Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chuyển đến ở cùng Lộ Thiên Trầm sao?
An Tinh dựng điện thoại ở đầu giường, tự mình lăn qua lộn lại, ôm gối nằm sấp trong chăn, chống cằm suy nghĩ.
"Ưm, làm vậy thực sự có tác dụng sao? Nếu em không ở nhà, Ninh Vinh có thể thân thiết với bố mẹ hơn thật à?"
Lộ Thiên Trầm đặt tài liệu sang một bên, ánh mắt nhìn về phía thiếu niên bên kia màn hình, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng: "Vậy trước tiên em nói cho anh biết, em thật sự sẵn lòng để Ninh Vinh thân thiết hơn với chú An và dì Thẩm sao?"
Thiếu niên nghiêng đầu: "Đương nhiên rồi ạ!"
Lộ Thiên Trầm khẽ cười: "Vậy thì nghe anh, em cứ chuyển qua đây ở một thời gian đi."
Tình cảm vốn dĩ là do tiếp xúc mà thành. Hiện tại, An Chiêu Minh và Thẩm Anh chắc chắn quan tâm đến An Tinh nhiều hơn. Nhưng Ninh Vinh mới là con ruột của họ, lại là đứa trẻ mồ côi bố mẹ nuôi, bản thân ưu tú, quan hệ với An Tinh cũng không tệ.
Vậy thì theo thời gian, cán cân tình cảm chắc chắn sẽ dần nghiêng về phía Ninh Vinh, trở nên cân bằng cho cả hai bên, thậm chí vị trí của Ninh Vinh còn có thể nặng ký hơn cả An Tinh.
Nếu An Tinh có tâm địa xấu một chút, hoặc ích kỷ hơn, cậu hoàn toàn có thể chiếm giữ tình thương của vợ chồng nhà họ An không buông — dù sao bố mẹ ruột của cậu cũng đã qua đời rồi ! Người duy nhất cậu có thể dựa dẫm chỉ có vợ chồng nhà họ An thôi.
Nếu An Tinh thực sự là một đứa trẻ xấu như vậy, có lẽ mọi chuyện còn đơn giản hơn. Khi đó, nhà họ An có thể vứt bỏ An Tinh mà không chút gánh nặng tâm lý nào để đón đứa con ruột ưu tú, đủ khả năng kế thừa gia nghiệp về.
Nhưng An Tinh không phải hạng người đó, mà vợ chồng nhà họ Ninh cũng đã mất rồi, nên nhà họ An muốn giữ cả hai đứa trẻ, chủ động chọn con đường khó khăn nhất.
Họ vừa không thể lờ đi An Tinh, vừa phải nhanh chóng thân thiết với Ninh Vinh.
Từ khi nhận lại nhau, Ninh Vinh và vợ chồng nhà họ An đều đang thăm dò đối phương một cách cẩn trọng, muốn nhìn rõ tính cách và giới hạn của nhau để tìm ra cách chung sống phù hợp.
Mà "đứa ngốc" này thì chẳng hiểu gì cả, chỉ biết lo sốt vó lên tại sao cả nhà vẫn chưa thân thiết với nhau.
Lộ Thiên Trầm không định giải thích rõ những điều này cho bé ngốc, chỉ cười nói: "Giống như anh đã nói đấy, em nên cho họ thêm không gian và cơ hội để ở bên nhau."
Cuộc thăm dò giữa họ, nếu An Tinh cứ tham gia vào mãi, kết quả tốt thì không sao, nếu kết quả cuối cùng không như ý... liệu bé ngốc có bị giận lây không?
Dù sao, An Tinh cũng là "người ngoài", mà lòng người thì dễ thay đổi.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông lại nhẹ đi vài phần, khiến cậu thiếu niên vô thức vặn âm lượng lên mức lớn nhất, lại gần sát vào để nghe cho kỹ.
"Chỉ còn một tháng nữa là khai giảng rồi, em có thể qua đây ở hai tuần... không, ba tuần đi, để họ có thời gian ở bên nhau thật tốt."
"Tất nhiên, cuối tuần em phải về nhà, kéo họ tham gia một số hoạt động gia đình... leo núi, vận động, dã ngoại, những việc đó đều có thể tăng tiến tình cảm."
Đứa ngốc này đã cố gắng rất nhiều rồi. Nếu họ vẫn không thể thân thiết hơn thì đó không phải lỗi của cậu, không thể trách cậu được.
An Tinh vừa nghe vừa gật đầu lia lịa, thậm chí còn muốn lấy sổ tay ra ghi chép lại hết. Cậu không nhịn được mà thán phục hỏi: "Anh Trầm, sao anh có kinh nghiệm thế? Anh học ở đâu đấy ạ!"
Nói xong câu này, An Tinh bỗng thấy có gì đó sai sai. Cậu và Lộ Thiên Trầm lớn lên cùng nhau, cũng đã gặp qua bác trai bác gái nhà họ Lộ, hai người đó... đúng chuẩn là một cặp vợ chồng hào môn kết hôn vì lợi ích, đối với con cái không giống như nuôi dạy mà hoàn toàn là bồi dưỡng người thừa kế.
Nhà người ta có thể có hoạt động gia đình, chứ nhà họ Lộ tuyệt đối là không.
Những phương pháp này chắc chắn không phải kinh nghiệm của bản thân Lộ Thiên Trầm, mà là anh ấy đặc biệt tìm kiếm.
Mà tìm cho ai thì còn cần hỏi sao?
Chắc chắn là vì cậu rồi!
Anh Trầm đúng là "anh em tốt" số một Đường Thành mà!
An Tinh cảm động vô cùng, cậu lập tức chui ra khỏi chăn, ngồi bật dậy trên giường.
"Anh Trầm anh nói đúng lắm, đúng là em không có mặt thì sẽ có lợi cho họ thân thiết hơn, cuối tuần này em chuyển đi luôn!"
Dừng một chút, cậu lại băn khoăn: "Nhưng mà, em dùng lý do gì để dọn ra ngoài bây giờ? Nếu nói thẳng sự thật ra thì..."
"Anh khuyên em là không nên." Đầu dây bên kia, Lộ Thiên Trầm cầm tài liệu lên một lần nữa. "Nếu em nói thật, chú An và dì Thẩm chắc chắn sẽ xót em hơn là Ninh Vinh. Họ chắc chắn sẽ từ chối để em dọn đi. Cứ đà này thì đến lúc khai giảng..."
"... Họ chắc chắn vẫn sẽ khách sáo với nhau như bây giờ!" An Tinh nắm chặt nắm đấm nhỏ, cảm thấy tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra!
Lộ Thiên Trầm: "Cho nên anh gợi ý cho em một lý do, em cứ nói là..."
Những lời phía sau hơi mơ hồ, An Tinh nghe rất chăm chú, xong thì mắt sáng rực.
"Cách này hay quá, họ chắc chắn không có lý do gì để ngăn cản em qua ở với anh!"
Tâm trạng Lộ Thiên Trầm cực kỳ tốt, cười cổ vũ thiếu niên. "Vậy em phải cố gắng lên. Tương lai Ninh Vinh có thể thực sự trở thành người một nhà với họ hay không, đều trông cậy vào em đấy."
Khuôn mặt tròn nhỏ của cậu tràn đầy phấn khích, đôi mắt màu nâu nhạt sáng lấp lánh nhìn vào màn hình: "Được ạ anh Trầm! Sau này gia đình hòa thuận, công đầu thuộc về anh!"
"Đó là vinh dự của anh." Gia đình họ An ra sao chẳng liên quan gì đến anh, Lộ Thiên Trầm nghĩ thầm, anh chỉ muốn "ngôi sao nhỏ" của nhà họ An mà thôi.
Nhà họ An không có thời gian biểu khắt khe, An Tinh có thể ngủ nướng cho đã mới dậy. Nhưng vì trong lòng đang ôm đồm đại sự, cậu thức dậy từ rất sớm, lăn qua lăn lại trên giường, bấm ngón tay tính xem mình cần mang theo những gì qua nhà họ Lộ.
Ưm... dường như cũng chẳng cần mang gì nhiều, xách theo tài liệu học tập là được rồi.
Điện thoại rung lên một cái, An Tinh vồ lấy xem, là nhóm "Gia đình yêu thương" hỏi cậu đã dậy chưa để xuống ăn cơm.
An Tinh Tinh siêu cấp giỏi: [Ảnh: Đến giờ cơm rồi xông lên nào.jpg]
Từ lúc vệ sinh cá nhân đến khi xuống lầu không quá mười phút.
Khi cậu thiếu niên mặc bộ đồ ngủ quái vật nhỏ lao xuống thì bữa sáng vừa vặn được bày lên bàn.
An Chiêu Minh đang cầm máy tính bảng xem tin tức, Thẩm Anh đang gọi điện hẹn bạn đi xem triển lãm tranh, còn Ninh Vinh thì vừa ăn vừa nghịch điện thoại.
Thấy An Tinh xuống, cả ba đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm.
An t*nh h**n toàn không nhận ra, tâm trí đều dồn vào bữa sáng: "Dì Trương chào buổi sáng, hôm nay có món gì thế ạ?"
"Bánh kếp, mau lại ăn lúc còn nóng!"
An Tinh vui vẻ ngồi xuống, đắm chìm vào đồ ăn không thể dứt ra được. Cuộc giao tranh ngầm đã thất bại trước bữa sáng, trên bàn ăn thấp thoáng một bầu không khí có chút hụt hẫng.
Thẩm Anh và An Chiêu Minh cũng ngồi vào ăn cơm. Hai người vừa ăn được vài miếng thì nghe thấy cậu con trai lên tiếng: "Đúng rồi bố mẹ ơi, con dự định nửa tháng tới sẽ sang ở nhà anh Trầm ạ!"
"..."
Bàn ăn rơi vào một sự im lặng chết chóc. Ngay sau đó, cả ba người đồng loạt quay đầu, kinh ngạc nhìn cậu thiếu niên.
"Cái gì? Con định đi ở với Thiên Trầm?!" An Chiêu Minh lên tiếng trước, vẻ điềm tĩnh nghiêm túc ngày thường biến mất sạch sành sanh.
An Tinh gật đầu như gà mổ thóc, vẻ mặt vô cùng vô tội, cứ như thể đây là một chuyện hết sức bình thường. Nhưng nếu cộng thêm cái tiền đề "An Tinh và Lộ Thiên Trầm có hôn ước chưa nói rõ ràng", thì chuyện này chẳng bình thường chút nào.
"Có phải Tinh Tinh cảm thấy thằng bé nhà họ Lộ... thời gian qua Thiên Trầm giúp nhà mình rất nhiều nên muốn qua ở vài ngày cho thân thiết không? Thật ra không cần phiền phức thế đâu, trước đó bố đã nói là sẽ mời cậu ấy đi ăn cơm, vậy là vừa khéo rồi, cuối tuần con gọi cậu ấy qua đây ăn một bữa là được."
"Còn chuyện dọn qua đó ở... thôi bỏ đi, bình thường công việc của thằng bé đó cũng bận rộn, con qua đó nó còn phải chăm sóc con, làm phiền người ta lắm."
Khi đàm phán, không thể lập tức phủ định đối phương, trước tiên phải khẳng định suy nghĩ của đối phương là đúng, sau đó âm thầm bẻ cong nhận thức, thay đổi hướng suy nghĩ, đưa ra phương án khác, cuối cùng mới từ chối đề nghị ban đầu.
Ninh Vinh âm thầm kính phục An Chiêu Minh, cảm thấy bản thân mình mới chỉ nghĩ đến việc đi đấm thằng đàn ông định "trộm" em trai mình một trận thì đúng là quá non nớt, còn phải học hỏi bố mình nhiều.
An Tinh ngơ ngác mất mười mấy giây, vẫn không thể hiểu nổi logic của An Chiêu Minh, đành trực tiếp tóm gọn lại.
"Vâng vâng, bố nói đúng ạ, cuối tuần này vừa hay mời anh Trầm sang nhà mình ăn cơm. Ăn xong thì hôm sau con theo anh Trầm dọn qua đó luôn là được, khỏi mắc công anh ấy phải chạy đi chạy lại nữa!"
An Chiêu Minh: ...
Ông không định vừa mất con trai lại còn mất luôn một bữa cơm đâu!
Thẩm Anh nhìn chồng và con trai, cảm thấy họ thật vô dụng, hoàn toàn không nắm bắt được trọng điểm. Bà đẩy bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo đã múc sẵn sang cho con, dịu dàng hỏi: "Sao Tinh Tinh bỗng nhiên lại muốn qua ở với Thiên Trầm? Hai đứa định đi chơi đâu à?"
Ơ, du lịch cũng là một cái cớ khá hay đấy chứ!
An Tinh gật đầu: "Vâng vâng, tụi con định đi chơi một vòng ạ."
"Thế sao lại phải ở tận nửa tháng? Liệu có làm phiền Thiên Trầm quá không? Mẹ nghe bố con nhắc qua là dạo này Thiên Trầm thực sự rất bận, con qua đó làm khách cậu ấy còn phải chăm sóc con..."
"Chăm sóc gì đâu mẹ, tụi con thân nhau thế mà!" Cậu thiếu niên vung tay, hoàn toàn không coi đó là vấn đề, "Ban ngày tụi con đều phải đi làm, buổi tối về thì ai làm việc nấy, con không cần anh ấy chăm sóc gì đâu ạ!"
Thông tin quan trọng: Hai người đàn ông độc thân không phải ở chung phòng suốt nửa tháng, ban ngày vẫn phải đi làm.
Cả ba người âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Người đàn ông im lặng, người phụ nữ tiếp tục hỏi.
"Vậy lý do thật sự là gì? Trước đó Tinh Tinh chưa từng nhắc tới chuyện này, chắc chắn là quyết định đột ngột. Không được lừa mẹ đâu nhé, mẹ sẽ buồn đấy!"
Cậu nhóc này giỏi nũng nịu như vậy đều là học theo người lớn cả thôi. Khi người phụ nữ mở to đôi mắt hạnh, lộ ra vẻ mặt đáng thương, An Tinh chỉ còn cách đầu hàng.
"Trầm ca nói, bạn trai nhà người ta còn có kỳ thử việc, tụi con đính hôn cũng phải có kỳ thử việc chứ ạ."
"Anh ấy bảo con qua đó ở với anh ấy nửa tháng để cảm nhận trước. Nếu cảm thấy chung sống không vui vẻ thì con có quyền từ chối đính hôn."
Cách này là tối qua Lộ Thiên Trầm nói, An Tinh cảm thấy dùng được.
Từ phản ứng vừa rồi của bố mẹ có thể thấy, những lý do thông thường chắc chắn họ sẽ không đồng ý, nhưng nếu liên quan đến chuyện đại sự là đính hôn thì họ không thể từ chối được nữa.
Mặc dù An Tinh cảm thấy cái hôn ước này ấy mà, đa phần sau này anh Trầm cũng sẽ hủy thôi, nhưng hiện tại có thể mượn nó làm cái cớ — loại "thử việc đính hôn" này người khác không thay thế được, cũng không thể thiếu, vậy thì sự cần thiết của việc sống chung đã có.
Hơn nữa cậu đang nghỉ hè, khai giảng sẽ phải ở ký túc xá, tính cấp bách cũng có.
Quả nhiên, lý do này vừa đưa ra, cả bố mẹ và Ninh Vinh đều im lặng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
"Lộ Thiên Trầm nói, thử trước khi đính hôn?"
Trong không gian tĩnh lặng, Ninh Vinh lên tiếng, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Vậy xem ra anh ta cũng khá có thành ý đấy."
An Tinh không hiểu gì, ngốc nghếch gật đầu.
Nhìn vẻ mặt khờ khạo của "đứa ngốc" này, rõ ràng là vẫn chưa nhận ra điều gì.
Thẩm Anh và An Chiêu Minh nhìn nhau, khẽ mỉm cười.
"Nếu đã vậy, con mời Thiên Trầm ngày mai sang nhà ăn trưa trước đi."
Bà không nói đồng ý hay không, An Tinh chỉ tưởng đó là lời đồng ý, vui vẻ đáp lời một tiếng rồi tiếp tục gặm bánh kẹp.
Khi "đứa ngốc" đang cúi đầu ăn uống, ba người còn lại trao đổi ánh mắt, thấy được sự kiên định giống nhau trong mắt đối phương.
Con sói con đó chắc chắn là có âm mưu! Ngày mai nhất định phải l*t s*ch lớp da sói của hắn ra mới được!
Thẩm Anh hẹn bạn đi xem triển lãm tranh, An Chiêu Minh đi câu cá với bạn cũ. An Tinh định ở lì trong nhà, nghe Ninh Vinh nói muốn về nhà cũ dọn đồ, lập tức ngồi bật dậy, muốn đi theo.
"Hôm qua anh Hoằng đã nói rồi, dạo này người nhà họ Ninh đang tìm cậu, biết đâu họ lại định làm chuyện xấu gì thì sao, tôi phải đi theo bảo vệ cậu!"
"..." Ninh Vinh im lặng một hồi, đưa tay bóp bóp cánh tay mềm xèo của cậu thiếu niên.
"Bằng cái này á?"
An Tinh tức xì khói, vỗ vào tay hắn: "Bóp tay tôi làm gì, tôi có đánh nhau đâu! Tôi định gọi chú Lý đi theo bảo vệ cả hai chúng ta!"
Ninh Vinh thu tay lại, thong dong nói: "Là tôi và chú Lý bảo vệ cậu."
An Tinh: ...
Dù ai bảo vệ ai thì Ninh Vinh cũng chẳng coi hai người kia ra gì, dẫn An Tinh đi cùng cũng không sao.
Chú Lý lái xe đến căn nhà của họ Ninh, cả ba người cùng lên lầu.
Ninh Vinh kéo những chiếc thùng rỗng trong nhà ra, chọn những thứ muốn mang đi, An Tinh thì ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ phân loại, sau khi đóng gói xong sẽ do chú Lý và Ninh Vinh bê xuống lầu.
— Chàng "nghệ sĩ" yếu ớt định giúp một tay nhưng bị hai người kia đuổi về ghế đẩu, bảo cậu cứ ngoan ngoãn ngồi đó là được.
"Chỉ mang theo mấy cuốn sách, sổ tay với album ảnh này thôi sao? Những thứ khác không cần mang à?" An Tinh cầm máy ảnh, đi loanh quanh trong nhà chụp hình.
Cậu thấy ở cửa phòng ngủ của Ninh Vinh khắc một hàng gạch ngang từ thấp đến cao, bên cạnh có đánh dấu những con số, liền biết đó là dấu tích đo chiều cao hằng năm, hứng thú tiến lại chụp.
Ánh đèn flash lóe lên, căn phòng đã trống đi một nửa, chỉ còn lại vài thứ vụn vặt và những món đồ nội thất lớn.
Ninh Vinh hoàn hồn, đáp một tiếng: "Để lần sau đi. Tôi muốn về sắp xếp lại xem có thiếu gì không, lần sau lại mang tiếp."
Căn nhà cũ lúc này đã bị ngắt điện, đừng nói là điều hòa, ngay cả quạt điện cũng không có, phải mở toang cửa mới có chút hơi mát. Ninh Vinh nhìn An Tinh đang nóng đến toát mồ hôi, xách thùng đồ dưới đất lên.
"Chuyển thêm hai chuyến nữa là xong rồi, tôi đi mua nước uống, cậu ở nhà đợi nhé."
An Tinh đồng ý, ôm máy ảnh tiếp tục đi dạo quanh. Ninh Vinh và chú Lý mỗi người bê một thùng đồ đi xuống, căn phòng trở nên yên tĩnh.
An Tinh ngồi trên sofa, xem những bức ảnh vừa chụp. Cứ nhìn từng tấm một như thế, rồi kết hợp với những bức ảnh trong album, dường như cậu có thể thấy được đôi vợ chồng kia đã nuôi nấng Ninh Vinh lớn lên từng chút một trong căn nhà này như thế nào.
An Tinh khẽ thở ra một hơi, trong lòng dâng lên chút mất mát. Cậu đang ngẩn ngơ thì nghe thấy tiếng bước chân. Cậu còn thắc mắc sao Ninh Vinh và chú Lý lại lên nhanh như vậy, vừa quay người lại thì thấy bác cả và bác gái họ Ninh đang mồ hôi nhễ nhại chạy lên.
"Cháu ngoan ơi! Cuối cùng chúng ta cũng đợi được cháu rồi!"
An Tinh: ...