Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 7

Trước Tiếp

Khi Hứa Việt về đến nơi, đã là mười hai giờ đêm.

Căn nhà ba tầng của Công ty Du lịch Nhiệt Sa tắt đèn tối om. Cô rón rén đẩy cửa bước vào, phát hiện ở tầng một vẫn còn ánh sáng từ một chiếc máy tính. Hứa Định đang ngả người trên ghế nằm, đôi mắt phản chiếu ánh sáng chớp nháy từ màn hình.

"Vẫn chưa ngủ à."

"............" Hứa Định không trả lời.

Hứa Việt đi đến sau lưng anh, trên màn hình đang chiếu một bộ phim đen trắng, không thấy tựa phim. Máy tính không có loa, Hứa Định cũng không đeo tai nghe, chỉ lặng người ngồi đó, yên tĩnh như một cái xác.

"Đang xem gì thế?" Cô hỏi.

Anh vẫn không trả lời. Tập trung dữ vậy sao. Dưới màn hình hiện lên dòng phụ đề tiếng Anh: "The Whole World's a one-way street." (Cả thế giới này là một con đường một chiều.)

Tâm trạng cô khá tốt, nên cũng đứng bên cạnh xem cùng một lúc. Phim đen trắng, toàn phụ đề tiếng Anh, cũ lắm rồi, không có kỹ xảo hay hành động gì, trừ việc diễn viên trông cũng đẹp ra thì chẳng thấy hấp dẫn chỗ nào.

"Rocco." Hứa Định bỗng lên tiếng.

"Hả?"

"Tên phim. Rocco e i suoi fratelli."

"À......" Cô không hiểu anh đang nói gì. Trong đám bọn họ, Hứa Định là người giỏi ngoại ngữ nhất, đến mức nói chuyện với người nước ngoài toàn nhờ vào anh, mấy người khác chẳng chen nổi một câu, "Phim này nói về gì vậy?"

"Nói về........ mấy con chuột từ quê lên, cố gắng tìm kiếm tình yêu và kho báu ở thành phố."

"Ồ........."

Hứa Việt liếc trái liếc phải, chẳng thấy con chuột nào, "Anh lừa em hả, có thấy chuột đâu."

Hứa Định dùng ánh mắt chỉ chỉ về phía màn hình: "Là mấy người này."

À. Mấy gã đàn ông đánh nhau đến máu me đầy mặt, đúng là có hơi thảm, nhưng Hứa Định cũng đâu cần phải chê người ta là chuột. Hứa Việt vẫn luôn cảm thấy ông anh họ này có chút u ám, bình thường ai lại chạy sang Ai Cập mở công ty du lịch cơ chứ. Nghĩ đến đó, cô nấc ra một tiếng rượu, hơi men xộc lên, có hơi ngượng ngùng: "Vậy em đi tắm đây."

Ghế nằm đột nhiên phát ra một tiếng kẽo kẹt chói tai.

Gần như cùng lúc đó, Hứa Định gọi cô: "Em đi với ai mà uống đến giờ này?"

Hứa Việt ngoái lại, cười: "Không có nghĩa vụ phải báo cáo nhé."

"Anh là anh em."

"Anh họ."

"Thế anh ruột em đâu?"

"Làm sao em biết anh ruột em ở đâu?"

".... Vậy là em đi uống một mình à."

"Thì có sao?"

"Đừng để anh phải nhắc em, em mới mười tám tuổi."

"Anh cũng đừng để em phải nhắc, anh còn nợ mẹ em mấy triệu đấy!"

"......."

Hứa Định lại ngả người ra, cụp mắt xuống, ánh sáng từ màn hình không còn phản chiếu trong mắt anh nữa.

Khoảng nửa tiếng sau, Hồ Bân cũng về, vừa bước vào đã cuống cuồng: "Tiêu rồi, tiêu rồi, em gái em đâu rồi, em mất dấu nó rồi."

Đúng lúc bộ phim cũng vừa kết thúc, đang chiếu phần credit cuối phim. Lũ chuột nhà quê cuối cùng bị đoàn tàu thành phố nghiền nát, chẳng còn sót lại mảnh vụn nào. Hứa Định nói: "Con bé vừa về, lên tầng rồi."

"Phắc. Con nhóc này, gọi điện không bắt máy!" Hồ Bân tức giận đóng sầm cửa, quay đầu lại thở dài, "Từ nhỏ nó đã bị bỏ mặc ở quê, không ai quản, sống hoang dã quen rồi."

Hứa Định như chẳng nghe thấy: "Khách ngày mai ai dẫn thì hai đứa tự quyết đi, khỏi hỏi anh. Sau này cũng không cần hỏi nữa."

"Được thôi."

"Anh ngủ đây."

"Ừm."

Hứa Định đứng dậy, vén rèm, nằm xuống chiếc giường xếp của mình.

Còn Hồ Bân thì leo hai bậc một lúc lên tầng, xông thẳng vào phòng Hứa Việt: "Con nhóc chết tiệt, ai dạy em tắt máy suốt đêm không nghe điện thoại hả?"

Lúc đó Hứa Việt đang lau tóc, thấy vậy vội vàng ra hiệu "suỵt", "Nhỏ tiếng thôi, đừng để mẹ nghe thấy!"

Căn nhà này cách âm kém thật, hồi còn làm homestay đã thường xuyên bị khách phàn nàn, bên cạnh đánh rắm một cái cũng nghe rõ mồn một, chứ nói gì đến mấy cặp vợ chồng hợp xướng suốt đêm - Hồ Bân nghe quen từ bé rồi. Cậu khẽ khép cửa lại: "Em đi đâu thế hả?"

"Hê hê." Hứa Việt chống cằm, hai tay ôm má, "Trai đẹp mời em đi uống rượu đó."

"Uống rượu? Uống rượu gì? Ở đâu? Mau khai tất tần tật cho anh!"

"Ngay dưới khách sạn anh ta ở thôi, chỉ uống có chút bia."

"Khách sạn á?!"

Hồ Bân suýt ngất, "Đàn ông lạ rủ em tới khách sạn, em liền đồng ý luôn?"

"Thì đó là Hilton mà...."

"Hilton thì sao, em tưởng Hilton oách xà lách lắm hả, ở nước ngoài Hilton cũng chỉ ngang mấy khách sạn bình dân thôi!" Hồ Bân tức điên, giật phăng chiếc khăn trên tay Hứa Việt, thô bạo lau đầu cô, "Bảo sao người ta nói con gái phải được nuôi cho sung sướng từ bé."

Hứa Việt giật lại khăn, "Thì mấy người cho em ăn sung mặc sướng đi. Một cái khăn xài hai năm còn tiếc chẳng chịu đổi."

"Em......."

Hồ Bân muốn nói lại thôi, quai hàm căng lên, cuối cùng chỉ biết thở dài: "Phải. Nếu không nhờ tiền bồi thường sau khi ba mất, nhà mình làm gì có căn nhà này. Trước khi em đến đây, anh với ba mẹ còn chen chúc trong ký túc xá công nhân, nằm ngủ mà duỗi chân không nổi, nên anh mới lùn như giờ. Còn em, một mình ở quê, chắc cũng chẳng dễ chịu gì. Ai cũng khổ cả."

"....... Được rồi được rồi, đừng chơi bài tình cảm nữa."

"Thế nên nói thật cho anh biết, tối nay không làm chuyện không nên làm chứ?"

"Trước hết, cái gì gọi là chuyện không nên làm? Ai quy định cái đó không nên? Với lại tại sao em phải nghe theo?"

"Anh, em.........." Hồ Bân cứng họng, nói không lại con bé.

Hứa Việt ôm bụng cười lăn, rồi nhảy phóc lên giường, ôm lấy con gấu bông: "Anh ơi, mai để em dẫn anh ta đi được không?"

"Hôm nay em tự ý chạy ra ngoài, Alan đã hơi khó chịu rồi đấy......."

"Bảo sao mặt anh ấy khó ở thế. Làm gì ghê vậy, có chậm trễ công việc đâu."

"Thôi, cũng không nghiêm trọng tới vậy." Hồ Bân ngẫm lại nét mặt Hứa Định hôm nay, cảm giác không đơn giản chỉ là giận dỗi, hơn nữa, "Anh ấy còn nói khỏi cần thông báo, chắc là thấy em hôm nay làm khá tốt."

"Vậy nói rồi nha, mai em dẫn anh ta đi Alexandria."

Nhìn dáng vẻ cô bây giờ, chẳng khác gì thiếu nữ mới biết yêu, Hồ Bân nói: "Con gái chủ động quá thì mất giá đó."

"Em có chủ động đâu——em thấy là đôi bên cùng hướng về nhau mà. Tối nay anh ta hỏi em nhiều lắm, hỏi công ty du lịch mình mở kiểu gì, hỏi ai là sếp, hỏi cả về ba đứa bọn mình, anh nói xem, vậy không phải anh ta có ý với em à?"

"Vãi, nghe như đi điều tra dân số ấy. ——Rồi em kể hết luôn à?"

"Kể rồi. Em bảo là bọn mình không có ông chủ, chỉ góp vốn làm ăn chung thôi. Em nói ba em trước kia làm thợ khai thác đá ở Luxor, bị tai nạn lao động chết, ông chủ người Trung bồi thường tiền, còn ông chủ người Ai Cập thì bồi thường cho một căn nhà, thế là cả nhà dọn sang đây định cư. Ban đầu mở homestay, sau này không trụ nổi nên chuyển qua làm tour địa phương. Em bảo làm tour địa phương tốt hơn, không làm thì sao gặp được anh, anh ta nghe xong còn nói 'đúng thật' nữa."

Hồ Bân nghe mà choáng luôn: "Sao em khai sạch trơn vậy?"

"Anh ta còn hỏi Alan nữa. Anh ta nói sao hôm nay không thấy Alan. Em bảo Alan bận lắm, là người bận nhất trong bọn mình luôn. Anh ta hỏi sao lại bận nhất. Em nói bọn mình dẫu sao cũng có một căn nhà, lỡ thất bại vẫn còn chỗ về, còn Alan chẳng có gì cả, nên anh ấy phải liều mạng mà làm."

Hồ Bân giật mình: "Em đừng để Alan biết đấy. Anh ấy ghét nhất là bị người khác khơi lại vết thương cũ...."

"Alan biết thì sao, mẹ mình ngày nào cũng mắng mà anh ấy có cãi lại đâu."

"....... Đó là vì mẹ trả giúp anh ấy tiền vay ngân hàng, chứ đâu phải mình."

"Sao anh cứ bênh anh ấy hoài thế?"

"Anh đâu có. Anh là anh ruột em, đương nhiên đứng về phía em rồi."

......

.............

Cách một bức tường, hai anh em nói cười rôm rả. Hứa Định lặng lẽ ngồi nghe, ánh mắt trôi xa ra khung cửa sổ - nơi vầng trăng lạnh trắng xóa treo lơ lửng, tựa như đã soi qua ngàn năm. Có lẽ từ rất lâu trước đây, cũng từng có ai đó đứng bên bờ sông Nile ngắm nhìn vầng trăng, cô độc như anh bây giờ. Có lẽ lúc này, Trần Quân Triết cũng đang ngẩng đầu nhìn lên nó. Anh khẽ khàng rời đi, bám vào tay vịn, lặng lẽ bước xuống tầng.

Liệu Trần Quân Triết có nhận ra anh không.

Ông trời ơi, xin đừng để Trần Quân Triết nhận ra anh.

——Không, tốt nhất là Trần Quân Triết đã quên mất, từng có một người tên Hứa Định tồn tại trong thế giới của cậu.

——Không, tốt nhất là trong thế giới của Trần Quân Triết, chưa từng tồn tại Hứa Định.

---

Tác giả: Tôi muốn viết truyện ngọt, một câu chuyện khiến người ta cảm thấy hạnh phúc! Tôi đã cố gắng lắm rồi, nhưng càng viết, cảm xúc lại càng trở nên bi thương. Tác phẩm trước "Mây Cưng" (một truyện khác của tác giả) cũng từng bị nhận xét là khiến người ta đau lòng, khó chịu, chẳng thể vui nổi. Nghĩ kỹ lại, có lẽ vì tôi là một INFP hơi u ám...... Nhưng chỉ cần đọc đến cuối cùng thôi, nhất định mọi người sẽ thấy hạnh phúc.

Editor: Con dân ưa ngọt xin được phép confirm là không ngược lắm đâu, mọi người yên tâm đọc tiếp nhá 🫵

Trước Tiếp