Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!

Chương 19

Trước Tiếp

Tôi thấy anh buồn cười chết đi được:

“Không phải anh bảo anh không dễ để ngủ cùng sao?”

Sầm Xuyên ngẩn ra, rồi nhớ ra lời mình từng nói, mím môi, vẻ mặt hơi tiếc nuối.

“Cũng đúng.”

Anh lại ngẩng đầu nhìn tôi, giọng khàn khàn:

“Anh còn biết làm chuyện khác, em muốn không?”

Tôi chết đứng.

Tim tôi đập như trống dồn, đập đến choáng váng cả đầu óc.

Tôi cố trấn tĩnh, xoay người quay lưng lại, không dám đối mặt anh:

“Ban ngày ban mặt, đừng nói mấy lời không đứng đắn.”

Anh cũng không nói gì nữa.

Phòng bỗng tối sầm lại, rèm cửa đang từ từ khép kín.

Tôi quay lại nhìn.

Sầm Xuyên đã ngồi dậy, đang bấm nút đóng rèm điện.

“Trời tối rồi.”

Không hiểu sao tôi đã ngồi xuống giường, ôm máy tính của anh trong tay.

Sầm Xuyên dán sát người vào tôi, một tay lướt touchpad, tay còn lại vòng qua eo tôi từ phía sau.

“Lúc nãy không phải nói muốn xem phim sao?” Tôi tim đập loạn nhịp, cố giả vờ bình tĩnh.

“Nhưng phim em nói… không giống phim anh chuẩn bị.”

Anh nghiêng người, cúi đầu nhìn tôi, nghiêm túc đến mức khiến người khác không đỡ nổi:

“Phim này đều là thể loại nữ hướng đó, em không muốn xem à?”

Tôi khó khăn nhắc lại:

“Anh… xem nữ hướng á?”

Sầm Xuyên nhìn thẳng vào mắt tôi, môi mấp máy, giọng trầm khàn:

“Anh phải học thôi. Không thì anh không hiểu gì, em sẽ chê anh nhàm chán mất…”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, chống tay lùi về sau.

“Em không biết….” Đầu tôi hơi loạn, “Em biết thật sao?”

“Biết.” – Anh dứt khoát đáp.

Trong căn phòng mờ tối, Sầm Xuyên giữ chặt eo tôi không buông, giọng khàn khàn đầy mê hoặc, mang theo sự mỉa mai kín đáo:

“Lận Nhan, trên đời làm gì có ai như em?

Vừa muốn người ta đẹp trai, vừa muốn trai tân, lại còn phải thoáng tính để chơi cùng em…”

Não tôi trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn ngừng hoạt động, luôn có cảm giác từng nghe câu này ở đâu rồi.

“Sao anh lại…”

Tôi trượt người lùi thêm hai bước trên giường, nhưng lại bị anh mạnh mẽ kéo trở lại.

“May mà có anh, mới đáp ứng nổi mấy tiêu chí khắt khe của em.”

Sầm Xuyên từ từ cúi đầu, sát đến bên tai tôi, giọng nói dụ dỗ như rót mật:

“Bất cứ điều gì em muốn, anh đều có thể làm.”

Anh điên thật rồi.

Tôi bất ngờ đẩy mạnh anh ra, tim đập dồn dập, trong lòng bối rối đến mức không thể trấn tĩnh.

Lý trí nói tôi nên rời khỏi đây, về nhà suy nghĩ lại, rốt cuộc tôi đã trêu chọc anh từ khi nào. Nhưng…

Tôi ngẩng đầu nhìn Sầm Xuyên, anh ngồi đó, tháo kính xuống, sắc mặt gần như vô cảm, chỉ có viền mắt ửng đỏ, im lặng nhìn tôi.

Thế giới này sao lại có chuyện quái lạ như vậy?

Anh hoàn toàn là hình mẫu lý tưởng của tôi, thậm chí còn vượt xa tưởng tượng. Đến cả khi đột nhiên phát điên, cũng chỉ khiến tôi muốn nhìn sâu vào nội tâm của anh hơn.

Tôi căn bản không rời đi nổi.

“Lần trước… không phải suýt nữa sao?”

Sầm Xuyên nghe thấy, cúi đầu, bắt đầu cởi áo. Nhưng dường như anh biết tôi đang giận, nên không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng tiến lại kéo tay tôi.

Tôi lạnh lùng rút tay ra, đổi sang đưa anh chiếc laptop.

Khuôn mặt Sầm Xuyên cứng đờ:

“Em…”

Tôi bình tĩnh thưởng thức biểu cảm của anh:

“Ừ.”

Anh bắt đầu giận ngược lại, cả laptop cũng không cần nữa, im lặng một lời không nói…

Căn phòng nhanh chóng chìm vào bầu không khí kỳ lạ.

Không biết qua bao lâu.

Tôi giục:

“Anh nhanh được không?”

Sầm Xuyên ngẩng lên:

“Càng giục càng chậm.”

“….”

Vậy chẳng lẽ còn phải dỗ ngọt?

Tôi do dự một lúc, lén bật sáng điện thoại.

“Không được chơi điện thoại.” …Trời ơi, dữ thật.

Phải rồi, tay nào của anh giật điện thoại của tôi vậy?

Không nhìn rõ.

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến giọng của Kỳ Hạ:

“Tiểu Sầm, cậu có ở trong đó không? Tôi có chuyện muốn tìm cậu!”

Từ khe cửa hắt vào một tia sáng mờ mờ.

Sầm Xuyên sững người, kinh hãi nhìn tôi:

“Em… không đóng cửa?”

Tôi nhỏ giọng lí nhí:

“Em sống một mình, không bao giờ khóa cửa cả…”

“Cậu không khóa cửa hả? Vậy tôi vào nha!” – Kỳ Hạ tưởng anh đồng ý cho vào.

Sắc mặt Sầm Xuyên biến đổi đột ngột, còn chưa kịp lo cho mình, đã vội kéo tôi chui vào trong chăn.

Kỳ Hạ đứng ngay cửa, vẻ mặt phức tạp.

Sầm Xuyên lặng lẽ kéo chăn che lại:

“Cậu tìm tôi có chuyện gì?”

Kỳ Hạ ngập ngừng:

“Cậu… sao cậu không khóa cửa thế?”

Sầm Xuyên im lặng một lúc:

“Vì nhà không có ai.”

Kỳ Hạ thở dài, ngồi xuống mép giường, bắt đầu tám chuyện.

“Cậu có tưởng tượng được không? Cô gái tên Lận Nhan đó, lại là nghệ sĩ piano, mà còn rất giỏi nữa chứ!”

Trước Tiếp