Chỉ Em Là Ngoại Lệ

Chương 24: “Vì sao…con lại không đáng thương chứ ?”

Trước Tiếp

Bên ngoài cửa sổ lớn, ánh đèn thành phố lấp lánh muôn màu, nhưng ánh mắt của Giang Di Lê chỉ dừng lại nơi đôi mắt sâu thẳm, tuấn tú của anh, nơi toát ra vẻ tự nhiên, ung dung, và một thứ gì đó… gần như là chiều chuộng.
Sự tôn trọng và trân trọng mà anh dành cho cuộc hôn nhân này khiến Giang Di Lê bỗng nhiên nảy ra một niềm mong chờ khó hiểu: hóa ra anh cũng có chút thích cô, chỉ là anh chưa nhận ra mà thôi.
Suy nghĩ ấy lóe qua trong chốc lát, cô gật mạnh, khóe mắt cong lên:
“Ừ!”
Thời gian đã quá muộn. Sau khi nói xong chuyện này, Giang Di Lê trở về phòng và nằm xuống. Cảm xúc quá dâng trào, đầu óc cô không thể yên tĩnh, cô lăn lộn trên giường, không biết bao lâu sau mới ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi đồng hồ báo thức vang lên, cô mở mắt mơ màng, đầu óc hoàn toàn lộn xộn, dường nhu chẳng ngủ đủ.
Từ khi đi làm, Giang Di Lê chưa từng đi trễ. Ngay cả hôm nay dậy muộn một chút, cô vẫn sẽ đến công ty đúng giờ. Điều khiến cô băn khoăn là giờ cao điểm, tàu điện có thể rất đông, lại còn cách ga tàu một đoạn! Trước đây, để tránh dòng người tấp nập, cô thường đi sớm hơn một chút.
Nhanh chóng rửa mặt, trang điểm xong, khi cô vội vã mở cửa ra, Giang Di Lê bỗng nhận ra, Trần Duật Sâm đã đi công tác về! Chắc chắn anh sẽ đưa cô đến công ty, cô hoàn toàn không phải lo chuyện tàu điện đông đúc.
Quả nhiên, ra tới sảnh, anh đã ở đó, trên bàn bày sẵn hai phần ăn sáng:
Bánh mì nướng, trứng ốp la, thịt xông khói, cà phê…
“Anh tự làm à?”
“Ừ.” Trần Duật Sâm đặt cốc cà phê xuống. “Từ mai anh sẽ thuê một cô giúp việc. Em thích ăn gì đều có thể làm, không để em chỉ ăn mãi mấy bữa sáng đơn giản do anh làm.”
Cô giúp việc… Hình như tầng ba có một nhà bếp chuyên nghiệp.
“Không sao, em dễ chăm lắm mà.” Giang Di Lê cầm miếng bánh mì phết mứt, cắn một miếng. Có lẽ vì tình nhân nhìn đâu cũng thấy ngon, cô thực sự thấy khá vừa miệng. Chẳng mấy chốc, cô đã ăn gần hết nửa ổ bánh.
Trần Duật Sâm giọng đều: “Không vội, lát nữa anh sẽ đưa em đi làm.”
Ăn xong, tài xế đã đứng đợi dưới tầng, một chiếc Cullinan bóng loáng, xa hoa khó tả, tài xế cười mỉm, tôn kính đứng cạnh xe. Nhìn thấy họ xuống, ông vội mở cửa xe. Giang Di Lê chần chừ, làm tài xế sợ hãi tưởng mình không nhiệt tình.
“Chuyện gì vậy?” Trần Duật Sâm hỏi.
“Em không thể đi xe này đến công ty.” Chẳng sớm thì muộn, tin đồn trong công ty lại sẽ lan tràn.
Trần Duật Sâm hiểu nỗi lo của cô, đổi xe khác.
“Không được.”
Đổi thêm một chiếc nữa, tài xế lấm tấm mồ hôi trán, nhưng Giang Di Lê vẫn lắc đầu: “Hay là em đi tàu điện nhé?”
Trần Duật Sâm liếc đồng hồ: “Thế này, anh chở em tới một ngã rẽ gần công ty, em chịu khó đi bộ một đoạn?”
Nghe hợp lý, cô cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Buổi trưa khi kể lại chuyện này, Vân Tri Vi suýt nghẹn qua điện thoại:
“Chỉ vì xe quá đắt, quá nổi bật mà không dám đi đến công ty? Trời ơi, nghe câu này mà chỉ muốn đánh cậu thôi đấy! đàn anh không thấy cậu phiền à?”
Giang Di Lê bật cười:
“Không đâu.”
“Cũng đúng. Nếu cậu có muốn hái sao trên trời, anh ta chắc cũng chẳng thấy phiền. Nói thật nhé, đàn anh đối với cậu đúng là có một độ kiên nhẫn quá mức bình thường đấy!”
Khóe mắt Giang Di Lê cong lên thêm mấy phần, cố tình giả vờ khiêm tốn:
“Cũng tạm thôi mà.”
“Nhưng mà thế này vẫn bất tiện lắm. Anh ấy đâu phải lúc nào cũng rảnh đưa đón cậu, nên mua một chiếc xe riêng vẫn hơn.”
“Ừ, tớ cũng nghĩ vậy, mua một chiếc nhỏ thôi, đi làm cho tiện, đừng quá nổi bật.”
Vân Tri Vi thở dài:
“Cậu còn phải trả tiền nhà mỗi tháng bảy tám nghìn đấy, lấy đâu ra tiền mà mua xe…”
Giữa câu nói, cô ấy bỗng khựng lại, ý thức được mình vừa lỡ lời.
Đầu dây bên kia, Giang Di Lê bật cười khẽ:
“Thì ra, trong lòng cậu, tớ lại độc lập đến thế cơ à?”
Vân Tri Vi bĩu môi, giọng nửa bất mãn nửa trêu:
“Cậu cũng biết mà. Cậu là người bướng bỉnh nhất tớ từng gặp, ghét làm phiền người khác đến mức chỉ cần nhận chút ân huệ thôi là như mắc nợ cả đời, kể cả là của Trần Duật Sâm.”
Giang Di Lê cười nhẹ:
“Nhưng mà… cậu không tính vào ‘kể cả’ đó đâu nha.”
Vân Tri Vi đắc ý cười khanh khách:
“Cậu dám thử làm kiểu độc lập xa cách với tớ xem?”
Giang Di Lê cười rạng rỡ:
“Không đâu! Cậu là bạn thân nhất của tớ mà.”
Khi mới vào học ở trường Thần Huy, Giang Di Lê từng ở nhờ nhà Vân Tri Vi một thời gian. Hai người thật ra có họ hàng rất xa, tận mười tám đời gì đó.
Bà nội của Giang Di Lê và bà nội của Vân Tri Vi là cùng một chi trong tộc, dù chẳng ai nói rõ được là quan hệ kiểu gì, nhưng hai cụ thân thiết như chị em.
Một cuộc điện thoại giữa hai người già năm ấy đã quyết định để Giang Di Lê đến sống ở nhà Vân Tri Vi nửa năm.
Khi đó, Vân Tri Vi vẫn là cô tiểu thư ương bướng, còn bà nội cô thì muốn nhân cơ hội này để Giang Di Lê giúp “cải tạo” cô cháu gái của mình — ai ngờ lại thật sự hiệu quả.
Điểm số của Tri Vi tăng lên rõ rệt, mà tình bạn giữa hai cô gái cũng được vun đắp từ những ngày cùng nhau học tập, cùng lớn lên ấy.
Tình bạn, đúng là cũng cần duyên và may mắn. Nếu năm đó chỉ ở cùng một thời gian ngắn, chắc họ chẳng thân đến thế.
Nhưng rồi biến cố ập đến — ông nội của Giang Di Lê và bố của Tri Vi lần lượt gặp chuyện.
Hai cô gái non nớt khi ấy, dựa vào nhau mà đi qua những ngày khó khăn nhất, từ đó trở nên thân thiết như người một nhà.
Với Vân Tri Vi, cô chẳng bao giờ khách sáo hay giữ khoảng cách.
Còn với Trần Duật Sâm, đó lại là một loại tình cảm khác.
Với anh, cô có mong chờ, có ngưỡng mộ, có cả yêu thầm.
Cô luôn muốn anh để mắt đến mình, nên trước mặt anh, cô lúc nào cũng cố tỏ ra mạnh mẽ, giỏi giang, luôn phô ra phiên bản tốt đẹp nhất của bản thân.
Thậm chí, cô còn tham lam mơ tưởng, mong anh sẽ nhìn thấy cô, bị cô thu hút, và… yêu cô.
Chỉ là——
“Trước đây, tớ sẽ không bao giờ nhận giúp đỡ vật chất từ anh ấy, anh ấy cũng rất tôn trọng lòng tự trọng của tớ. Nhưng mà…”
Đôi mắt sáng như nước mùa xuân của Giang Di Lê khẽ cong lên, ánh cười long lanh:
“Bây giờ quan hệ của bọn tớ đã khác rồi mà.”
Vân Tri Vi cười phá lên, giọng cường điệu:
“Đúng vậy! Cậu bây giờ là vợ người ta rồi, tiêu tiền của chồng là lẽ đương nhiên!”
“Không phải đâu~” Giang Di Lê bật cười, “Là để anh ấy mua xe cho tớ mới là lẽ đương nhiên ấy chứ!”
Thật ra cô vốn là người biết đủ, thấy trạng thái hiện tại của họ như thế này, vừa vặn, yên bình, đã là điều hạnh phúc nhất.
Chỉ còn một chuyện: phải nói với mẹ về việc kết hôn.
Và cô đang nghĩ xem, làm sao để mẹ không nổi giận.
Vân Tri Vi hỏi:
“Được rồi, mà chuyện kết hôn này, cậu định khi nào nói với ba mẹ?”
Giang Di Lê khẽ khựng lại, giọng nhỏ đi:
“Tối nay, tớ sẽ về một chuyến.”

Buổi chiều là tiệc cuối năm của công ty, bắt đầu từ ba giờ.
Có đồng nghiệp biểu diễn văn nghệ, tổng giám đốc lên phát biểu, thậm chí công ty còn chịu chi mời hẳn một ca sĩ nổi tiếng kỳ cựu đến biểu diễn.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như gió, nhưng Giang Di Lê vẫn chưa nghĩ ra cách nào thích hợp để nói chuyện với mẹ.
Cô chắc chắn mẹ sẽ giận dữ, hôn nhân là chuyện đại sự, dẫu cho trước đây mẹ có sắp xếp cho cô những buổi xem mắt khiến cô ngán ngẩm, thì dù gì, xuất phát điểm của bà vẫn là muốn con gái mình có một cuộc sống ổn định, “tốt hơn”.
Chỉ là trong sự quan tâm ấy, có bao nhiêu là tình thương, bao nhiêu là toan tính, cô cũng không dám chắc.
Nhưng kết hôn lại là chuyện lớn như vậy mà cô giấu đi, thử hỏi mẹ cô làm sao có thể không nổi trận lôi đình?
Huống chi kể từ sau lần xem mắt bị hủy, Giang Di Lê đã không nghe điện thoại của mẹ, còn tự ý từ chối người đàn ông bà giới thiệu, nên đến giờ, mẹ vẫn chưa nguôi giận.
Cơn giận ấy sâu đến mức khiến Giang Di Lê đôi khi thấy thất vọng về chính bố mẹ mình.
Rõ ràng Lý Thừa đã sỉ nhục cô như thế, vậy mà mẹ cô vẫn không chịu suy nghĩ cho cảm nhận của con gái, chỉ nhìn chăm chăm vào cái gọi là “điều kiện tốt”.
Nghĩ đến đó, cô thở dài, đặt điện thoại xuống, quyết định tạm thời không nghĩ nữa mà chuyên tâm xem tiết mục của buổi tiệc.
Rất nhanh, phần bốc thăm trúng thưởng bắt đầu.
Vòng quay may mắn hiện trên màn hình lớn xoay tít, khiến trái tim đám nhân viên bên dưới còn quay nhanh hơn.
Năm nay, sếp tổng hào phóng: giải nhất là một chiếc ô tô Xiaomi, giải nhì và giải ba là những chiếc điện thoại trị giá hàng chục ngàn tệ, ai nấy đều mong mình là người may mắn.
Tên người đầu tiên hiện lên trên màn hình là của một đồng nghiệp bên bộ phận marketing. Có người thở dài, có người tiếp tục hy vọng cho lượt kế tiếp.
Tiếng hò reo lần lượt vang lên trong hội trường, ngay cả cô bạn Từ Vi ngồi cạnh cô cũng trúng một chiếc máy ảnh xịn.
Nửa tiếng sau, phần thưởng đã được trao hết.
Những ai không trúng thì công ty cũng chu đáo tặng mỗi người một chú gấu trúc bông.
Giang Di Lê nhận món quà ấy, chú gấu trúc tròn trịa, được làm tinh xảo và đáng yêu đến mức khiến cô mỉm cười thật lòng.
Từ Vi dù xuất thân là tiểu thư nhà giàu, nhưng trúng được món quà giá trị vẫn vui mừng không kém, cô quay sang trêu:
“Cậu đúng là xui thật đấy, cả bàn ai cũng trúng mà cậu chẳng được gì!”
Giang Di Lê chỉ cười, giọng nhẹ nhàng:
“Giải thưởng vốn là số ít, không trúng cũng bình thường mà. Mấy năm nay tớ làm ở công ty, chưa lần nào trúng cả.”
Từ Vi tròn mắt:
“Thật á? Vận đen đến thế sao, tớ thấy thương cậu quá đi.”
“Không sao đâu.” Giang Di Lê mỉm cười, giọng bình thản.
Từ nhỏ cô đã chẳng phải đứa may mắn, luôn là người bị bỏ lại phía sau, là người chịu thiệt thòi.
Nhưng có lẽ vì quen rồi, cô đã học được cách nhìn mọi chuyện nhẹ nhàng.
“Không trúng thì tự mua, chẳng sao cả. Muốn gì rồi cũng sẽ có thôi.”
“Ừ nhỉ.” Từ Vi nghiêng đầu cười ranh mãnh, ghé sát tai cô nói nhỏ:
“Nhưng mà, cậu cần gì quan tâm mấy thứ này, cậu đã là người may mắn nhất rồi! Không vui thì mua luôn cả công ty này đi, bắt tổng giám đốc phải cúi đầu chào cậu—”
Giang Di Lê giật mình, vội đưa tay bịt miệng cô ấy, liếc quanh ra hiệu giữ im lặng.
Từ Vi lập tức gật đầu lia lịa, “biết rồi biết rồi!”
Giang Di Lê thở phào, buông tay ra.
Nhưng… lời của Từ Vi cũng chẳng sai.
Trong tình yêu, có biết bao người yêu thầm mà chẳng bao giờ được hồi đáp, mối tình vĩnh viễn chôn trong lòng.
Còn cô, người từng yêu đơn phương suốt hơn mười năm, người từng coi anh là “ánh trăng trắng trong” của tuổi trẻ, cuối cùng lại có thể kết hôn cùng anh.
Chỉ riêng điều đó thôi, đã là một may mắn quá lớn rồi.
Buổi tiệc kết thúc khi mới tám giờ.
Giang Di Lê vừa định bắt xe về nhà thì điện thoại rung lên — một tin nhắn từ mẹ.
Mẹ: “Bao giờ con được nghỉ? Tết này muốn ăn món gì nào?”
Nhìn dòng chữ ngắn ngủi, lòng cô khẽ mềm lại.
Cô biết, tin nhắn ấy có nghĩa là mẹ đã chịu xuống nước trước.
Mẹ cô là người rất hiếm khi nói lời dịu dàng, mà chủ động nhắn tin hỏi han như thế, chính là đã chịu lùi một bước.
Có lẽ… Dù thế nào đi nữa, con cái mãi mãi là điểm yếu của người mẹ, và trong mọi cuộc giằng co giữa mẹ và con, người đầu tiên nhượng bộ, luôn là mẹ.
Tâm trạng của Giang Di Lê hôm nay rất tốt. Cô ôm chú gấu trúc nhỏ trong tay, bắt taxi thẳng về nhà. Trên đường, cô nhắn tin cho Trần Duật Sâm, nói rằng tối nay mình sẽ về nhà ngủ.
Lúc cô về đến nơi, đã hơn chín giờ. Bố mẹ vẫn còn thức, trong phòng khách vẫn còn ồn ào tiếng tivi. Ba cô ngồi xem chương trình tin tức, còn em trai Giang Dịch Lâm cũng đang ở nhà. Thấy chị về, cậu gọi một tiếng:
“Chị ơi.”
Mẹ cô – bà Lâm Huệ – đang lau sàn, nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên, giọng hơi nghiêm:
“Sao về muộn vậy? Công ty nghỉ rồi à?”
“Không ạ, hôm nay có tiệc cuối năm của công ty. Con rảnh nên về một chút thôi.”
Cô bước lại, định cầm lấy cây lau nhà trong tay mẹ, nhưng bà khẽ đẩy ra:
“Không cần, sắp xong rồi. Con ngồi nghỉ, ăn chút trái cây đi.”
Giang Dịch Lâm đột nhiên đứng dậy, nói mình còn bài tập, rồi vội quay về phòng.
“Bài tập gì mà bài tập!” – bố cô không vui nói – “Chị con hiếm khi về, mau ra cắt ít trái cây mang cho chị ăn.”
“Dạ biết rồi…” – cậu em vừa càu nhàu vừa đi vào bếp.
Hai chị em từ nhỏ đã sống xa nhau, thật ra chẳng mấy thân thiết. Nhưng ba mẹ vẫn luôn hy vọng họ có thể gần gũi hơn.
Ngồi ở phòng khách một lúc, Giang Di Lê mới hỏi:
“Bố, bà nội ngủ chưa ạ?”
“Ngủ lâu rồi. Bà con dạo này ngủ sớm lắm.”
“Vâng, con vào thăm bà một lát.”
Cô khẽ đẩy cửa phòng. Trong phòng chỉ có ánh đèn ngủ vàng ấm trên đầu giường, để bà tiện dậy đi vệ sinh ban đêm. Giang Di Lê lấy chú gấu trúc ra khỏi túi, ngồi xuống bên giường.
Bà nội cô từng là tiểu thư khuê các, nói theo thời cũ là “người nhà tư sản”. Bà từng là người có học thức và tầm nhìn nhất trong nhà. Cái tên Di Lê và Dịch Lâm đều do bà đặt – có lẽ, sau những năm tháng gian khó, người ta chỉ mong con cháu có thể “hiển đạt” và “bình an”.
Nhưng rồi ông nội, người bà yêu thương cả đời lại ra đi trước. Cuộc sống yên ổn bị đánh vỡ, cú sốc ấy khiến bà không thể chịu đựng nổi. Bà dần trở nên ngơ ngác, rồi được chẩn đoán mắc chứng Alzheimer. Từ đó, ngay cả đứa cháu gái mà bà từng thương nhất, bà cũng chẳng còn nhận ra.
Có lẽ… trong lòng bà cũng giận cô, nên mới “trừng phạt” cô bằng cách lãng quên như thế.
“Bà ơi…” – Giang Di Lê khẽ cười, giọng run run – “Cháu kết hôn rồi. Bà có thể tỉnh lại, chúc phúc cho cháu… hoặc mắng cháu cũng được.”
Nhưng trong căn phòng chỉ còn lại sự im lặng, nặng nề đến nghẹn thở.
Khi bước ra khỏi phòng, cô nghe loáng thoáng tiếng mẹ trách trong phòng khách:
“Bảo con mang chút trái cây cho chị mà cũng than phiền là sao?”
“Con chỉ không muốn đi thôi mà, mẹ~” Giang Dịch Lâm vừa nói vừa ôm cánh tay mẹ làm nũng.
“Thôi được rồi, cái thằng này.” Bà Lâm Huệ cười, khẽ véo tay con trai.
“Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói.” Giang Di Lê đứng ở cửa phòng mình, cắt ngang bầu không khí ấm áp ấy.
“Hai người vào phòng đi, chị có chuyện nói với bố mẹ.” Giang Dịch Lâm lập tức tìm đường thoát, chạy biến về phòng mình.
Bà Lâm Huệ bước vào, tiện tay khép cửa lại:
“Chuyện gì vậy con? Khuya rồi, mai nói được không? Nếu lại là chuyện xem mắt, thì thôi nhé. Con không thích Lý Thừa thì mẹ không ép. Để mẹ tìm cho con người khác…”
“Con kết hôn rồi.”
Không gian trong phòng lập tức đông cứng lại.
“Cái gì? Con nói gì cơ?” – Bà Lâm Huệ trợn tròn mắt, hít sâu, cảm giác tim như nhảy loạn nhịp – “Con kết hôn với ai? Chẳng lẽ chỉ vì mẹ bảo con gặp Lý Thừa, mà con lại tùy tiện cưới đại ai đó sao? Con nghĩ ba mẹ sẽ hại con chắc?”
Ông Giang Thành Cương, nãy giờ vẫn im lặng, giọng trở nên nghiêm nghị:
“Di Lê, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Con không phải tùy tiện cưới một người đâu.”
Giang Di Lê mím môi, rồi lựa lời nói thẳng vào trọng tâm:
“Là nhà họ Trần, gia đình từng có hôn ước với chúng ta. Con thật lòng rất thích anh ấy, mà ba mẹ cũng luôn mong con sớm yên bề gia thất, nên… con đã kết hôn rồi. Chính con là người chủ động đề nghị đi đăng ký.”
“Cái nhà họ Trần sa sút đó sao? Không phải con từng nói đã dứt khoát với họ rồi à?”
Giọng Lâm Huệ đột nhiên cao vút lên, đầy tức giận:
“Giang Di Lê! Mẹ vất vả tìm cho con bao nhiêu người tốt hơn, con không chịu, lại đi cưới một gia đình như thế à? Con muốn chọc mẹ tức chết có phải không?! Ông nội con đã mất rồi, lời hứa của người đã khuất thì có quan trọng đến thế sao?!”
Nói đến cuối, giọng bà đã run lên vì kích động:
“Giang Di Lê! Mẹ và ba nuôi con khôn lớn thế này, sao con có thể làm tổn thương chúng ta như thế? Cưới người ta mà không nói một tiếng, là mẹ và bố không xứng để con thông báo sao?!”
Nhìn thấy đôi mắt mẹ đỏ hoe, Giang Di Lê chợt thấy bối rối.
Có lẽ… cho dù từng nhiều lần thất vọng, từng chịu nhiều tổn thương, cô vẫn nên nói với họ trước một tiếng.
Nhưng dù vậy, cô chưa từng hối hận về quyết định này.
“Con xin lỗi… chuyện này đúng là con suy nghĩ chưa chu đáo. Nhưng bố mẹ yên tâm…”
“Bây giờ xin lỗi thì có ích gì? Con chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ, con có biết mình ích kỷ đến mức nào không?!”
“Con…”
“Đừng gọi mẹ nữa!”
Bà Lâm Huệ nghiến răng, lời nói bắt đầu không kiềm chế được:
“Mẹ biết từ lâu rồi, con trông có vẻ ngoan ngoãn, nhưng thật ra là đứa con gái ích kỷ nhất! Năm đó em con còn bé như thế, con lại muốn để nó ở quê, một mình đi cùng bố mẹ ra thành phố, chỉ lo cho bản thân sung sướng! Sao lại có người con gái nào ích kỷ như con chứ! Ông bà nội con đúng là nuông chiều quá mức, mới dạy ra được cái tính như vậy!”
“Thôi được rồi, em nói cái gì vậy! Dù gì nó cũng là con gái mình, sao lại mắng như thế!” Giang Thành Cương vội ngăn lại.
Ngực bà Lâm Huệ phập phồng, tức giận đến run cả người.
Những lời giải thích của Giang Di Lê nghẹn lại nơi cổ họng.
Bàn tay buông thõng bên người khẽ run, cô siết chặt lại, rồi từ từ thả ra.
“Người đã mất, xin mẹ đừng nhắc đến nữa.
Chuyện kết hôn, đúng là con sai khi không báo trước, nhưng hôn ước này vốn đã có từ trước, bố mẹ cũng đều biết. Con chỉ là làm tròn lời hứa đó thôi, sao lại thành sai? Bố mẹ yên tâm, con hai mươi sáu tuổi rồi, không phải mười sáu. Con không cưới vì bốc đồng hay vì cảm tính, đây là quyết định mà con đã suy nghĩ kỹ lưỡng, cố gắng hết sức để có được. Từ nhỏ đến lớn, con luôn cẩn trọng, luôn tự lập. Sau vài năm đi làm, con cũng đã có chút trải nghiệm, biết rõ mình muốn gì. Con sợ bản thân sống không tốt, sợ khiến ba mẹ thất vọng. Đúng, con ích kỷ, nên người con chọn làm chồng, nhất định phải là người con cho là tốt nhất, hợp với con nhất. Vì con… mãi mãi là người suy nghĩ cho bản thân mình trước tiên.”
Giọng cô chậm rãi, cố giữ bình tĩnh:
“Cho nên, bố mẹ không cần lo lắng cho con đâu. Con từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ khiến ba mẹ phải bận tâm, mọi chuyện đều tự quyết. Hôn nhân của con cũng vậy.”
“Ý con là sao? Là chúng ta chưa từng nghĩ cho con à?!” Lâm Huệ gắt gỏng.
Giang Thành Cương kéo tay vợ, ra hiệu bà đừng nóng, rồi quay sang con gái:
“Giờ chuyện đã rồi, bố mẹ cũng không nói gì thêm. Nhưng dù sao cũng phải để chúng ta gặp người ta một lần.”
“Con về hôm nay chính là để nói chuyện này. Hôm kia, con sẽ đưa anh ấy về nhà.”
Nói xong, Giang Di Lê cảm thấy không khí trong nhà đã nặng nề đến mức không thể ở thêm, bèn quay người rời đi:
“Không có gì nữa thì con đi trước.”
Bà Lâm Huệ vẫn quay mặt đi, tức giận đến mức không thèm nhìn cô.
Giang Di Lê bước ra cửa, dừng lại một lúc rồi khẽ nói, giọng nhẹ hẫng như gió:
“Nhưng năm đó… khi bố mẹ để con ở lại quê, con cũng còn rất nhỏ, còn nhỏ hơn cả Giang Dịch Lâm bây giờ. Trong mắt bố mẹ, khi ấy… con không đáng thương sao?”

Trước Tiếp