Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 16

Trước Tiếp

Một quả tên lửa có trị giá mười nghìn tệ, một trăm quả tên lửa là một triệu tệ, ngay cả tổng giám đốc Chử nắm trong tay khối đầu tư khổng lồ cũng không thể nháy mắt trước cảnh tượng này. Với một fan vừa nhiệt tình vừa có khả năng như vậy, tổng giám đốc Chử chắc chắn Đông Duật Quân nhận ra nên hắn hỏi cùng một câu giống như trên bình luận: “‘Bé ngoan Quân Quân của tôi’ này là ai vậy?”

Thật ra lúc đọc ID này, tổng giám đốc Chử đã đoán được một phần nhưng khi nghe Đông Duật Quân trả lời, hắn vẫn không khỏi ngạc nhiên:

“Bà cố nội.”

Tổng giám đốc Chử không nhịn được mà vỗ tay, không ngờ bà cố đã hơn chín mươi tuổi mà vẫn hiện đại thế, không chỉ xem livestream mà còn tặng quà cho streamer, ngay lần đầu là một triệu tệ. Quả nhiên, trên thế giới này chưa bao giờ có người tụt hậu, chỉ có tâm hồn tụt hậu thôi.

“Lâu rồi không livestream, quên tắt tính năng tặng quà rồi.” Đông Duật Quân cười gượng, tắt phần quà rồi nói với camera và bà cố: “Bà cố, cháu đã bảo rồi mà, không được tặng quà cho cháu nhé?”

Trên bình luận đã có người bám vào đó làm khó dễ, nói với giọng mỉa mai: [Ôi ôi ôi, thiếu gia đã bắt đầu khoe giàu rồi à? Cả đời tôi chưa từng thấy một triệu tệ bao giờ.]

Dù bình luận này nhanh chóng bị những bình luận khác lấn át nhưng Đông Duật Quân và Chử Tộ Kỳ đều nhìn thấy.

Chử Tộ Kỳ nhướn mày hỏi: “Trước đây bà cố cũng tặng quà à?”

Đông Duật Quân nhả ra một câu từ khe răng: “Không, trước đây bà muốn tặng, tôi ngăn lại.”

Tổng giám đốc Chử xông thẳng lên: “Ngăn bà cố làm gì? Dù sao cũng là tặng cho cậu, sợ phá hình tượng à?”

Gương mặt hoàn hảo của Đông Duật Quân như vỡ vụn. Cậu giả vờ hỏi Chử Tộ Kỳ: “Anh có thù dai với tôi vụ hôm đổ rượu vang đỏ lên đầu anh à? Nhất định phải phá tôi hả?”

Bên ngoài camera, Đông Duật Quân véo đùi của Chử Tộ Kỳ một cái khiến Chử Tộ Kỳ câm nín, đồng thời cậu cũng theo lời vừa nói của Chử Tộ Kỳ mà trả lời một câu hỏi tương đối ôn hòa trên bình luận trực tiếp.

“Không phải cố tình che giấu điều kiện kinh tế gia đình, cũng không cố tạo hình tượng người bình thường. Có lẽ bỏ qua gia cảnh, tôi chỉ là người bình thường thôi, ngoại hình bình thường, năng lực cũng bình thường.”

Trên bình luận xuất hiện hàng loạt chữ ‘mưu mô’.

Chử Tộ Kỳ không nhịn được cười: “Bảo cậu đừng giả vờ nữa mà, bị gọi là mưu mô rồi kìa.”

Nụ cười hoàn hảo mới dựng lại của Đông Duật Quân lại tan vỡ, cậu hạ giọng: “Tha cho tôi đi, tổng giám đốc Chử, chừa cho tôi chút mặt mũi.”

“Tôi im miệng.” Chử Tộ Kỳ nghiêng về sau, khoanh tay, tỏ ra như đứng ngoài chuyện.

___ Cậu với tổng giám đốc Chử có vẻ không quen nhỉ, có phải đã đạt được một thỏa thuận bí mật gì không?

“Thỏa thuận bí mật gì chứ.” Đông Duật Quân cố giữ bình tĩnh: “Đừng đoán bừa.”

___ Bây giờ muốn chuyển hướng làm cặp đôi mẫu mực trong giới giải trí à? Không bình luận về cái gì khác, ngay cả nhẫn còn không có, tình cảm kiểu gì vậy, cười chết tôi rồi.

Chử Tộ Kỳ không biết bình luận này là do diễn viên mà Xiya tìm hay là khán giả thật nhưng hắn không khỏi thán phục một câu ‘nhạy bén thật’. Nhận ra âm mưu của giới tư bản, tiếc là đối phương vẫn đang sa lầy trong một âm mưu khác.

“Thật ra tôi luôn muốn hỏi, tôi đã khoe ảnh cưới rồi, sao vẫn còn người nghĩ tôi và Đông Quân Quân là kết quả giao dịch bất hợp pháp để dựng hình tượng cặp đôi nhỉ? Đông Trữ có công khai tình trạng hôn nhân của cổ đông mà, các bạn có thể đi xem. Giấy chứng nhận kết hôn chẳng phải còn quan trọng hơn nhẫn cưới sao? Nhẫn cưới toàn là âm mưu của các nhà tư bản thôi. Nhìn thấy không? Đông Trữ Capital.”

Tổng giám đốc Chử lạnh lùng như robot khiến cả Đông Duật Quân cũng phải im lặng một lúc. Có người bình luận châm biếm trên livestream: [Tổng giám đốc Chử có một sự điềm tĩnh coi mạng người khác như không.]

Tổng giám đốc Chử phản công: “Chỉ là một câu thôi, chuyện nhẫn là âm mưu marketing của tư bản chẳng phải đã được lan truyền rầm rộ sao? Sức mạnh marketing nằm ở chỗ biết là bẫy mà vẫn tự ném mình vào.”

“Im đi.” Đông Duật Quân cười không ra tiếng. Cậu lấy một quả táo bịt miệng Chử Tộ Kỳ: “Ăn táo đi.”

Chử Tộ Kỳ nhanh chóng đặt quả táo lên bàn, giải thích: “Chưa rửa.”

Nhìn lại bình luận, lại có người hỏi: [Hai người không thống nhất kịch bản à? Sao cảm giác Liên Duật sắp bị nghẹn chết vậy?]

Đông Duật Quân mỉm cười dịu dàng như một giáo viên mầm non: “Chỉ là thấy hot search nên muốn livestream thôi, đâu có kịch bản gì đâu.”

Bình luận: [Liên Duật đừng cười nữa, hình tượng của cậu sụp rồi, cười thế càng giống người mưu mô.]

Chử Tộ Kỳ gật đầu, không biết là đồng ý không có kịch bản hay đồng ý với bình luận: “Đúng là không có kịch bản, trước khi phát sóng cậu ấy đã bảo tôi đừng nhắc chuyện kết hôn.”

Lúc này, biểu cảm của Đông Duật Quân không thể giả được nữa. Bình luận im một giây rồi ai đó bắt đầu spam dấu ba chấm. Lại có người khác nói: [Không được rồi, anh ấy thật thà quá làm tôi không biết phản ứng sao.]. Hàng loạt bình luận [+1] theo sau câu này.

Tất nhiên, bình luận cũng không nhẹ nhàng, có người hỏi thăm sắc bén: [Vậy cậu cũng thừa nhận đã giấu hôn năm năm lừa fan à? Liên Duật, không biết xấu hổ, cút khỏi giới giải trí.]

Câu nói này như mũi tên nhọn phá tan bức màn yên bình bị cố gắng che giấu. Vô số người xếp hàng đòi Đông Duật Quân giải thích. Chử Tộ Kỳ vô thức nhìn Đông Duật Quân. Hắn thấy cậu run rẩy, run đến mức không thốt nên lời.

“Tôi với cậu ấy là hôn nhân vì lợi ích thương mại.” Chử Tộ Kỳ vẫn nhớ lời Xiya và Đông Duật Quân dặn nhưng hắn thật sự không thuyết phục bản thân đóng kịch: “Ngày cưới gặp mặt lần đầu, ngày đổ rượu vang đỏ lên đầu tôi là lần hai. Khách quan mà nói, tôi đồng ý là cậu ấy lừa dối tình cảm của các bạn. Chủ quan mà nói thì tôi không thấy là vậy, vì trước khi bị đẩy lên hot search, chúng tôi chẳng quen nhau chút nào.”

“Anh im đi, Chử Tộ Kỳ.” Đông Duật Quân tát một cái vào mặt Chử Tộ Kỳ: “Anh có thể tôn trọng tôi chút không?”

Mặt nóng rát nhưng Chử Tộ Kỳ vẫn bình thản: “Chuyện này đâu có gì xấu hổ. Chỉ là hôn nhân nhà giàu thôi, các bạn cũng khá quen rồi chứ?”

Lời nói này của Chử Tộ Kỳ là hỏi khán giả trong phòng livestream.

Trên bình luận hiện lên một câu: [Cứu Liên Duật đi, tôi cảm giác cậu ấy sắp tan nát rồi]. Chử Tộ Kỳ mới quay sang nhìn Đông Duật Quân, thấy cơ hàm của cậu căng cứng, mắt đỏ hoe, nước mắt sắp rơi.

Điều này thực sự khơi dậy một chút thương hại trong tổng giám đốc Chử nhưng chưa đến mức bộc lộ ra ngoài. Tổng giám đốc Chử cúi xuống lấy một hộp khăn giấy, ném vào lòng Đông Duật Quân, nói: “Như các bạn thấy, quan hệ giữa cậu ấy và tôi là như vậy. Cậu ấy thực sự chưa từng làm những việc mà các bạn nói trên mạng, chẳng hạn như nằm trong lòng tôi xem các tin nhắn riêng mà các bạn gửi, càng không bao giờ cười nhạo các bạn ngu ngốc. Tôi và cậu ấy không quen nhau.”

Đông Duật Quân không chịu được nữa, chạy ra khỏi phòng livestream, lao vào nhà tắm sau tấm bình phong. Chử Tộ Kỳ thuận miệng trả lời câu hỏi trên livestream một cách tiện miệng: “À, cậu ấy bị tôi làm cho khóc, chắc đang đi tìm chỗ bình tĩnh lại.”

Bình luận bắt đầu xuất hiện hàng loạt số ‘6’ kèm theo những từ như ‘mẫu mực của chúng ta’, ‘thẳng nam bất bại’, lâu lắm mới xuất hiện một số bình luận có ý nghĩa: [Quá giả tạo. Hôn nhân gia tộc mà nói ra tùy tiện vậy sao? Chọn kịch bản cũng nên chọn cái tốt chứ.]

“Tôi không hiểu logic của bạn.” Chử Tộ Kỳ bình thản phản bác: “Mối quan hệ của tôi và Đông Quân Quân bị lộ ra là bình thường, bị tổn hại sẽ là công ty Đống Trữ. Tôi chọn kịch bản kiểu này có hơi ngốc___ à, ý bạn là tôi liều mạng giúp Đông Quân Quân cứu vãn hình tượng sao? Phép tính này không đúng đâu, một bộ phim của Đông Quân Quân còn chẳng kiếm được bằng 5 phút của Đống Trữ đâu.”

Bình luận im một giây rồi lại đồng loạt xuất hiện các dòng: [Quá thành thật, tôi hoàn toàn không biết nói gì] kèm theo câu hỏi tiếp theo.

[Tổng giám đốc Chử, anh nghĩ sao về chuyện Liên Duật là thần tượng mà giấu hôn? Anh có thấy cậu ấy sai không?]

Đây là câu hỏi nghiêm túc, Chử Tộ Kỳ tất nhiên phải nghiêm túc trả lời. Hắn bắt chéo chân, hai tay cũng đan vào nhau như đang tiến hành một cuộc họp quan trọng: “Tôi không hiểu rõ giới giải trí của các bạn nhưng nghe trợ lý của tôi nói, làm thần tượng mà đã kết hôn thì coi như xúc phạm nghề nghiệp. Tôi rất không đồng tình với hành vi xúc phạm nghề nghiệp nên khi xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên của tôi là bảo cậu ấy về nhà. Nhưng cậu ấy có cái tôi riêng, nói thích làm việc trong giới giải trí, tôi khuyên thế nào cũng không nghe. Cậu ấy nói đó là ước mơ của mình nhưng tôi nhớ chị của cậu ấy từng nói ước mơ của cậu ấy là làm bác sĩ.”

Bình luận: [Ber, cậu ấy thật sự học y hả?]

“Đúng, ngày tôi và cậu ấy kết hôn, cậu ấy còn hô hào xong nhanh để về học bệnh truyền nhiễm. Tôi tưởng người tận tâm thế này sẽ không chuyển nghề. Khi biết cậu ấy chuyển sang làm thần tượng tôi còn tưởng trợ lý lừa tôi___ đúng, năm năm chúng tôi chưa gặp, không tin thì tùy.”

Sự thành thật kiểu ‘không quan tâm đến mạng sống của người khác’ của Chử Tộ Kỳ dường như đem lại hiệu quả ngoài mong đợi. Số người bình luận ‘Liên Duật cút khỏi giới giải trí’ ngày càng ít.

Đông Duật Quân chưa trở lại. Chử Tộ Kỳ liếc nhìn đồng hồ, thấy thời gian còn đủ, hắn bắt đầu trò chuyện với bình luận: “Tôi nghĩ gì về Đông Quân Quân? Ban đầu tôi nghĩ năng lực của cậu ấy không ổn, khuyên về nhà nhiều lần. Sau nghiên cứu kỹ, tôi thấy năng lực của cậu ấy thật ra ở mức trung bình, chỉ thiếu chút may mắn. Tôi không quen biết ai tên Lưu Hiểu Yến cả.”

“Tại sao tôi gọi cậu ấy là Đông Đông Quân? Nhũ danh của cậu ấy là Quân Quân. Gọi cả tên lẫn họ dễ đọc sai, khó phân biệt rối ren nên gọi nhũ danh cho chắc.”

___ Tôi thấy anh với Liên Duật không giống hôn nhân gia tộc. Tôi thấy anh khá thích cậu ấy. Dù lời lẽ có châm chọc nhưng cảm giác vẫn khen ngầm. Tổng giám đốc Chử, giải thích đi.

Chử Tộ Kỳ vừa định trả lời thì Đông Duật Quân đã trở lại, lời nói trên miệng hắn bị nuốt lại. Dường như lúc vào nhà vệ sinh Đông Duật Quân đã rửa mặt, trên tóc vẫn còn dính giọt nước. Sau khi ngồi xuống, cậu hít sâu một hơi nói: “Ừm, tôi về rồi. Đúng, những gì anh ấy nói đều thật.”

Chử Tộ Kỳ rất vui, cuối cùng Đông Duật Quân đã chọn con đường đúng.

“Bạn hỏi tôi nghĩ gì về tổng giám đốc Chử?” Đông Duật Quân liếc nhìn Chử Tộ Kỳ, buông lời châm chọc: “Một kẻ giả tạo không có tình người, thẳng nam trong số thẳng nam, con lừa hạt nhân làm việc mười năm không nghỉ của Đống Trữ Capital.”

Trước Tiếp