Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hứa Định mở mắt, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường ấm áp và thoải mái. Kỳ lạ thật, rõ ràng anh đang học tiết tám giờ sáng ở trường mà. Anh nghiêng đầu sang, thấy Trần Quân Triết nằm yên bên cạnh, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, đôi mắt khép lại bình thản.
Hứa Định khẽ cong môi. Thì ra là do tiết sáng quá buồn ngủ, anh đã ngủ gật. Ha, buồn cười thật, lại có thể mơ ra một giấc mơ như thế này, mơ thấy người mà anh chôn kín tận đáy lòng, vượt qua hai châu lục để đến tìm mình.
Ngoài đời anh chẳng dám làm gì Trần Quân Triết, nhưng trong mơ thì làm gì cũng không quá đáng cả.
Anh khẽ nhích người lại gần hơn, mượn chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ đèn chờ của tivi, tỉ mỉ ngắm gương mặt đang ngủ của Trần Quân Triết.
“Trần Quân Triết... Trần Quân Triết...”
Hứa Định mím môi. Anh đã luôn muốn được gọi cậu một lần: “A Triết...”
Trần A Triết đang mặc chiếc áo phông rộng màu lam nhạt mà anh thích nhất, cổ áo rũ xuống nơi xương quai xanh, để lộ một mảng da trắng xanh mờ. Hứa Định giơ tay lên, đầu ngón tay dừng lại cách lớp vải chỉ một centimet, nhẹ nhàng vẽ theo những nếp gấp của áo.
Không dám tiến thêm một centimet, sợ rằng chỉ cần chạm nhẹ thôi, Trần Quân Triết sẽ tan ra như bọt biển.
Thế nhưng gương mặt ấy lại quá đỗi hấp dẫn với Hứa Định, mang theo khí chất mà anh luôn say mê, trong sự lý trí tuyệt đối, vẫn có nét lạnh lùng nhàn nhạt.
Anh không kìm được nữa, khẽ nhổm người dậy, vùi mặt lại gần hơn. Sợi tóc của Trần A Triết cọ vào chóp mũi anh, Hứa Định hít sâu một hơi, ngửi thấy mùi của A Triết, không nồng nhiệt phóng khoáng như sông Nile, cũng chẳng lẫn mùi đất hay tạp chất, chỉ thanh mát, tinh khiết như nước sông quê nhà.
Anh thật sự không nhịn được nữa. Anh cúi xuống, muốn hôn. Anh chỉ là một kẻ phàm tục, dù bây giờ đã chẳng còn ngốc nghếch mà thích Trần Quân Triết như xưa, nhưng trước đối phương, anh vẫn bị cuốn vào một thứ lệ thuộc thể xác vượt qua cả tình cảm tinh thần. Anh muốn ngủ với Trần Quân Triết, muốn đến phát điên.
Khoảng cách chỉ còn trong gang tấc, Trần Quân Triết mở mắt: “Tiết mục xác ướp kết thúc.”
“......”
“...................”
Bốn mắt nhìn nhau.
Hứa Định giơ ngón cái ấn lên mặt Trần Quân Triết một cái: “Có muỗi.”
Được rồi, Hứa Định tỉnh hẳn.
Không chút biểu cảm, anh xoay người ngồi dậy, kéo tấm rèm đang đóng chặt. Bên ngoài cửa kính sát đất, sông Nile lặng lẽ trôi trong ánh hoàng hôn đang dần sẫm lại, từng con thuyền buồm trắng lần lượt lướt qua dưới chân. Anh đang ở tầng mười lăm của khách sạn Hilton bên bờ sông Nile.
Trần Quân Triết ôm chăn trắng của khách sạn: “A Đạo, anh ngủ say thật đấy.”
“....”
Trần Quân Triết ngồi dậy: “Một giấc đến tận tối.”
“.....”
Trần Quân Triết cười: “Có khi kim tự tháp sập rồi anh cũng chẳng tỉnh nổi.”
Hứa Định nghĩ ngợi một chút, rồi cũng bật cười. Trong tấm kính phản chiếu là một kẻ xấu xí, bộ râu giả lòe loẹt, quầng thâm sưng húp. Cây anh đào, cùng mối tình đơn phương dưới tán cây năm nào, đã khép lại cùng mùa xuân. Cậu sinh viên vô lo Hứa Định, cậu chủ nhỏ ngạo mạn Hứa Định, tất cả đều chết hết rồi. Chỉ còn lại kẻ làm thuê của Công ty Du lịch Nhiệt Sa - Alan.
Alan nói: “....... Từ hôm qua đến giờ tôi chưa được chợp mắt, xin lỗi.”
“Bận lắm sao?”
“.... Ừ, bận lắm.” Alan siết chặt nắm tay, rồi thả ra, “Thật ra quý khách chỉ cần bỏ tôi lại ở sảnh khách sạn là được, hay vứt ở lề đường chợ Khan el-Khalili cũng được. Không cần mất công đưa lên tận giường.”
Trần Quân Triết "ừ" một tiếng, “Người Ai Cập cổ cũng đâu cần thiết phải khiêng từng tảng đá lên kim tự tháp.”
“.....”
Lại bắt đầu nói mấy thứ nhảm nhí gì nữa vậy. Hứa Định lập tức nhướn mày, tức giận quay đầu lại, “Sao lúc nào cậu cũng nói chuyện kiểu đó thế hả?”
“?”
Trần Quân Triết chớp mắt vẻ “không hiểu chuyện gì”, còn Hứa Định thì giơ nắm đấm đập mạnh lên cửa kính sát đất: “Hỏi một đằng trả lời một nẻo, không hiểu đang nói cái gì."
Cả tấm kính rung lên, giọng Hứa Định nghẹn lại: “Cậu thấy thế vui lắm à?”
"Cậu thấy thế rất thú vị sao?"
“Lúc nào cũng nói mấy lời chẳng ai hiểu nổi, làm mấy chuyện chẳng ai đoán ra được, cậu tưởng như vậy là hay lắm hả?!”
Trần Quân Triết nghiêng đầu, vừa định mở miệng thì Hứa Định đã giật phăng chiếc mũ đầu mèo Bastet, ném mạnh xuống đất: “Tôi mặc kệ cậu giả ngu hay cố tình diễn trò, nói cho cậu biết, tôi chịu đủ rồi!”
Anh cúi xuống tìm đôi giày thể thao dưới giường. Giày của anh và Trần Quân Triết vắt chéo lên nhau, trông như thể hai tên đàn ông hấp tấp lên giường, vội vã đá văng giày của nhau. Anh thật sự chịu hết nổi: “Ngày mai tôi sẽ đổi người khác dẫn cậu đi. Tôi chịu đủ rồi, nghe rõ chưa, tôi thật sự chịu đủ rồi!”
Trần Quân Triết chớp mắt: “Anh không muốn dẫn tôi à?”
“Tôi muốn dẫn cậu?!”
Hứa Định vừa buồn cười vừa giận dữ, “Làm gì có chuyện đó! Ông đây đếch phải gay!? Ghê tởm thật, ông đây là trai thẳng!”
Anh sải bước đến cửa, rồi quay đầu lại mắng: “Đúng là xui tận mạng, gặp phải loại khách như cậu.”
Hứa Định bỏ chạy.
Chạy trối chết.
Anh đến sảnh chính khách sạn tìm Camila, hỏi qua mấy câu thì mới biết Trần Quân Triết đã nhặt anh từ chợ Khan el-Khalili về, còn đỗ xe SUV của anh trong gara khách sạn, rồi cõng anh lên phòng. Đầu óc Hứa Định choáng váng, anh ba bước ngoái đầu hai lần chạy lên xe, Trần Quân Triết không đuổi theo, mà bàn tay nắm lấy tay nắm cửa của anh đang run bần bật.
“Trần Quân Triết......”
Anh ngồi vào ghế lái, cảm giác như toàn thân bị rút cạn sức lực. Chân đạp mạnh lên ga, linh hồn dường như đã bay khỏi thân thể trước cả khi xe lăn bánh.
Haiz. Anh vừa nói cái quái gì vậy.
Tại sao lại phải nói những lời đó.
Kẻ đã nhận lầm một người bình thường thành đồng loại, rốt cuộc là ai đây.
Trời dần tối, Cairo vẫn tắc đường như mọi khi. Cơ sở hạ tầng ở khu phố cổ tệ hại đến mức không thể tệ hơn - đèn tín hiệu, vạch qua đường, biển chỉ dẫn chẳng có lấy một cái. Xe cộ chen chúc như bầy kiến mất đầu, bò loạn cả mặt đường. Hứa Định buông ga, kéo phanh tay, để mặc dòng xe tắc nghẽn. Anh ngước nhìn mái vòm nhà thờ Hồi giáo ánh lên sắc trắng, nhìn đàn chim lạc tổ chao liệng giữa bầu trời xứ lạ. Nhìn người không thể quay lại dưới tán anh đào, quay lại Sư Đại.
Hứa Định giật phăng bộ râu giả xuống, vùng quanh miệng bị sợi râu cọ rát đỏ cả lên, anh đau đến ch** n**c mắt.
*
Trụ sở của Công ty Du lịch Nhiệt Sa nằm ở Giza, trong một căn nhà hai tầng nhỏ mà cô hai Hứa Lập Quân thuê dài hạn. Nơi này trước kia là một homestay của người Hoa tên Nhiệt Sa, sau khi Airbnb rút khỏi thị trường Trung Quốc thì bị bỏ hoang*. Khi Hứa Định sang Cairo khởi nghiệp lần hai, anh ký hợp đồng với bà——cho anh năm năm cùng quyền cải tạo, anh phải vừa trả nợ, vừa khiến chỗ này sinh lời.
*Airbnb (AirBed and Breakfast) là một nền tảng trực tuyến toàn cầu cho phép người dùng đặt phòng hoặc nhà ở ngắn hạn từ các chủ nhà cá nhân. Nền tảng này chính thức rút khỏi thị trường Trung Quốc vào tháng 7/2022. Sự kiện đó đã tác động trực tiếp đến nhiều homestay từng phụ thuộc vào nó.
Hứa Định làm vài việc, sửa lại sân thượng, biến nó thành nhà hàng ngoài trời, từ đó có thể nhìn thấy kim tự tháp Giza ở xa xa, khách của Nhiệt Sa sau khi tham quan xong kim tự tháp thường được đưa đến đây ăn “bữa tối ngắm mộ”; tầng hai giữ nguyên, để gia đình ba người của Hứa Lập Quân ở; tầng một được cải tạo thành văn phòng, trên bàn tròn lớn chất đống năm sáu cái máy tính cũ, chỉ cài mỗi WeChat để liên lạc với khách. Bên cạnh nhà vệ sinh có tấm rèm che, bên trong là chiếc giường xếp - đó là chỗ ngủ của Hứa Định.
*Kim tự tháp Giza.
Tuy họ treo khẩu hiệu “công ty thiết kế tour cao cấp”, nhưng thật ra chỉ là một gánh hát rong bốn người. Cái bán được là sự tận tâm, còn lợi nhuận đến từ việc làm trung gian ăn chênh lệch.
Phân công cụ thể: Hứa Lập Quân nấu đồ ăn Ai Cập ở nhà hàng, con trai Hồ Bân và Hứa Định làm hướng dẫn viên, con gái Hứa Việt và Hứa Định phụ trách chăm sóc khách hàng.
Hiển nhiên, Hứa Định vừa là nhân viên chăm sóc khách, vừa là hướng dẫn viên.
Khởi nghiệp lần hai rất khó, nhất là khi đã từng thất bại một lần.
Hứa Định lặng lẽ đẩy cửa vào, nhưng vẫn bị phát hiện.
Hứa Việt đứng dậy sau máy tính: “Alan, anh mất liên lạc cả ngày nay rồi.”
Theo vai vế thì Hứa Việt là em họ anh, nhưng làm việc chung với người nhà dễ sinh ra khó xử, nên Hứa Định bảo Hứa Việt và Hồ Bân gọi anh bằng tên tiếng Anh, gạt bỏ mối quan hệ họ hàng đó sang một bên.
Hứa Lập Quân đứng bên cầu thang, cười lạnh: “Nhìn bộ dạng cậu ta kìa, chắc nằm đâu suốt ngày rồi. Tôi đã nói rồi mà? Cứ khăng khăng giao nhà trọ cho cậu ta phá là thế đấy.”
Hứa Việt ngồi xuống, không nói gì.
Hứa Định đi đến sau lưng cô: “Hôm nay có khách mới đặt tour không?”
“Không có…. Có mấy người hỏi hành trình thôi, mà nhân lực mình ít quá… cùng lúc chỉ nhận được hai đoàn.”
“Không sao, có còn hơn không. Anh định qua Đại học Cairo xem có sinh viên nào muốn làm hướng dẫn viên địa phương không.”
Hứa Lập Quân lại cười: “Câu này cậu nói mấy lần rồi? Nghe đến chai cả tai, mà có thấy cậu dẫn được người sống nào về đâu.”
Hứa Định vỗ vai Hứa Việt: "Em đi nghỉ trước đi, tối nay anh trực."
“Dạ.” Hứa Việt kéo Hứa Lập Quân lên tầng, “Mẹ, mình lên thôi, bớt nói đi mà.”
Nhưng giọng Hứa Lập Quân lại càng cao, cố ý để ai cũng nghe thấy: “Tôi chỉ sợ nó dắt về một thằng đàn ông hôi hám, rồi ở đây làm bậy——”
Lời nói va vào tường, bật lại, đâm thẳng vào tai Hứa Định. Anh không ngẩng đầu, chỉ gõ nhẹ lên bàn phím. Trên màn hình, biểu tượng WeChat của khách nhấp nháy, như đang cười nhạo anh.
---
Tác giả: Thái độ của Hứa Lập Quân với Hứa Định không tốt là có nguyên nhân!