Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 10

Trước Tiếp

Hạng mười?

Chử Tộ Kỳ quả thực hơi bất ngờ. Vị tổng giám chưa từng thất bại trong bất kỳ khoản đầu tư nào này rõ ràng rất khó chấp nhận thất bại ở bất kỳ lĩnh vực nào khác. Cũng giống như đêm hôm đó, hắn đích thân tìm đến Đông Duật Quân chỉ để biết rốt cuộc có biến số nào đã khiến kết quả tính toán của mình bị sai lệch. Bây giờ hắn cũng muốn biết, bản thân đã sai lệch từ bước nào.

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn không kìm được mà lại kéo đám file vừa xóa trong thùng rác ra, nhẫn nại xem lại vài đoạn, không theo thứ tự thời gian, chỉ xem theo cảm giác. Sau khi xem xong một phân đoạn phim truyền hình, hắn đại khái cũng hiểu nguyên nhân.

Đông Duật Quân hát bình thường, nhảy bình thường, cái gọi là cảm giác lên show cũng thường thường nhưng mặt mũi và vóc dáng thì đúng là không bình thường chút nào. Mà lấy trợ lý Bành làm ví dụ, một nhóm người dường như vì gương mặt này mà đặc biệt nuông chiều Đông Duật Quân.

“Thì ra là thế.” Chử Tộ Kỳ như bừng tỉnh, bật cười một tiếng, giơ tay kéo hết đám file vào lại thùng rác.

Trợ lý Bành thấy tổng giám đốc Chử cười như thế thì lập tức hỏi dồn: “Vậy, tổng giám đốc Chử, bây giờ anh có thay đổi chút xíu nào về cái nhìn với cậu Đông không? Một chút xíu thôi cũng được.”

Câu này của trợ lý Bành đúng là đưa sẵn bậc thang để hắn bước xuống, thế nhưng Chử Tộ Kỳ lại làm như không thấy, vẫn công tâm, vẫn lạnh lùng, vẫn như một AI đội lốt người: “Tôi vẫn muốn khuyên cậu ấy quay về. Dù sao thì hát không ra gì, nhảy không ra gì, diễn xuất cũng bình bình, ở lại đây chẳng qua là tốn công vô ích, là một khoản đầu tư chắc chắn lỗ vốn.”

Trợ lý Bành nghe mà không nỡ lặp lại: “Tổng giám đốc Chử, đây đâu phải đầu tư.”

Chử Tộ Kỳ nhún vai, không bình luận gì, chỉ khoát tay bảo cậu ta ra ngoài. Câu ‘không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được’ chắc chính là để chỉ tình huống như hiện tại.

Đến giờ tan làm buổi chiều, Chử Tộ Kỳ vẫn còn ngồi lì trên ghế. Trợ lý Bành cứ quanh quẩn bên cạnh nửa ngày mà không nói nổi câu nào nhưng Chử Tộ Kỳ đã đoán ra ý đồ. Hắn nói mà không ngẩng đầu lên: “Cậu tan làm đi, tiện thể nhắc mọi người về luôn.”

“Thế còn ngài thì sao?” Trợ lý Bành hỏi mà mũi chân đã lén lén hướng về phía cửa lớn từ lúc nào, “Ngài tăng ca một mình à? Tổng giám đốc Chử, đừng quên mọi người gọi ngài là ‘lừa hạt nhân đó’, ngài…”

“Lắm lời.” Chử Tộ Kỳ giơ tay chỉ ra ngoài cửa như đang ban một mệnh lệnh cuối cùng: “Muốn tan làm thì đi nhanh lên, hai phút không biến là tôi khóa cửa.”

Trợ lý Bành phóng vèo đến cửa nhưng rồi lại không đành lòng quay đầu nhìn hắn, cuối cùng vẫn quay lại nói: “Tổng giám đốc Chử, tôi tăng ca với ngài nhé. Ngài có gì cần giúp thì còn có người ở đây.”

Ngòi bút khựng lại một cái mạnh ở cuối chữ ký. Trong bầu không khí chợt vang lên tiếng cười khẽ của Chử Tộ Kỳ. Hắn chỉ ra cửa lần nữa, như đang đưa ra tối hậu thư cuối cùng cho trợ lý Bành: “Tan làm. Về nhà. Không cần ở lại công ty với tôi.”

“Đừng mà, tổng giám đốc Chử!” Trợ lý Bành đổ người một cái, nằm rạp bên cạnh bàn làm việc, giả vờ yếu đuối bám vào góc bàn nức nở: “Tôi theo ngài bao nhiêu năm nay, ngài không định đổi trợ lý chứ? Đừng mà, tôi là người hiểu ngài nhất đó!”

Lông mày của Chử Tộ Kỳ giật giật thấy rõ bằng mắt thường: “So với diễn xuất lố bịch của cậu thì diễn xuất của Đông Quân Quân còn đáng xem hơn chút. Cậu đứng lên đi, tôi thấy được lòng trung thành của cậu rồi. Tôi không đổi trợ lý đâu. Tôi chỉ không cần cậu tối nay là vì tối nay tôi không xử lý công việc.”

Ánh mắt của trợ lý Bành trở nên dò xét: “Ngài ở lại văn phòng mà không làm việc?”

“Đúng.” Chử Tộ Kỳ thở ra một hơi, giải thích, “Tôi cảm thấy cần nghiên cứu lại con đường nổi tiếng của Đông Quân Quân. Nói thật, việc cậu ấy có thể đi đến bước hôm nay đúng là một kiểu bug, tôi muốn tìm ra nguyên nhân chính. Có lẽ nó sẽ khiến tôi thay đổi cái nhìn với giới giải trí.”

Trợ lý Bành trở nên nghiêm túc. Cậu ta chống tay đứng dậy, hùng dũng nói: “Vậy tôi ở lại nghiên cứu cùng ngài.”

“Không được.” Chử Tộ Kỳ thẳng thừng từ chối, “Cậu có bộ lọc với Đông Quân Quân. Tôi cần một môi trường không bị nhiễu loạn. Tóm lại, tiểu Bành, có cậu ở đây là tôi bị phân tâm.”

“À.” Trợ lý Bành há hốc miệng, hai giây sau lại giả vờ khóc lóc: “Tổng giám đốc Chử, ngài chê tôi phiền rồi. Vậy tôi đi___ tống giám đốc Chử, sáng mai tôi mang bữa sáng cho ngài!”

Chử Tộ Kỳ bình tĩnh nhìn đối phương diễn trò, thầm nghĩ trước giờ sao mình không phát hiện tên này nhiều trò như thế?

Bug.

Toàn là bug.

Chử Tộ Kỳ đột nhiên có cảm giác, cái danh ‘con lừa hạt nhân’ kia giống như một loại virus bỗng xâm nhập vào cuộc sống của hắn, khiến cuộc sống vốn dĩ ngăn nắp của hắn bắt đầu xuất hiện bug ở khắp nơi.

Sau khi trợ lý Bành đi, Chử Tộ Kỳ bình tĩnh xử lý nốt chút công việc cuối cùng. Đến lúc ngẩng đầu lên thì trời đã tối. Hắn kéo rèm, hạ màn chiếu, lại kéo đám video của Đông Duật Quân từ trong thùng rác ra, kết nối máy chiếu, để hình ảnh chiếu thẳng lên tấm màn.

Trong văn phòng kín mít không ánh sáng, màn chiếu trắng dần hiện ra hình ảnh của Đông Duật Quân: thanh tú, sạch sẽ, đứng giữa sân khấu, cầm chặt micro màu đen trong tay, nở một nụ cười gượng gạo với người bên dưới.

Tạm dừng.

Chử Tộ Kỳ từ từ ngả người ra sau, kéo giãn khoảng cách giữa ghế và bàn, hai chân gác lên mặt bàn, tỉ mỉ quan sát Đông Duật Quân của năm năm trước.

Tạm dừng tạm dừng lại tạm dừng. Từng khung hình, từng khung hình một. Một đoạn video dài ba phút mà hắn mất đúng một tiếng để xem hết.

Đến khung hình cuối cùng, trên mặt Chử Tộ Kỳ vô thức xuất hiện một nụ cười nhẹ. Mang theo nụ cười ấy, hắn mở video tiếp theo. Là một video nhảy. Theo ghi chú của trợ lý Bành, đây là tiết mục ở vòng biểu diễn đầu tiên của chương trình. Khi ấy Đông Duật Quân đã được đóng gói kỹ càng, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt nổi.

Trong bài nhảy này, Đông Duật Quân khá nổi bật, không chỉ vì gương mặt mà còn vì tay chân của cậu hình như không quen lắm. Trong một nhóm, có hai kiểu người rất dễ thu hút sự chú ý: một là xuất sắc đến mức ngỡ ngàng, hai là kém đến mức ngỡ ngàng. Đông Duật Quân miễn cưỡng thuộc loại thứ hai. Vì sao gọi là ‘miễn cưỡng’? Bởi vì các đồng đội của cậu ai cũng có nền tảng vững vàng khiến cậu, một người tay chân vụng về càng thêm buồn cười.

Buồn cười thì buồn cười, nhưng lại có chút đáng yêu kỳ lạ.

Xem xong bài nhảy có phần ‘lỗi’ vì Đông Duật Quân này, Chử Tộ Kỳ vô thức muốn biết bài nhảy này rốt cuộc được xếp hạng mấy. Tay của hắn đã mở sẵn ô tìm kiếm trên máy tính nhưng lại đột nhiên muốn biết bằng một cách khác.

Ví dụ như, hỏi chính chủ.

Không thèm để ý bây giờ là mấy giờ, Chử Tộ Kỳ trực tiếp gọi cho Đông Duật Quân. Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy, giọng đầu dây bên kia thở hổn hển: “Alo, Chử Tộ Kỳ, có chuyện gì thế?”

Chử Tộ Kỳ nói thẳng: “Đang xem video cậu nhảy trong show tuyển chọn năm đó, chắc là vòng biểu diễn đầu tiên, cái lần mà ai cũng nhảy rất tốt, chỉ riêng cậu giống như đang đánh nhau với tay chân của mình ấy.”

Đông Duật Quân im lặng hai giây: “Tổng giám đốc Chử, tôi không cần mặt mũi à?”

Chử Tộ Kỳ cũng im lặng, trong đầu đang cân nhắc nên dùng cách diễn đạt nào để khiến Đông Duật Quân vui lên một chút.

Đông Duật Quân lại nhẹ nhàng cười: “Thôi được, anh nói cũng đúng. Hồi đó trên mạng cũng toàn bình luận như thế, tôi buồn suốt một thời gian.”

“Sao lại buồn?” Chử Tộ Kỳ khó hiểu hỏi. “Họ nói không đúng à?”

Bên kia điện thoại lại im bặt.

Nhưng Chử Tộ Kỳ vẫn không chịu buông tha như cũ: “Rốt cuộc là sao? Vì sao?”

“Xì.” Có vẻ như Đông Duật Quân đang khẽ thở ra. “Chử Tộ Kỳ, anh có từng trải qua cảm giác rõ ràng đã rất cố gắng nhưng vẫn không được người khác công nhận chưa? Vòng diễn đó tôi thật sự rất cố gắng rồi. Tôi đã nỗ lực khống chế tay chân của mình, cố bắt kịp bước chân của các thành viên khác nhưng cuối cùng kết quả vẫn không tốt. Không tốt nhưng tôi đã dốc hết sức nên cảm thấy rất tủi thân.”

Chử Tộ Kỳ nghĩ, lúc này chắc hắn nên an ủi Đông Duật Quân một chút. Nhưng hai chữ ‘an ủi’ đối với hắn mà nói thì gần như là từ hiếm gặp. Có đấy, nhưng phải mất thời gian mới lục tìm ra được. Đông Duật Quân không đợi hắn tìm ra lời đáp đã tiếp tục tự nói một mình: “Nghe tôi nói kìa. Nói chứ, chắc anh chưa bao giờ gặp chuyện thế này nhỉ? Bình thường toàn là anh phủ định người khác thôi. Tôi việc gì phải tìm sự đồng cảm với anh trong chuyện này chứ.”

Chử Tộ Kỳ vốn định tiếp tục tranh luận với cậu về đề tài muôn thuở ‘rốt cuộc là quá trình quan trọng hay kết quả quan trọng hơn’ nhưng nghe giọng của Đông Duật Quân mang đầy cảm xúc như thế, hắn đành khựng lại đúng lúc, không chọc sâu thêm vào vấn đề.

“Vậy cuối cùng là được hạng mấy, Đông Quân Quân?”

“Hạng nhất đó.” Giọng Đông Duật Quân kéo dài giọng, “Mấy thành viên cùng đội tôi ai cũng giỏi, cho dù tôi có kéo chân sau thì tụi tôi vẫn là hạng nhất cách biệt.”

Chử Tộ Kỳ ngẫm nghĩ một chút rồi thuận theo logic của Đông Duật Quân nói: “Dựa theo cách nhìn của cậu, tôi là kiểu chỉ coi trọng kết quả. Kết quả là hạng nhất, vậy cậu chính là người đạt hạng nhất. Rất giỏi, Đông Quân Quân.”

“Phì. Ha ha ha…” Đông Duật Quân không biết nên khóc hay nên cười. “Chử Tộ Kỳ, đây là lần đầu tiên anh khen người ta à? Nghe lạ lắm.”

Chử Tộ Kỳ ngẫm lại cuộc đời mình, chợt nhận ra Đông Duật Quân nói đúng một điều: “Ừ, đúng là lần đầu tiên khen ai đó. Vì trước giờ tôi chưa từng gặp ai đáng để tôi khen cả.”

Đầu bên kia điện thoại lại là một khoảng lặng nữa.

Chử Tộ Kỳ im lặng chờ. Dường như hắn cũng không còn gì để nói nhưng lại chẳng muốn cúp máy quá sớm. Cứ đợi như thế, cuối cùng cũng đợi được Đông Duật Quân lên tiếng trở lại.

“Chử Tộ Kỳ, anh chỉ xem đúng sân khấu đó thôi à?”

“Xem cái khác chưa? Anh có cảm giác là thật ra tôi vẫn luôn tiến bộ không?”

Chử Tộ Kỳ nghĩ, mấy đoạn hồi ban ngày hắn chỉ mới xem vài giây thì không tính nên trả lời: “Chưa, tôi vẫn đang xem. Mới xem sân khấu đầu tiên và tiết mục nhảy ở vòng diễn thứ nhất.”

“Anh đang ở đâu?” Đông Duật Quân bất chợt hỏi.

Chử Tộ Kỳ không giấu: “Ở công ty.”

Đông Duật Quân hỏi tiếp: “Vậy tôi đến tìm anh được không?”

Được không?

Chử Tộ Kỳ thắc mắc: “Vì sao lại muốn đến?”

“Vì tôi là đương sự mà.” Lý do của Đông Duật Quân đơn giản đến mức gần như là qua loa. “Như vậy, nếu tổng giám đốc Chử còn chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi tôi trực tiếp, khỏi phải gọi điện. Chử Tộ Kỳ, được không?”

Được không, được không.

Chử Tộ Kỳ có cảm giác như có một con dao đang kề sát cổ mình, chỉ cần hắn thốt ra chữ ‘Không’, con dao ấy sẽ lập tức rạch xuống.

“Không đến không được sao?” Hắn hỏi.

Đông Duật Quân đáp, giọng hơi nghẹn: “Cũng được.”

“Vậy cậu đến đi.” Chử Tộ Kỳ lơ đãng liếc một vòng quanh văn phòng, nói thêm, “Không có đồ ăn đâu, nếu cần thì tự mang theo chút gì đó.”

Trước Tiếp