Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 77: Chỉ là để ngủ với em thôi sao?

Trước Tiếp

 
Nhà của Vân Vãn và nhà của anh ấy ở cùng một khu, bình thường hai người thường xuyên tăng ca về muộn, Khi Lãng cũng sẽ đưa cô về, nhưng mà đều là gọi xe thuê chứ cô cũng chưa từng ngồi xe nhà của anh ấy.

Khi Lãng không thích lái xe đi làm.

Có đồng nghiệp nhìn thấy mỗi lần anh ấy đi làm hay tan làm đều là kêu taxi, rất khiêm tốn, người trong tòa soạn nói giá cảnh của anh ấy khá tốt, chỉ là bình thường không thể hiện ra thôi.

Anh ấy thuận đường nên tốt bụng muốn đưa cô về, Vân Vãn cũng không nghĩ nhiều: “Cảm ơn thầy Khi.”

“Không có gì.”

Bình thường phía nam Nam Kinh có lưu lượng giao thông rất lớn, khi tài xế của nhà anh ấy lái xe đến thì Vân Vãn theo anh ấy ra khỏi trạm tàu điện, dòng xe cộ trên đường tấp nập như thủy triều, có đoạn còn tắt đường không nhúc nhích nổi.

Khi Lãng gọi một cuộc điện thoại đi, vất vả lắm mới tìm được xe nhà của anh ấy ở bên kia đường, nó đang đỗ ở một đoạn không bị tắt đường.

Một chiếc Audi A6 bình thường, màu đen trầm tĩnh ổn trọng, đỗ giữa dòng xe cộ tấp nập trong thành phố cũng không hề chói mắt.

Tài xế nhà anh ấy nhìn thấy Vân Vãn thì ngạc nhiên: “Tiểu Lãng, đây là?”

Khi Lãng cười nói: “Đồng nghiệp cùng đi công tác với cháu, hành lý của cô ấy nhiều nên cháu đưa cô ấy về.”

Tài xế cũng chào hỏi Vân Vãn: “Chào cô.”

Ông ấy mở cốp xe rồi giúp Vân Vãn bỏ hành lý vào trong.

Xe chạy chầm chậm trên đường Lục Triều, Khi Lãng nói vài chuyện trong nhà với tài xế, Vân Vãn yên lặng ngồi một bên, cũng không xen lời vào.

Tài xế nói: “Cách đây ít hôm, thật ra bà cụ đã từ Vân Cảng quay về rồi.”

Khi Lãng nói: “Bà quay về làm gì thế?”

“Cháu nói xem?” Chắc là bầu không khí trong nhà anh ấy rất nhẹ nhàng, Vân Vãn thấy tài xế cười nói: “Còn không phải vì chuyện hôn nhân đại sự của tiểu Lãng sao?”

Khi Lãng bật cười: “Bà nội cũng thật là.”

Tài xế nói: “Bà cụ còn nói lần này về Nam Kinh, chắc chắn phải quyết định chuyện hôn nhân của cháu cho xong, nếu không thì bà ấy sẽ không đi nữa.”

“Vậy bên phía ông cụ thì phải làm sao?”

“Bà cụ nói cứ để ông ấy một mình ở đó đi.”

Khi Lãng tựa vào lưng ghế, khẽ lắc đầu: “Không người nào bớt lo hơn người nào cả.”

Tài xế vui vẻ bật cười.

Cả đường kẹt xe khủng khiếp, chậm chạp di chuyển hơn một tiếng đồng hồ thì mới đến được dưới lầu nhà Vân Vãn. Vân Vãn xuống xe, lúc cô đang muốn đóng cửa xe lại thì Khi Lãng bước theo xuống: “Anh đưa em lên lầu.”

Cô muốn từ chối thì Khi Lãng nói: “Chung cư này không có thang máy, làm sao em mang hành lý lên hết được?”

Trong nháy mắt Vân Vãn ngẩn người, cô nghĩ lại nhà mình ở tầng ba, tuy không phải quá cao nhưng khiêng đồ lên cũng tốn nhiều sức.

Cô đành phải ngượng ngùng mỉm cười lần nữa: “Cảm ơn thầy Khi.”

Tài xế thăm dò hỏi: “Tiểu Lãng, cần chú đợi dưới đây không?”

“Không cần đâu chú.” Khi Lãng nhìn xung quanh một lượt: “Chú đỗ xe phía xa một chút, khu này kiểm tra rất nghiêm.”

“Vậy chú chạy xe ra đường lớn rồi đợi cháu ở đó.”

Khi Lãng khẽ ừm một tiếng rồi cầm lấy vali hành lý của Vân Vãn: “Đi thôi.”

Khoảng thời gian này, chắc chắn Lương Tây Lĩnh đang ở đơn vị, Vân Vãn lấy chìa khóa ra rồi mở cửa, lập tức có giọng nói ngọt ngào từ bên trong truyền ra: “Mẹ ơi!”

Mấy ngày rồi nhóc con không được gặp cô, nhớ cô lắm rồi, nghe thấy tiếng mở cửa thì đôi chân ngắn nhỏ mũm mĩm lịch bịch chạy đến, sau đó cậu bé ôm chặt lấy đùi.

Khi Lãng không nhịn được cười: “Cháu nhìn xem cháu ôm đùi của ai rồi này?”

Nếu nói về bình thường thì chỉ có mình Vân Vãn về nhà, nếu không thì cô sẽ về cùng Lương Tây Lĩnh, bình thường nhóc con này ôm đùi ai mà chẳng được, lúc này cậu bé ý thức được có gì đó không đúng lắm nên ngẩng đầu lên nhìn, sau đó còn nghiêm túc nhìn Khi Lãng thêm mấy lần.

Mấy giây sau khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, nhóc con vội vàng buông tay ra rồi vòng ra phía sau Vân Vãn, ôm lấy cô: “Mẹ ơi.”

Vân Vãn bế con trai lên: “Thầy Khi, thằng bé ngượng đấy, bình thường nó khá là hoạt bát lanh lợi.”

Trên mặt của Khi Lãng là nụ cười dịu dàng tự nhiên: “Hoạt bát tốt lắm mà, nhóc con đáng yêu lắm.”

Tuy Lục Tuân còn nhỏ nhưng mà tính cách thì thật sự xấu lắm, muốn được người khác khen, được khen đáng yêu thì vô cùng thích thú, thằng bé thò đầu từ trong ngực Vân vãn ra, tò mò nhìn Khi Lãng.

Khi Lãng đặt vali hành lý của cô ở trước cửa: “Vậy anh đi đây.”

Vân Vãn vội vàng nói: “Thầy Khi, em tiễn anh.”

Khi Lãng xua tay: “Chỉ có vài bước thôi mà, em ở nhà với con trai đi.”

Vẫn Vãn đóng cửa lại rồi kiên trì nói: “Không sao đâu, em cũng dẫn thằng bé xuống lầu đi dạo một chút.”

Lục Tuân vui lắm, mỗi ngày thằng bé đều muốn xuống lầu đi dạo hít thở không khí, nếu không ở nhà mãi sẽ cáu kỉnh.

Khi Lãng nhìn nhóc con đang gặm ngón tay rồi cười nói: “Được.”

Trời đã ngả về chiều, tháng năm ở Nam Kinh rất ấm áp, Khi Lãng chậm rãi trò chuyện với họ, giọng nói dịu dàng, cũng không nóng vội. Lục Tuân rất thích nói chuyện với anh ấy nên Khi Lãng nói nhiều hơn thường ngày, thằng bé nghe mà mê mẩn.

Nghĩ lại thì cũng bình thường, trong trí nhớ của thằng bé thì nó cũng chưa gặp được nhiều người lớn, ngoại trừ Vân Vãn ra thì người nó tiếp xúc nhiều nhất là Lương Tây Lĩnh.

Nhưng mà do tính chất công việc của Lương Tây Lĩnh không cho phép nên lúc nào anh ấy cũng trầm mặc ít nói, giống hệt núi đá cứng nhắc, thâm trầm tựa như biển sâu.

Tóm lại anh ấy không giống như Khi Lãng.

Lúc Khi Lãng nói chuyện thì luôn mang theo vài phần ý cười, dịu dàng nhẹ nhàng, Lục Tuân cảm thấy anh ấy giống như dòng suối nhỏ nên nói: “Chú ơi, chú giống suối nhỏ quá.”

Kinh Lãng véo nhẹ lên má cậu bé: “Sao lại nói thế?”

Lục Tuân hơi ngượng ngùng: “Vì chú nói chuyện chậm rãi, còn dịu dàng nữa ạ.”

Lời trẻ con nói khiến hai người lớn bật cười.

Khi đi đến bên đường lớn, Khi Lãng kéo cửa xe ra: “Anh đi đây, thứ hai gặp.”

Vân Vãn còn chưa kịp nói gì thì nhóc con đã nhiệt tình vẫy tay: “Tạm biệt chú, chú ơi, lần sau lại đến nhà cháu chơi ạ.”

Giọng nói non nớt của thằng bé vang lên, nó vẫn còn là trẻ con, ở nhà lại không có trẻ con chơi cùng, muốn có bạn cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Khi Lãng mỉm cười đồng ý: “Được, tạm biệt bé con nhé.”

Thằng bé rất hài lòng: “Tạm biệt chú ạ.”

Chiếc xe màu đen đó đi xa rồi, rẽ vào khúc cua rồi biến mất trong tầm mắt, Vẫn Vãn mới bế con quay lại dưới lầu chung cư.

Trên đường cô gặp được hai người phụ nữ, họ chào hỏi cô: “Hôm nay cô lại đưa con xuống lầu chơi à?”

Vân Vãn dịu dàng mỉm cười với họ: “Ừm.”

Lục Tuân ở trong khu nhà gia đình này cũng xem là nổi tiếng.

Chủ yếu là do cậu của thằng bé nổi tiếng, mọi người đều biết, đây là con của em gái đã ly hôn của đội trưởng Lương, cho dù là người vô tình hay cố ý thì cũng đã gặp qua vài lần.

Hơn nữa tính tình của Lục Tuân cũng rất tốt, đối với ai thì thằng bé cũng rất ngọt ngào, cũng có người mỉa mai sau lưng Vân Vãn, nói họ là cô nhi quả phụ, nhưng mà càng có nhiều người yêu thích Lục Tuân đáng yêu này hơn.

Gần đây Lục Tuân nặng hơn rồi, cô bế lâu cũng mỏi tay.

Cho nên Vân Vãn để nhóc con xuống rồi dẫn nó đi chơi một vòng, sau đó mới bế nó lên lầu.

Lúc mẹ con họ lên lầu, đi ngang qua cầu thang giữa hai tầng lầu thì nhìn thấy góc tường tối ở trong góc cầu thang, bỗng nhiên cô mơ hồ nhớ đến cách đây không lâu cũng ở chính nơi này, cô bị ai đó ôm lấy rồi áp sát vào tường, mãnh liệt dữ dội hôn cô.

Lúc đó nhóc con không có ở nhà.

Lục Tuân nhìn thấy cô thất thần thì hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có nghe con nói gì không ạ?”

Vân Vãn hoàn hồn: “Ừm? Con nói gì?”

Nhóc con nói: “Con nói chú hôm nay tốt lắm ạ.”

Vân Vãn bật cười: “Sao con biết chú ấy tốt?”

Nhóc con vô cùng nghiêm túc nói: “Con biết mà, chú ấy dịu dàng lắm.”

Vân Vãn không nói tiếp, cô cúi đầu, hai hàng mi khẽ run lên, cô chậm rãi lấy chìa khóa ra.

Hóa ra con trai của cô thích người dịu dàng, nói chuyện nhẹ nhàng.

Đáng tiếc là cô không nói cho nó biết ba ruột của nó không phải người như vậy, mà anh cũng sẽ không trở thành người như vậy.

Lục Thừa Phong như cuồng phong bão táp, cho dù là trước hay sau khi ly hôn thì anh vẫn cứ chiếm lấy trái tim của cô, vẫn khiến trái tim cô rung động khó nói, trên người anh là khí thế dọa người, hình như khiến người khác không có cách nào buông bỏ được.

Anh chẳng hề dịu dàng, đến cả nhiệt độ cơ thể cũng luôn nóng rực, anh mang đến cho cô đau đớn, mang đến cho cô bối rối, mang đến những trải nghiệm mãnh liệt mà cô chưa từng dám tưởng tượng, vừa dữ dội, vừa cuồng nhiệt.

Cho nên cô phải dùng một khoảng thời gian rất dài mới có thể thích ứng được.

Không không xác định được, liệu rằng đến một ngày con trai biết được sự thật, nó có thể chấp nhận được hay không.

Khoảng thời gian này Lục Thừa Phong rất bận.

Tháng năm Hoa Việt tổ chức hội nghị kỹ thuật, anh phải bay đến Los Angeles.

Trước khi đi thì anh đã có nói cho Vân Vãn biết.

Vân Vãn nói: “Vậy anh chú ý nghỉ ngơi nhé.”

Anh trả lời: “Được.”

Lần trước từ Bắc Kinh trở về, Lục Thừa Phong gọi cho cô, sau đó anh im lặng một thời gian, ban đầu Vân Vãn cũng không để ý lắm, cô chỉ nghĩ là do công ty của anh có việc nên anh bận lo liệu.

Chỉ là tình huống này, hình như giằng co một thời gian ngắn.

Cô nhạy cảm, rất nhanh đã nhận ra cảm xúc của anh không giống như bình thường, chỉ là anh không chủ động nói nên cô cũng không hỏi.

Tháng năm nên khí trời đã nóng lên.

Chuyện của Dụ San cũng giải quyết gần xong, Từ Tinh Manh tìm luật sự, chứng minh cô ấy xuất phát từ tâm lý phòng vệ chính đáng nên mới đánh người ta bị thương.

Hình như là Dụ San có kim chủ ủng hộ sau lưng, cho nên cô ta không muốn bị lộ, thế là đành im lặng nhẫn nhịn, cuối cùng nhận được chút tiền bồi thường rồi cũng không giải quyết được gì.

Từ Tinh Manh ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày, định tháng sáu lại quay lại tòa soạn làm việc.

Thật sự Vân Vãn rất mừng cho cô ấy.

Thứ sáu, sau khi tan làm thì tổ của họ tổ chức liên hoan, cơm nước xong xuôi thì có người đề nghị lên lầu xem phim.

Mọi người hào hứng hưởng ứng, Khi Lãng cũng cười nhạt đồng ý.

Vân Vãn hơi mệt nên muốn về nhà, nhưng cô vẫn đi cùng xem một chút, đến khi về nhà thì đã gần mười một giờ khuya rồi.

Khi Lãng đưa cô đến dưới lầu rồi mỉm cười nói: “Thứ hai gặp.”

Vân Vãn khẽ gật đầu: “Tạm biệt thầy Khi, đi đường cẩn thận.”

Sau đó cô chậm rãi quay về nhà.

Chỉ là khi cô đi ngang góc cầu thang quen thuộc thì lại nhìn thấy bóng dáng cao lớn đứng tựa lưng ở đó.

Vân Vãn ngây người: “Sao anh lại ở đây?” Khuya như vậy rồi, có nói thể nào thì lẽ ra anh không thể về kịp mới đúng.

Anh đứng đưa lưng về phía ánh trăng bàng bạc, Lục Thừa Phong chậm rãi bước đến, bước chân trầm ổn, dáng người đĩnh đạc không khác gì ngày trước, anh đi thẳng đến trước mặt cô rồi dừng chân lại, lúc này Vân Vãn mới nhìn rõ được khuôn mặt anh.

Có một cảm giác kỳ lạ khó nói thành lời, nhưng tóm lại là khi cô nhìn thấy biểu cảm của anh, cảm xúc của cô hơi mơ hồ không rõ.

Trong lòng Vân Vãn hơi run lên: “Sao anh không nói gì thế?”

Lục Thừa Phong trầm mặc mấy giây rồi bỗng nhiên anh đưa tay lên, sau đó ôm cô vào lòng, giọng nói của anh trầm thấp: “Anh nhớ em rồi.”

Hai hàng lông mi của Vân Vãn run lên.

Hôm nay anh nói nhớ cô, sao lại có gì đó không giống như lúc trước, có rất nhiều cảm xúc hỗn loạn khó mà phân biệt được, vô cùng trầm ngâm, vô cùng nghiêm trọng.

Nói đến thì cũng thật buồn cười, mỗi lần anh đến gặp cô đều không có lý do gì chính đáng cả.

Không phải chồng, cũng không có cách nào cùng cô chung sống, không có cách nào mỗi đêm về nhà đều gặp được cô. Thậm chí cũng không phải đồng nghiệp, không thể cùng cô đi công tác, không có chung chủ đề để nói chuyện, sau giờ tan làm cũng không thể cùng nhau tụ tập, cùng nhau trò chuyện.

Mỗi lần anh nhớ cô thì chỉ có thể chạy đến chờ dưới lầu nhà cô, anh cũng không thể xuất hiện trước mặt bạn bè của cô, anh biết cô không muốn, cô cũng sẽ không đồng ý.

Chỉ cần gặp được cô, với anh mà nói đã đủ quý giá rồi.

Vân Vãn không nói gì.

Lục Thừa Phong nói: “Hôm nay em đi ăn với đồng nghiệp à?”

Cô khẽ gật đầu.

“Ăn gì thế?”

“Đồ ăn Trung Quốc thôi, là một nhà hàng Quảng Đông mới mở.”

“Ăn ngon không?”

“Cũng khá ngon.” Đôi mắt của Vân Vãn dán chặt vào một khối nhỏ trên vạt áo của anh, nhẹ giọng nói: “Thật ra hương vị cũng không tệ, chỉ là hơi ngọt thôi.”

Anh khẽ bật cười, giọng cười rất nhẹ: “Không phải em thích đồ ngọt sao?”

Cô ngơ ngác: “Đúng là em thích đồ ngọt, nhưng nếu nấu quá ngọt thì sẽ hơi khó ăn.”

Thì ra khẩu vị của cô là như vậy, trước kia thực sự anh chẳng mấy để tâm, lúc ban đầu thỉnh thoảng anh đưa cô đi ăn, món gì cô cũng ăn được nên anh cứ nghĩ là cô không hề kén chọn.

Lục Thừa Phong luồn năm ngón tay vào tóc cô, lòng bàn tay ấm áp áp lên da đầu cô: “Sau đó em đi đâu?”

Vân Vãn nhìn thẳng vào mắt anh, thành thật đáp: “Đi xem phim.”

Anh lại hỏi cô xem phim gì, phim có hay không, mấy câu linh tinh như thế, anh hỏi gì thì Vân Vãn trả lời đó, anh không hỏi thì cô im lặng. Cả hai trò chuyện có phần gượng gạo, không khí giữa họ cũng vì thế mà mơ hồ lộ ra chút ngượng ngùng.

Anh cũng không hỏi thêm gì nữa.

Lặng đi khá lâu, Vân Vãn khẽ cuộn ngón tay lại, cô bắt đầu cảm thấy muốn vào nhà, thật lòng mà nói là cô cảm thấy hôm nay anh rất kỳ lạ.

Bỗng nhiên, Lục Thừa Phong mở lời: “Lần sau chúng ta cũng đi xem phim nhé?”

Cô ngẩn người, theo thói quen buột miệng nói: “Tại sao chứ?”

Nhưng mà chuyện này còn cần lý do gì nữa sao.

Lục Thừa Phong nói: “Chỉ là anh chợt nhớ ra, chúng ta chưa từng đi xem phim cùng nhau lần nào.”

Nói chính xác hơn là cùng nhau đến rạp chiếu phim để xem.

Cô nhớ hồi còn đi học, từ hồi cấp hai thì đã có bạn bè bắt đầu yêu sớm, lúc đó mọi người hẹn hò đều là đi xem phim. Cho đến lúc lên đại học, thậm chí đã đi làm, những người xung quanh cô đang yêu đương cũng luôn theo trình tự quen thuộc là ăn cơm, xem phim, như một quy trình cố định.

Chỉ là cô chưa từng trải qua những điều đó.

Vốn dĩ xem phim đã mang chút mập mờ, trong rạp phim tối đen như mực, cái gì cũng chẳng thấy rõ, gần như bầu không khí như thế chưa từng tồn tại giữa hai người họ.

Cũng từng có vài lần họ ngồi xem TV cùng nhau, cùng nhau trò chuyện được đôi câu, nhưng đều là do sau này hai người họ đã thân quen hơn.

Dù chuyện này nghe có vẻ tầm thường và nhàm chán, nhưng đối với người chưa từng trải qua thì vẫn sẽ có chút mong đợi muốn được thử một lần.

Cô cảm thấy yêu cầu này cũng không quá đáng: “Được thôi, anh muốn xem phim gì?”

Sắp đến kỳ nghỉ hè nên có rất nhiều bộ phim mới đang được công chiếu rầm rộ ở ngoài rạp.

Lòng bàn tay của Lục Thừa Phong hơi động, mang theo vết chai nhẹ nhàng lướt qua má cô: “Anh vẫn chưa nghĩ ra, nhưng em muốn xem phim gì thì chúng ta xem phim đó.”

Về phương diện này, anh không có sở thích mà cũng không có hiểu biết gì nhiều.

Cô nhỏ giọng nói: “Vậy để em tìm thử nhé.”

Cô chọn một bộ phim thương mại, có thể coi là an toàn, nhẹ nhàng, thích hợp để giải trí: “Anh có thích thể loại phim nước ngoài kiểu này không? Có chút hành động, hơi giật gân một tí.”

Anh chỉ liếc nhìn qua: “Ừm.”

“Vậy để em xem lịch chiếu xem sao.” Cô nói rồi nhấn mở khung giờ, nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó, đầu ngón tay của cô hơi khựng lại: “Hay là để anh chọn đi, em… em không biết lịch trình của anh thế nào.”

Thói quen này đã có từ khi kết hôn, cho nên đến bây giờ thì cô vẫn gần như không còn chủ động hỏi han lịch trình của anh nữa.

Sau khi ly hôn, cô càng không còn tư cách để can thiệp vào những chuyện này, tâm tư của Vân Vãn tỉ mỉ, những điều nhỏ nhặt như thế này, cô đều cảm nhận rất rõ ràng.

Môi của Lục Thừa Phong cũng trắng bệch.

Anh cũng nhận ra rốt cuộc giữa họ đã có cái gì dần thay đổi.

Trước kia mỗi khi cô hỏi đến công việc của anh, thật ra chỉ là vì cô quan tâm anh thôi, cô muốn biết liệu anh có về nhà hay không.

Thế mà anh lại luôn ngắt lời cô, anh lại vì những chuyện vặt vãnh như thế này mà nổi giận rồi tranh cãi với cô.

Dần dần, cô cũng không dám hỏi nhiều nữa.

Nhưng con người chính là như vậy, khi còn sở hữu thì chẳng mấy để tâm, cho rằng sự quan tâm và chăm sóc của đối phương là điều hiển nhiên, tập mãi sẽ thành thói quen, cho đến khi mất đi mới hiểu ra, vốn dĩ chẳng có gì là đương nhiên cả.

Những việc nhỏ nhặt đó, những câu hỏi han dịu dàng đó lại quý giá đến mức nào, chỉ có anh mới thực sự thấu hiểu.

Cổ họng anh nghẹn lại, khó khăn nói ra từng chữ: “Anh gửi lịch trình của anh cho em.”

“Không cần đâu.” Vân Vãn không hiểu anh đang nghĩ gì: “Em nhận lịch trình của anh cũng chẳng để làm gì, lỡ như người khác thấy được thì cũng không hay, anh chọn thời gian rồi nói với em là được.”

Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại của anh, giọng mềm xuống: “Tốt nhất là lúc tan làm, muộn một chút cũng được, ban ngày em còn phải đi làm.”

Lục Thừa Phong nhìn vào mắt cô: “Tối thứ sáu tuần sau được không?”

Cô gật đầu: “Ừm.”

Vân Vãn thu điện thoại lại, cô siết chặt quai túi xách: “Vậy em về nhà đây.” Trời cũng đã muộn rồi, cô bắt đầu thấy mệt rồi.

Anh đứng im không nhúc nhích, giống như một bức tường vững chãi chắn giữa cô và cầu thang, ngăn không cho cô đường lui, bóng đêm đen đặc phía sau anh loang dần ra như dòng chảy âm thầm.

Môi Lục Thừa Phong mím lại thành một đường thẳng, anh nhìn cô thật lâu rồi mới cất giọng hỏi: “Con ở nhà à?”

Tim Vân Vãn giật thót, trong phút chốc cả người cô căng cứng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn anh.

Trước đây, anh từng vài lần ngỏ ý muốn đến thăm con nhưng cô luôn từ chối, nhiều lần như thế nên chắc anh cũng hiểu rõ ý cô, nên về sau anh không nhắc đến nữa.

Nhưng không hiểu tại sao lần này anh lại nhắc đến.

“Không có.” Vân Vãn làm trái lương tâm mà nói dối, nhưng cô không giỏi nói dối, cho nên giọng nói lộ rõ căng thẳng: “Thằng bé ngủ ở đơn vị của anh trai em rồi, anh có chuyện gì sao?”

Anh lắc đầu không nói gì: “Anh chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.”

Cô vừa định bước đi nhưng hình như lại nghĩ đến điều gì đó, Vân Vãn cẩn thận quan sát nét mặt của anh: “Nhà em cũng… không tiện cho lắm.”

Ý ngầm trong lời nói, chính là muốn nói hôm nay không thể để anh ngủ lại nhà.

Anh vẫn không nói gì.

Vân Vãn càng lúc càng cúi thấp đầu, giọng cũng nhỏ dần: “Hơn nữa… em thật sự rất mệt.”

Đột nhiên cô nghe thấy anh bật cười một tiếng, không phải kiểu rũ mắt cười nhạt như thường ngày của anh, cũng không mang theo ý tán tỉnh.

Tiếng cười này nghe vào tai lại như một sự tự giễu sâu cay.

Lục Thừa Phong cảm thấy hết sức nực cười, giống như trái tim anh co rút thành một khối, run lên đầy đau đớn: “Em nghĩ anh hỏi em câu này, anh vượt hàng ngàn cây số về đây giữa đêm khuya… chỉ là để ngủ với em thôi sao?”

Vân Vãn mím chặt môi, cảm thấy hôm nay giọng điệu của anh nghe như đang giận.

Cô vô thức muốn hỏi anh: “Nếu không thì là gì?”

Mỗi lần gặp cô, anh luôn muốn gần gũi, muốn ôm lấy cô, chẳng phải cũng là vì muốn làm chuyện đó sao?

Nhưng cô thực sự sợ phải cãi nhau với anh, cô chỉ muốn lùi bước trước: “Không phải.”

Cô nói: “Chỉ là em hơi mệt, ngày mai rồi chúng ta nói sau được không?”

Anh đặt tay lên vai cô, từ từ siết lại thành nắm đấm.

Hình ảnh trong quá khứ chợt ùa về, ánh mắt giận dữ và khí thế cuồn cuộn của anh, tất cả như tái hiện rõ mồn một trước mắt cô, sắc mặt của Vân Vãn tái nhợt, thật sự cô sợ anh nổi giận, gần như cô đã sắp hoảng loạn rồi.

“Có phải anh chưa đặt khách sạn ở đây không?” Cô hoang mang suy đoán, cô nghĩ có thể anh đến đột xuất rồi tưởng rằng có thể ngủ lại nhà cô cho nên mới quên đặt chỗ nghỉ.

Vân Vãn cẩn trọng quan sát nét mặt của anh: “Nếu không thì để em đặt giúp anh nhé.” Cô hơi ngập ngừng, đôi môi mấp máy, dè dặt nói thêm: “Em cũng có thể đi cùng anh.”

Dù sao thì ngày mai cũng là thứ bảy, cũng không phải đi làm.

Dù sao thì vẫn còn tốt hơn việc khiến anh nổi giận.

Cô hoàn toàn không biết chính những lời cô nói ra trong lúc lo lắng này lại như mang cả trái tim anh ném lên ngọn lửa, thiêu đốt triệt để.

Cô dịu dàng, e dè, nhạy cảm, từ trước đến nay lúc nào cô cũng ôn hòa nhẹ nhàng, đối với bất kỳ ai cũng giữ một vẻ mặt dễ chịu khiến người khác cảm thấy cô dễ gần, dễ tiếp cận.

Ngay cả anh cũng từng nghĩ như thế.

Anh từng cho rằng việc cô chịu trò chuyện với anh là vì lòng cô đang dần thay đổi, từng nghĩ rằng cô cho phép anh tiếp cận cô tức là cô đã bắt đầu dao động vì anh.

Nhưng sự thật hoàn toàn không phải như vậy.

Từ lần ở Hoành đ**m ba tháng trước đến nay đã hơn hai tháng.

Anh từng hôn cô, từng ôm cô, giữa hai người từng có quan hệ thân mật, thậm chí cũng không phải một lần, anh vẫn luôn đơn phương cho rằng tất cả những điều ấy chính là dấu hiệu cho thấy mối quan hệ giữa họ đang dần tốt lên.

Nhưng đến tận hôm nay thì anh mới bừng tỉnh nhận ra, cho dù anh có thể rút ngắn khoảng cách với cô về mặt thể xác thì trái tim cô vẫn khóa chặt, kiên cố không gì xuyên thủng nổi.

Hai tháng qua, anh giống như chỉ đang làm công việc vô ích, anh dốc hết mọi cách mà vẫn không thể tiến thêm được bước nào.

Lục Thừa Phong dời mắt đi, giọng nói như bị rút ra từ cuống họng, khô khốc như tiếng ma sát trên giấy thô ráp: “Thôi vậy.”

Anh nghiêng người tránh sang một bên rồi vỗ nhẹ lên vai cô, ngón tay cũng run lên nhè nhẹ: “Em về đi, anh còn có việc, bây giờ anh phải đi rồi.”

Lúc lòng bàn tay anh chạm vào cô, trong mắt cô long lanh ánh nước, tràn đầy sự hoảng hốt và bối rối, ánh mắt này hình như chỉ trong nháy mắt mà đã như dội ướt toàn thân anh.

Vân Vãn không hiểu tại sao tâm trạng của anh lại thay đổi nhanh như vậy, cô khẽ hỏi dò: “Anh không giận sao?”

Anh mệt mỏi lắc đầu rồi đưa cô lên lầu, sau đó xoay người loạng choạng bước xuống dưới.

Anh đi rất chậm, từng bước đều nặng nề, bóng lưng đơn độc như cành cây bị bẻ cong, dưới màn đêm lạnh lẽo, bóng dáng của anh chao đảo, tiêu điều đến xót xa.

Vân Vãn nửa tin nửa ngờ quay về nhà.

Nhóc con đã ngủ trong phòng rồi, trong lòng cô không yên nên không vào phòng ngay mà ngồi tạm ở phòng khách, nhưng cuối cùng, cơn buồn ngủ vẫn thắng thế, cô cuộn mình trên sofa, đôi mắt cứ nhắm rồi lại mở, mơ mơ màng màng thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Điện thoại lặng thinh suốt cả đêm.

Không một lời chúc ngủ ngon, cũng không thêm một tin nhắn nào khác từ anh.

 

Trước Tiếp