Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 15

Trước Tiếp

Cái gọi là ‘không hợp’ ở đây có nghĩa là, với trình độ của Đông Duật Quân lúc đó, những vai diễn này rất khó kiểm soát. Là một tân binh vừa mới ra mắt, diễn xuất còn non nớt, nhận những vai phức tạp đầy thử thách vốn dĩ đã là một canh bạc lớn. Thắng thì thăng hạng ngay tại chỗ, thua thì tan tành như đống đổ nát.

Thật ra nếu Dương Chí Dương chỉ cho Đông Duật Quân thử một hai lần rồi thôi thì Chử Tộ Kỳ còn có thể hiểu được, dù sao ai mà chẳng có tâm lý đánh cược, nhưng để thử tới năm lần thì quá đáng rồi. Đông Duật Quân lại là kiểu người rất để tâm tới đánh giá của người khác. Trong khi cậu đang cố gắng diễn vai mà bản thân chỉ vừa đủ đạt, lại bị đạo diễn có yêu cầu cao phê bình thì có tới 80% khả năng khiến Đông Duật Quân hoàn toàn từ bỏ con đường diễn xuất.

Tỷ lệ 80% cao hơn 57% so với khả năng Đông Duật Quân bỗng nhiên bùng nổ diễn xuất và thăng hạng ngay lập tức.

Đúng kiểu giống hệt con đường của chương trình tuyển chọn.

Hình như có người cố tình ngăn Đông Duật Quân thăng hạng.

Ban đầu Chử Tộ Kỳ nghĩ, trong chương trình tuyển chọn, lần Đông Duật Quân bị ‘chơi xấu’ là do một đối thủ ganh tỵ nào đó. Tuy vậy, bây giờ nghĩ lại thì nói không chừng là do Dương Chí Dương. Vậy thì tiền bối trợ diễn của vòng thứ tư sẽ trở thành ‘cỗ máy đưa thần’ do Dương Chí Dương sắp đặt, dựng lên hình tượng ‘tiền bối thấu hiểu tâm tư’ khiến Đông Duật Quân sẽ nhớ hắn ta cả đời.

Đối với chiêu này của họ Dương, trong lòng Chử Tộ Kỳ đánh giá cao.

Hắn định giải thích cho Đông Duật Quân biết, có thể cậu lại bị chơi một vố nữa nhưng nghĩ tới sự im lặng của Đông Duật Quân sau khi bị vạch trần ‘giả tưởng hòa bình thế giới’ vào tối hôm trước, hắn nuốt lời lại, quyết định để lúc nào trợ lý Bành rảnh rỗi thì tìm chứng cứ rồi tự tay đưa cho Đông Duật Quân.

“Nhưng mà, Đông Quân Quân, cậu rất hợp với diễn xuất.” Chử Tộ Kỳ nhẹ nhàng nói ra quan điểm của mình. “Cậu đẹp trai, diễn xuất thì dù vai không hợp vẫn đạt chuẩn. Nếu chọn kỹ kịch bản, đạt bảy tám mươi điểm là chuyện bình thường.”

“Không.” Đông Duật Quân lại né tránh, “Diễn xuất rất mệt.”

Chử Tộ Kỳ cười lạnh một tiếng: “Hát không mệt, nhảy không mệt, đi show làm nền, phục vụ tiền bối cũng không mệt. Đông Quân Quân, cậu đồng ý hay phản đối?”

Đông Duật Quân chọn im lặng.

“Đông Quân Quân, nghe tôi, hãy thử đi theo con đường diễn viên. Cậu không tin ‘cần cù bù thông minh’ sao? Tôi chờ ngày cậu trở thành diễn viên hạng nhất.”

Lời này Chử Tộ Kỳ suy nghĩ nửa ngày, tự cho rằng sẽ không làm tổn thương trái tim nhỏ bé yếu đuối của ‘bé thỏ trắng’ nữa mới nói ra.

Đông Duật Quân nửa muốn nói lại thôi. Cậu bỗng tiến đến gần Chử Tộ Kỳ, cúi xuống vòng tay quấn quanh cổ hắn. Tiếng vải cọ vào tai Chử Tộ Kỳ. Hành động thân mật bất ngờ khiến bề ngoài hắn vẫn bình tĩnh như nước nhưng nhịp tim bên trong lại tăng nhanh.

“Chử Tộ Kỳ.” Đông Duật Quân hỏi với giọng ấm áp, “Vậy anh có muốn xem tôi diễn không?”

Chử Tộ Kỳ hơi quay đầu đi: “Có liên quan gì tới tôi đâu?”

“Nếu anh muốn xem, tôi sẽ bắt đầu lại.” Giọng của Đông Duật Quân lại vô cớ pha chút uất ức, “Nếu anh không muốn xem, tôi sẽ không tự tra tấn bản thân nữa.”

“Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ quay người, giữ lấy khuôn mặt đang liên tục tiến lại gần của Đông Duật Quân, “Cậu còn dám nói mình không thầm mến tôi?”

Bởi vì bị giữ lại, Đông Duật Quân phải bĩu môi. Cậu mở ra khép lại đôi môi nói chuyện, không hiểu sao lại thành giọng vịt: “Tôi thích chó á. Chử Tộ Kỳ, tôi nghiêm túc đó, chỉ cần có một người coi trọng tôi, tôi sẽ thử.”

Lời nói rất chân thành nhưng Chử Tộ Kỳ nghĩ, chỉ nhìn nghĩa đen thôi, Đông Duật Quân đã có câu trả lời từ lâu.

“Nếu cậu chỉ cần một người ủng hộ là có lý do để cố gắng thì tôi nghĩ cậu chẳng cần tôi đâu.” Chử Tộ Kỳ trực tiếp chỉ vào bàn làm việc của trợ lý Bành, “Bành Hồi Thịnh là fan cứng của cậu đấy.”

Trùng hợp là lúc đó, trợ lý Bành vừa mở cửa vào. Vừa bước vào đã thấy sếp dùng một tay giữ mặt thần tượng, một tay chỉ bàn làm việc mình, y hệt mấy tiểu thuyết, bá tổng tra hỏi nữ thần tượng mình bao nuôi – ‘nói, mối quan hệ của cô với hắn là gì’.

Tóm lại, thật là một cảnh rất lúng túng.

Trợ lý Bành lùi lại nhưng thói quen đã khiến cậu ta đóng cửa. Nếu mở cửa rồi đi ra ngoài thì nhìn sẽ quá cố ý.

“Tổng giám đốc Chử à.” Trợ lý Bành cười gượng, “Tôi và cậu Đông hoàn toàn trong sạch.”

Chử Tộ Kỳ biết trợ lý của hắn lại hiểu lầm nhưng cũng lười giải thích. Hắn trực tiếp hỏi: “Tiểu Bành, Đông Duật Quân muốn đi đóng phim, cậu nghĩ sao? Cậu có ủng hộ không?”

“Ủ, ủng hộ chứ.” Trợ lý Bành sáng mắt lên. “Cậu Đông, cậu đóng vai bác sĩ Đào là hình ảnh mãi không thể quên trong tim tôi mà.”

“Thấy chưa.” Chử Tộ Kỳ cuối cùng cũng thả tay của Đông Duật Quân ra, hắn nói: “Luôn có một nhóm người ủng hộ cậu vô điều kiện. Đông Duật Quân, đi đi, không có ai ủng hộ hoàn toàn không phải là lý do của cậu.”

Đông Duật Quân cúi đầu phồng má rồi thở dài nhẹ, gần như không ai nhận ra. Cuối cùng cậu lại nở nụ cười: “Được, vậy tôi sẽ đóng phim. Chử Tộ Kỳ, anh phải xem đó nhé.”

“Tôi___”

Chử Tộ Kỳ định nhấn mạnh một lần nữa với Đông Duật Quân rằng cậu đóng phim không phải vì hắn mà là vì tương lai của cậu và fan trung thành như Bành Hồi Thịnh, nhưng trợ lý Bành lại phi thân đến bịt miệng hắn ngay lập tức.

Trợ lý Bành thay hắn hứa hẹn: “Yên tâm đi ạ. Tổng giám đốc Chử nhất định sẽ xem mà.”

“Vậy là tốt rồi.” Đông Duật Quân cũng chấp nhận lời hứa rõ ràng không phải tự nguyện này. Cậu vẫy tay nói: “Gần đến giờ làm việc của Đông Trữ rồi, tôi không làm phiền các anh nữa. Tôi đi trước nhé.”

“Tạm biệt, cậu Đông.” Lại là trợ lý Bành cười ngốc, thay tổng giám đốc Chử quyết định.

Nhìn Đông Duật Quân rời đi, cái miệng của Chử Tộ Kỳ cuối cùng cũng được trợ lý Bành buông tha. Hắn liếc trợ lý Bành tự ý hành động một cái, nói: “Bây giờ cậu làm cậu ấy cười vui bao nhiêu, đến lúc đó cậu ấy sẽ khóc đau đớn bấy nhiêu.”

Trợ lý Bành cà khịa lại: “Tổng giám đốc Chử, chỉ là xem một vở kịch thôi, anh vẫn có khả năng mà.”

“Có, nhưng không cần thiết.” Chử Tộ Kỳ tiện tay dọn lại bàn. Liếc thấy ba chữ Dương Chí Dương trên màn hình máy tính, hắn nhớ ra việc cần nhắc trợ lý Bành: “Dù nhờ cậu, một fan cũ của CP, đi tìm chuyện này hơi tàn nhẫn nhưng là trợ lý duy nhất của tôi, việc này chỉ có cậu mới làm được. Cố gắng tìm hiểu hành động của Dương Chí Dương trong hai năm đầu Đông Duật Quân bước vào giới giải trí. Không loại trừ tôi có thành kiến nhưng tôi nghĩ mọi khổ sở của Đông Duật Quân đều xuất phát từ hắn.”

Nói xong, Chử Tộ Kỳ dừng vài giây, thấy chưa đủ nên lại bổ sung một câu: “Tôi thật sự không thấy hắn ta là người tốt.”

“Tổng giám đốc Chử, anh đây cũng chủ quan suy đoán quá rồi đó.” Trợ lý Bành nói nhanh. “Tổng giám đốc Chử, anh không thể vì anh ấy tán thưởng cậu Đông mà suy nghĩ ác ý tới vậy được. Việc anh ấy xuất hiện chỉ là vì quan tâm thôi…”

Tổng giám đốc Chử búng tay một cái, nói thẳng thừng: “Im miệng.”

“Tôi không phủ nhận hắn ta quan tâm Đông Duật Quân, nhưng quan tâm vì mục đích gì thì còn phải bàn.” Chử Tộ Kỳ giả vờ không hiểu. “Làm sao đây? Tôi chỉ cảm thấy nếu trên đời chỉ có một người không muốn Đông Duật Quân tốt thì chắc chắn người đó là hắn ta.”

“Đi tìm đi. Mang sự thật về, dùng nó đánh vào mặt tôi, hoặc tôi dùng nó đánh vào mặt cậu.”

Tổng giám đốc Chử đã nói vậy, trợ lý Bành là nhân viên cũng không dám nói gì thêm.

Khi hai người đang thu dọn chuẩn bị bắt đầu công việc hôm nay của Đông Trữ thì Đông Duật Quân lại quay về. Cậu chỉ nhẹ gõ cửa rồi thận trọng chui ra từ khe cửa, nói: “Chử Tộ Kỳ, có thể làm phiền anh một chút việc không.”

Chử Tộ Kỳ gật đầu, Đông Duật Quân đi vào. Cậu ngượng ngùng nói: “Có lẽ phải mượn dùng anh khoảng nửa tiếng để cùng tôi mở livestream. Chị Xiya nói nhân lúc còn hot search, chúng ta cùng tạo tuyến tình cảm.”

Chử Tộ Kỳ vô thức nhìn đồng hồ, lại liếc trợ lý sắp xếp lịch là trợ lý Bành. Sau khi trợ lý Bành xác nhận trong một giờ tới không có việc bắt buộc, hắn đồng ý với Đông Duật Quân. Đông Duật Quân vui mừng cười tươi nói: “Cảm ơn anh.”

Chử Tộ Kỳ không để ý: “Không phải đã hứa sẽ phối hợp cậu rồi sao?”

“Đúng là vậy, nhưng vẫn cảm ơn anh. Tôi mượn thêm phòng vệ sinh của anh một chút.” Đông Duật Quân rất tự nhiên đi vòng ra sau bình phong. Không lâu sau, tiếng nước chảy róc rách vang lên.

Chử Tộ Kỳ vươn vai, nhớ ra hỏi: “Livestream thế nào?”

Trợ lý Bành không dám nói nhiều, chỉ bảo hắn chờ Đông Duật Quân ra trả lời.

Đông Duật Quân nhanh chóng ra, nghe Chử Tộ Kỳ hỏi cách livestream, cậu nói qua: “Chỉ cần anh, Chử Tộ Kỳ, nhớ rằng, anh là người âm thầm ủng hộ tôi nhiều năm, sau đó không trả lời trực diện chuyện chúng ta kết hôn là được.”

Chử Tộ Kỳ hiểu ý. Chuyện này vốn là trách nhiệm của họ, sự thật là Đông Duật Quân vì sự nghiệp thần tượng mà lừa fan. Giải thích sự thật sẽ khiến fan buồn, giữ im lặng thì tốt hơn. Thông tin trên Internet cập nhật nhanh, chẳng mấy chốc sẽ chẳng còn ai quan tâm tại sao Đông Duật Quân lại giấu chuyện kết hôn nữa.

Đông Duật Quân mượn giá đỡ điện thoại của tiểu Bành, bắt đầu livestream ngay trước ghế sofa trong phòng tiếp khách. Chử Tộ Kỳ cũng bị kéo đến ghế sofa, ngồi song song ngay cạnh Đông Duật Quân.

“Chử Tộ Kỳ, lát nữa dịu dàng với tôi một chút, cười với tôi nhiều hơn, hiểu chưa?”

Chử Tộ Kỳ gật đầu cho xong chuyện.

Livestream bắt đầu. Dù chỉ là một thần tượng hạng ba nửa nổi nửa chìm, sự kiện kết hôn kín cũng đã qua một thời gian, độ nóng gần như tan hết nhưng vừa mở phát trực tiếp, vẫn có một đám đông lớn đổ vào. Nhóm nổi bật nhất là ‘Liên Duật, cút ra khỏi showbiz đi’.

Bảy chữ nhiều màu liên tục nhấp nháy trước mắt, Đông Duật Quân trở nên lúng túng. Chử Tộ Kỳ thấy cảnh này thì bất ngờ vỗ tay lên lưng cậu.

“Anh vỗ tôi làm gì?” Đông Duật Quân nũng nịu hỏi.

Giọng điệu này khiến tổng giám đốc Chử ‘giận đến mức bên ngoài cứng bên trong mềm’. Tổng giám đốc Chử luôn có cảm giác như Đông Duật Quân trước mặt đang bị ma nhập.

“Đông Quân Quân, cậu đừng làm quá. Nói chuyện bình thường không được sao?”

Đông Duật Quân còn biện hộ: “Lúc nào giọng của tôi cũng thế này mà?”

Đôi môi của tổng giám đốc Chử bắt đầu run. Đông Duật Quân thế này tấn công tinh thần quá mạnh. Hắn chắc chắn trước đây Đông Duật Quân không như vậy, cho nên tất cả cái này chính là cái gọi là ‘thiết lập hình tượng’.

Thiết lập hình tượng chó gì.

Ai quan tâm là ý của ai.

Hắn không đồng ý.

Từ trước đến nay chưa từng thấy qua quyết định nào tồi tệ hơn cái này.

“Đừng giả vờ nữa, Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ nói thẳn. “Vào livestream thì chắc ai cũng xem video cậu cầm rượu vang đỏ gội đầu cho tôi rồi, cái hình tượng mềm mại nhõng nhẽo này không hợp với cậu đâu.”

Bão bình luận tự động đột nhiên dừng lại.

Đông Duật Quân cũng cứng người.

Một fan giàu có bí ẩn liên tục bấm 100 tên lửa mới cứu vãn được tình thế.

Trước Tiếp