Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vụ việc liên quan đến Dương Chí Dương không ồn ào quá lâu trên mạng, không phải vì khả năng ‘chuyển hoá’ nhanh của mạng xã hội hiện đại mà vì có người lần theo đầu mối này để kéo ra một nhóm lợi ích còn lớn hơn đứng sau anh ta. Nhóm này thậm chí không còn giới hạn trong giới giải trí hay ngành giải trí nữa.
Chử Tộ Kỳ cũng không lấy làm ngạc nhiên, dù gì hắn đã biết có người đứng sau Dương Chí Dương giúp đỡ từ lâu. Nhưng điều mà trên mạng không tìm được chữ nào này lại được Đông Duật Quân nói ra. Lúc đó Đông Duật Quân đang tựa lên đùi hắn lật xem kịch bản, giọng của cậu bình tĩnh như đang nói chuyện không liên quan. Sự bình thản và lạnh nhạt ấy làm hắn thoáng chốc lại nhìn nhầm cậu thành Đông Nguyên Mẫn.
“Đông Quân Quân.”
“Sao thế?”
Đông Duật Quân không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào kịch bản. Kịch bản này do Bành Hồi Thịnh tìm, mà Chử Tộ Kỳ đã tự tay chọn ra từ hơn chục kịch bản, cho rằng cái này phù hợp với Đông Duật Quân nhất. Hắn biết cậu rất thích nhưng cũng đâu cần thích đến mức ấy? Thích đến mức nói chuyện mà chẳng thèm nhìn hắn một cái? Chuyện ‘thầm yêu nhiều năm’ kia không phải là đùa giỡn hắn đấy chứ?
“Nhìn tôi một cái.” Chử Tộ Kỳ thô bạo rung đùi, buộc Đông Duật Quân phải ngẩng lên nhìn hắn.
Mặc dù cái nhìn lên này chỉ là để mắng hắn.
Đông Duật Quân bực bội: “Chử Tộ Kỳ, anh làm cái gì vậy?”
Chử Tộ Kỳ vô tội nhún vai, nói: “Tôi chỉ muốn hỏi em rằng em biết những chuyện này từ đâu? Giờ trên mạng thậm chí còn không xuất hiện nổi cái tên Dương Chí Dương, mà tin tức của em thì quá linh thông.”
“Hỏi thì hỏi.” Đông Duật Quân khó chịu đứng dậy, trừng Chử Tộ Kỳ một cái, ngón tay đâm mạnh vào ngực hắn: “Tôi biết thì lạ lắm sao? Chử Tộ Kỳ, anh đừng có tự cao quá. Anh không biết thì tôi chắc chắn không biết à? Chuyện trong giới giải trí tôi biết nhiều hơn anh, quan hệ trong giới cũng nhiều hơn anh. Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, anh biết không?”
Chử Tộ Kỳ vốn không nghĩ gì, chỉ đơn thuần nhận ra trước kia bản thân đã xem nhẹ Đông Duật Quân, cứ nghĩ cậu là một cậu ấm không hiểu sự đời.
Tổng giám đốc Chử vừa động lòng xuân, tay không kiềm chế được, giơ lên gõ nhẹ lên trán của Đông Duật Quân một cái. Cú gõ này làm cậu bốc hỏa, cậu cuộn kịch bản định đánh hắn.
“Chử Tộ Kỳ, anh gõ đến nghiện rồi phải không?”
“Này! Em để tôi biện hộ đã___”
Chử Tộ Kỳ vốn đang ngồi thẳng trên sofa, bị Đông Duật Quân đè ép phải ngả ra dựa lưng vào ghế. Không còn đường lui, hắn đành để mặc cậu véo má mình.
“Chử Tộ Kỳ à Chử Tộ Kỳ, sẽ có một ngày tôi xé nát cái miệng này của anh.”
Những trò đùa kiểu này đối với Chử Tộ Kỳ mà nói chẳng hề gì, hắn chưa bao giờ phản ứng quá mạnh, nhiều lắm chỉ đưa tay đỡ để Đông Duật Quân khỏi bị ngã.
Đang giằng co, một tay của Đông Duật Quân bỗng yếu hẳn. Nó run rẩy cứng ngắc, không còn chút máu.
“Tay của em bị làm sao vậy?” Chử Tộ Kỳ hỏi thẳng.
Đông Duật Quân hít một hơi lạnh giận dữ: “Không sao, chấn thương cũ thôi, thỉnh thoảng lại tái phát. Chịu một lúc là hết, không sao đâu.”
Chử Tộ Kỳ truy hỏi: “Có phải vì tay bị thương nên em mới bỏ nghề bác sĩ ngon lành chạy vào cái giới giải trí lộn xộn này không?”
“Không.” Giọng nói của Đông Duật Quân chợt mất kiên nhẫn. Cậu bóp cổ tay đang co giật, đặt chân xuống sàn rồi chui vào phòng vệ sinh: “Đừng nghĩ tôi thảm hại thế. Khi tay bị thương tôi đã bắt đầu đóng phim rồi.”
Có lẽ vì vết thương tái phát, Đông Duật Quân bỗng hết hứng thú, khi từ phòng vệ sinh bước ra thì cậu lập tức thu dọn kịch bản rồi đi. Tất nhiên Chử Tộ Kỳ có giữ lại nhưng dù có giữ, Đông Duật Quân vẫn đi. Điều này khiến hắn dâng lên cảm giác bị bỏ rơi nặng nề.
Không lâu sau khi Đông Duật Quân đi, tiểu Bành lại trở về. Kiểu trợ lý có mắt nhìn như tiểu Bành luôn tự giác rời văn phòng khi ‘phu nhân’ tới tìm ‘ông chủ’ và tự giác quay lại sau khi ‘phu nhân’ rời đi.
Chử Tộ Kỳ vẫn nghĩ mãi về vết thương của Đông Duật Quân. Hắn nghĩ rằng trợ lý Bành đã là fan cuồng của cậu thì có khi biết chút nội tình, thế là bèn hỏi thử. Không ngờ thật sự có thu hoạch, làm hắn lại nhìn trợ lý Bành với con mắt khác vì gần đây cậu ta luôn mang đến những bất ngờ.
“Vết thương của cậu Đông ấy à, là lần đóng một bộ phim cổ trang. Cảnh hành động cũng không quá khó nên đạo diễn không cho dùng thế thân, cậu ấy tự làm, rồi thì…” Phía sau Bành Hồi Thịnh không nói tiếp, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho ông chủ tự hiểu.
“Đạo diễn nào thần kinh thế?” Chử Tộ Kỳ lập tức nổi giận: “Không chịu trách nhiệm với thân thể của diễn viên sao?”
Bành Hồi Thịnh đưa tay hạ thấp xuống ra dấu hạ hoả: “Sếp, bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh, diễn viên bị thương là chuyện bình thường, mà đây cũng là ngoài ý muốn. Anh cũng đừng trách đạo diễn, người ta cũng là theo đuổi nghề nghiệp của mình.”
“Không chữa được à?” Chử Tộ Kỳ vẫn nhíu chặt mày, “Có phải em ấy vì sự nghiệp vớ vẩn đó mà cứ kéo dài không chịu chữa không?”
Bành Hồi Thịnh rụt cổ: “Chuyện đó tôi không biết. Sếp, tôi nghĩ anh có thể tự hỏi cậu ấy, không phải bây giờ quan hệ của hai người rất tốt sao?”
Nói cũng phải, Chử Tộ Kỳ lập tức cầm điện thoại bấm số gọi cho Đông Duật Quân. Bên kia mãi mới bắt máy.
“Có chuyện gì vậy, Chử Tộ Kỳ, tôi để quên đồ ở chỗ anh à?”
“Tay của em không chữa được nữa sao?”
“Shhh.” Đông Duật Quân hít mạnh một hơi lạnh.
Chử Tộ Kỳ không chớp mắt: “Trả lời câu hỏi của tôi, Đông Duật Quân. Vì sao?”
“Bó tay anh đó, cái đồ thẳng nam.” Đông Duật Quân chửi khẽ một câu, “Trong từ điển của anh không có chữ ‘tế nhị’ sao?”
Chử Tộ Kỳ nghĩ một chút, không hiểu phải tế nhị thế nào. Hắn đành thử đổi giọng dò hỏi: “Tay của em thực sự không chữa được à?”
“Có khác gì đâu.” Nghe giọng thì Đông Duật Quân đã mệt mỏi đến không buồn châm chọc nữa. “Đúng, không chữa được. Tôi đã tìm rất nhiều bác sĩ, trong nước ngoài nước đều có. Chử Tộ Kỳ, tôi nói rồi, đừng quản chuyện này nữa. Anh biết anh đã quan tâm tôi là được rồi. Cứ mãi nghĩ đến tay của tôi thì nó cũng chẳng khá lên được đâu.”
“Cúp đây, còn có việc.”
Điện thoại bị Đông Duật Quân ngắt. Chử Tộ Kỳ nhìn chằm chằm nhật ký cuộc gọi như nhìn bóng lưng của Đông Duật Quân. Sau một hồi lâu, hắn ngẩng đầu lên, vừa chạm ánh mắt của trợ lý Bành thì cậu ta đã vô cùng tự giác lập tức gật đầu: “Vâng, tổng giám đốc Chử, tôi đi tìm bác sĩ cho cậu Đông.”
“Không cần.” Chử Tộ Kỳ giải thích, “Không có bác sĩ nào tôi tìm được mà em ấy không tìm được. Nếu thực sự có một cơ hội chữa được, em ấy sẽ không để mặc tay bị thương. Em ấy rất coi trọng bàn tay của mình.”
Chuyện này Đông Duật Quân không nói nhưng Chử Tộ Kỳ nhìn ra được. Hắn thẳng tính nhưng không phải không biết quan sát. Ánh mắt không cam lòng và bất lực của Đông Duật Quân khi tay phát bệnh không thể nào là diễn, tâm trạng ủ rũ sau đó cũng chẳng giống giả vờ.
“Thôi vậy.”
Chử Tộ Kỳ phẩy tay, tuy tiếc cho Đông Duật Quân nhưng cũng không muốn như cao dán chó mà dính chặt lấy cậu. Điều trị kéo dài mà không có kết quả có thể đem đến cho bệnh nhân tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác.
Bộ phim mới của Đông Duật Quân nhanh chóng khởi quay. Vì sự kiện Dương Chí Dương chưa hạ nhiệt, lại vì đây là lần đầu Chử Tộ Kỳ đầu tư vào giới giải trí nên ngay từ đầu bộ phim đã rất được chú ý. Khi độ hot vừa xuống thì đoàn phim lại gặp sự cố lớn đưa họ lên hot search lần nữa.
Trong lúc quay phim, chiếc xe tải dùng làm bối cảnh đột nhiên mất lái lao thẳng về phía diễn viên. Hai diễn viên đang quay tránh kịp nhưng Đông Duật Quân đang nghỉ bên cạnh thì không may mắn như vậy. Cạu bị xe đạo cụ húc văng trúng tay lần nữa.
Khi Chử Tộ Kỳ nhận được tin, hashtag ‘Đoàn phim bị ma ám’ đã đứng đầu Weibo khá lâu. Hắn chẳng còn tâm trí xem cư dân mạng giải thích sự việc theo kiểu duy vật ra sao nữa, hắn bỏ việc công ty cho tiểu Bành rồi chạy ngay đến bệnh viện.
Trên đường đi, hắn nghĩ đến đủ loại kịch bản khi gặp Đông Duật Quân. Trong tưởng tượng, cậu đa phần là dáng vẻ đáng thương, ví dụ mắt ngấn lệ, tay đẫm máu… Nhưng lúc đẩy cửa phòng bệnh ra, hắn lại thấy một Đông Duật Quân bình tĩnh đến cực điểm.
Cựu sinh viên y ấy treo cánh tay lên mà vẫn ung dung nhìn hồ sơ bệnh án của mình.
Nhưng dáng vẻ này lại khiến trái tim đang treo lơ lửng của Chử Tộ Kỳ hạ xuống: “Đọc tới đâu rồi? Lần này còn cứu được không?”
“Không nghiêm trọng lắm, dù sao cũng là cái tay phế rồi.” Đông Duật Quân nói xong thì còn tự giễu cười nhẹ một tiếng.
Lại là dáng vẻ bình tĩnh này, hoàn toàn tách khỏi hình tượng ‘bé thỏ trắng’.
“Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ gọi.
Đông Duật Quân run lên một cái, sau đó kinh ngạc liếc ra cửa. Nhận ra người đến, trong mắt cậu hiện lên tia ngạc nhiên: “Chử Tộ Kỳ? Sao anh lại tới đây?”
“Tôi không thể tới à?” Chử Tộ Kỳ hỏi vặn lại.
“Được, được chứ.” Đông Duật Quân giấu hồ sơ bệnh án đi, đổi sang gương mặt tươi cười nhìn Chử Tộ Kỳ, “Tôi tưởng anh bận lắm, chiều mới rảnh đến gặp tôi. Vì thế rất bất ngờ khi anh đến thăm.”
Đông Duật Quân cười một tiếng, lại quay về hình tượng bé thỏ trắng ấy.
Nhưng lông mày của Chử Tộ Kỳ càng lúc càng nhíu chặt. Mang theo vẻ mặt đó, hắn không nói một lời, chậm rãi bước đến gần Đông Duật Quân.
Trong đầu Đông Duật Quân đầy dấu hỏi: “Anh làm gì mà không nói gì thế?”
Chử Tộ Kỳ trực tiếp bóp lấy cằm của Đông Duật Quân, nghiêm túc hỏi: “Đông Quân Quân, em nói thật cho tôi biết, em có bị tâm thần phân liệt không?”
Đông Duật Quân: “…?”
“Anh đang nói cái quái gì thế?” Đông Duật Quân đập mạnh tay lên khuỷu tay của Chử Tộ Kỳ, “Buông ra, anh đối xử với người bị thương như thế à?”
Chử Tộ Kỳ nhận xét sắc bén: “Em thế này chẳng giống người bị thương, cả khuôn mặt cứ cười đùa.”
Lời này vừa dứt, Đông Duật Quân lập tức đỏ mắt chỉ trong một giây. Cậu sụt sịt một tiếng, lập tức chuyển sang giọng khóc: “Rốt cuộc anh đến làm gì? Tôi nhất định phải khóc cho anh xem sao? Chử Tộ Kỳ, anh đừng có ‘thẳng nam’ như thế được không?”
Giọt nước mắt rơi thẳng xuống ngón tay của Chử Tộ Kỳ, nóng đến mức hắn rụt tay lại, trong đầu và miệng chỉ còn lại một câu “Xin lỗi”.