Chào Buổi Sáng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 47

Trước Tiếp

Theo kế hoạch ban đầu, sáng nay hai vợ chồng mới xuất phát từ Thanh Dương, chiều mới đến Thượng Hải. Nhưng Giang Tình đề nghị đi sớm một đêm, ghé qua Nam Kinh thăm bạn học cũ, thế nên thời gian họ đến Thượng Hải sớm hơn dự kiến nửa ngày.

Lý Tu Văn nghĩ đến sớm cũng tốt, đánh úp một phen xem tình trạng sinh hoạt chân thực của hai đứa nó thế nào.

Đứng ngoài cửa hơn hai mươi phút, gọi cho mỗi đứa bốn năm cuộc điện thoại mà vẫn chẳng nghe thấy động tĩnh gì bên trong. Giang Tình nói: "Chẳng lẽ chúng nó không có nhà?"

"Không thể nào, tối qua còn bảo đang ở nhà mà." Lý Tu Văn thầm đoán, tám phần là tối qua thức đêm.

"Bình thường đi làm vất vả, hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên, ngủ nướng thêm một chút cũng là bình thường." Giang Tình tỏ vẻ thông cảm.

"11 giờ rồi! Lạc Vận thì không nói, nhưng Trần Úc không phải kiểu người ngủ đến mặt trời lên cao ba sào!"

Giang Tình liếc Lý Tu Văn: "Con người ai chẳng thay đổi, ông quản rộng quá rồi đấy. Người ta trước kia là học trò của ông, ông quản thì thôi đi..."

"Nó bây giờ đang ở với con gái tôi, dựa vào đâu mà tôi không được quản?"

"Chẳng phải ông vẫn chưa đồng ý sao."

"Thế bà đồng ý rồi à?"

"Được lắm thầy Lý, ông dám bật lại tôi cơ đấy."

Hai vợ chồng đứng ở cửa bắt đầu đấu khẩu.

Bên trong cánh cửa, Trần Úc nhẹ chân nhẹ tay mở cửa sổ cho thoáng khí, nhặt bộ nội y gợi cảm bị rách của Lý Lạc Vận ném vào thùng rác, lại tháo cái vỏ gối ôm bị hai người làm bẩn tối qua ra.

Lý Lạc Vận đi gỡ chiếc cà vạt Trần Úc buộc trong phòng tắm, thu dọn đống quần áo ướt sũng.

Đột nhiên Yakult nhảy phắt một cái, làm đổ cốc nước trên bàn ăn. Người đang đứng canh cửa bên ngoài nghe thấy tiếng động, lại bắt đầu gõ cửa thình thịch.

Lý Lạc Vận nghe mà phiền muốn chết, lao ra từ phòng tắm, nói với Trần Úc: "Ra mở đi, thấy thì thấy. Ai mà chẳng có đời sống riêng tư chứ."

Trần Úc vội vàng lau khô vệt nước trên bàn ăn, ba bước thành hai đi ra cửa. Khoảnh khắc tay chạm vào tay nắm cửa, anh nhanh chóng làm công tác tư tưởng, điều chỉnh biểu cảm thành vẻ ngạc nhiên như thể vừa mới nghe thấy tiếng gõ cửa.

"Thầy, sư mẫu, sao hai người lại đến đột xuất thế ạ?"

Lý Tu Văn đánh giá mái tóc không mấy gọn gàng cùng quầng thâm mờ mờ dưới mắt Trần Úc, thấy anh mặc áo phông và quần dài cotton ở nhà, coi như mắt thấy tai nghe chứng thực việc tên nhóc này đang sống chung với con gái mình.

Giang Tình bảo ông bà ngẫu hứng đi Nam Kinh một chuyến, sáng nay bắt tàu cao tốc đến Thượng Hải, muốn qua xem hai đứa sống thế nào, rồi hỏi: "Lạc Vận đâu?"

Lý Tu Văn cau mày nhìn huyền quan bừa bộn. Bốn năm hộp chuyển phát nhanh chất đống trên đống giày lộn xộn của Lý Lạc Vận, trên tủ giày thì đồ thủ công, thú bông, bình giữ nhiệt và đồ linh tinh trộn lẫn vào nhau, bên dưới còn đè lên mấy túi hồ sơ công ty của Lý Lạc Vận.

Lý Lạc Vận vớt bé mèo Yakult trên bàn ăn lên, vừa đi ra đón khách vừa ôm mèo ngáp một cái: "Hoan nghênh hoan nghênh." Nói xong, cô lấy hai đôi dép lê cho khách quý.

"Với cái sàn nhà này của con, mẹ thấy không cần thay giày đâu." Giang Tình nhìn thấy vệt nước trên sàn và vết bẩn dưới bàn ăn, nhưng giọng điệu vẫn rất hòa nhã.

Lý Tu Văn đi dạo một vòng trong bếp. Trong bồn rửa bát chất đống bát đũa bẩn, nguyên liệu và dụng cụ trên giá để đồ không phân loại rõ ràng, vết dầu mỡ trên bếp chưa được lau dọn kịp thời. Trên bệ cửa sổ thứ gì cũng có, trong một chiếc giỏ mây nhỏ thậm chí còn đè lên một chiếc bao cao su.

"Làm gì thế ạ, lãnh đạo thị sát à?" Lý Lạc Vận rảo bước tới nhét chiếc giỏ nhỏ vào ngăn tủ bên dưới. Để tiện cho cô và Trần Úc "hành sự", cô để bao cao su ở rất nhiều nơi trong nhà, thầy Lý mà biết chắc tức đến đau tim mất.

Da mặt Trần Úc mỏng hơn Lý Lạc Vận nhiều, thấy thế, mặt đỏ bừng lên.

Lý Tu Văn mặt xanh mét ngồi xuống ghế sofa, tay buông xuống chạm phải chiếc đồng hồ Trần Úc tháo ra từ lúc nào không biết, ông cầm lên, ném mạnh xuống chiếc bàn tròn nhỏ trước ghế sofa.

Trần Úc lập tức dọn dẹp đồ lặt vặt trên bàn tròn, rồi đi rót nước cho ông bà.

Giang Tình ôm Yakult ngồi ở bàn ăn, rút tờ khăn giấy lau vệt nước chưa sạch trên mặt bàn, chờ đợi Lý Tu Văn lên tiếng trước.

Lý Tu Văn nhìn chằm chằm con mèo trong lòng bà, bắt đầu châm chọc mỉa mai: "Bản thân mình còn nuôi chưa xong còn bày đặt nuôi mèo."

"Mèo ở đâu ra thế? Tiêm phòng chưa?" Giang Tình hỏi.

Trần Úc giải thích qua loa về lai lịch của Yakult, rồi nhìn sang Lý Tu Văn: "Thầy ơi, thời gian này công việc của em phải xã giao hơi nhiều, không lo được việc nhà. Lạc Vận thì vừa phải đi làm vừa phải ôn thi, còn bận hơn cả em..."

"Dọn dẹp nhà cửa chỉ là việc tiện tay, mỗi ngày bỏ ra mười phút thu dọn thì đâu đến nỗi bừa bãi khắp nơi thế này. Lý Lạc Vận, bố nhớ trước kia con rất sạch sẽ mà, sao hai đứa ở với nhau lại lười biếng thế hả? Có phải hai đứa mày đùn đẩy nhau, tính toán chi li trong việc phân chia việc nhà không?"

Lý Lạc Vận rất ít khi bị Lý Tu Văn gọi cả họ lẫn tên, bĩu môi nói: "Bừa bộn đâu mà bừa bộn, chẳng qua là nhiều đồ chút thôi mà."

"Là lỗi của em, là do gần đây em lười ạ." Trần Úc vội vàng nhận lỗi.

Lý Tu Văn: "Nếu đều bận cả, thì tôi thấy hai người không thích hợp sống chung đâu!"

"Yêu đương mà không ở cùng nhau thì yêu đương kiểu gì?" Lý Lạc Vận cãi lại.

"Tao với mẹ mày trước khi cưới cũng đâu có sống chung! Mày nhìn xem chúng mày làm cái nhà ra cái dạng gì rồi? Lý Lạc Vận, con biết xấu hổ một chút đi được không?"

"Sao con lại không biết xấu hổ, thời đại nào rồi hả bố?"

"Hai đứa mới ở bên nhau bao lâu? Thế mà đã sống chung nhanh như vậy..."

"Chúng con ở bên nhau rất lâu rồi mà, có phải lần đầu yêu đương đâu." Lý Lạc Vận đứng dậy khỏi ghế ăn, liếc nhìn Giang Tình nãy giờ không nói đỡ cho mình câu nào, trừng mắt nhìn thầy Lý, "Con 26 tuổi rồi, bố mẹ cứ lôi chuyện đời tư của con ra bàn tán công khai thế này, có thích hợp không?"

Câu nói này chặn đứng cơn giận của thầy Lý nơi cổ họng, ông nhìn sang Giang Tình, không biết bà mẹ này trong lòng đang nghĩ gì, càng không biết hồi con gái dậy thì bà có giáo dục giới tính đàng hoàng cho nó không.

Trần Úc cảm thấy nóng bừng cả mặt và tai, hơi nóng lan dần vào tim. Anh không muốn hai bố con vì mình mà tranh cãi, bèn ôn tồn nói: "Xin lỗi thầy, cô, chuyện này là em suy nghĩ không chu đáo. Đáng lẽ em nên xin phép thầy cô trước rồi mới cùng Lạc Vận lên kế hoạch sống chung. Cũng mong thầy cô thông cảm cho tâm trạng của em và Lạc Vận, xa cách bao nhiêu năm cuối cùng cũng làm hòa, hai chúng em đều rất vui."

Trần Úc nói xong, Giang Tình lập tức tiếp lời: "Bố mẹ cũng nên báo trước với các con một tiếng, chuyện này là bố mẹ thiếu sót. Gần đây mẹ và bố con cũng nói chuyện rất nhiều, con gái lớn rồi, bố mẹ quả thực không nên can thiệp quá sâu, nhưng bố mẹ chỉ có mình con, chuyện yêu đương của con cũng không phải chuyện nhỏ, bố mẹ thực sự không thể làm ngơ được. Hơn nữa hai đứa từng chia tay một lần rồi, mấy năm không liên lạc, đủ thấy mâu thuẫn lúc đó rất lớn. Cho nên lần này bố mẹ đến thăm các con với tâm trạng lo lắng. Các con đừng coi bố mẹ như thú dữ, bố mẹ tuy lớn tuổi nhưng không bảo thủ, bố mẹ chỉ là những bậc cha mẹ bình thường thương con gái thôi. Bố mẹ Oánh Tử còn ngày nào cũng sang nấu cơm cho con gái đấy, bố mẹ ở xa, chẳng chăm lo được gì cho Lạc Vận, đến xem một chút, giải tỏa khúc mắc trong lòng, hy vọng hai đứa có thể hiểu."

Lý Lạc Vận nghe từng câu từng chữ đều thấm thía. Trình độ của bác sĩ Giang cao hơn thầy Lý rất nhiều, bà thuộc kiểu nhu trong cương, lời nói nghe như hạ thấp tư thái của bản thân, thực chất là dùng sự yếu thế để phê phán sự ích kỷ và tâm lý bài xích bố mẹ của cô và Trần Úc. Những lời nói đầy ẩn ý của bà khiến cô và Trần Úc trông như hai đứa trẻ không hiểu chuyện.

Tấm lòng cha mẹ, Lý Lạc Vận sao có thể không hiểu. Nhưng người đàn ông đang đứng khúm núm, sợ sệt trước mặt thầy Lý kia là bạn trai cô, là người cô thích, là người nhà tương lai của cô. Anh không phải là một công cụ chỉ có chức năng chăm sóc cuộc sống cho cô, cô hy vọng bố mẹ có thể bao dung với anh hơn, hy vọng anh không cần lúc nào cũng phải cẩn trọng như vậy. Cuộc sống phải tiếp diễn, quan hệ giữa mọi người cần sự bình đẳng nhất định, cô không muốn sau này bất kể xảy ra chuyện gì, Trần Úc đều trở thành mục tiêu đầu tiên để thầy Lý trút giận. Cuộc sống gia đình nhỏ, vẫn nên công bằng một chút thì hơn.

"Bố, có phải từ rất lâu trước đây con đã nói với bố rồi không? Ở nhà bố không phải là thầy giáo, bố chỉ là bố thôi, cách diễn đạt của bố đừng lúc nào cũng mang giọng điệu giáo huấn như vậy. Trần Úc là bạn trai con, hiện tại bố là bậc cha chú của anh ấy. Bố mẹ đương nhiên có thể răn dạy anh ấy, nhưng hãy cố gắng nhìn anh ấy như nhìn con được không ạ? Trước đây con chia tay với anh ấy không phải vì vấn đề nguyên tắc gì cả, đơn thuần là vì con nổi loạn thôi. Quá khứ anh ấy thích quản con quá, anh ấy mong con cầu tiến, quản con y như bố vậy, nên con mới không chịu nổi. Thực ra anh ấy rất tốt với con, nhưng lúc đó con hẹp hòi, con cảm thấy anh ấy coi thường con. Rốt cuộc con không thông minh bằng anh ấy, từ nhỏ đến lớn học hành không bằng anh ấy, nói chuyện không lại anh ấy, ngoan ngoãn cũng không bằng anh ấy... Con tưởng anh ấy không hài lòng về con, cộng thêm quan điểm sống của chúng con có chút khác biệt, lại yêu xa, nên mới chia tay vội vàng như vậy. Trần Úc luôn hiểu tấm lòng của bố mẹ dành cho con, nên anh ấy áp lực lắm. Con ngẫm nghĩ kỹ rồi, đây thực sự không phải do khả năng chịu áp lực của anh ấy kém đâu, đổi lại là bất kỳ ai muốn làm con rể tương lai của bố mẹ, chắc cũng đều thấy không dễ dàng gì. Bố mẹ cho chúng con chút không gian đi, chúng con đâu phải trẻ hư, bố mẹ cứ để chúng con tự hòa hợp với nhau."

Giang Tình nhìn Lý Lạc Vận thao thao bất tuyệt, lý lẽ đâu ra đấy, thầm nghĩ: Thế này mà còn gọi là không biết nói chuyện à? Con quá biết nói ấy chứ. Con gái lớn thay đổi rồi, vì tình yêu của mình mà mọc ra cái miệng khéo léo, mọc ra một trái tim biết bao che khuyết điểm.

Bỗng nhiên Giang Tình lại giật mình nhận ra, từ nhỏ đến lớn, sức chiến đấu của con bé trong việc bảo vệ Trần Úc luôn kinh người. Có lẽ chính vì vậy mà Trần Úc mới si tình với nó đến thế.

Lý Tu Văn nghe đoạn này trong lòng rất hụt hẫng, khuỷu tay con gái đúng là rẽ ngoặt sang người ngoài rồi. Ông đánh giá Trần Úc một lượt, ánh mắt anh nhìn Lý Lạc Vận như một nghệ sĩ say mê chiêm ngưỡng tác phẩm để đời, trong mắt không chỉ có sự chấn động, cảm động, mà còn có sự đắc ý không thể kìm nén.

Cậu ta đắc ý cái gì? Cậu ta dựa vào đâu mà đắc ý?

Nếu cậu ta thực sự giống ông, thì đứa con gái ngốc nghếch của ông phải thông minh lanh lợi như vợ ông, sau này mới có thể dễ dàng kiểm soát cậu ta được.

Lý Tu Văn hừ lạnh trong lòng, năm xưa bị tên mọt sách này đá không thương tiếc, có thể thấy đứa con gái vừa ngây thơ vừa si tình của ông chẳng bằng một phần mười bác sĩ Giang.

Trước Tiếp