Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 30

Trước Tiếp

Đông Duật Quân giống như là một người rất cảm tính, đồng thời tuyến lệ lại rất nhạy bén. Chử Tộ Kỳ đã nhận ra điều này từ lâu. Hắn cũng không có phản đối gì, suy cho cùng con người muôn hình vạn trạng, khóc cũng không phá vỡ trật tự công cộng hay vi phạm pháp luật, vậy hắn có lý do gì để phàn nàn?

Nhưng việc hắn nghĩ thế không có nghĩa tất cả mọi người cũng nghĩ như vậy.

Dựa trên hiểu biết của Chử Tộ Kỳ về ‘fan’ trong thời gian gần đây, người hâm mộ trung thành có thể tha thứ cho hầu hết hành động của thần tượng, còn anti-fan sẽ chỉ trích từng hành động của thần tượng, kể cả là những chuyện cực kỳ vô lý. Chẳng hạn, một ngày nào đó thần tượng bước chân trái vào nhà trước, rồi theo lời của thầy phong thủy, hôm nay bước chân trái vào trước sẽ ảnh hưởng đến vụ mùa của anh em ở châu Phi, làm trầm trọng thêm khủng hoảng lương thực. Cuối cùng là, bye bye tình yêu và hòa bình trên thế giới.

Chử Tộ Kỳ cười khẽ khi thấy lập luận này. Lúc đó, tiểu Bành ngồi bên cạnh hắn sợ tới mức suýt gọi 120, còn Chử Tộ Kỳ thì chỉ thấy vô cùng bất lực. Theo logic đó, giải Nobel Hòa bình năm nay lẽ ra phải trao cho tất cả những người bước chân phải vào nhà trước vì họ đã duy trì hòa bình thế giới.

Như vậy, vấn đề còn lại là, lãi của ông Nobel có đủ để trao không? Tiền gốc đã tặng hết rồi, chưa chắc đã đủ để thưởng cho những người bước vào nhà bằng chân phải đâu.

Trong cộng đồng fan của Đông Duật Quân cũng có hai loại, fan trung thành và anti-fan, chỉ là fan trung thành ít ỏi, còn anti-fan thì đông như kiến. Trên bình luận trực tiếp thì tạm thời không thấy ai trao giải Nobel nhưng hắn thấy một bình luận rất thú vị:

[Khóc, khóc, khóc, lúc nào cũng khóc. Liên Duật, cậu nghĩ khóc là giải quyết mọi chuyện à? Muốn người khác thương hại cậu à? Xin lỗi, không ai quan tâm đâu, đừng khóc nữa, nhìn phát chán.]

“Cái này, fan của Liên Duật cút ra xa một chút___ ừm, nickname thẳng thắn thật.” Chử Tộ Kỳ tự tìm lý do để nói, tay cũng tranh thủ đặt lên cái lưng đang nhấp nhô của Đông Duật Quân, nhẹ nhàng vỗ về: “Bạn nghĩ khóc là biểu hiện mà con người không nên có sao?”

Đối phương không trả lời.

Chử Tộ Kỳ không quan tâm, tiếp tục nói: “Nước mắt của con người là thủ phạm gây vỡ đê Hoàng Hà sao? Tôi nghĩ không phải đâu. Livestream này là của chúng tôi, cũng không vi phạm quy định của nền tảng. Bạn không thích xem thì tại sao còn ở đây? Thích tự tìm chút kịch tính cho cuộc sống à?”

“Bạn cảm thấy tôi cà khịa anti-fan là… nhỏ nhen à? Làm quá hả? Cái gì gọi là cà khịa? Tôi không cà khịa mà, tôi đang thảo luận nghiêm túc với các bạn. Thật lạ, khi nào khóc lại thành chuyện tày trời vậy? Nam giới khóc thì sao? Câu này nên hỏi khoa sản xem những đứa trẻ không biết khóc thì họ xử lý thế nào___ Còn gọi tôi là kẻ cãi bướng? Tôi không nghĩ vậy, tôi đang tranh luận nghiêm túc. OK, nếu tôi là kẻ cãi bướng thì những người chửi lại tôi là gì? Cũng là cãi bướng hả?”

“Cái gì mà tôi cà khịa fan khiến fan từ yêu thành ghét? Ý của bạn là bạn là fan của tôi? Ồ, cảm ơn vì yêu mến tôi, tôi cũng thấy mình rất quyến rũ. Ý của bạn là bạn là ‘ba mẹ’ cung cấp ăn uống cho tôi à? Xin lỗi, có lẽ các bạn hiểu nhầm rồi, nghề của tôi là nhà đầu tư, không phải influencer___ Không phải influencer sao lại livestream? Ồ, người bình thường không được livestream à? Tôi mở phần mềm chẳng thấy thông báo gì…”

“Được rồi, Chử Tộ Kỳ, yên lặng chút đi, đừng lúc nào cũng tranh luận với người khác.” Đông Duật Quân giống như mới tìm lại giọng nói của mình, dù vậy giọng nói vẫn còn run run: “Để tôi phát sóng xong suôn sẻ đi.”

Livestream thì không sao, Chử Tộ Kỳ chỉ quan tâm một điều: “Em cũng nghĩ tôi là kẻ cãi bướng à?”

“Đúng hay không thì anh tự biết đi.” Đông Duật Quân bỏ lại câu đó, quay về với camera: “Xin lỗi, lại mất bình tĩnh, tôi thật sự dễ rơi nước mắt, nhất là chuyện tình cảm. Lúc nãy tôi nói, tôi rất giận, đã lấy rượu giội vào Chử Tộ Kỳ đúng không?”

“Lúc đó, ly rượu ấy, tôi thực sự mang theo mối hận thù cá nhân. Tôi ghét anh ấy, sao anh ấy còn không nhớ tôi nhìn ra sao, tên là gì cũng không nhớ. Tôi luôn biết mình đang âm thầm hy sinh nhưng khi ai đó chỉ ra, tôi vẫn không thể chấp nhận được.”

“Tôi không quên tên của em.” Chử Tộ Kỳ thật sự không nhịn được việc không nói lời nào, “Không phải là em đổi tên dùng nghệ danh sao?”

“Im đi.” Đông Duật Quân đáp lại, “Là ai đến giờ còn không phân biệt được tôi là Đông Duật Quân hay Đông Quyệt Quân? Chỉ biết tránh chữ đó, suốt ngày gọi Đông Quân Quân, đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì!”

Chử Tộ Kỳ sững lại, không phải vì trúng tim đen mà đơn giản là cảm thấy sao ông trời lại không đổ tuyết tháng sáu cho hắn, hắn oan quá.

“Tôi biết tên của em là Đông Duật Quân mà, Duật là của ‘duật xuất quân sơn’, hồi xưa tôi đơn giản là mù chữ. Mẹ của em cũng vậy, đặt tên chữ khó thì phải tính hậu quả. Cái tên này của em, đến điện thoại của tôi cũng chỉ có font mặc định của hệ thống mới hiển thị được thôi.” Chử Tộ Kỳ vừa nói vừa lấy điện thoại ra chứng minh: “Tôi gọi em là Đông Quân Quân không phải quên tên mà đơn giản là thấy cái tên này thú vị, nghe vang tai. Nhược điểm duy nhất là mỗi lần gọi em thì lại muốn gõ vào đầu em thôi.”

Đông Duật Quân chưa phản ứng kịp: “Gì cơ?”

“Cứ như vậy gõ một cái.” Chử Tộ Kỳ đưa tay gõ lên đầu Đông Duật Quân một phát, ‘bịch’ một tiếng, lực đầy đủ, khiến Đông Duật Quân choáng váng, cũng khiến người xem livestream sửng sốt.

___ Ôi giời ơi, anh nói gõ là gõ luôn hả?

Đây là phản ứng đầu tiên của toàn bộ cư dân mạng.

Đông Duật Quân chớp mắt. Giây tiếp theo, dường như có một luồng sinh lực nào đó trỗi dậy, cậu đứng lên, đặt tay lên gáy Chử Tộ Kỳ và dùng khuỷu tay đập ba cái lên lưng hắn.

“Cho anh gõ, cho anh gõ, gõ cái đầu to của anh đi!”

Ba cái đập của Đông Duật Quân không đau lắm, chỉ khiến Chử Tộ Kỳ nhớ đến ly rượu vang đỏ hồi trước. Hắn vô thức thất thần. Có lúc hắn cảm thấy Đông Duật Quân dịu dàng đến mức khó tin nhưng lúc hắt rượu vang đỏ hay đập khuỷu tay thì lại khác. Nghĩ lại cũng dễ hiểu, khi con thỏ tức giận thì cũng sẽ cắn người.

“Không gõ nữa, không gõ nữa. Xin lỗi xin lỗi, Đông Quân Quân, em còn đang livestream mà?”

Livestream cứu được mạng của Chử Tộ Kỳ. Đông Duật Quân buông tha, cậu đứng dậy chỉnh lại áo quần, liếc thấy bình luận trong phòng livestream lại đổi hướng:

___ Được rồi, không cần nói nữa, hai người đúng là tình yêu thật, không thật thì không dám đánh nhau như vậy.

___ Vậy là, anh ơi, anh lại ‘sụp’ một hình tượng rồi hả? Anh không phải kiểu nam thứ dịu dàng sao?

___ Trước đó đã sụp rồi, nam thứ dịu dàng nào lại đi hắt rượu vang đỏ lên đầu, giờ người ta đang theo phong cách nam phụ độc ác.

___ Sai, là hoa sen đen sì.

Trong khi bình luận vẫn sôi nổi bàn tán xem bây giờ Đông Duật Quân là hình tượng gì, cậu đã lấy lại bình tĩnh và tiếp tục kể câu chuyện của họ, dường như quyết tâm công khai mọi chuyện. Chử Tộ Kỳ không biết người khác nghĩ sao nhưng hắn thật sự muốn biết tiếp theo sẽ thế nào, muốn biết câu chuyện từ góc nhìn của Đông Duật Quân.

“Tôi thực sự rất ghét cái miệng của Chử Tộ Kỳ. Nó phá hủy toàn bộ ấn tượng mà tôi từng có về anh ấy từ nhiều năm trước. Hồi đó tôi chỉ thấy anh ấy điềm tĩnh, trưởng thành, còn đẹp trai nữa. Không ngờ khi gặp lại, anh ấy điềm tĩnh quá mức, như một con robot giả dạng làm người.”

“Mặc dù Chử Tộ Kỳ khác với hình dung của tôi nhưng tôi vẫn không thể buông bỏ anh ấy. Các bạn có thể hiểu được không? Tôi đã lấy anh ấy làm mục tiêu để theo đuổi suốt nhiều năm như vậy, sao có thể dễ dàng từ bỏ. Hơn nữa, anh ấy còn có nhiều điều hấp dẫn tôi.”

Nghe đến đây, Chử Tộ Kỳ không nhịn được mà thẳng lưng, thậm chí còn vô thức chỉnh lại gấu áo.

“Tôi nói rồi, Chử Tộ Kỳ là người rất điềm tĩnh. Anh ấy không trốn tránh trách nhiệm. Sau sự kiện rượu vang đỏ, anh ấy luôn tích cực giúp tôi tìm cách xử lý, hỗ trợ chuyển hình, khuyến khích tôi đóng phim. Đúng rồi, các bạn hỏi tôi tại sao đã nhiều năm như vậy mà giờ lại đột ngột muốn đóng phim, vì được người mình thích khích lệ đó. Tình yêu khiến con người dũng cảm đúng không? Sau này, ở đoàn phim, rất nhiều lần tôi bị kiệt sức không chịu nổi, Chử Tộ Kỳ lại đến bên tôi. Những điều này đủ để bù đắp khoảng cách giữa anh ấy và hình dung của tôi, nên tôi thích anh ấy, yêu anh ấy, chưa bao giờ thay đổi.”

“Trước đây, tôi không biết Dương Chí Dương thích tôi. Tôi tưởng chúng tôi chỉ là mối quan hệ thầy – bạn. Khi anh ấy tỏ tình, tôi cũng từ chối rõ ràng. Giờ nói ra, một phần là muốn làm rõ quan hệ giữa tôi và Dương Chí Dương theo tin đồn, phần khác là để trả lời vấn đề tình cảm cá nhân trong sự kiện rượu vang đỏ.”

Đông Duật Quân nói xong thì cúi đầu, như một người trẻ tuổi đang chân thành chờ sự chỉ trích từ bậc tiền bối, hạ thấp thái độ. Tuy nhiên, Chử Tộ Kỳ lại không ngần ngại, hắn tiếp lời cậu: “Bây giờ tình cảm của chúng tôi rất bình thường, không được bịa chuyện. Nếu có ảnh hưởng không tốt, Đông Quân Quân, với tư cách là một trong những cổ đông của Đông Trữ, bộ phận pháp chế của Đông Trữ có trách nhiệm bảo vệ quyền danh dự của em ấy.”

Chử Tộ Kỳ tưởng Đông Duật Quân sẽ không hài lòng với câu nói khô khan này nhưng lần này cậu lại gật đầu đồng ý khiến Chử Tộ Kỳ không nhịn được khen một câu: “Có tiến bộ rồi.”

“Vậy là xong.” Đông Duật Quân duỗi lưng một cái, dường như đã tiêu hóa hết mọi cảm xúc xấu: “Hôm nay nói chuyện đến đây thôi, về sau có cơ hội sẽ kể tiếp.”

Trước khi tắt livestream, Chử Tộ Kỳ vô tình thấy trong bão bình luận chạy có một tài khoản ẩn danh đặt câu hỏi cho Đông Duật Quân:

___ Việc Dương Chí Dương sa lưới thật sự không liên quan đến cậu sao? Có người nói cậu từng gặp riêng Triệu Mâu.

Triệu Mâu là một trong những nạn nhân trong sự kiện của Dương Chí Dương.

“Họ nói em gặp Triệu Mâu, có ý gì vậy?” Chử Tộ Kỳ không giấu gì hỏi ra.

Đông Duật Quân lấy điện thoại trên giá đỡ xuống, rũ mắt nói: “Chỉ là tưởng tượng vô căn cứ thôi. Tôi từng cùng Triệu Mâu quay một show truyền hình, chỉ một tập thôi nhưng nhanh chóng trở thành bạn, dù vậy cũng chỉ là bạn riêng tư. Anh biết đấy, làm nghệ sĩ, fan có khi còn quản anh quen biết người bạn nào. Lúc đó chúng tôi nói chuyện khá vui, tôi cảm thấy cậu ấy có tâm sự nhưng không ngờ là chuyện này. Tôi còn thắc mắc rằng tại sao mời cậu ấy vào đoàn mà cậu ấy lại từ chối.”

Nói xong, cậu bỗng ngẩng đầu lên, nhìn Chử Tộ Kỳ bằng ánh mắt bình tĩnh hỏi: “Sao vậy?”

“Không sao.” Chử Tộ Kỳ chỉ cảm thấy trái tim của mình rung lên một cái, hắn không nói gì thêm.

Trước Tiếp