Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tôi bị vùi dưới chăn, tức đến phát điên, đưa tay nhéo eo Sầm Xuyên, ra hiệu bảo anh nhanh đuổi cậu ta đi.
“Ừ,tôi cũng đến nghe, đúng là giỏi thật.” – Sầm Xuyên trả lời lấy lệ.
Không ngờ Kỳ Hạ nghe thấy anh cũng tham gia buổi nói chuyện thì hào hứng kể lể không ngừng.
Nhưng tôi thì gần như sắp ngạt thở đến nơi, len lén dịch người lại gần chỗ Sầm Xuyên – chỗ anh còn có khe hở thông khí – nhưng chưa đi được bao xa, đã đụng phải anh.
“Ưm….”
Sầm Xuyên bật ra tiếng rên khe khẽ, cả người cứng đờ.
Tôi lập tức không dám cử động nữa, còn tiện tay xoa xoa anh một cái để xoa dịu, nhưng lại bị anh giữ chặt tay.
Giọng Kỳ Hạ khựng lại:
“Ơ… có chuyện gì vậy?”
Sầm Xuyên bình tĩnh vô cùng: “Sao vậy?”
Kỳ Hạ ngừng một lát, rồi lại tiếp tục nói.
Tôi ở trong chăn nhéo mạnh eo Sầm Xuyên, khiến giọng anh cũng bắt đầu gấp gáp.
“ Kỳ Hạ, hình như có người đang gõ cửa, anh không nghe thấy à?”
“Hả?” – Kỳ Hạ bán tín bán nghi đi ra ngoài.
Sầm Xuyên lập tức kéo tôi ra khỏi chăn, hai tay nâng lấy gương mặt đỏ bừng của tôi:
“Mau đi khóa cửa lại!”
“Tại sao không phải anh đi?” – Tôi đáp.
Sầm Xuyên cúi đầu: “Anh thế này thì…”
“Em…” – Tôi cứng họng, chẳng nói được gì.
“Không có ai gõ cửa cả.” – Kỳ Hạ lại quay trở về.
“Nhanh lên, cậu ấy quay lại rồi!” – Sầm Xuyên vừa cười vừa thúc tôi.
Tôi vội vàng nhảy xuống giường, chạy nhanh ra ngoài, kịp lúc đóng sầm cửa lại và khóa trái trước khi Kỳ Hạ đến.
Khi tôi quay lại, Sầm Xuyên đang ngồi trên giường, vén chăn lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi:
“Đứng đó, đừng động, anh muốn ngắm em.”
…
Lợi dụng lúc Kỳ Hạ đang chơi game, Sầm Xuyên lén đưa tôi rời đi.
Không ngờ đúng lúc ấy, Hứa Trì vừa bước vào.
“Chị, sao chị lại ở đây?” – Anh kéo tay tôi lùi về phía sau.
Kỳ Hạ từ phòng bước ra, vừa vặn thấy bóng lưng tôi.
Tôi mỉm cười: “Vừa mới đến.”
Hứa Trì lập tức hiểu ra: “Vừa đến mà đã đi? Hai người ra ngoài ăn cơm à? Tôi mua đồ ăn rồi, ở lại ăn chung đi.”
Tôi ngạc nhiên đánh giá anh: “Anh biết nấu ăn?”
Hứa Trì trông không giống kiểu người biết nấu nướng.
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên từ sau lưng:
“Tôi biết.”
“Tôi mua đồ, Sầm Xuyên nấu.”
Tôi đứng yên trong phòng khách, ánh mắt vẫn dõi theo Sầm Xuyên đang bận rộn trong bếp. Anh xắn tay áo sơ mi, đứng trước bồn rửa chọn rau, động tác tao nhã và thành thạo. Anh biết nấu ăn thì thật là hợp lý quá rồi.
Hứa Trì ngồi xổm ở phía trước, nghịch máy chơi game, bảo có thể chơi game bốn người.
Kỳ Hạ cũng bị anh kéo ra giúp.
Anh đưa tay cầm cho tôi: “Thử xem.”
Tôi liếc nhìn bóng lưng của Kỳ Hạ, rồi đặt tay cầm xuống bàn trà, bước đến cạnh Sầm Xuyên.
“Kỳ Hạ thích ăn gì? Em nấu cho cậu ấy.”
Sầm Xuyên đang rửa cà chua dưới vòi nước: “Cậu ấy thích ăn trứng hấp.”
Trên đời này không có món nào đơn giản hơn món này nữa.
“Trùng hợp quá, em chỉ biết nấu mỗi món đó.”
Tôi dùng đũa khuấy trứng, vừa làm vừa tán gẫu:
“Đúng rồi, Kỳ Hạ hay chơi game gì?”
“Cậu ấy không chơi game.”
“Thế thích vận động gì?”
Sầm Xuyên cúi đầu cắt rau: “Cậu ấy tập gym, không có môn thể thao yêu thích cụ thể.”
“Nếu anh thua, có tức không?”
Sầm Xuyên vừa nhấc dao lên, đột nhiên quay đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn tôi:
“Không đâu. Đến lúc đó, anh là chú cún trung thành nhất của em, còn có thể giúp em… cắt cậu ta.”
Tôi nhìn con dao sắc lẻm trong tay anh, bất giác lùi hai bước, gượng cười: “Cảm ơn anh.”
Sầm Xuyên điềm nhiên: “Không có gì.”
Đến giờ ăn, tôi bê bát trứng hấp đến trước mặt Kỳ Hạ.
“Cái này tôi làm cho cậu.”
Kỳ Hạ cầm đũa, ngẩng đầu nhìn tôi: “Có cho dầu mè không?”
“Có chứ.”
Món duy nhất tôi biết làm, đương nhiên phải làm thật chỉn chu.
“Hay quá, ăn vào là tôi chết chắc.” – Kỳ Hạ cười khẩy.
Tôi ngơ ngác.
Hứa Trì chủ động giải thích: “Anh Kỳ ăn dầu mè là bị khó thở.”
Kỳ Hạ cầm bát trứng hấp, đặt trước mặt Sầm Xuyên.
“Cậu thích ăn cái này mà, đúng không?”
Sầm Xuyên lặng lẽ múc một muỗng, nếm thử rồi mới nhìn tôi:
“Cảm ơn, ngon lắm.”
Tôi vô cảm nhìn anh, từ từ mím môi.
Tan tiệc xong, vẫn là Kỳ Hạ đưa tôi về. May mà Sầm Xuyên đã đưa chìa khóa xe cho cậu ấy.