô, ngón trỏ đặt khẽ lên xương cổ tay của cô.
Anh ngồi xem phim rất yên lặng, không rõ là đang tập trung xem phim hay tâm trí của anh đang để ở nơi nào.
Vân Vãn vừa định thu hồi tầm mắt thì màn hình điện thoại của anh sáng lên.
Anh liếc nhìn một cái rồi lập tức tắt đi.
Không bao lâu sau thì điện thoại lại sáng, anh vẫn không nói một lời nào mà ấn tắt đi.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, điện thoại anh sáng lên hơn mười lần nhưng đều bị anh vô cảm âm thầm tắt đi.
Đến khi không biết là lần thứ mấy sáng lên nữa.
Vân Vãn mới nhẹ giọng nhắc nhở: “Anh không định xem thử là ai à?”
Lục Thừa Phong hơi nghiêng đầu, cất giọng trầm thấp: “Không cần.”
“Là chuyện của công ty sao?” Cô lo sẽ ảnh hưởng đến người khác nên khẽ ghé sát tai anh rồi hạ giọng nói: “Nếu anh bận thật thì anh cứ đi lo công việc trước đi, lần sau mình xem phim sau cũng được.”
Ánh mắt anh sâu và trầm lặng, môi cũng mím chặt thành một đường thẳng.
Trong lòng Vân Vãn khẽ thở dài, cô liếc nhìn quanh bốn phía.
Xung quanh họ không có nhiều người, mặc dù trong rạp khá tối nhưng tiếng động từ điện thoại khá rõ, người khác chỉ cần nghiêng đầu cũng có thể nhận ra điều bất thường.
Cô mím môi, cô cảm thấy hơn hai năm trôi qua rồi mà chồng cũ của cô vẫn chẳng thay đổi gì.
Anh vẫn cố chấp như trước.
Ban đầu đến rạp là để tìm cơ hội trò chuyện, giờ thì lời cũng đã nói xong cả rồi. Cô nắm chặt tay, đột nhiên cô ngẩng đầu lên rồi khẽ hôn lên má anh.
Ngay lập tức Lục Thừa Phong quay đầu lại nhìn cô.
Ánh mắt cô trầm lặng, giọng nói mềm mại trong trẻo: “Em cũng không còn hứng thú xem tiếp nữa, mà thật ra có xem thì em cũng chẳng hiểu gì.”
Suy nghĩ mấy giây rồi cô khẽ nói dối: “Hơn nữa em còn có chút việc, đợi đến khi phim kết thúc thì muộn quá nên em phải đi trước.”
Lục Thừa Phong thu lại hơi thở, anh trầm mặc nhìn cô một lúc, không lâu sau, anh nắm chặt cổ tay cô rồi kéo cô vào lòng mình, anh thấp giọng nói: “Lần sau anh lại đi xem cùng em.”
Vân Vãn khẽ ừm một tiếng.
Lục Thừa Phong đưa tay ra sau gáy cô, giữ chặt đầu cô rồi cúi xuống hôn cô, trong miệng anh phảng phất mùi hồng trà thoang thoảng, sạch sẽ và dịu nhẹ.
Anh hôn cô rất sâu, Vân Vãn bị anh ép vào lưng ghế, hai tay đặt lên ngực anh, nhưng cô lại không thấy khó chịu mà chỉ cảm thấy thẹn thùng.
Nụ hôn kéo dài thật lâu, đến khi anh buông ra thì cô vô thức nhìn xung quanh.
Lập tức có hai người quay đầu đi chỗ khác.
Mặt cô đỏ bừng, sau đó vội vàng giục anh đi nhanh lên.
Lục Thừa Phong khẽ cười, anh nắm tay cô: “Đi thôi.”
Anh đưa cô về tận nhà, nói vội một câu chúc ngủ ngon rồi lái xe rời đi.
Vân Vãn vào nhà, sau khi tắm rửa xong thì cô ôm con xem TV, gần chín giờ thì bà nội gọi điện tới, bà hỏi ngày mai cô có rảnh không.
Vân Vãn nói: “Có ạ, sao thế bà nội?”
“Không có gì, cháu về nhà ăn bữa cơm nhé?”
Vân Vãn nhìn con rồi đứng dậy đi ra ban công, cô hạ giọng nói: “Bà lại muốn sắp xếp xem mắt cho cháu sao?”
Từ sau khi biết cô có con, trong nhà luôn muốn tìm được một người đàn ông để chăm sóc cho cô.
Năm đầu sau khi ly hôn, cô từng đau đớn đến mức suy sụp, mãi không thể thoát khỏi bóng dáng của anh. Nhiều khi cô cứ ôm con, vành mắt đỏ hoe, tinh thần mỏi mệt, người trong nhà nhìn thấy mà xót, họ chỉ mong cô có thể quên đi quá khứ.
Nhưng cô làm không được.
Cô không thể tiếp nhận một mối quan hệ mới, trái tim của cô đã quá mỏi mệt, cô không muốn tìm một người đàn ông khác, cô chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên với con trai của mình.
Người lớn trong nhà lại không mấy thấu hiểu, năm lần bảy lượt thúc ép cô, nhờ vả đủ mối quan hệ để sắp đặt các cuộc xem mắt cho cô.
Vân Vãn không chịu nổi, có lúc còn nghiêm trọng đến mức cô không thể bước ra khỏi cửa, cô trốn vào một góc trong phòng, ôm con khóc đến tê tâm liệt phổi, nhưng khuôn mặt lại trống rỗng vô cảm.
Lương Tây Lĩnh rất đau lòng, anh ấy là người hiếm khi nổi giận nhưng lúc đó đã cãi một trận lớn với ông bà nội, dứt khoát cấm mọi người nhắc đến chuyện hôn nhân với cô: “Bây giờ tình hình của con bé như vậy mà hai người cứ ép buộc nó làm gì hả? Con bé không lấy chồng thì mọi người không chăm sóc nó nổi sao?”
Hai ông bà nhìn nhau, sau đó thật sự cũng đã chấp nhận dừng lại một thời gian.
Nhưng mà nói thì nói như thế, nhưng trong mắt họ một người phụ nữ có con nhưng không có người đàn ông bên cạnh, sớm muộn gì cũng bị người ngoài dị nghị.
Tư tưởng cũ kỹ đã ăn sâu bén rễ trong lòng những người già, khó mà thay đổi được.
Năm đầu tiên trôi qua chưa bao lâu thì họ lại tiếp tục sắp xếp chuyện xem mắt cho Vân Vãn.
Chỉ là trong suốt hơn một năm nay, cô đã gặp hơn mười người, nhưng tất cả đều vô ích.
Bà nội thở dài: “Vãn Vãn à, bà biết cháu phiền lòng nhưng cũng mong cháu hiểu cho chúng ta, người già rồi, nhìn cháu sống một mình, thật sự ông bà không yên tâm.”
Vân Vãn mím môi không lên tiếng.
“Lần này cháu cứ về thử một lần đi, người này thật sự rất tốt, là ông nội của cháu nhờ người giới thiệu, mọi phương diện đều tốt, cũng chưa từng kết hôn, cũng không có con riêng, có sẵn nhà cửa xe cộ, cháu thử xem sao nhé?”
Vốn dĩ chẳng có ích gì khi nói lý lẽ với người già.
Dù cô có từ chối thì họ cũng sẽ tiếp tục nhắc đến mãi, nhắc cho đến khi cô gật đầu mới thôi, hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ thật sự của cô.
Vân Vãn âm thầm thở dài, cô chỉ đành nói: “Ngày mai anh của cháu còn ở đơn vị, cháu tự về được.”
“Ừm, được.”
Cúp điện thoại, cô thu dọn hai bộ quần áo đơn giản, mỗi khi thứ bảy về nhà thì cô đều đưa con trai theo và ngủ lại một đêm.
Chỉ là lần này, cô chỉ có thể trở về một mình.
Nhóc con thấy mẹ đang thu dọn đồ đạc thì tò mò chạy lại gần, cô ôm con vào lòng: “Ngày mai mẹ phải ra ngoài một chuyến, bảo bối ngủ với cậu Tây Lĩnh có được không?”
Thật ra con trai của cô rất ngoan, không bao giờ làm khó dễ mỗi khi mẹ có việc phải làm.
Nhưng trước đó nhóc con đã theo Lương Tây Lĩnh đến đơn vị quá nhiều lần, bây giờ chỉ muốn bám lấy mẹ.
Cậu bé nũng nịu: “Con không chịu, mẹ phải đưa con đi cùng.”
Nhóc con ôm chặt lấy váy của cô, không chịu buông tay.
Vân Vãn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn nhét thêm hai bộ đồ trẻ con vào hành lý: “Vậy bảo bối phải ngoan nhé, đến lúc đó con phải nghe lời, có được không?”
Ngay lập tức nhóc con rất vui vẻ, Vân Vãn bế cậu bé vào chăn rồi cũng nằm xuống.
Cô nhìn vào điện thoại, danh sách tin nhắn trống trơn, Lục Thừa Phong vẫn chưa liên lạc với cô, chắc là là anh bận thật rồi nên quên nhắn cho cô.
Đêm đó cô nằm mơ, cô lại nằm mơ thấy anh.
Trong mơ, anh mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới tán cây hải đường đang nở rộ, những cánh hoa dày và rực rỡ xoay tròn rơi xuống quanh người anh.
Giữa tiếng người cười nói huyên náo, anh quay đầu lại, giữa đám đông mịt mờ, chỉ liếc mắt một cái mà anh đã nhìn thấy cô.
...
Hôm đó trong nhà rất náo nhiệt, vì có cuộc xem mắt mà thậm chí ông bà nội đã dậy từ sớm để chuẩn bị nấu nướng.
Khi Vân Vãn về đến nhà, họ vẫn còn đang bận rộn.
Vân Vãn bế con đặt lên ghế sofa rồi xoay người bước vào bếp, buộc tạp dề: “Bà nội, sao lại nấu nhiều món thế này? Không phải chỉ là xem mắt thôi sao?”
Mấy lần trước, buổi xem mắt đều diễn ra ở ngoài nhà hàng, lần này có vẻ hơi khác thường.
Bà nội Lương tươi cười rạng rỡ: “Đúng rồi, là xem mắt đấy, nhưng là sẽ ăn cơm ở nhà.”
“Ở nhà sao?” Vân Vãn ngâm tay trong nước lạnh một lúc: “Sao lại mời về nhà?”
Ngay lập tức cô cảm thấy bất an, cảm giác mọi thứ tiến triển quá nhanh. Một khi buổi xem mắt diễn ra ở nhà thì cả hai bên gia đình đều có mặt, cho dù cô không muốn đồng ý thì cũng sẽ bị ép nhận lời vài chuyện mà cô không muốn.
Bà nội Lương nói: “Ôi trời, chẳng phải ở nhà sẽ thoải mái hơn sao.”
Ông nội Lương cũng chống gậy: “Đúng đấy, cứ ra ngoài ăn cũng không cảm thấy ngon lành gì.”
Vân Vãn cụp mắt, cô lặng lẽ nhặt rau, không nói gì thêm.
Thật sự cô không định tiến xa với đối phương, thậm chí đến mặt mũi người ta thế nào mà cô còn chưa biết.
Cô không định ở lại lâu, ăn xong bữa cơm thì sẽ lập tức đưa con trở về Nam Kinh.
Gần mười một giờ, chuông cửa vang lên.
Bà nội Lương vui mừng ra mặt, bà vội vàng lau tay rồi ra mở cửa: “Để bà ra mở cửa.”
Có tiếng nói cười rộn rã vang lên ở ngoài cửa, giọng nam ôn hòa dịu dàng, Vân Vãn ngẩn ra, không nhịn được mà đi ra khỏi bếp.
Ngay lập tức, cô chạm mặt Khi Lãng, cô trợn tròn mắt: “Thầy Khi?”
Ban đầu Khi Lãng còn xách theo quà tặng, vừa bước vào nhà nhìn thấy cô thì đương nhiên anh ấy cũng hơi kinh ngạc: “Tiểu Vãn?”
Hôm đó anh ấy ăn mặc thoải mái, phong cách của một người đang nghỉ dưỡng nên không quá cầu kỳ, mái tóc đen nhánh rủ xuống trán trông vô cùng ôn hòa và dịu dàng.
Hai người đều sững sờ đứng yên tại chỗ.
Bà nội Lương hỏi: “Vãn Vãn, hai đứa quen nhau à?”
Vân Vãn hoàn hồn lại, cô vội vàng giới thiệu: “Đây là thầy hướng dẫn ở tòa soạn của cháu, trước đây cháu đã có nhắc đến rồi.”
“Ôi, vậy là duyên phận rồi.” Bà nội vỗ tay, mặt mày rạng rỡ.
Thật ra Khi Lãng là cháu trai của chiến hữu của ông nội Lương, khi còn trẻ, ông từng được điều đến Vân Cảng, nhưng sau này giải ngũ sớm nên không đạt được thành tích quân đội đáng kể.
Nhưng chiến hữu của ông thì khác, sự nghiệp phát triển thuận lợi, chức vụ và quân hàm đều cao, không giống với gia đình của họ.
Nghe nói trong nhà đối phương có một cháu trai, tuổi vừa tầm nhưng vẫn chưa từng kết hôn, thế là nhà họ Lương muốn thử một lần, vốn dĩ cũng chẳng hy vọng gì, không ngờ kết quả lại vượt xa dự đoán, người ta đồng ý rồi.
Trước đây từng xem mắt vài lần nhưng đều không thành công, đối phương vừa nhìn thấy Vân Vãn có một đứa con trai thì lập tức thay đổi sắc mặt.
Ai cũng không muốn nuôi con của một người đàn ông khác, cho nên có người thì buông lời lẽ châm chọc cay nghiệt, người khác lại ảo tưởng viển vông, muốn Vân Vãn đi làm người giúp việc miễn phí.
Thậm chí trong nhà còn căn dặn cô: “Về sau cháu đi một mình thôi, đừng nói gì đến đứa bé.”
Vân Vãn không đồng ý.
Lần này cô vẫn dẫn con về, cũng là muốn cho đối phương biết rõ hoàn cảnh thực tế của mình, cô là như vậy đấy, nếu cảm thấy không ổn thì không cần nói thêm nữa.
Không ngờ, người đứng đối diện cô lại là Khi Lãng.
Nhóc con vừa nhìn thấy Khi Lãng thì ngay cả phim hoạt hình cũng không thèm xem nữa, lắc người trèo xuống khỏi ghế sofa: “Chú ơi!”
“Ừm.” Khi Lãng mỉm cười đáp lại một tiếng, sau đó anh ấy đưa tay xoa đầu nó: “Lại gặp cháu rồi?”
Anh ấy mang theo sữa tươi, trái cây và vài món đồ vặt, vốn dĩ nhóc con rất mê ăn, nhìn thấy túi đồ thì hai mắt sáng rỡ, cứ dán mắt vào túi đồ không chớp mắt.
Vân Vãn hơi xấu hổ, nhưng trong lòng cũng thả lỏng phần nào. Người trong nhà đi vào bếp rồi cô mới ghé sát lại nói nhỏ với anh ấy: “Xin lỗi thầy Khi, thật sự em không biết người hôm nay lại là anh, khiến anh đi một chuyến tay không rồi.”
“Không phải tay không đâu.” Khi Lãng nghiêng mắt nhìn cô, gương mặt hiện lên nụ cười.
Có lẽ chỉ là ảo giác nhưng Vân Vãn cảm thấy trong giọng nói của anh ấy mang theo ý trêu chọc nhẹ nhàng. Cô sững người đứng yên tại chỗ, vẻ mặt rõ ràng bắt đầu căng thẳng: “Ý của anh là gì?”
Khi Lãng bật cười, không ngờ cô lại phản ứng gay gắt như vậy: “Ý của anh là… có thể gặp được con trai của em mà. Trên đường đến đây, anh vẫn còn thấp thỏm không yên, trong nhà sắp xếp cho anh đi xem mắt, anh sợ mình không thích đối phương hoặc là mình vừa ý mà người ta lại chướng mắt, lúc về không biết ăn nói sao cho phải.”
Lúc này cô mới âm thầm thở phào một hơi.
Vân Vãn khẽ mím môi, cô giúp anh ấy sắp xếp lại mấy món quà rồi cất vào tủ, cô dịu giọng nói: “Không đâu, điều kiện của thầy Khi tốt như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người phù hợp.”
Khi Lãng liếc nhìn cô một cái, anh chỉ cười nhẹ chứ không nói gì.
Bữa trưa hôm đó là lần đầu tiên trong vô số các buổi xem mắt, Vân Vãn cảm thấy nhẹ nhõm nhất.
Khi Lãng rất biết cách trò chuyện, không hề tỏ vẻ cao ngạo, dù điều kiện gia đình ưu tú nhưng anh ấy không hề khoe khoang, nói chuyện với người lớn tuổi cũng rất hòa nhã vui vẻ.
Cô bận dỗ con ăn cơm nên không trò chuyện được mấy câu, nhưng không khí cũng không vì thế mà gượng gạo.
Hai ông bà cụ có vẻ vô cùng hài lòng.
Buổi chiều, khi Vân Vãn nói phải về Nam Kinh, Khi Lãng nói: “Anh cũng về, tiện thể đưa em về một đoạn.”
Hai người già trong nhà đều vui mừng thấy rõ.
Trong lòng Vân Vãn chỉ biết âm thầm thở dài, cô khẽ cong môi cười rồi bế con lên xe.
Cô định sẽ tìm thời gian thích hợp, lấy cớ gì đó để khéo léo từ chối, chấm dứt niềm hy vọng của người lớn, sẽ nói rõ với họ cô và Khi Lãng không hợp.
Về đến Nam Kinh đã hơn bảy giờ tối, đúng lúc cao điểm mà trời còn đổ mưa.
Chạy trên cao tốc thì còn đỡ nhưng vừa vào nội thành thì mưa bắt đầu nặng hạt.
Khi đến dưới lầu nhà cô thì đã hơn tám giờ.
Mưa rất lớn, Vân Vãn bung ô rồi bế nhóc con xuống xe: “Chào tạm biệt chú đi nào.”
Nhóc con ngoan ngoãn nói: “Tạm biệt chú!”
Khi Lãng thò người ra khỏi xe một chút, giơ tay xoa nhẹ má cậu bé: “Tạm biệt bảo bối nhé, lần sau chú lại đến chơi với cháu.”
Nhóc con vốn nghịch ngợm, nghe đến chữ “chơi” thì chẳng nghĩ được gì khác nữa, nó gật đầu lia lịa, ánh mắt trông mong nhìn Khi Lãng: “Chú nhớ đừng quên nhé!”
Khi Lãng dịu dàng mỉm cười: “Ừm, chú nhớ rồi.”
Gió đêm làm tóc mái của anh ấy khẽ rối, mưa bụi tạt vào cửa kính ô tô, anh ấy nghiêng người, chầm chậm lái xe rời đi.
Đêm mưa sương giăng mịt mù, tầm nhìn bị màn mưa dày đặc che khuất trở nên mờ mịt và âm u.
Vân Vãn sợ con bị cảm lạnh nên ôm sát nhóc con vào lòng, toàn bộ sức nặng của thằng bé đều đè lên cánh tay của cô.
Nhóc con vẫn còn trong cơn hào hứng, nó cứ ôm chặt lấy cổ cô, ríu rít kể những việc muốn làm sau khi về nhà.
Cô lơ đãng gật đầu đáp lại.
Nhưng mới xoay người đi được hai bước.
Toàn thân cô đột nhiên cứng đờ, cô khựng lại tại chỗ.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, ào ào trút xuống như bức màn hơi nước, từng đợt dày đặc đập vào trước mắt.
Trước cửa khu nhà tĩnh mịch và lạnh lẽo, có một chiếc xe dừng lại, thân xe màu đen trầm lặng như bóng đêm, đèn xe soi thẳng về phía cô rồi từ từ tắt đi.
Lục Thừa Phong đứng bên cạnh xe, anh không che ô, mưa dội xuống khiến nửa người anh ướt sũng.
Vệt nước sẫm màu loang ra từ vai rồi lan xuống tận ngực.
Giống như anh đang tan vào bóng tối phía sau, ánh mắt của anh đen như mực nhìn thẳng về phía cô, cả cơn mưa đêm như nghiêng đổ sau lưng anh.
Anh không nói một lời nào mà chỉ lặng im đứng đó.
Nhưng ánh mắt kia lại như xuyên thấu vào tận đáy mắt cô, trong một khoảnh khắc, trái tim cô nghẹn lại.
Cô chưa từng nhìn thấy biểu cảm này của anh, không thể gọi là phẫn nộ, cũng không cuồng nộ, không mang theo oán hận, thậm chí dường như hoàn toàn không có cảm xúc gì.
Anh chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn cô thật sâu.
Bóng đêm phủ lấy khuôn mặt anh, chỉ còn đôi mắt ấy vẫn đọng lại chút ánh sáng lạnh lẽo như ánh trăng.
Vân Vãn nín thở, cô vô thức ôm đầu đứa bé sát vào lòng mình.
Cô nghe thấy hơi thở mong manh của anh giữa tiếng mưa đêm tầm tã.
Anh chậm rãi tiến lại gần, gió mưa bủa vây theo từng bước chân anh.
Nhưng hồi lâu sau, anh chỉ nhếch môi cười, nụ cười đầy tự giễu: “Đây là chuyện của em sao?”